Hỏa diễm màu xanh trắng rực sáng, bùng nổ dữ dội giữa bầu trời xanh biếc. Tựa như một cơn sóng lửa, trong nháy mắt, nó cuộn trào khắp không gian, khiến cho cả một vùng trời đất chợt nóng lên hừng hực.
Trong Diêm Thành, vô số người đều ngây ngốc ngẩng đầu nhìn cơn sóng lửa kinh hoàng đang cuồn cuộn trên bầu trời. Dù cách xa hàng ngàn thước, nhưng luồng nhiệt nóng cháy vẫn khiến cho mọi người mồ hôi đầm đìa.
Một sự tĩnh lặng bao trùm tòa thành rộng lớn. Tất cả mọi người đều nuốt nước bọt khan, một nỗi hoảng sợ từ sâu trong tâm can lan tràn ra. Nếu cỗ sóng lửa này chỉ cần gần Diêm Thành thêm một chút nữa, e rằng giờ đây, nơi này đã sớm bị san thành bình địa.
"Đây là sức hủy diệt của cường giả Đấu Hoàng sao? Thật sự quá kinh khủng!" Mọi người run sợ, trong lòng bất lực rên rỉ.
Trên bầu trời, sóng lửa rung chuyển và bạo phát. Lấy vị trí vụ nổ làm trung tâm, tất cả sinh vật trong phạm vi xung quanh đều phải gánh chịu một đòn tấn công hủy diệt.
Sóng lửa xanh trắng lan rộng ra ngoài mấy trăm thước rồi mới từ từ tiêu tán. Trên bầu trời, hai người một thú đều trở nên vô cùng chật vật.
Bát Dực Hắc Xà Hoàng vì hình thể khổng lồ và ở gần tâm nổ nhất nên không còn nghi ngờ gì nữa, hắn chính là kẻ phải chịu chấn động kịch liệt nhất. Giữa cơn sóng lửa hủy diệt cuồn cuộn, lớp lân phiến cứng rắn trên thân thể Bát Dực Hắc Xà Hoàng đã bị phá nát quá nửa. Trên thân thể ngăm đen, máu tươi đỏ thẫm liên tục tuôn ra, rồi như những giọt mưa, tí tách rơi xuống không ngừng.
Dưới lớp lân phiến vỡ nát, vài vết thương kinh hoàng mà mắt thường có thể dễ dàng nhìn thấy lan tràn ra, gần như bao trùm cả tấm lưng. Liếc mắt nhìn lại, dường như còn có thể thấy cả xương trắng ẩn hiện.
Tám cái cánh cũng bị vụ nổ thô bạo phá nát mất ba cánh, một cánh khác thì chỉ còn lại gần một nửa, máu tươi đầm đìa. Trong cặp đồng tử hình tam giác to lớn đã không còn tia trào phúng nào, thay vào đó là một nỗi kinh hãi bao trùm. Bộ dạng thê thảm chật vật, không còn chút đắc ý và kiêu ngạo nào của lúc trước.
Tại một khoảng trời cách xa Bát Dực Hắc Xà Hoàng, một tấm chắn băng toàn thân tuyết trắng chậm rãi vỡ tan. Mảnh băng rơi xuống, cuối cùng để lộ ra một thân ảnh già nua bên trong. Hắc bào trên người lão gần như đã bị đốt cháy hoàn toàn.
Lúc này, sắc mặt Hải Ba Đông tái nhợt, khóe miệng mơ hồ có vài vệt máu. Bàn tay không kìm được run rẩy, lão tiện tay lau đi tia máu trên khóe miệng. Khi vụ nổ kinh hoàng xảy ra, Hải Ba Đông đã dùng gần hết tất cả sức lực của bản thân, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, ngưng kết ra bốn mươi tầng đấu khí băng. Song, lớp phòng ngự tưởng chừng kiên cố không thể phá hủy này, dưới sức hủy diệt cực độ của sóng lửa xanh trắng, gần như bị phá hủy dễ dàng. Khi sóng lửa xuyên qua, bốn mươi tầng đấu khí băng có lực phòng ngự kinh người chỉ còn lại một tầng cuối cùng, mà tầng này cũng đã gần tới giới hạn.
"Tên điên này... Tên điên! Dám làm càn như vậy!" Nghĩ tới kết quả thê thảm nếu tầng phòng ngự của mình bị phá vỡ lúc nãy, môi Hải Ba Đông run run, thanh âm khàn khàn mắng.
Song, dù miệng thì mắng chửi, chính Hải Ba Đông cũng không hề nhận ra, sâu trong nội tâm mình, đối với thiếu niên chỉ chừng hai mươi tuổi này đã nảy sinh một nỗi sợ hãi không nhỏ.
Sau khi mắng xong một lúc, ánh mắt Hải Ba Đông quét qua không trung, cuối cùng dừng lại trên thân thể không biết còn sống hay đã chết của Tiêu Viêm đang trôi nổi giữa trời.
Lúc này, hắc bào trên người Tiêu Viêm cũng bị phá hủy quá nửa. Hải Tâm Giáp mà Vân Vận tặng cho lúc trước, giờ phút này, cũng đã rách tan. Một mảnh giáp vỡ màu lam nhạt, chậm rãi rơi xuống, để lộ ra thân thể bị thiêu đốt đỏ rực bên dưới.
Hai cánh vỗ nhẹ, Hải Ba Đông lao vút đến bên cạnh Tiêu Viêm. Nhìn bộ dạng thê thảm đang hôn mê của hắn, thoáng liếc qua nội giáp màu lam nhạt, trong mắt lão hiện lên một tia kinh ngạc. Lực phòng ngự của vật này quả thật có chút ngoài sức tưởng tượng của lão.
Hiển nhiên, với sức nổ kinh hoàng lúc nãy, nếu không có nội giáp này bảo vệ, có lẽ Tiêu Viêm đã sớm bị ép chết tại chỗ.
"Tên điên này. Lần đầu tiên sử dụng hai loại Dị Hỏa mà lại dám đem chúng dung hợp lại một chỗ. Hay thật đấy. Ngươi là người tạo ra nó mà cũng không biết nó nguy hiểm thế nào sao? Ai, nếu chết bởi chính tay mình, đây quả là chuyện lạ đời nhất mà ta từng nghe thấy." Nhìn tình trạng sinh tử không rõ của Tiêu Viêm, Hải Ba Đông cười khổ lắc đầu. Bàn tay lão nắm lấy cánh tay Tiêu Viêm, qua loa dò xét một phen rồi khẽ lắc đầu, thở dài một hơi. Có thể tạo ra sức phá hoại kinh khủng như vậy, cái giá phải trả quả nhiên cũng không nhỏ. Bây giờ thân thể Tiêu Viêm gần như bị tàn phá hoàn toàn. Đây là lần đầu tiên Hải Ba Đông nhìn thấy gã có mạng dai như gián này trở nên suy yếu đến thế.
"Vì Phục Linh Tử Đan của ta, ngươi không thể dễ dàng chết như vậy được." Một tay đỡ lấy Tiêu Viêm, Hải Ba Đông lẩm bẩm nói.
"Đáng chết! Tên đáng chết! Ngươi điên rồi! Đại gia ta ghét nhất là phải chiến đấu với loại người điên như các ngươi! Một lũ vương bát đản! Hỗn đản!" Ở phía xa, Bát Dực Hắc Xà Hoàng cũng đã hồi phục bình tĩnh. Cảm nhận được thương thế trong cơ thể, hắn run rẩy thân thể to lớn, chửi như tát nước. Bát Dực Hắc Xà Hoàng trong lòng hiểu rõ, lúc trước nếu không phải vì Tiêu Viêm lần đầu tiên sử dụng đóa hỏa liên xanh trắng quỷ dị này, khiến cho độ chuẩn xác cùng khả năng khống chế không được tinh tường, hắn không chút nghi ngờ rằng bây giờ chính mình đã phải chịu trọng thương nghiêm trọng hơn nhiều. Đến lúc đó, nhẹ thì thực lực đại giảm, nặng thì bỏ mạng tại chỗ!
Mặc dù trọng thương như vậy, Bát Dực Hắc Xà Hoàng tựa hồ vẫn còn chút sức lực. Sắc mặt Hải Ba Đông hơi trầm xuống, lão đưa Tiêu Viêm ra sau lưng để bảo vệ, băng hệ đấu khí còn sót lại trong cơ thể chậm rãi vận chuyển, tùy thời chuẩn bị ứng phó với cơn thịnh nộ của Bát Dực Hắc Xà Hoàng.
Song, ngay lúc Hải Ba Đông chuẩn bị chiến đấu, Bát Dực Hắc Xà Hoàng sau khi nổi trận lôi đình mắng to như sấm thì thân thể cũng không dám đến gần hai người Tiêu Viêm nữa. Cứ như vậy giằng co vài phút, những cái cánh còn sót lại của Bát Dực Hắc Xà Hoàng đột nhiên rung lên mạnh mẽ, dưới ánh mắt đầy kinh ngạc của Hải Ba Đông, hắn chợt quay đầu bỏ chạy.
"Mẹ kiếp! Tên điên này, lão tử sợ ngươi rồi! Sau này nơi nào có tên điên nhà ngươi, lão tử cũng không đến tìm náo nhiệt! Tên điên! Thật sự là một tên điên! Lần này lỗ nặng rồi, ả đàn bà kia nếu không gia tăng thù lao, lão tử sẽ lật tung địa bàn của mụ!" Thân thể khổng lồ của Bát Dực Hắc Xà Hoàng quay đi, hướng về phía chân trời cấp tốc bay vút. Thanh âm hùng hùng hổ hổ đáng sợ từ phía chân trời không ngừng vang vọng lại.
Ngạc nhiên nhìn Bát Dực Hắc Xà Hoàng lại lựa chọn chạy trốn, Hải Ba Đông ngẩn người một lúc, chợt dở khóc dở cười lắc đầu. Tình trạng của lão lúc này, nếu phải cùng một dị thú có thực lực Lục Tinh Đấu Hoàng chiến đấu, e rằng không chiếm được chút thượng phong nào, huống chi lão còn phải bảo vệ Tiêu Viêm đang hôn mê. Cho nên, nhìn thấy Bát Dực Hắc Xà Hoàng tự mình lựa chọn lui bước, Hải Ba Đông nhẹ nhõm thở dài một hơi.
"Ai, chuyện hôm nay sau khi truyền ra ngoài, chỉ sợ tiểu tử ngươi sẽ có tiếng tăm không nhỏ trên Đấu Khí Đại Lục này. Một chiêu làm cho Bát Dực Hắc Xà Hoàng hung danh lừng lẫy sợ đến quay đầu chạy trốn, đây chính là lão yêu quái kia của hoàng thất cũng không có được phách lực như vậy a." Quay đầu nhìn Tiêu Viêm sắc mặt tái nhợt, đang lịm đi trong hôn mê, Hải Ba Đông hâm mộ than thở.
"Ai, Dị Hỏa kinh khủng... Tiểu tử điên cuồng."
Lần nữa vì cỗ năng lượng hủy diệt lúc trước mà sợ hãi than một phen, chân mày Hải Ba Đông đột nhiên nhíu lại. Lão ngẩng đầu, ánh mắt quét qua hai phương đông tây. Nơi đó, hai cỗ khí tức hùng hồn đang cấp tốc bay vút đến.
"Hai gã này cuối cùng cũng tới rồi. Nghe ý tứ lúc trước của Tiêu Viêm, dường như hắn cùng Vân Lam Tông có chút ân oán. Vậy trước tiên cứ mang hắn rời khỏi đây đã." Thoáng trầm ngâm một chút, ánh mắt Hải Ba Đông quét qua phía dưới, sau đó mang theo Tiêu Viêm, đôi cánh băng hàn sau lưng rung lên, thân thể hóa thành một đạo lưu quang, nhanh chóng hướng về phía chân trời lao vút đi.
Cùng với sự biến mất của Hải Ba Đông, bầu trời đã trải qua một hồi đại chiến kinh tâm động phách cũng vì vậy mà dần dần an tĩnh lại.
Song, sự an tĩnh chỉ kéo dài hơn mười phút, hai đạo lưu quang đã từ hai phương đông tây cấp tốc bay vút đến, cuối cùng dừng lại trên bầu trời tại nơi lúc trước xảy ra đại chiến.
Lưu quang tiêu tán, hai đạo thân ảnh nam nữ dần hiện. Lão nhân vận y phục hoàng bào giản dị, dáng vẻ hạc phát đồng nhan, lại toát lên vài phần thanh dật. Ánh mắt lão quét qua, ẩn chứa nét uy nghiêm. Nữ nhân kia khoác tử cẩm bào viền vàng bó sát, mái tóc dài vấn thành búi phượng minh, mơ hồ ẩn chứa nét cao quý khó bề che giấu. Dung nhan nàng điềm tĩnh tú lệ, tựa dòng suối ẩn mình nơi thâm sơn, khiến người ta vừa kính sợ bởi thân phận tôn quý, lại không khỏi nảy sinh ý niệm khinh nhờn.
"Ha ha, Vân Vận tông chủ, vài năm không thấy, phong hệ đấu khí càng ngày càng tinh thuần a. Tốc độ như vậy, lão phu theo không kịp rồi." Nhìn nữ tử mặc cẩm bào ung dung cao quý, lão nhân cười to nói.
"Phá Sơn Đấu Khí của Gia lão cũng càng ngày càng bá đạo. Cách xa như vậy, Vân Vận đã dễ dàng cảm nhận được cỗ khí tức bá đạo đó." Nữ tử mặc cẩm bào mỉm cười nói.
"Ai, già rồi, không bì được với lớp trẻ các người." Cười cười khoát tay áo, lão giả được xưng là Gia lão ánh mắt nhìn một vòng chung quanh. Ngay khi ánh mắt quét qua ngọn núi to lớn bị vỡ vụn, đồng tử lão hơi co lại, khẽ cười nói: "Xem ra chúng ta đã bỏ lỡ một hồi thịnh yến rồi."
"Lúc trước, nơi này xuất hiện bốn cỗ khí tức Đấu Hoàng khác nhau sao?" Đôi mày liễu của nữ tử mặc cẩm bào hơi nhíu lại, nói.
"Ừm. Có hai đạo khí tức hẳn là không phải cường giả của Gia Mã Đế Quốc. Cho nên kẻ chiến đấu với hai đạo khí tức đó, ta cũng không rõ rốt cuộc có phải là người của Gia Mã Đế Quốc hay không. Dù sao địa vực lớn như vậy, đương nhiên có một số lão gia hỏa thích ẩn nấp, đến chết cũng không chịu xuất hiện." Lão giả cười cười, khuôn mặt dần trầm xuống, nói: "Bất quá, đạo năng lượng bùng nổ lúc nãy cũng có phần khiến người ta sợ hãi. Ta nghĩ, chỉ sợ là ta, đối mặt với sức nổ mạnh của đạo năng lượng này, cũng chỉ có một kết quả là trọng thương."
"Không biết Gia Mã Đế Quốc ta từ lúc nào lại xuất hiện cường giả bậc này. Ai, nếu như có cơ hội, nhất định phải kiến thức một phen." Lão giả có chút tiếc nuối nói.
Nữ tử mặc cẩm bào mỉm cười gật đầu, đôi mắt đẹp tùy ý đảo qua mặt đất. Một lát sau, nàng đột nhiên khẽ "a" một tiếng, ngọc thủ hướng phía mặt đất vẫy một cái. Nhất thời, một mảnh kim loại màu lam nhạt nhanh chóng bắn lên bầu trời, bị nàng nắm chắc trong lòng bàn tay.
"Đây là..." Lật xem mảnh kim loại màu lam nhạt có chút quen mắt này, sau một lúc, nụ cười của nữ tử mặc cẩm bào mạnh mẽ biến đổi, nghẹn ngào lẩm bẩm: "Hải Tâm Giáp?"