Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 244: CHƯƠNG 244: VÔ ĐỀ

Trong phòng khách, sau khi mấy người của Mặc gia bị thiêu cháy thành hư vô, bầu không khí chợt trở nên im lặng như tờ.

Hai đạo lưu quang tựa như sao băng vụt bay lên, trong chớp mắt đã biến mất nơi chân trời.

Sánh vai phi hành cùng Tiêu Viêm, Hải Ba Đông nghiêng đầu nhìn về phía thiếu niên. Lúc này, luồng sức mạnh khủng bố trong cơ thể hắn đã hoàn toàn biến mất, khí tức đã quay trở lại vẻ bình thường của một Đấu Sư.

Ánh mắt có phần già nua đục ngầu đánh giá Tiêu Viêm, Hải Ba Đông nhíu mày trầm ngâm hồi lâu, bỗng nhiên nói: “Tiêu Viêm tiểu huynh đệ, luồng sức mạnh xa lạ có thể sánh ngang với Đấu Hoàng cường giả kia, chắc không phải của ngươi chứ?”

Lời nói bất ngờ của Hải Ba Đông làm cho tốc độ phi hành của Tiêu Viêm chợt chậm lại một chút. Hắn quay đầu nhìn Hải Ba Đông, lạnh nhạt cười nói:

“Hải lão tiên sinh tại sao lại hỏi như vậy?”

“Tuy ta không phủ nhận Tiêu Viêm tiểu huynh đệ có thiên phú tu luyện kiệt xuất, nhưng ta phiêu bạt nhiều năm như vậy, loại thiên phú tu luyện bực này cũng không phải chưa từng gặp qua. Bọn họ khi bằng tuổi ngươi, thực lực cũng chỉ là Đấu Sư hoặc Đại Đấu Sư, còn về phần Đấu Hoàng thì tuyệt đối không có khả năng.” Hải Ba Đông cười cười nói: “Cho nên, luồng sức mạnh xa lạ mà ta cảm ứng được trong cơ thể ngươi lúc trước, có lẽ ngươi không muốn để cho người khác biết? Ha ha, nói cách khác, luồng sức mạnh kia kỳ thực không phải của ngươi.”

Tiêu Viêm khẽ nhíu mày liếc nhìn Hải Ba Đông, một lát sau mới khẽ cười nói: “Hải lão tiên sinh quả không hổ danh là Đấu Hoàng cường giả, ánh mắt quả nhiên sắc bén.”

Đối với việc này, Tiêu Viêm cũng không trực tiếp phủ nhận, bởi vì hắn biết rõ đối phương đã đạt tới cấp bậc Đấu Hoàng cường giả. Cũng may Hải Ba Đông không phải là Luyện Dược Sư, nếu không, bằng vào linh hồn lực cường đại của một Luyện Dược Sư cấp bậc Đấu Hoàng, sự tồn tại của Dược lão nhất định sẽ bị phát hiện. Lúc trước ở sa mạc, khi Đan Vương Cổ Hà xuất hiện, Dược lão liền cẩn thận ẩn mình. Tuy rằng Cổ Hà chưa chắc cảm nhận được sự tồn tại của Dược lão, nhưng dựa vào linh hồn cảm giác mạnh mẽ, hắn ít nhất có thể biết được luồng sức mạnh kia không thuộc về Tiêu Viêm.

Nghe ý tứ của Tiêu Viêm tựa hồ không phủ nhận, khuôn mặt Hải Ba Đông thoáng có chút kinh ngạc, nhưng hắn cũng biết không nên hỏi sâu thêm nữa.

“Ha ha, luồng sức mạnh kia đích thực không thuộc về ta, nhưng ngài nên biết, ta có thể dùng nó để chống lại một Đấu Hoàng cường giả.” Tiêu Viêm đầy thâm ý cười nói.

Hải Ba Đông gật đầu cười cười. Đúng vậy, mặc kệ luồng sức mạnh đó đến từ đâu, chỉ cần Tiêu Viêm có thể sử dụng nó, vậy là đủ. Một cường giả nắm trong tay sức mạnh có thể đối đầu với Đấu Hoàng, mọi sự hoài nghi và khiêu khích tự nhiên đều trở nên vô nghĩa. Thấy Hải Ba Đông không nói gì thêm, Tiêu Viêm mới mỉm cười. Đối phương quả là người thông minh, biết rằng sức mạnh này từ đâu không quan trọng, quan trọng là ai nắm giữ nó thì kẻ đó có quyền lên tiếng.

“Đi thôi, chúng ta tranh thủ trước rạng đông đến được Diêm Thành. Nhưng đường đến Diêm Thành, ta đành phải dựa vào Hải lão tiên sinh.” Tiêu Viêm cười nói.

“Ha ha, tuy ta đã ở Mạc Thành mấy chục năm, nhưng bản đồ đế quốc ta ngày nào cũng xem, đường đi nước bước nơi đó ta vô cùng quen thuộc, cứ đi theo ta.” Hải Ba Đông cười lớn. Đôi cánh băng sau lưng hơi rung lên, tốc độ đột nhiên tăng vọt.

Tiêu Viêm gật đầu, nhìn Hải Ba Đông tăng tốc, Tử Vân Dực sau lưng cũng vỗ mạnh, vội vàng đuổi theo.

Trên bầu trời, hai đạo lưu quang vút qua, lặng lẽ bay về phía chân trời xa xăm.

Diêm Thành, nằm ở phía đông của Gia Mã đế quốc, đường sá rộng mở, là con đường huyết mạch thông từ nội địa đế quốc tới các tỉnh phía Đông, giữ một vị trí chiến lược quan trọng. Vì vậy, nơi đây được mệnh danh là thành thị lớn nhất phía Đông Gia Mã đế quốc, hằng năm đều có trọng binh của đế quốc trấn thủ.

Trong Diêm Thành, mục tiêu của Tiêu Viêm chính là Mặc gia, một trong những thế lực cường đại nhất nơi đây.

Vì sự bá đạo lũng đoạn của Mặc gia, gần 60% sản nghiệp trong Diêm Thành đều thuộc về họ. Lợi nhuận hằng năm, dù phải nộp một khoản thuế lớn và chi tiêu không ít, vẫn khiến cho Mặc gia ngày càng giàu có.

Tuy thế lực lớn dễ rước họa, nhưng có Vân Lam Tông chống lưng, cho dù là hoàng thất của Gia Mã đế quốc cũng không dám dễ dàng gây phiền toái cho Mặc gia. Vì thế, Mặc gia gần như không kiêng nể gì mà phát triển thế lực, trở thành bá chủ của Diêm Thành. Nếu ở phía Đông không có ba đại gia tộc khác kìm hãm, e rằng Mặc gia đã sớm khuếch trương thế lực ra các khu vực khác.

Nhưng dù vậy, vài năm gần đây, Mặc gia dựa vào thế lực sau lưng đã dần dần áp chế tam đại gia tộc, nghiễm nhiên trở thành bá chủ nơi đây.

Trải qua một ngày đường vất vả, hai người Tiêu Viêm cuối cùng cũng dần tiếp cận phạm vi của Diêm Thành. Trên không trung, ánh trăng dần bị ánh bình minh thay thế, một luồng khí thế hùng vĩ bao trùm lấy Diêm Thành. Cuối cùng, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi khắp nơi, tòa thành thị khổng lồ hiện ra, tựa như một con mãnh thú đang phủ phục trên mặt đất.

Tiêu Viêm tuy không e ngại Mặc gia, nhưng nếu có thể che giấu thân phận, âm thầm giải quyết mọi việc là tốt nhất. Hơn nữa, Hải Ba Đông cũng nói không muốn đắc tội với Vân Lam Tông, hiển nhiên thế lực lớn nhất Gia Mã đế quốc này cũng khiến vị Băng Hoàng có chút kiêng kị.

Sau khi thay đổi y phục, hai người mới chậm rãi tiến về phía tòa thành khổng lồ phía trước.

Đi tới cửa thành, Tiêu Viêm có chút ngạc nhiên phát hiện tại đây, mấy chục binh lính với ánh mắt sắc lẹm đứng hai bên tường thành, không ngừng quét qua những người qua lại.

Nhìn những binh lính canh gác kia, Tiêu Viêm hơi cau mày, nơi này không phải biên cảnh đế quốc, mà sao phòng bị còn nghiêm ngặt hơn cả Mạc Thành?

Thoáng có chút nghi hoặc lắc đầu, Tiêu Viêm liếc mắt nhìn Hải Ba Đông, rồi im lặng xếp hàng, một lúc sau liền tiến vào bên trong thành.

“Ai, thật là hoành tráng. Mặc gia quả không hổ danh là đệ nhất gia tộc ở Diêm Thành.”

Trong lúc xếp hàng, Tiêu Viêm nghe thấy mấy nam tử mặc trang phục lính đánh thuê khẽ nói nhỏ với nhau.

“Hắc hắc, hôm nay chẳng phải là đại thọ của Mặc gia đại trưởng lão Mặc Thừa sao? Nghe nói không chỉ các thế lực phía Đông mà ngay cả những thế lực ở nơi khác cũng đều tới chúc mừng, ngay cả Vân Lam Tông cũng phái người đến.”

“Ồ, Vân Lam Tông cũng phái người tới ư, Mặc Thừa quả là có thể diện.”

“Hừ, Mặc gia tuy thế lực cường đại nhưng trong mắt Vân Lam Tông cũng chẳng là gì. Nếu không phải Mặc gia hằng năm đều cống nạp một khoản khổng lồ cho Vân Lam Tông, bọn họ có thèm để ý đến Mặc gia không?” một gã lính đánh thuê khinh thường nói.

“Hắc hắc, đúng vậy.” Vài tên lính đánh thuê khác tựa hồ cũng không mấy thiện cảm với Mặc gia, cười phụ họa.

Đứng ở phía sau, nghe mấy tên lính đánh thuê nói chuyện, Tiêu Viêm đôi mắt khép hờ, khẽ cười nói: “Chúng ta tới đúng lúc thật, vừa vặn nhằm lễ mừng thọ của lão khốn kia.”

“Nhiều thế lực đến đây như vậy, chúng ta không nên ra tay thì hơn.” Hải Ba Đông nhíu mày nói.

“Ha ha, Hải lão tiên sinh, hai chúng ta liên thủ, đừng nói là một Mặc gia, cho dù là Vân Lam Tông cũng chưa chắc địch lại. Huống hồ, Tông chủ Vân Lam Tông đâu có rảnh rỗi mà đến nơi này?”

“Lời này của ngươi cũng có lý.” Hải Ba Đông cười lắc đầu. “Tông chủ của một đại tông môn như Vân Lam Tông, một siêu cấp cường giả, tại Gia Mã đế quốc này còn có mấy ai đủ tư cách mời Nàng đến dự tiệc mừng thọ!”

“Ách, ta nhớ là ta chưa đồng ý sẽ ra tay giúp ngươi mà.” Cười một lúc, Hải Ba Đông bỗng nhiên sững người nói.

“Hắc hắc, Hải lão tiên sinh, đến lúc cần ngài ra tay, ta tin rằng cái giá đưa ra sẽ khiến ngài hài lòng.” Tiêu Viêm cười nói.

“Đối với một Luyện Dược Sư có thể luyện chế lục phẩm đan dược như ngươi, ta thật sự mong ngươi nợ ta một ân tình.” Hải Ba Đông vỗ vỗ vai Tiêu Viêm, cười nói.

Khẽ mỉm cười, Tiêu Viêm thấy sắp đến lượt mình, vừa định bước tới thì phía sau truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập. Quay người lại, Tiêu Viêm thấy mấy nam nữ đang cưỡi ngựa phóng tới. Bụi bay mù mịt làm cho những người xếp hàng tức giận, nhưng khi ánh mắt phẫn nộ của họ nhìn thấy bóng người trên con ngựa dẫn đầu, bao nhiêu tức giận liền tan biến.

Ngồi trên ngựa là một nữ tử trẻ tuổi, thân mặc bộ hồng y bó sát người, khoe ra những đường cong lả lướt. Gương mặt nàng xinh đẹp, trên cổ đeo một món trang sức thủy tinh nhỏ nhắn, càng làm tôn lên vẻ linh động.

Hồng y nữ tử lướt mắt qua mọi người, không hề có ý dừng lại vì đã gây phiền toái cho những người đang xếp hàng, liền dẫn theo người của mình phi thẳng vào trong thành.

Sau khi tiếng vó ngựa xa dần, trong hàng người mới vang lên vài tiếng nói bất mãn.

“Mẹ kiếp, chẳng phải ỷ mình là Mặc gia nhị tiểu thư sao? Oai con khỉ gì chứ! Mặc gia không phải cũng chỉ dựa vào việc nịnh bợ Vân Lam Tông mới có được địa vị như hôm nay sao? Một ngày nào đó, nếu Mặc gia làm chuyện gì không vừa ý họ, Vân Lam Tông sớm muộn cũng một cước đá văng Mặc gia.”

Nghe tiếng chửi mắng phía sau, Tiêu Viêm nhàn nhạt cười, ánh mắt khẽ quét qua thông đạo tối om trước cửa thành, sau đó sửa sang lại hắc bào rồi chậm rãi tiến vào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!