Trên khuôn mặt già nua của Gia lão thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc. Lão nhìn Tiêu Viêm bằng ánh mắt khó hiểu, với thực lực Đấu Hoàng của Hải Ba Đông mà vẫn không đủ tư cách làm sư phụ của tiểu gia hỏa này, rốt cuộc hắn có thực lực đến mức nào?
Dưới bầu trời đêm, đám người Nạp Lan Yên Nhiên sau một hồi chấn kinh vẫn không nói gì, chỉ lặng yên nhìn Hải Ba Đông.
Thậm chí bọn họ còn cho rằng Hải Ba Đông đang nói đùa. Ở Gia Mã đế quốc này, một Đấu Hoàng muốn thu nhận đệ tử, e rằng không biết có bao nhiêu người dù thiên phú kiệt xuất cũng phải tranh nhau xếp hàng. Trở thành đệ tử của một cường giả cấp bậc Đấu Hoàng chẳng khác nào có được một tấm vé thông hành trên con đường cường giả sau này.
“Ha ha, Hải lão chỉ nói đùa thôi, Gia lão đừng để ý. Chỉ là tiểu tử đã sớm bái sư nên không thể nhận người làm sư phụ.” Tiêu Viêm vừa lắc đầu vừa cười nói.
Bên cạnh, Hải Ba Đông chỉ mỉm cười không nói. Cho dù đã khôi phục lại thực lực Đấu Hoàng, nhưng Tiêu Viêm vẫn mang lại cho lão một cảm giác cực kỳ nguy hiểm. Hơn nữa, sau khi chứng kiến hắn thi triển ra Phật Nộ Hỏa Liên cấp bậc kinh khủng để đối đầu với hai vị Đấu Hoàng thần bí, lại càng khiến cho Hải Ba Đông sinh lòng úy kỵ đối với hắn.
Mặc dù hiện giờ thực lực Tiêu Viêm đã suy giảm sau khi thi triển Phật Nộ Hỏa Liên, nhưng trong lòng Hải Ba Đông đã thầm xem Tiêu Viêm là cường giả ngang hàng, thậm chí còn vượt qua cả mình. Cho nên khi nghe Gia lão khuyên Tiêu Viêm bái mình làm sư phụ thì không khỏi bật cười.
Nghe vậy, Gia lão khẽ cười. Ánh mắt lặng lẽ đảo qua khuôn mặt của Hải Ba Đông, trong lòng càng thêm kinh dị. Theo như lão biết về Hải Ba Đông thì hắn rất ít khi vui đùa như hôm nay.
“Nham Kiêu tiểu hữu, không biết sư tôn của tiểu hữu có danh tính là gì? Có thể nói cho lão phu biết được không? Không chừng lão phu cũng từng gặp qua chăng?” Gia lão hỏi.
“Khụ, xin lỗi Gia lão. Trước khi đi, sư tôn đã dặn không nên tùy tiện nói ra danh tính của người. Bất quá, sư tôn của ta là người vô danh, cả đời đều ở chốn thâm sơn nên nói ra chắc Gia lão cũng không biết.” Tiêu Viêm có chút áy náy nói.
“Có những cường giả quả thực tính tình đạm bạc.” Gia lão cười lắc đầu, đối với lời Tiêu Viêm vẫn có vài phần nghi vấn. Có thể khiến Hải Ba Đông thốt ra lời tôn trọng như vậy, đến ngay cả lão cũng chưa từng được đối xử như thế. Bởi vậy, sư phụ của Nham Kiêu hẳn là còn mạnh hơn cả Hải Ba Đông…
Bất quá, tại Gia Mã đế quốc rộng lớn này, chuyện cường giả ẩn cư nơi thâm sơn cũng không phải là chuyện đáng ngạc nhiên. Gia lão cũng biết một số ít ẩn sĩ cường giả nhưng không biết đích xác họ ở nơi nào. Theo như lão biết thì đây mới chính là những cường giả trong truyền thuyết.
Nạp Lan Kiệt cùng Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn đứng yên trong trời đêm, lặng lẽ đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ cũng nhận ra lời nói của Hải Ba Đông không hề là câu nói đùa. Nếu là vậy, vị sư phụ đứng sau lưng Nham Kiêu đích thực là một cường giả kinh khủng.
“Thật may là chưa cùng hắn đối địch…” Hai người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng thầm có chút may mắn. Thân là người chưởng quản một gia tộc, bọn họ hiểu rõ nhất cường giả cấp bậc đó kinh khủng đến mức nào.
“Tốt lắm, tốt lắm. Thời gian không còn sớm, mọi người trở về thôi.” Hải Ba Đông ngẩng đầu nhìn trời, rồi từ từ đưa mắt nhìn vầng trăng, ngáp một cái rồi vỗ tay nói.
“Vâng.” Tiêu Viêm cười gật đầu. Danh tiếng của Gia lão hắn đã nghe Hải Ba Đông nhắc đến nhiều lần. Thậm chí lúc ở Diêm Thành đối đầu cùng hai Đấu Hoàng thần bí, cũng nghe họ nhắc đến danh tự này. Ở Gia Mã đế quốc, chỉ có duy nhất Gia lão có thể đối đầu cùng cường giả như Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương. Hiện nay, không có Dược lão hộ thân, Tiêu Viêm đối với Gia lão cũng có chút kiêng kỵ, nói chuyện hết sức khách khí.
Nhắc đến Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, bàn tay Tiêu Viêm không tự chủ vuốt vuốt Thất Thải Thôn Thiên Mãng vẫn đang an tĩnh thu liễm hơi thở ngủ say trong tay áo. Vì vậy nên cường giả như Hải Ba Đông và Gia lão cũng không thể phát hiện ra nó.
“Ai, tiểu gia hỏa này cũng là một mối nguy hiểm a…” Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu. Nghĩ tới bộ dáng lạnh lùng của Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương mà hắn vẫn có chút khiếp sợ. Nữ nhân này mặc dù có vẻ đẹp làm say lòng người nhưng lại xem việc giết người như giết gà. Nếu như không đáp ứng giúp nàng cướp lấy phương thuốc Dung Linh Đan kia, sợ rằng lần thức tỉnh tiếp theo chính là lúc nàng lấy đi cái mạng nhỏ của hắn…
“Không có sư phụ ở đây, thật đúng là gặp nhiều khó khăn. Phải nhanh chóng lấy được Thất Huyễn Thanh Linh Tiên của Nạp Lan gia tộc.”
Thật sự khó chịu a… Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu. Khi không có Dược lão, hắn mới cảm nhận được bản thân mình luôn gặp nguy hiểm.
“A, ngày mai là trận đấu của tiểu tử kia, ta cũng phải đi xem thử mới được. Kẻ mà Hải lão đầu khen không dứt miệng đến tột cùng có bao nhiêu thực lực.”
Gia lão cười cười thầm nghĩ.
Sau đó lão đưa mắt hướng về đỉnh đại thụ, thản nhiên nói: “Tiểu Nguyệt nhi, đã trễ thế này còn chưa chịu theo ta trở về.”
“Vâng.” Nghe Gia lão nói, vị tiểu công chúa dù tính tình cổ quái cũng bất đắc dĩ phải lên tiếng. Gia lão vung tay, một cỗ hấp lực liền kéo nàng đến bên cạnh, sau đó lơ lửng giữa không trung.
“Yên Nhiên chất nữ, Liễu Linh, cho lão phu gửi lời hỏi thăm đến sư phụ các ngươi nhé.” Một tay dẫn theo Tiểu công chúa, lão cười nói với Nạp Lan Yên Nhiên và Liễu Linh. Chợt lão đưa ánh mắt nhìn qua Mộc Chiến: “Tiểu tử Mộc gia… Nếu ngươi cứ làm loạn như vậy thì ta sẽ cho ngươi ra sa trường không trở về nữa.”
Nghe vậy, Mộc Chiến chỉ còn biết gật đầu như gà mổ thóc. Trước mặt lão yêu quái này, cho dù là Mộc Thần cũng phải cung kính hành lễ thì hắn làm sao dám có chút càn rỡ.
Chuẩn bị giải tán, Tiêu Viêm ngẩng đầu ôm quyền hướng tới Nạp Lan Kiệt, sau đó quay sang nói với Hải Ba Đông: “Chúng ta cũng trở về thôi.”
“Đi thôi.” Hải Ba Đông cũng uể oải gật đầu. Về phần Nạp Lan Kiệt và Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn, lão cũng không nói gì, chỉ quay sang chào Gia lão. Đấu khí hàn băng sau lưng rung lên hiện ra đôi cánh, nổi lên một cơn gió lạnh rồi biến mất giữa không trung.
“Ha ha, Gia lão, cáo từ.” Tiêu Viêm cười cười với Gia lão, đôi cánh sau lưng chấn động, hóa thành một đạo lưu quang đuổi theo Hải Ba Đông.
Nhìn thấy hai người Tiêu Viêm đã rời đi, Gia lão cũng dẫn theo Tiểu công chúa, đôi cánh đấu khí màu vàng nhạt sau lưng khẽ rung động, thân thể biến mất giữa không trung, lưu lại tiếng cười nhàn nhạt.
Hai đạo lưu quang vẫn bay nhanh trong bầu trời đêm.
“Này, sao miệng ngươi không kín một chút? Lỡ tiết lộ tin tức của ta thì sao?” Tiêu Viêm gắt gao đi theo Hải Ba Đông, đột nhiên cau mày nói.