Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 314: CHƯƠNG 314: QUÁN QUÂN LÀ TA

Nghe thấy thanh âm chói tai kia, tiểu công chúa, Liễu Linh cùng Viêm Lợi đều thoáng sững sờ. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Tiêu Viêm. Khi thấy tro tàn đổ ra từ dược đỉnh của hắn, vẻ mặt mỗi người đều trở nên khác nhau.

“Ai.” Tiểu công chúa thở dài một tiếng. Tiêu Viêm vốn là người duy nhất có thể cạnh tranh với thiếu niên áo bào tro của Xuất Vân đế quốc, nhưng xem tình hình hiện tại thì dường như...

“Nếu ngươi không làm được thì hãy xem ta đây. Ta sẽ đại diện cho luyện dược sư của Gia Mã đế quốc đánh bại tên kia. Ta muốn cho tất cả mọi người biết, dù không có ngươi, hắn cũng không thể đoạt được vị trí quán quân!” Liễu Linh siết chặt tay, gắt gao nhìn Tiêu Viêm. Trong lòng hắn tuy có chút tiếc nuối, nhưng phần lớn lại là vui mừng. Từ lúc gặp Tiêu Viêm, cùng với thiếu niên áo bào tro thần bí kia bước lên đài, mục tiêu cao nhất của đại hội này không gì khác ngoài vị trí quán quân. Nhưng những lần trước, Tiêu Viêm biểu hiện quá xuất sắc, khiến mọi người đều hy vọng hắn có thể đoạt chức quán quân. Điều này đối với một Liễu Linh vốn cực kỳ cao ngạo mà nói, quả thực có chút phẫn nộ, bất bình.

“Hắc, tiểu tử đầu hổ đuôi rắn*, nếu ngươi đã thất bại thì tại đại hội này, không ai có thể chiến thắng ta! Chức quán quân này, chắc chắn sẽ thuộc về ta!” Khóe miệng Viêm Lợi nhếch lên một nụ cười lạnh, bàn tay vung lên. Ngọn lửa đen trong dược đỉnh bùng lên dữ dội, các loại dược liệu lần lượt dung hợp vào nhau.

“Thất bại sao?” Trên đài cao, sắc mặt Hải Ba Đông cũng có chút thay đổi, quay đầu nhìn Pháp Mã, thấp giọng hỏi.

“Ừ.” Pháp Mã gật đầu, thở dài một hơi, vừa giận lại vừa cố giữ bình tĩnh, cười nói: “Nhưng không sao cả. Hắn vẫn còn cơ hội.”

Mặc dù nói vậy, nhưng tâm trạng Pháp Mã vẫn trĩu nặng ưu tư. Thân là một luyện dược đại sư kinh nghiệm cực kỳ phong phú, hắn hiểu rất rõ, ở hoàn cảnh này, Tiêu Viêm muốn giành chiến thắng sẽ phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn. Thủ pháp chuyển đổi giữa hai loại hỏa diễm mà hắn sử dụng lúc trước rõ ràng còn rất lạ lẫm. Nếu đó là cực hạn của hắn, vậy hai cơ hội còn lại e rằng kết quả cũng không khác là bao.

Một phần, vì chỉ có ba lần cơ hội nên áp lực mà Tiêu Viêm phải gánh chịu vốn đã không nhỏ. Hơn nữa, thất bại lần này không nghi ngờ gì lại càng làm áp lực trên vai hắn tăng lên gấp bội. Dưới áp lực như vậy, cho dù là một số luyện dược sư cao cấp cũng khó có thể hồi phục trạng thái bình tĩnh trong thời gian ngắn.

Song, đây là trận đấu chứ không phải luyện đan đơn thuần, thời gian lúc này cực kỳ quý giá, căn bản không thể lãng phí. Cho nên, nếu Tiêu Viêm chìm đắm trong thất bại quá lâu, điều đó cũng đồng nghĩa với việc hắn sẽ không còn đủ thời gian để luyện chế đan dược, vị trí quán quân khi đó e rằng…

Bởi vậy, trong lòng Pháp Mã cũng chỉ có thể cầu nguyện, mong rằng thanh niên này có thể thể hiện ra năng lực hơn người, vượt qua đả kích. Nếu hắn có thể nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường sau thất bại, cơ hội của hắn sẽ không hoàn toàn biến mất. Ít nhất, nếu được trời cao phù hộ, biết đâu kỳ tích sẽ xảy ra. Mặc dù tỷ lệ này rất nhỏ, nhưng ít nhất cũng giống như ngọn lửa leo lét trong đêm đen, vẫn khiến người ta chờ đợi và hy vọng.

“Ai. Tiểu tử kia, bây giờ hoàn toàn phải dựa vào chính ngươi rồi. Hơn nữa, đây cũng là một bức tường trên con đường luyện đan của ngươi. Vượt qua nó, lợi ích sau này đối với ngươi khó mà lường hết. Nếu không phá được, năm tháng sau này nói không chừng ngươi sẽ vĩnh viễn dừng lại ở đây.” Ánh mắt nhìn thanh niên mặc hắc bào trên sàn đấu, Pháp Mã thấp giọng lẩm bẩm.

“Đột phá để thuế biến, hay là mãi mãi trầm luân trong vực sâu. Thiên đường hay địa ngục, tất cả đều phụ thuộc vào ngươi.”

Ánh mắt toàn trường lúc này đều đổ dồn về phía người thanh niên đang bất động. Sau một hồi lâu, hắn vẫn không có chút động tĩnh nào, dường như… vị thanh niên, người mang hy vọng lớn nhất có thể chiến thắng nhân vật thần bí của Xuất Vân đế quốc, giờ phút này… đã hoàn toàn suy sụp sau thất bại. Vì vậy, không ít tiếng thở dài tiếc nuối vang lên từ phía khán đài.

“Xem ra thất bại lần này đả kích hắn không nhẹ. Ai, nhưng cũng khó trách, tuổi còn trẻ mà.” Nghe những thanh âm xung quanh, Nạp Lan Kiệt lắc đầu, thấp giọng than thở.

Nạp Lan Yên Nhiên cau mày, một lát sau nhẹ giọng nói: “Từ biểu hiện thường ngày của hắn mà nói, hắn không giống một người có tâm lý yếu đuối. Lẽ nào hắn có ý định khác?” Lời này vừa nói ra, rõ ràng ngay cả chính nàng cũng có chút không chắc chắn, bởi vậy đến từ “có lẽ” cũng không dám dùng tới.

“Nếu đó là sự thật, ta cũng rất hy vọng!” Nạp Lan Kiệt vuốt râu, cười khổ một tiếng, nhưng không nói hết lời.

Thân thể Tiêu Viêm cứng ngắc đứng trước thạch thai*, nhìn chằm chằm vào đống tro tàn, đôi mắt vốn tĩnh lặng lúc này cũng thoáng chút mờ mịt. Kể từ khi Dược Lão chìm vào giấc ngủ, đây là nan đề đầu tiên khiến hắn trở tay không kịp. Hắn không ngờ rằng, việc chuyển đổi giữa hai loại hỏa diễm lại khó nắm bắt đến vậy. Trước kia, hắn thực sự có chút tự phụ về năng lực của mình, nhưng giờ đây...

“Lần này phiền phức lớn rồi, lại không có sư phụ, ta phải làm sao bây giờ?” Môi run rẩy, thanh âm trầm thấp mang theo sự hoang mang vang lên từ miệng Tiêu Viêm đang cúi đầu.

Đáng tiếc, Dược Lão lúc này đang ngủ say, Tiêu Viêm lại gặp phải… vấn đề mà chính hắn cũng không biết phải làm thế nào. Cho nên, tất cả đều giống như lời của Pháp Mã, Tiêu Viêm buộc phải dựa vào chính mình.

Thuế biến? Hay là trầm luân?

Dù thời gian Tiêu Viêm trầm mặc có thể kéo dài, nhưng cuộc thi cũng không vì hắn mà dừng lại.

Ở phía không xa, cuộc tranh tài giữa Viêm Lợi, tiểu công chúa và Liễu Linh cũng dần tiến vào giai đoạn gay cấn. Từ trong dược đỉnh của họ, một mùi hương thơm ngát lan tỏa, kéo những ánh mắt vốn đang nhìn Tiêu Viêm quay trở lại.

Khi thời gian trận đấu trôi qua hơn nửa, bên trong dược đỉnh của tiểu công chúa, Liễu Linh và Viêm Lợi, hình thái đan dược đã dần cô đọng lại. Một lúc sau, một luồng dược hương nồng đậm… từ trong dược đỉnh của tiểu công chúa khuếch tán ra. Ngửi được mùi hương này, các luyện dược sư của công hội phía sau quảng trường nhất thời kinh hô: “Tứ phẩm đan dược?”

Nghe tiếng kinh hô vang lên, trên gương mặt xinh đẹp của tiểu công chúa không nén được vẻ đắc ý. Đan dược trong lò là loại Tứ phẩm duy nhất mà nàng nắm chắc có thể luyện chế thành công, nhưng bình thường tỷ lệ thất bại cũng khá cao. May mắn thay, hôm nay vận khí của nàng không tồi, đã thành công ngay lần đầu. Xét về may mắn, nàng dường như tốt hơn Tiêu Viêm không ít.

Song, tiếng kinh hô còn chưa kéo dài được bao lâu, ở bên cạnh, trong dược đỉnh của Liễu Linh cũng truyền ra một luồng đan hương mê người còn nồng đậm hơn một bậc. Hai luồng đan hương từ trong dược đỉnh bốc lên, cuối cùng hòa quyện vào nhau trên quảng trường, khó phân cao thấp.

Tuy nhiên, một số luyện dược sư có cảm giác lực nhạy bén liền có thể phân biệt được, đan dược mà Liễu Linh luyện chế, về phẩm giai dường như cao hơn của tiểu công chúa một chút.

“Tên này...” Tiểu công chúa có cảm giác lực không thấp, cũng nhận ra sự chênh lệch giữa hai loại đan dược, lập tức nhíu mày, hung hăng liếc nhìn Liễu Linh đang mỉm cười với nàng.

“Ha ha, Nguyệt Nhi, thật xin lỗi, hôm nay để ta vượt lên trước nhé.” Đối diện với ánh mắt bực bội của tiểu công chúa, Liễu Linh chắp tay, cười tủm tỉm nói.

“Hai người đều luyện chế ra Tứ phẩm đan dược, mấy tiểu tử này cũng không tệ.” Trên đài cao, cảm nhận được đan hương tỏa ra từ dược đỉnh của tiểu công chúa và Liễu Linh, sắc mặt vốn đang nặng nề của Pháp Mã mới thoáng khá hơn một chút, khẽ gật đầu nói.

“Khà khà. Hai tên tiểu tử miệng còn hôi sữa đó mà cũng xứng sao? Có phải là quá sớm không?” Một tiếng cười quái dị đột nhiên vang lên, lập tức thu hút ánh mắt tức giận của tiểu công chúa và Liễu Linh. Chỉ thấy, trong đỉnh lô của Viêm Lợi, ngọn lửa đang hừng hực bốc cháy. Một lúc sau, một luồng hương thơm màu tím tựa sương khói lặng lẽ bốc lên.

“Hữu sắc đan hương?” Nhìn thấy luồng đan hương màu tím kia, gần như tất cả luyện dược sư trên quảng trường biết nó đại biểu cho điều gì đều thất thanh kêu lên.

“Không ngờ hắn cũng có thể luyện chế ra đan dược có hữu sắc đan hương. Tên khốn này, quả nhiên đã có chuẩn bị.” Nụ cười vừa mới hiện lên trên mặt Pháp Mã, khi đan hương màu tím bay ra, trong nháy mắt lại trở nên âm trầm.

“Hữu sắc đan hương là gì?” Trên đài cao, Hải Ba Đông thấy sắc mặt Pháp Mã đột nhiên trở nên cực kỳ khó coi, vội vàng hỏi.

“Đó là loại đan hương mang màu sắc, bình thường chỉ có Ngũ phẩm đan dược mới sinh ra. Đương nhiên, một số Tứ phẩm đan dược cao cấp nhất cũng có thể có. Nhìn độ đậm đặc của đan hương, ta nghĩ đan dược mà hắn luyện chế hẳn là loại thứ hai.” Pháp Mã mặt mày âm trầm, chậm rãi nói: “So với hắn, Tứ phẩm đan dược mà Nguyệt Nhi và Liễu Linh luyện chế không nghi ngờ gì là kém hơn một bậc.”

“Lần này, e là thua rồi.”

Trên quảng trường, tiểu công chúa và Liễu Linh ngây người nhìn chằm chằm hữu sắc đan hương từ trong dược đỉnh của Viêm Lợi, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch, cười khổ. Trước ưu thế tuyệt đối như vậy, mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa.

“Điều đó chưa chắc!” Một tiếng cười nhàn nhạt, trong trẻo của một thanh niên vang lên.

Tiếng cười lãnh đạm đột ngột vang lên khiến tiểu công chúa và Liễu Linh sững sờ, lập tức quay đầu lại. Chỉ thấy, Tiêu Viêm vốn đứng im như khúc gỗ, không biết từ lúc nào đã ngẩng đầu lên lần nữa. Gương mặt thường ngày có chút lạnh lùng, giờ phút này lại hiếm hoi nở một nụ cười.

Tiểu công chúa và Liễu Linh nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Không biết vì sao, họ cảm thấy Tiêu Viêm lúc trước có chút hoảng hốt, bây giờ dường như đã hoàn toàn biến thành một người khác, cả khí chất lẫn sự tự tin.

Hướng về Pháp Mã trên đài cao, Tiêu Viêm khẽ khom người, môi mấp máy: “Thật xin lỗi.” Với thực lực của lão, tất nhiên đã biết hắn nói gì.

“Ha ha. Hồi phục lại là tốt rồi.” Nhìn nụ cười ôn hòa của thanh niên phía dưới, Pháp Mã thoáng sững sờ, sau đó vui mừng gật đầu.

Cười khẽ một tiếng, Tiêu Viêm xoay người, nghiêng đầu nhìn gương mặt lạnh lẽo của Viêm Lợi, mỉm cười giơ ngón tay cái lên. Sau đó, dưới sự chứng kiến của mọi người, ngón cái lộn ngược, chỉ thẳng xuống đất!

“Quán quân, là của ta!”

*đầu hổ đuôi rắn: trước thì thành công, sau thì thất bại.

*thạch thai: bệ đá, đài đá.

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!