Nghe thị nữ thông báo, Nhã Phi cũng thoáng sửng sốt, đoạn quay đầu nhìn sắc mặt Tiêu Viêm trong nháy mắt đã âm trầm xuống, bất đắc dĩ lắc đầu, nhẹ giọng dò hỏi: “Nạp Lan Yên Nhiên?”
“Vâng ạ.” Thị nữ cung kính đáp.
“Nàng ta tìm ta có chuyện gì?” Nhã Phi khẽ nhíu mày, lẩm bẩm một mình rồi thở dài một hơi, nhìn về phía Tiêu Viêm, áy náy nói: “Xin lỗi...”
“Không sao, đây là công việc của ngươi, ta sao có thể trách ngươi được.” Tiêu Viêm cười, vẻ âm trầm trên mặt tan đi một ít, đoạn xua tay nói.
“Có lẽ bây giờ ngươi không muốn gặp mặt nàng ta, vậy cứ ở đây chờ một lát. Để ta ra hỏi rõ xem nàng đến có chuyện gì, rồi sẽ đưa các ngươi ra ngoài.” Đôi mắt đẹp của Nhã Phi lướt qua Tiêu Viêm và Hải Ba Đông đang im lặng, thăm dò nói.
“Cũng được...” Trầm ngâm một chút, Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Hiện tại hắn quả thật không muốn gặp mặt người phụ nữ kia quá sớm, cho nên cũng không từ chối đề nghị của Nhã Phi.
Thấy Tiêu Viêm đồng ý, Nhã Phi thở phào nhẹ nhõm, ghé tai dặn dò thị nữ vài câu, bảo nàng chăm sóc hai người cho chu đáo, sau đó mới bước nhanh ra khỏi phòng.
“Ngươi và Nạp Lan Yên Nhiên có mâu thuẫn à?” Nhìn bóng lưng yểu điệu của Nhã Phi khuất sau cánh cửa, Hải Ba Đông bưng chén trà đã đông thành băng lên, có chút kinh ngạc hỏi.
“Ừm.” Tiêu Viêm gật đầu, chậm rãi ngồi xuống ghế, sắc mặt không được tốt cho lắm.
“Chẳng lẽ lần này ngươi lên Vân Lam Tông là vì nàng ta?” Thấy sắc mặt Tiêu Viêm có phần khó coi, Hải Ba Đông ngẩn ra, rồi kinh ngạc thốt lên.
Lần này Tiêu Viêm không trả lời, chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt hơi híp lại, ánh lên một tia sắc lẹm.
Thấy bộ dạng này của Tiêu Viêm, Hải Ba Đông dường như đã đoán được đáp án nên cũng không hỏi thêm nữa, chỉ chậm rãi lắc đầu. Xem ra việc Tiêu Viêm nhất quyết muốn lên Vân Lam Tông, ông đã hiểu ra phần nào. Nhưng có một điều vẫn khiến ông băn khoăn, người phụ nữ tên Nạp Lan Yên Nhiên kia rốt cuộc đã làm gì Tiêu Viêm, khiến một kẻ có định lực phi phàm như hắn lại sẵn lòng gây bất hòa với một thế lực khổng lồ như Vân Lam Tông. Rõ ràng, tại Gia Mã Đế Quốc, đối đầu với Vân Lam Tông là một chuyện cực kỳ ngu xuẩn.
“À, phải rồi. Ngươi tìm thứ phục hồi linh hồn lực để làm gì? Linh hồn bị thương tổn sao?” Không tiếp tục dây dưa về vấn đề này, Hải Ba Đông đột nhiên nhớ tới vật phẩm Tiêu Viêm muốn mua lúc trước, liền có chút nghi hoặc hỏi.
Lông mày khẽ nhíu lại, Tiêu Viêm chậm rãi nhấp một ngụm trà, trong lòng đấu tranh một lát rồi bình tĩnh đáp: “Là di chứng để lại sau khi thi triển Phật Nộ Hỏa Liên lần trước...”
“Ồ. Thứ đó quá kinh khủng, để lại chút di chứng cũng là chuyện trong dự liệu.” Nghe Tiêu Viêm nói vậy, Hải Ba Đông không chút nghi ngờ, dù sao uy lực của Phật Nộ Hỏa Liên quả thực quá mức đáng sợ. Ánh mắt ông lướt qua Tiêu Viêm, khẽ cau mày hỏi: “Nghiêm trọng không?”
Cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, Tiêu Viêm liếc nhìn Hải Ba Đông một cái, đáp: “Không quá nghiêm trọng, nhưng cũng không phải thương thế bình thường. Bởi vậy ta mới muốn tìm kiếm kỳ vật có thể hồi phục linh hồn lực. Nếu tìm được, ta sẽ hồi phục rất nhanh.”
Nghe câu trả lời có phần mơ hồ của Tiêu Viêm, Hải Ba Đông nhướng mày. Ông nghiêng đầu nhìn khuôn mặt thanh tú không để lộ chút cảm xúc nào của hắn, môi khẽ mấp máy nhưng cuối cùng lại không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi cúi xuống nhìn chằm chằm chén trà, chìm vào im lặng.
Qua hình ảnh phản chiếu trên mặt nước trà, Tiêu Viêm thấy rõ phản ứng của Hải Ba Đông, bàn tay đang nắm chặt chén trà của hắn khẽ nới lỏng. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà, làm dịu đi cổ họng có chút khô khốc, rồi thở ra một hơi thật dài.
Trong phòng, cả hai cùng im lặng, không khí dần trở nên tĩnh mịch. Thị nữ đứng hầu một bên cũng nơm nớp lo sợ, không dám lên tiếng quấy rầy. Ngay cả khi thay trà cho hai người, nàng cũng hết sức cẩn thận, không dám tạo ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.
Không khí yên tĩnh kéo dài chừng nửa giờ, một tràng tiếng bước chân dồn dập mà trong trẻo vang lên từ ngoài cửa, ngay sau đó, dáng người yểu điệu của Nhã Phi xuất hiện trong tầm mắt hai người.
“Nàng ta đi rồi à?” Tiêu Viêm chậm rãi đặt chén trà xuống, thuận miệng hỏi.
“Ừm.” Đi vào phòng, Nhã Phi cung kính gật đầu với Hải Ba Đông vẫn đang cầm chén trà, rồi chuyển ánh mắt sang Tiêu Viêm. Ngón tay thon dài của nàng gõ nhẹ lên mặt bàn, một lát sau, giữa ánh mắt nghi hoặc của hắn, nàng mới cười nói: “Tiêu Viêm đệ đệ, ngươi thật sự rất cần loại kỳ bảo có thể hồi phục linh hồn lực sao?”
“Phải, rất cần.” Tim Tiêu Viêm đập thịch một cái, hắn ngẩng đầu, ánh mắt gắt gao nhìn Nhã Phi, nhẹ giọng nói: “Phòng đấu giá có ư? Chỉ cần ngươi có thể lấy ra, ta sẽ trả một cái giá khiến các ngươi hài lòng.”
“Kỳ vật có thể hồi phục linh hồn lực cực kỳ hiếm thấy. Phòng đấu giá Mễ Đặc Nhĩ của chúng ta dù lượng giao dịch khổng lồ cũng rất hiếm khi thu thập được vật phẩm loại này.” Nhã Phi lắc đầu, bất đắc dĩ nói.
“Vậy ý của ngươi là...?” Tiêu Viêm khẽ cau mày.
“Phòng đấu giá Mễ Đặc Nhĩ chúng ta đúng là không có loại kỳ vật đó, nhưng theo ta được biết, một gia tộc ở Gia Mã Thánh Thành đang sở hữu một gốc thực vật kỳ dị tên là Thất Huyễn Thanh Linh Tiên. Rễ của loại thực vật này có thể tinh luyện ra một loại dịch thể vô cùng huyền diệu, mà loại dịch thể này chính là dược vật tốt nhất để hồi phục linh hồn lực.” Nhã Phi nói.
“Ồ? Thật sao?” Nghe vậy, khuôn mặt Tiêu Viêm tức thì hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, vội vàng hỏi: “Là gia tộc nào?”
Trên mặt Nhã Phi thoáng hiện lên vẻ khổ sở, bộ dạng ấp úng có vẻ rất chần chừ.
Nghi hoặc nhìn vẻ mặt của Nhã Phi, Tiêu Viêm sửng sốt, rồi như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt hắn lập tức âm trầm xuống, nói: “Ngươi không phải định nói là Nạp Lan gia tộc đấy chứ?”
“Ừm, chính là bọn họ.” Nhã Phi bất đắc dĩ gật đầu.
“Loại bảo bối đó, e rằng ai cũng sẽ cất giữ cẩn thận. Bỏ qua chuyện ta chán ghét bọn họ, chẳng lẽ ngươi cho rằng Nạp Lan gia tộc sẽ bán Thất Huyễn Thanh Linh Tiên cho ta sao?” Tiêu Viêm xoa trán, thấp giọng nói: “Chẳng lẽ phải buộc ta ra tay cướp đoạt? Nhưng mà, nếu thật sự đến bước đường cùng...”
“Ai cho phép ngươi cướp đoạt? Nạp Lan gia tộc chính là một trong Tam Đại Gia Tộc nổi danh cùng với Mễ Đặc Nhĩ gia tộc chúng ta đấy. Hơn nữa, những nhân vật chủ chốt của Nạp Lan gia tộc đều nắm giữ địa vị rất cao trong quân đội đế quốc. Nói về mức độ phòng vệ nghiêm ngặt, tuyệt đối không thua kém Mễ Đặc Nhĩ gia tộc chúng ta... Tuy ngươi có Hải lão tiên sinh tương trợ, nhưng muốn thuận lợi đoạt được Thất Huyễn Thanh Linh Tiên từ tay Nạp Lan gia tộc cũng không phải chuyện dễ dàng.” Nhã Phi liếc Tiêu Viêm một cái, gắt giọng: “Nếu cuối cùng không xong, bọn họ làm liều như cá chết lưới rách, hủy đi Thất Huyễn Thanh Linh Tiên, chẳng phải ngươi sẽ công cốc sao?”
“Vậy ngươi nói xem phải làm thế nào? Ta muốn có được Thất Huyễn Thanh Linh Tiên một cách nguyên vẹn.” Tiêu Viêm khẽ cau mày hỏi.
“Lão gia chủ của Nạp Lan gia tộc mấy năm trước từng giao chiến với một đầu ngũ giai ma thú kịch độc vô cùng tên là Lạc Thiết Độc Ấn Mãng. Mặc dù cuối cùng đã giết được nó, nhưng ông cũng bất hạnh bị nó cắn vào lưng, trúng phải một loại độc tố kinh hồn táng đảm tên là ‘Lạc Độc’... Ngươi tinh thông luyện dược, hẳn là biết sự lợi hại của loại độc tố này. Trong ghi chép, không ít lục giai ma thú cũng từng bị Lạc Thiết Độc Ấn Mãng vượt cấp độc chết. Nếu không phải vì số lượng của chúng quá hiếm hoi, e rằng rất nhiều cường giả trên đại lục đều phải hoảng sợ biến sắc khi nghe đến loại độc tố này...” Nhã Phi cười cười, lại đột nhiên nói sang một chuyện dường như không hề liên quan đến Thất Huyễn Thanh Linh Tiên.
“Loại độc đó đúng là rất đáng sợ... Nhưng chuyện này dường như không liên quan nhiều đến Thất Huyễn Thanh Linh Tiên lắm thì phải?” Nghe đến cái tên Lạc Thiết Độc Ấn Mãng, sắc mặt Tiêu Viêm cũng có chút biến đổi, đoạn lắc đầu nói.
“Ngươi cứ nghe ta nói hết đã được không?” Nhã Phi liếc Tiêu Viêm một cái, tiếp tục: “Mấy năm nay, nhờ đấu khí hùng hậu, Nạp Lan lão gia tử vẫn có thể áp chế độc tố. Nhưng theo tuổi tác ngày càng cao, độc tố phản phệ lại càng lúc càng mạnh. Nửa tháng trước, ‘Lạc Độc’ ẩn núp trong cơ thể cuối cùng đã hoàn toàn bộc phát. Dưới sự bộc phát này, Nạp Lan lão gia tử với thực lực Đấu Vương cũng hoàn toàn gục ngã. Hiện tại, cả Nạp Lan gia tộc đang rối thành một đoàn, khắp nơi tìm kiếm luyện dược sư ra tay cứu viện.”
“Tìm kiếm luyện dược sư? Với quan hệ của Nạp Lan Yên Nhiên, không phải có thể trực tiếp mời Đan Vương Cổ Hà tới sao? Với luyện đan thuật của ông ta, còn có độc gì không giải được?” Tiêu Viêm thản nhiên nói.
“Đã mời rồi, nhưng ngay cả Cổ Hà cũng không có cách nào thanh trừ ‘Lạc Độc’. Loại độc tố này giống hệt như tên gọi của nó, ăn sâu vào kinh mạch, thậm chí là cốt tủy, bất kỳ đan dược nào cũng khó mà thanh trừ được.” Lắc đầu, Nhã Phi khổ sở nói.
“Ngay cả Cổ Hà cũng không có cách nào?” Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời kinh ngạc.
“Ừm.” Gật đầu, Nhã Phi trầm ngâm nói: “Tuy Cổ Hà không thể thanh trừ độc tố, nhưng ông ta lại nói có một biện pháp, đó là dùng ngọn lửa tiến vào cơ thể Nạp Lan lão gia tử, sau đó dùng nhiệt độ cao để bài trừ ‘Lạc Độc’. Đáng tiếc... Việc này có một điều kiện tiên quyết cực kỳ quan trọng, đó là ngọn lửa phải là ‘Dị Hỏa’...”
“Cho nên hiện tại, Nạp Lan gia tộc đang treo giá cực cao, khắp nơi chiêu mộ luyện dược sư sở hữu Dị Hỏa. Nhưng đáng tiếc, không thu được kết quả gì, cho dù bọn họ đã đưa ra phần thưởng khổng lồ khiến cả Mễ Đặc Nhĩ gia tộc chúng ta cũng phải đỏ mắt. Phải rồi... trong phần thưởng khổng lồ đó, chính là gốc Thất Huyễn Thanh Linh Tiên kia.” Nhã Phi than thở.
“Ai có thể chữa khỏi cho Nạp Lan lão gia tử thì sẽ có được gốc Thất Huyễn Thanh Linh Tiên. Gần đây đã có rất nhiều luyện dược sư đến thử, nhưng đáng tiếc, tất cả đều thất bại không một ngoại lệ.”
“Lúc nãy Nạp Lan Yên Nhiên tìm ta là muốn nhờ phòng đấu giá Mễ Đặc Nhĩ chúng ta hỗ trợ tuyên truyền, xem có thể tìm được luyện dược sư có Dị Hỏa hay không.”
“Có lẽ, ngươi có thể đi thử một chút. Dù sao chuyện năm đó của ngươi cũng không liên quan nhiều đến Nạp Lan lão gia tử. Thậm chí sau đó, ông ấy còn từng nổi giận đuổi Nạp Lan Yên Nhiên ra khỏi cửa vài lần, dù rằng sau đó ông cũng không còn gay gắt như vậy nữa...” Nhã Phi nhìn chăm chú vào Tiêu Viêm, nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm chau mày, ngón tay chậm rãi gõ nhẹ lên mặt bàn, trầm mặc không nói...