Đi xuyên qua một thông đạo tối om, ánh nắng chói lòa đột ngột ập đến khiến Tiêu Viêm phải theo thói quen nheo mắt lại.
Một lát sau, khi đã thích ứng được với ánh sáng, Tiêu Viêm mới chậm rãi mở mắt, bên tai lập tức tràn ngập âm thanh huyên náo.
Mở mắt ra, một tòa thành thị khổng lồ hiện ngay trước tầm mắt. Đứng ở lối ra của tường thành, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn những cửa hàng san sát hai bên đường cùng dòng người qua lại như mắc cửi, không khỏi thầm tán thưởng một tiếng. Quả không hổ là thành thị lớn nhất phía đông của Gia Mã đế quốc, dòng người qua lại và sự phồn hoa nơi đây e rằng chỉ có Hắc Nham thành mà Tiêu Viêm từng đến mới có thể sánh bằng.
Đứng trên ngã tư đường, âm thanh ồn ào ập đến khiến tai hắn có chút khó chịu, vẻ mệt mỏi không thể che giấu hiện lên trong mắt. Hắn xoa xoa huyệt thái dương, quay sang nói với Hải Ba Đông: “Đã bôn ba suốt hai ngày ròng rã, trước hết chúng ta hãy tìm một nơi nghỉ chân, sau đó tiện thể dò la tin tức về Mặc gia.”
“Ừm, cũng được.” Nghe vậy, Hải Ba Đông khẽ gật đầu. Tuy đã là cường giả cấp bậc Đấu Hoàng, sức chịu đựng mệt mỏi vượt xa người thường, nhưng hai ngày liên tục phi hành không ngừng nghỉ, đấu khí tiêu hao cũng không hề nhỏ, cho nên có cơ hội nghỉ ngơi, lão đương nhiên sẽ không từ chối.
Thấy Hải Ba Đông gật đầu, Tiêu Viêm mỉm cười, hòa vào dòng người đi về phía trước.
Đi suốt một đoạn đường, những biển hiệu san sát khiến người ta hoa cả mắt, làm Tiêu Viêm không khỏi kinh ngạc. Sau khi đi qua một ngã tư, Tiêu Viêm chép miệng, khẽ cười nói: “Ta vừa đếm, ngã tư này có tổng cộng 103 gian hàng, trong đó có 74 gian mang biển hiệu có chữ ‘Mặc’. Người ta nói Mặc gia là bá chủ ở Diêm thành này, xem ra quả không sai.”
“Mặc gia bây giờ cũng quá mức bá đạo rồi. Năm đó khi ta đến Diêm thành, nơi đây vẫn còn vài thế lực có thể đối chọi với Mặc gia.” Hải Ba Đông đảo mắt một vòng, gật đầu nói.
“Vân Lam Tông kia thật sự có bản lĩnh đến thế sao? Một gia tộc trước đây không được xem là quá mạnh mẽ, chỉ dựa vào bọn họ mà có thể quật khởi đến mức này?” Tiêu Viêm sờ cằm, nhíu mày nói.
“Bề nổi, thực lực của Vân Lam Tông không quá đáng sợ, nhưng thế lực ngầm của nó mới thực sự kinh khủng. Ngươi phải biết rằng, bao nhiêu năm qua không biết đã có bao nhiêu cường giả từ Vân Lam Tông bước ra, rải rác khắp các nơi trong Gia Mã đế quốc, thậm chí còn lan ra cả các đế quốc bên ngoài. Bọn họ thành lập các thế lực đều có mối liên hệ với Vân Lam Tông, thậm chí có thể xem như một phần thế lực của Vân Lam Tông. Ngươi thử tưởng tượng xem, nếu một ngày nào đó tất cả các cường giả hoặc các thế lực đó đều tập trung tại Vân Lam Tông, thì lực lượng này sẽ khủng bố đến mức nào? Khi đó, ta nghĩ cho dù hoàng thất Gia Mã đế quốc có một vị lão tổ tông tọa trấn, e rằng cũng chỉ có thể cúi đầu.” Hải Ba Đông nói, trên khuôn mặt hiện lên vẻ ngưng trọng hiếm thấy.
“Thật khủng bố.” Tiêu Viêm nghe vậy, khẽ hít một hơi, lẩm bẩm.
“Ta không biết ngươi và Vân Lam Tông có ân oán gì, nhưng xem như chúng ta có quen biết, ta khuyên ngươi một câu. Tốt nhất đừng nên trêu chọc bọn họ, cái tổ ong vò vẽ đó tuyệt không thể tùy tiện chọc vào.” Hải Ba Đông trầm ngâm một hồi rồi lên tiếng nhắc nhở.
Tiêu Viêm khẽ lắc đầu, bàn tay vỗ nhẹ lên tay áo bào, bước chân chậm rãi tiến về phía trước. Một lúc sau, giọng nói của hắn vang lên: “Có lẽ ngài nói đúng, nhưng có một số việc ta bắt buộc phải làm. Cho dù phải chọc vào cái tổ ong vò vẽ đó, ta cũng quyết không lùi bước!”
Nghe những lời này của Tiêu Viêm, Hải Ba Đông không khỏi lắc đầu. Lão không hiểu nổi vì sao một thiếu niên có tiền đồ vô hạn như vậy lại cứ cố tình gây sự với Vân Lam Tông. Chẳng lẽ hắn không biết hành động này là cực kỳ ngu xuẩn sao?
“Hơn nữa, nếu sau này bọn họ thật sự như một bầy ong vò vẽ tìm đến gây phiền phức cho ta, ta cũng sẽ cho họ biết Tiêu Viêm ta không phải quả hồng mềm mặc người nắn bóp. Bọn chúng dám đến, ta dám giết! Ta còn trẻ, còn rất nhiều thời gian. Nếu thực lực Đấu Hoàng không đè bẹp được Vân Lam Tông, ta sẽ cố gắng tu luyện lên Đấu Tông. Đấu Tông không được thì ta tu luyện lên Đấu Thánh, thậm chí là Đấu Đế!” Câu nói nhàn nhạt của Tiêu Viêm khiến bước chân Hải Ba Đông chậm lại. Lão kinh ngạc nhìn gương mặt thanh tú nhưng lại ánh lên vẻ quật cường và tàn nhẫn của thiếu niên, trong lòng bỗng nảy ra một ý nghĩ: “Nói không chừng, Vân Lam Tông lần này đã chọc phải một con ong vò vẽ điên cuồng rồi.”
“À, phải rồi, lúc trước Hải lão tiên sinh có nói, vị lão tổ tông của hoàng thất Gia Mã đế quốc là ai vậy?” Tiêu Viêm đột nhiên nghi hoặc hỏi.
“Một lão quái vật. Sau này có cơ hội đến đế đô, ngươi sẽ tự mình biết thôi. Lão già đó là người bảo hộ của hoàng thất Gia Mã đế quốc, thực lực cực kỳ khủng bố, nhiều năm không gặp, không biết đã tăng tiến đến mức nào rồi.” Hải Ba Đông vuốt râu, trên mặt lộ ra một tia kiêng kỵ, lát sau lại cười nói: “Năm đó lão ta cũng từng giao đấu với Nữ vương Mị Đỗ Toa, nhưng kết quả tốt hơn ta nhiều, dĩ nhiên là đấu ngang tay với nàng ta, hơn nữa cuối cùng còn có thể an toàn trở về.”
Nghe vậy, trên mặt Tiêu Viêm thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc. Nữ vương Mị Đỗ Toa chính là cường giả đỉnh phong cấp bậc Đấu Hoàng, có thể giao chiến bất phân thắng bại với nàng, thực lực của vị lão quái vật kia e rằng ít nhất cũng phải trên Lục tinh Đấu Hoàng chăng?
Kinh hãi lắc đầu, Tiêu Viêm đi chậm lại, nhìn về phía một khách sạn trên ngã tư đường có tên Mặc Tác Uyển Hoa rồi nói với Hải Ba Đông: “Chúng ta nghỉ tạm ở đây một lát nhé?”
“Ừm.” Hải Ba Đông gật đầu.
Hai người tiến vào khách sạn, đảo mắt một vòng thì phát hiện ở hai bên đại sảnh đều có người ngồi. Lắng nghe cuộc trò chuyện của họ, một lúc sau Tiêu Viêm mới biết tất cả những người này đều từ nơi khác đến để chúc thọ Đại trưởng lão của Mặc gia.
Khẽ lắc đầu, Tiêu Viêm đi đến quầy, yêu cầu thuê hai gian phòng. Một lát sau, nữ chưởng quỹ có vài phần diễm lệ đánh giá họ một chút rồi ngọt ngào đáp: “Thưa tiên sinh, xin hỏi các ngài có thiếp mời của Mặc gia không?”
“Thiếp mời?” Tiêu Viêm ngẩn người, cau mày lắc đầu: “Không có. Chúng ta đến Diêm thành còn cần phải có thiếp mời của Mặc gia sao?”
“Thật xin lỗi. Mấy ngày gần đây, tất cả lữ điếm ở Diêm thành đều đã được Mặc gia bao trọn để tiếp đãi khách mời của họ.” Cô gái mỉm cười trả lời.
“Ồ, Mặc gia xem ra rất bá đạo nhỉ?” Tiêu Viêm khẽ cười, thưởng thức lời của nữ chưởng quỹ.
Nghe vậy, sắc mặt cô gái cứng lại. Đây là lần đầu tiên nàng nghe có người dám nói Mặc gia không phải trên chính mảnh đất Diêm thành này, lập tức dở khóc dở cười, gương mặt có chút xấu hổ.
“Ba!”
Thấy vẻ mặt xấu hổ của cô gái, Tiêu Viêm cũng không muốn làm khó nàng, đang định xoay người rời đi thì một bóng đen từ bên cạnh hung hăng bay tới, cuối cùng nện một tiếng lên quầy.
“Tên nhà quê này từ đâu ra vậy? Dám ở Diêm thành nói Mặc gia ta bá đạo?” Cùng với bóng đen hạ xuống là giọng nói của một nữ tử vang lên từ bên trái Tiêu Viêm.
Nghe giọng điệu điêu ngoa rõ ràng của nữ tử, trong mắt Tiêu Viêm hiện lên vẻ không kiên nhẫn, quay đầu nhìn về phía một đám người cách đó không xa.
Nhóm người này trông còn khá trẻ. Cầm đầu là một cô gái mặc hồng y bó sát người, dáng người đầy đặn, lồi lõm đúng chỗ, quả là một nữ tử mê người. Chiếc váy ngắn không che hết đôi chân thon dài, khiến không ít ánh mắt nam tử trong đại sảnh thỉnh thoảng lại liếc qua, trong mắt ánh lên vẻ thèm muốn.
Ánh mắt lướt qua hồng y nữ tử đang cầm trường tiên trong tay, Tiêu Viêm nhận ra nàng. Lúc trước ở cổng thành, người ngồi trên chiếc xe ngựa chạy như điên chính là vị nữ tử được gọi là Mặc gia nhị tiểu thư này.
Tiêu Viêm liếc nhìn nữ tử vênh váo tự đắc một cái, hoàn toàn mất hết hứng thú, khẽ lắc đầu rồi xoay người đi ra ngoài.
“Tiểu tử! Muốn chết!” Thấy bộ dạng của Tiêu Viêm, nữ tử xưa nay luôn được mọi người xem như bảo bối nhất thời dựng mày, chiếc roi dài trong tay vung lên, hóa thành một đạo bóng đen hung hăng quất về phía Tiêu Viêm.
Khi trường tiên sắp quất trúng người Tiêu Viêm, một ngọn thanh sắc hỏa diễm bỗng quỷ dị hiện lên. Nhiệt độ nóng bỏng không chỉ thiêu rụi trường tiên thành tro tàn, mà một tia thanh sắc hỏa diễm còn bắn ngược về phía hồng y nữ tử.
Thanh sắc hỏa diễm vừa xuất hiện, nhiệt độ trong đại sảnh lập tức tăng vọt.
Trong đại sảnh không thiếu người kiến thức rộng rãi, nhìn thấy ngọn lửa màu xanh kia đều không khỏi kinh hãi thốt lên: “Dị hỏa?”
Một tia thanh sắc hỏa diễm nhỏ bé, trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người, bắn thẳng về phía gương mặt của hồng y nữ tử. Cứ đà này, nếu bị đánh trúng, dù may mắn giữ được tính mạng, khuôn mặt xinh đẹp được người người yêu thích e rằng cũng sẽ bị hủy hoại.
Gương mặt hiện lên vẻ hoảng sợ, hồng y nữ tử nhìn ngọn thanh sắc hỏa diễm không ngừng phóng đại trong mắt mình. Nàng muốn né tránh, nhưng thực lực đâu cho phép? Nàng chỉ có thể đứng ngây ra tại chỗ, mặc cho ngọn lửa bắn tới.
Ngay tại lúc thanh sắc hỏa diễm sắp bắn trúng hồng y nữ tử, một bóng người nhanh như thiểm điện từ bên ngoài lao đến, ôm lấy nàng né khỏi ngọn lửa.
Thanh sắc hỏa diễm đánh hụt mục tiêu, vừa vặn oanh kích lên một khối nham thạch điêu khắc phía sau hồng y nữ tử. Lập tức, trong từng ánh mắt kinh hãi, bức tượng đá trong nháy mắt hóa thành một vũng chất lỏng.
“Hít!” Nhìn thấy ngọn lửa khủng bố như vậy, tất cả mọi người trong đại sảnh đều không khỏi hít một ngụm khí lạnh, rồi đưa ánh mắt chấn động hướng về phía thiếu niên hắc bào.
“Tiểu huynh đệ, xin hãy dừng tay!” Ở một góc đại sảnh, một nam tử trung niên bước nhanh ra, phía sau là hồng y nữ tử với gương mặt trắng bệch. Hiển nhiên, người vừa ra tay cứu giúp chính là vị trung niên này.
Lãnh đạm nhìn hồng y nữ tử đang nấp sau lưng gã trung niên, Tiêu Viêm khẽ nghiêng đầu, hai tay đưa ra khỏi hắc bào, một ngọn thanh sắc hỏa diễm lại nghịch ngợm nhảy múa trên đầu ngón tay.
“Tiểu huynh đệ, lúc trước là Linh Lâm quá xúc động.” Vị trung niên kia nhìn chằm chằm ngọn thanh sắc hỏa diễm trên đầu ngón tay Tiêu Viêm, da đầu có chút tê dại, chắp tay khách khí nói.
“Mặc gia?” Khóe miệng khẽ nhếch lên, Tiêu Viêm liếc nhìn vị trung niên cấp bậc Đấu Sư này, cười lạnh nói: “Nói trước cho ngươi biết, đừng tưởng Mặc gia có Vân Lam Tông chống lưng mà có thể không kiêng nể ai. Không chừng ngày nào đó chọc phải người không nên dây vào, dù là Vân Lam Tông cũng không bảo vệ nổi các ngươi đâu.”
Lời nói cười lạnh của thiếu niên khiến tất cả mọi người trong đại sảnh đều bị chấn động bởi ngữ khí cuồng vọng này. Ánh mắt họ nhìn lên ngọn thanh sắc hỏa diễm đang lơ lửng trên tay Tiêu Viêm, sau đó lại lướt qua Hải lão đang đứng sau lưng hắn. Tất cả đều sáng suốt giữ im lặng. Một người trẻ tuổi đã sở hữu loại Dị hỏa khủng bố như thế, nếu nói sau lưng không có siêu cấp cường giả tương trợ, tuyệt đối không ai tin. Mà nếu thiếu niên này thật sự có cường giả cấp bậc đó chống lưng, thì những lời vừa rồi cũng không phải là nói khoác.
“Ha ha, tiểu huynh đệ nói phải. Hôm nay sau khi trở về, ta nhất định sẽ để gia chủ trách phạt Linh Lâm.” Vị trung niên này rõ ràng không phải kẻ lỗ mãng, nên không hề tỏ ra phẫn nộ, ngược lại còn cười xòa nói.
Nhìn vị trung niên một cái, ánh mắt Tiêu Viêm hướng về phía hồng y nữ tử phía sau. Dường như cảm nhận được ánh mắt của Tiêu Viêm, nữ tử lúc trước còn vênh váo, nhất thời sắc mặt tái nhợt, vội rụt đầu ra sau lưng gã trung niên, sợ ngọn thanh sắc hỏa diễm lại tấn công lần nữa, bộ dạng khiếp đảm không còn chút ương ngạnh nào.
Bàn tay chậm rãi thu vào hắc bào, Tiêu Viêm vừa định xoay người, vị trung niên vội vàng tiến lên một bước, khách khí nói: “Hai vị đã đến Diêm thành, mà tất cả khách sạn đều đã bị Mặc gia bao trọn, cho nên bây giờ hai vị dù có đi khắp Diêm thành cũng không tìm được chỗ nghỉ chân đâu. Như vậy đi, để tạ lỗi với hai vị, ta sẽ sắp xếp cho hai vị hai gian phòng xa hoa nhất ở đây. Không biết hai vị có chấp nhận lời xin lỗi này của Mặc gia không?”
Bước chân dừng lại, Tiêu Viêm quay đầu nhìn vị trung niên làm việc khá khôn khéo này, rồi liếc mắt nhìn nhau với Hải Ba Đông. Không chút khách sáo, hắn xoay người đi về phía cầu thang, nhàn nhạt nói: “Dẫn đường!”
“Vâng, vâng.” Thấy Tiêu Viêm và Hải Ba Đông dứt khoát như vậy, vị trung niên sững sờ một lúc rồi vội vàng hoàn hồn, trấn an hồng y nữ tử phía sau một chút, sau đó vội vàng đi theo.
Nhìn Tiêu Viêm thong thả biến mất ở cuối cầu thang, không khí trong đại sảnh lúc này mới dịu đi, mọi người cúi đầu khe khẽ bàn tán về bối cảnh của một già một trẻ thần bí này.
Hồng y nữ tử với gương mặt tái nhợt, cho đến khi Tiêu Viêm biến mất, sắc hồng mới dần trở lại, mu bàn tay lau đi vệt nước mắt. Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên nàng phải chịu sự đối xử như vậy.
Ở bên cạnh, một thanh niên cũng bị dọa ngây người vội chạy đến an ủi.
Tính cách của hồng y nữ tử này dù ngang ngược, nhưng dù sao cũng là con nhà gia giáo, một lúc sau đã ổn định lại cảm xúc. Lúc này nàng đã bớt đi vẻ ngang ngược, tuy là nụ cười gượng gạo nhưng mỹ nữ vẫn là mỹ nữ, trông vẫn rất xinh đẹp.
“Linh Lâm, tên kia lúc trước thật quá đáng ghét. Nàng yên tâm, chờ ngày mai ta nhất định sẽ tìm người giúp nàng đòi lại công đạo.” Vị thanh niên lúc trước bị dọa đến ngây người, lúc này lại chạy đến bên cạnh mỹ nhân để thể hiện lòng dũng cảm của mình.
“Ha ha, Linh Lâm muội muội, sao lại khóc đáng thương như vậy? Chẳng lẽ ở Diêm thành này còn có người dám đắc tội với muội sao?” Ngay khi hồng y nữ tử và vị thanh niên kia đang thể hiện lòng dũng cảm, một tiếng cười trong trẻo bỗng từ cửa lớn truyền vào.
Tiếng cười trong như chuông bạc truyền vào đại sảnh làm lòng người khẽ rung động, từng đạo ánh mắt vội vàng hướng về phía cửa chính.
Tiếng cười của nữ tử vừa dứt, một tuyệt sắc giai nhân trong bộ thanh y xuất hiện, chậm rãi bước vào tầm mắt của mọi người.
Nhìn nữ tử tao nhã kia, tất cả nam nhân trong đại sảnh đều như ngừng thở, bị vẻ đẹp của nàng làm cho ngẩn ngơ.
Nữ tử mặc một bộ trường bào màu xanh bó sát người, một vòng đai lưng trong suốt thắt ngang eo, tôn lên đường cong hoàn mỹ đến cực điểm.
Đôi bàn tay nàng như ngọc, làn da trắng nõn, gương mặt thanh tú lại phảng phất vẻ anh khí, khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa kính nể.
Vành tai mềm mại của nàng đeo một đôi hoa tai lục sắc, khẽ lay động phát ra tiếng leng keng rất nhỏ, tựa như tiếng suối chảy róc rách, du dương êm tai.
Vị tuyệt sắc nữ tử đột nhiên xuất hiện này, bất luận là khí chất hay dung mạo, đều vượt xa hồng y nữ tử kia. Hai người đứng chung một chỗ, thật sự khiến người ta cảm thấy tự ti mặc cảm.
Trong đại sảnh, từng đạo ánh mắt nóng bỏng dõi theo thân thể mềm mại lả lướt đang tiến vào. Nhưng khi ánh mắt họ nhìn thấy biểu tượng một đám mây xanh và một thanh trường kiếm bạc trên ống tay áo của nữ tử, tâm hồn như bị dội một gáo nước lạnh, trong mắt hiện lên vẻ kinh sợ.
Hồng y nữ tử kinh ngạc nhìn nữ nhân đang cười bước đến, sững sờ một lúc rồi vội vàng cười duyên nói: “Nạp Lan tỷ tỷ, sao tỷ cũng đến đây?”
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi