Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 334: CHƯƠNG 333: PHONG KHỞI VÂN ĐỘNG

Những tảng đá khổng lồ trên quảng trường bị đấu khí mạnh mẽ cùng kiếm cương sắc bén từ giữa sân không ngừng bạo xuất, mạnh mẽ khắc lại vô số vết kiếm hằn sâu.

Mọi người vào giờ phút này đều nín thở, căng mắt dõi theo hai đạo nhân ảnh đang di động như thiểm điện. Chiến đấu càng lúc càng gay cấn và kịch liệt khiến trái tim của rất nhiều người quan sát như muốn vọt ra ngoài. Nhìn biểu hiện ác liệt của song phương, trái với tưởng tượng ban đầu rằng Tiêu Viêm không chịu nổi một kích, hắn chẳng những không hề rơi vào thế hạ phong, mà ngược lại, bằng vào lối đánh cận chiến cực kỳ hung hãn, hắn còn đang ở thế tấn công, thậm chí mơ hồ chiếm thế thượng phong trước Nạp Lan Yên Nhiên. Diễn biến hiện tại khiến nhiều đệ tử Vân Lam Tông vốn tin chắc phần thắng phải trợn mắt há mồm.

Đương nhiên, không chỉ có các đệ tử phổ thông của Vân Lam Tông có ảo tưởng như vậy. Khi Nạp Lan Yên Nhiên liên tiếp sử xuất vài loại huyền giai đấu kỹ nhưng vẫn bị dị hỏa của Tiêu Viêm âm thầm ngăn cản, trên thạch đài, sắc mặt các trưởng lão của Vân Lam Tông cũng bắt đầu trở nên mất tự nhiên. Những loại đấu kỹ mà Nạp Lan Yên Nhiên vừa thi triển, dù ở trong Vân Lam Tông cũng thuộc loại khá cao cấp, độ khó tu luyện không nhỏ, uy lực hiển nhiên cũng không tầm thường.

Bằng vào thực lực của Nạp Lan Yên Nhiên để thi triển những đấu kỹ này, cho dù đối phương là một cường giả hơn nàng hai ba tinh cũng không thể nào nhẹ nhàng ngăn cản như vậy. Nhưng sự thật trước mắt lại hiển nhiên chứng minh cho bọn Vân Lăng thấy, những đấu kỹ uy lực không kém này lại bị Tiêu Viêm – một kẻ có thực lực yếu hơn Nạp Lan Yên Nhiên một chút – dễ dàng hóa giải như không tốn chút sức lực.

“Đại trưởng lão! Tiểu tử Tiêu Viêm kia tựa hồ có chút cổ quái. Mỗi một lần đấu kỹ của Yên Nhiên sắp công kích đến thân thể hắn là tự nhiên sẽ xuất hiện một cỗ năng lượng quỷ dị cực kỳ cường đại. Chính cỗ năng lượng quỷ dị này đã làm cho đấu kỹ của Yên Nhiên không đạt được chút hiệu quả thực chất nào.” Một vị lão giả áo bào trắng, ánh mắt đang gắt gao dõi theo diễn biến giữa sân, rốt cục cũng nhịn không nổi, quay sang Vân Lăng, ngưng trọng thấp giọng nói.

Nghe vậy, vài vị lão giả ngồi quanh Vân Lăng đều khẽ gật đầu. Bằng thực lực của bọn họ, tự nhiên cũng cảm giác được cỗ năng lượng mang theo nhiệt độ quỷ dị kia. Bất quá, vì Tiêu Viêm thi triển dị hỏa ở tốc độ cao cùng thủ pháp cực kỳ thần thục, nên ngay cả đám người Vân Lăng cũng chỉ ngờ ngợ, không thể bằng cảm giác siêu cường mà nhận ra Tiêu Viêm đến tột cùng đã sử dụng thứ gì.

“Không cần hoảng, cẩn thận cảm giác một chút.” Vân Lăng sắc mặt có chút âm trầm, khoát tay áo, con mắt chậm rãi nhắm lại, đem đấu khí trong cơ thể liên kết với năng lượng ngoại giới, bắt đầu giám thị toàn bộ động tĩnh của Tiêu Viêm.

Nghe Vân Lăng phân phó, mấy vị trưởng lão liền nhìn nhau, sau đó cũng trầm mặc, tiếp tục đưa mắt về phía trận chiến kịch liệt giữa sân.

Không lâu sau, không trung bỗng nhiên vang lên hai tiếng rít xé gió, hai nhân ảnh đột ngột hiện rõ trên một cây đại thụ chọc trời bên rìa quảng trường. Ánh mắt đảo qua cuộc chiến kịch liệt phía dưới, thần sắc họ hiện lên vẻ kinh ngạc.

Hai nhân ảnh xuất hiện trên đại thụ chính là đám người Gia Hình Thiên. Mọi người tại trường đều tập trung ánh mắt và nụ cười nồng nhiệt vào thân ảnh trong bộ bào phục màu xanh nhạt, khuôn mặt anh tuấn dù đã bước vào tuổi trung niên. Xem ra, người này ở Gia Mã Đế Quốc có địa vị đủ để những người như Gia Hình Thiên, Pháp Mã cũng phải tỏ ra vài phần khách khí.

Người tới chính là Đan Vương Cổ Hà, đỉnh đỉnh đại danh của Gia Mã Đế Quốc. Theo sau hắn là đồ đệ Liễu Linh, giờ phút này cũng đã thu liễm khá nhiều vẻ kiêu ngạo so với lúc còn ở đế đô, chỉ im lặng theo sát sư phụ, mỉm cười đáp lễ sự tiếp đón của các nhân vật thế hệ trước. Nhìn bộ dáng hắn lúc này, tựa hồ vì thất bại tại đại hội luyện dược sư mà thái độ đã hòa hảo hơn không ít.

“Ha ha, không nghĩ tới hai vị lại đến đây. Bất quá hôm nay tông chủ vắng mặt, sự tiếp đón có chút sơ sài, thật có lỗi.” Cổ Hà hướng hai người chắp tay, khách khí cười nói. Đối với hai vị cường giả danh vọng không nhỏ ở Gia Mã Đế Quốc này, hắn cũng không dám có chút chậm trễ.

“Vị này là…?” Ánh mắt Cổ Hà bỗng dừng lại nơi Hải Ba Đông, trên mặt thoáng hiện chút chần chừ. Bằng vào linh hồn cảm giác lực mạnh mẽ, hắn tự nhiên có thể nhận thấy một cỗ khí thế hùng mạnh ẩn hiện trên người này.

“Hải Ba Đông.”

Hải Ba Đông hướng Cổ Hà chắp tay. Khuôn mặt luôn lạnh lùng xa cách lại phá lệ nở một nụ cười có phần cứng ngắc. Tuy luận về bối phận, Hải Ba Đông cao hơn Cổ Hà rất nhiều, nhưng trên thế giới cường giả vi tôn này, ai có nắm đấm cứng hơn, người đó sẽ được trọng thị. Mà Cổ Hà chẳng những là một vị Đấu Vương cường giả, lại còn là luyện dược sư ưu tú nhất Gia Mã Đế Quốc, thế nên cho dù là Đấu Hoàng cường giả gặp mặt cũng chỉ có thể đối đãi ngang hàng. Bởi vì bất luận kẻ nào cũng biết một vị lục phẩm luyện dược sư có được lực hiệu triệu khổng lồ đến thế nào.

“Băng Hoàng Hải Ba Đông?” Nghe Hải Ba Đông tự báo danh tính, Cổ Hà ngẩn ra, thần sắc có chút kinh ngạc. Một lúc lâu sau, sắc mặt hắn mới khôi phục vẻ bình thường, hướng Hải Ba Đông khách khí cười nói: “Năm đó khi Cổ Hà còn đang lịch lãm đã ngưỡng mộ thanh danh của Hải lão, hôm nay được gặp, quả nhiên uy phong năm đó không giảm chút nào.”

Hải Ba Đông cười cười. Đối phương khách khí như thế, hắn tự nhiên cũng không thất lễ. Đợi hai người khách sáo xong, Cổ Hà lúc này mới đưa mắt hướng về giữa sân, nhìn cuộc chiến đấu đang hồi gay cấn, đôi lông mày nhất thời nhướng lên, kinh ngạc nói: “Người nọ hẳn là Tiêu gia Tiêu Viêm?”

“Ha ha, đúng vậy. Xem ra cũng không phải là phế vật như lời đồn.” Tiếng cười ở một bên vang lên, Cổ Hà nhìn lại, nguyên lai là Nạp Lan Kiệt đang góp lời.

Cổ Hà gật gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm Tiêu Viêm đang hóa thành một đạo bóng đen giữa sân, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Cái danh phế vật kia rõ ràng là không đúng sự thật. Hắn rất rõ ràng, ba năm trước người kia còn chưa đạt tới cấp bậc Đấu Giả, nhưng chỉ sau ba năm đã có thể đạt tới cấp bậc đủ để tranh phong cùng Nạp Lan Yên Nhiên.

Phải biết rằng, trong ba năm này, Vân Vận đã nhờ hắn luyện chế không ít đan dược có thể gia tăng thực lực cho Nạp Lan Yên Nhiên. Nhưng đó là do có tài lực hùng hậu của Vân Lam Tông ủng hộ, còn gã Tiêu Viêm kia, để đạt tới đẳng cấp này thì cần thế lực to lớn cùng với thiên phú tu luyện kinh khủng đến cỡ nào chứ?

Trên khuôn mặt tươi cười điểm thêm một phần ngưng trọng, Cổ Hà khẽ cau mày, linh hồn lực lượng từ mi tâm phóng thích ra như tia chớp, lượn lờ trên quảng trường. Tốc độ di động nhanh như tia chớp của Tiêu Viêm đối với hắn lại như thong thả chậm rãi, hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Hiển nhiên, nhất cử nhất động của Tiêu Viêm lúc này đều bị Cổ Hà giám sát gắt gao.

Dưới sự giám thị của các vị cường giả, đối với các đệ tử Vân Lam Tông, hai đạo thân ảnh giữa sân chỉ là một mảng mơ hồ, nhưng trong mắt các vị cường giả, từng chiêu từng thức lại hiện lên vô cùng rõ ràng.

Giữa sân, hai đạo thân ảnh vẫn qua lại như thoi đưa, chợt một lần nữa va chạm rồi văng ra. Tiếng nổ mạnh kèm theo năng lượng bạo phát hung hăng đem cả hai chấn lui hơn mười bước.

Trận chiến đấu rốt cuộc xuất hiện khoảng lặng, thân ảnh của Tiêu Viêm cùng Nạp Lan Yên Nhiên cuối cùng cũng hiện lên rõ ràng dưới cái nhìn chăm chú của mọi người. Nhìn bộ dáng hai người, ai nấy đều sửng sốt không ít.

Đấu khí khải giáp trên người Tiêu Viêm đã loang lổ vết kiếm, dưới những vết kiếm sâu hoắm có thể mơ hồ nhìn thấy máu tươi đỏ sẫm rỉ ra. Trong lần cận thân chiến đấu điên cuồng vừa rồi, hắn cũng chịu không ít thiệt thòi từ Nạp Lan Yên Nhiên.

Tiêu Viêm bộ dáng chật vật, Nạp Lan Yên Nhiên cũng không khá hơn chút nào. Nguyệt bào vốn sạch sẽ giờ phút này lại có chút xộc xệch, cộng thêm một dấu chân rành rành in trên bụng. Mái tóc đẹp rối bời xõa xuống vầng trán phủ mồ hôi trơn bóng, hàm răng cắn chặt. Hô hấp của nàng cũng hơi có chút dồn dập.

Qua bộ dáng hai người, xem ra lần chiến đấu kịch liệt này dường như đã phân ra cao thấp.

Lúc hai người hiện thân, quảng trường vốn đang vang lên những tiếng xì xầm lại lần nữa chìm vào im lặng. Tất cả mọi người giờ phút này bị khí thế đối chọi gay gắt giữa hai người lôi cuốn, không dám lên tiếng phá vỡ tình thế vi diệu này.

Gió nhẹ thổi qua, lá khô xào xạc quanh hai người.

Tĩnh lặng ngự trị một lúc lâu, Nạp Lan Yên Nhiên rốt cục cũng động. Con ngươi lanh lợi mang theo chút cảm xúc phức tạp ẩn sâu nhìn thanh niên đối diện có sắc mặt lạnh lùng. Ngọc thủ chậm rãi rút đi dải băng buộc tóc màu thiên thanh. Nàng khẽ nghiêng đầu, mái tóc đen như thác đổ xuống bờ vai ngọc mảnh khảnh.

Hành động cởi bỏ dây buộc tóc của nữ tử lại mang một vẻ đẹp xuất thần, động lòng người đến lạ, khiến vô số kẻ ái mộ nàng tim đập loạn nhịp.

“Nàng muốn dùng thứ kia?” Nhìn hành động này của Nạp Lan Yên Nhiên, đám người Vân Lăng trên bãi đá ngẩn ra, lẩm bẩm tự nói.

“Xem ra tỷ thí sắp kết thúc rồi. Bất quá, có thể bức Yên Nhiên đến bước này, cái tên tiểu tử Tiêu gia kia thật sự rất mạnh.” Một gã trưởng lão áo bào trắng thở dài nói.

“Muốn xuất ra con bài tẩy sao? Nha đầu kia thế mà cũng bị bức đến bước này.” Cổ Hà khuôn mặt hiện lên một nét kinh ngạc, nhẹ giọng nói.

Đám người Gia Hình Thiên chung quanh nghe được lời này của Cổ Hà đều dấy lên cảm giác ngạc nhiên, đem ánh mắt chăm chú vào giữa sân.

Trên tràng đấu, theo mái tóc đen xõa xuống, đôi mắt Nạp Lan Yên Nhiên cũng chậm rãi nhắm lại. Một lát sau, chợt mở ra. Tóc đen không gió mà tự động dựng lên, bay phất phới. Mà thân thể nàng, cùng với mái tóc đen đang bay múa, không cần mượn lực hay hóa cánh đấu khí, bắt đầu quỷ dị bốc lên cao.

Theo thân hình Nạp Lan Yên Nhiên chậm rãi bốc lên, năng lượng quanh người nàng cũng sôi trào như nước. Một vòng năng lượng gợn sóng màu xanh nhạt, đậm đặc như thực chất, từ trong cơ thể không ngừng khuếch tán ra.

Trường kiếm chậm rãi nâng lên, chỉ xéo về phía Tiêu Viêm bên dưới quảng trường. Mỗi một khắc, trường kiếm lại khẽ rung, ánh nắng trên không trung dường như đều bị trường kiếm thu hút, ngưng tụ lại. Vẻn vẹn trong chốc lát, thân kiếm hào quang đại phát. Quang mang chói mắt tựa như trên bầu trời xuất hiện một vầng thái dương thứ hai.

“Tiêu Viêm, chúng ta phân thắng bại đi thôi!”

Gương mặt trắng ngần được hào quang chiếu rọi, dường như trở nên trong suốt, Nạp Lan Yên Nhiên hướng về phía Tiêu Viêm, lần đầu tiên từ khi gặp lại, gọi tên hắn, cái tên mà nàng đã từng chán ghét suốt một thời gian dài.

Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn quang mang chói mắt kia. Trong hào quang này, hắn cũng cảm nhận được một cỗ năng lượng khủng bố đang điên cuồng tích tụ.

“Rốt cục cũng sử dụng con bài tẩy sao?”

Đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm thanh niên rắn rỏi phía dưới, Nạp Lan Yên Nhiên hít sâu một hơi. Ngọc thủ nặng nề nắm chặt trường kiếm, chậm rãi di chuyển, chậm đến mức khiến người ta gần như không cảm nhận được. Mà theo cử động của trường kiếm, năng lượng gợn sóng cũng khuếch tán càng lúc càng kịch liệt.

Thản nhiên nhìn khoảng không phía trước, Tiêu Viêm tay phải nhẹ nhàng vươn ra. Một ngọn lửa màu xanh, “phù” một tiếng, đột nhiên xuất hiện dưới cái nhìn chăm chú của toàn trường.

“Đây là…” Khi ngọn lửa màu xanh xuất hiện, một ít đệ tử Vân Lam Tông bình thường không cảm giác được điều gì khác thường, nhưng các trưởng lão cùng với đám cường giả trên cây, đồng tử lại trợn to. Đặc biệt là đám người Gia lão, cảm giác ngờ ngợ trong lòng trước kia càng trở nên mãnh liệt.

Trên không trung, trường kiếm đang di động chợt tạm dừng. Nạp Lan Yên Nhiên hàm răng cắn chặt, hai tay gắt gao nắm chắc trường kiếm đang không ngừng toát ra năng lượng khủng bố, cục diện lúc này ngay cả nàng cũng khó có thể nắm chắc.

Phút chốc, năng lượng trên trường kiếm đã đạt đến trạng thái đỉnh, Nạp Lan Yên Nhiên rốt cục cũng không còn kìm nén được nữa, gương mặt xinh đẹp trở nên ngưng trọng, quát lên một tiếng thanh thúy. Trường kiếm vốn đã tỏa nắng chói mắt lại lần nữa đột nhiên tăng vọt. Trong nhất thời, ánh sáng mạnh mẽ trên thân kiếm cư nhiên lại có thể lấn át cả ánh dương quang trên bầu trời cao rộng.

“Phong Khởi, Lạc Nhật Diệu!”

Trên bầu trời vang lên một tiếng ngân trong trẻo. Năng lượng khủng bố đang dao động rốt cục cũng bạo phát. Một cỗ kiếm khí sắc bén xuất hiện trên bầu trời, phô thiên cái địa hướng Tiêu Viêm hung mãnh đánh tới. Mặt quảng trường vốn cứng rắn là thế cũng bị kiếm khí sắc bén áp bức đến mức nứt ra vô số khe hở sâu hoắm.

Cảm nhận được cỗ kiếm khí khủng bố trên bầu trời, đám đệ tử Vân Lam Tông vội vàng thủ thế, đấu khí trong cơ thể họ nhanh chóng bộc phát, cuối cùng ngưng tụ thành một cái lồng năng lượng thật lớn, cơ hồ bao phủ hơn phân nửa quảng trường, mới vừa vặn thoát khỏi sự uy hiếp mà kiếm khí trên trời tạo thành.

“Cư nhiên lại là Phong Chi Cực. Không nghĩ đến Vân Vận ngay cả cái này cũng dạy cho nàng. Bất quá, uy lực lần này chỉ phát huy được chưa tới ba phần.” Ngẩng đầu nhìn kiếm khí kia giống như một vầng dương đánh xuống, Gia Hình Thiên lẩm bẩm nói.

“Thế này tiểu tử kia có lẽ phải chịu…” Mắt chuyển hướng tới Tiêu Viêm trong sân, lời nói của Gia Hình Thiên còn chưa dứt thì đồng tử hắn chợt co lại. Chỉ thấy Tiêu Viêm giữa sân bỗng nhiên từ trong nạp giới lấy ra một viên đan dược màu tím đậm, cho vào miệng nhai nhẹ, chợt há miệng phun ra một đoàn tử hỏa, dừng lại trên tay trái.

“Trạng thái này…” Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm miệng phun tử hỏa, con mắt Gia Hình Thiên cơ hồ híp lại thành một đường thẳng. Ngày ấy trên quảng trường hoàng gia, thanh niên tên Nham Kiêu kia cũng có một chiêu tương tự.

Quay đầu trao đổi cùng Pháp Mã một cái liếc mắt, hai người đều lộ ra biểu tình cực kỳ quái dị cùng phấn khích. Xem ra cuối cùng cũng xác định được một chút, gã Nham Kiêu kia chính là Tiêu Viêm…

Đương nhiên, cử động này của Tiêu Viêm không chỉ có Pháp Mã và Gia Hình Thiên thấy rõ. Nạp Lan Kiệt, Mộc Thần, đám người này trên đại thụ cũng đồng dạng trợn mắt há hốc mồm.

Kỳ thật, trọng yếu nhất cũng không phải là mấy người này, mà chính là Nạp Lan Yên Nhiên đang lơ lửng trên không trung, vừa mới tung ra đấu kỹ kinh khủng kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!