Trên bầu trời, Nạp Lan Yên Nhiên kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm phía dưới. Cảnh tượng hắn phun ra ngọn lửa tím từ miệng, cùng với ngọn lửa màu xanh biếc trên bàn tay, khiến hình ảnh về gã thanh niên tên Nham Kiêu vốn đã khắc sâu trong tâm trí nàng lại chậm rãi hiện về.
Hai bóng hình gầy gò ấy đồng thời hiện lên trong đầu rồi dần dần chồng lên nhau, rất nhanh chóng hoàn toàn dung hợp làm một.
Ngoại trừ gương mặt, Tiêu Viêm của giờ phút này, bất kể là khí chất hay thần thái, đều không khác gì vị luyện dược sư trẻ tuổi đã dùng thực lực của bản thân để đánh bại đối thủ đến từ Xuất Vân Đế Quốc trên quảng trường hoàng gia ngày ấy.
"Nham Kiêu… Tiêu Viêm… Nham Kiêu… Tiêu Viêm…" Thanh âm lẩm bẩm khẽ thoát ra từ đôi môi nàng. Vào khoảnh khắc này, Nạp Lan Yên Nhiên như bừng tỉnh ngộ, thông suốt tất cả. Vị thiên tài trẻ tuổi nổi danh khắp Gia Mã Đế Quốc nhờ vào Đại hội Luyện dược sư, người mà ngay cả một kẻ cao ngạo như nàng cũng không khỏi thầm sinh lòng bái phục, lại chính là gã thiếu niên phế vật ba năm trước!
Nạp Lan Yên Nhiên khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, vẻ mặt trên khuôn dung xinh đẹp không ngừng biến đổi. Ngọc thủ che miệng, thân thể nàng cứng đờ như bị sét đánh, tê dại đến mức gần như không thể khống chế. Sự thật đột ngột này khiến cho tâm trí vốn luôn bình tĩnh của Nạp Lan Yên Nhiên trong nháy mắt trở nên hỗn loạn như một mớ tương hồ, gương mặt xinh đẹp vốn lãnh đạm giờ đây trắng bệch không còn một giọt máu.
Dù sao đi nữa, người khác phái cùng trang lứa đầu tiên khiến Nạp Lan Yên Nhiên nảy sinh lòng bái phục và hiếu kỳ, lại chính là gã thiếu niên năm đó bị nàng xem như phế vật, bị nàng chà đạp lên tôn nghiêm!
Sự chênh lệch một trời một vực này khiến Nạp Lan Yên Nhiên có cảm giác như đang chìm trong một giấc mộng hoang đường.
"Hắn là Nham Kiêu."
Trên ngọn cây, sự việc bất ngờ xảy ra cũng khiến cho đám người Gia Hình Thiên, Pháp Mã, Nạp Lan Kiệt rơi vào sững sờ. Có lẽ từ trước, hai người kia đã mơ hồ cảm nhận được điều gì đó, nhưng khi sự thật bày ra trước mắt, bọn họ vẫn cảm thấy có chút hoang đường.
"Nham Kiêu chính là Tiêu Viêm. Chúng ta đúng là lão hồ đồ rồi." Pháp Mã lắc đầu, than thở một tiếng. Nhìn thân hình gầy gò của chàng thanh niên giữa sân, lão cười khổ nói: "Không ngờ tới a. Tên tiểu tử này không chỉ có thiên phú luyện đan xuất chúng đến vậy, mà ngay cả thiên phú tu luyện cũng khủng bố đến thế. Ôi, quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên."
"Tên nhóc này quả thực có tiềm lực phi phàm. Nạp Lan gia và Vân Lam Tông lần này xem ra đã chọn sai đối tượng để chèn ép rồi." Gia Hình Thiên, người chịu tổn thất nặng nề nhất, có biểu cảm hơi cổ quái. Từng chứng kiến biểu hiện của Tiêu Viêm tại Đại hội Luyện dược sư, hắn tự nhiên hiểu rất rõ tiềm năng to lớn của chàng thanh niên này. Chỉ cần cho hắn đủ thời gian, Gia Hình Thiên tin rằng, ngay cả một thế lực hùng mạnh như Vân Lam Tông cũng phải kiêng dè hắn vài phần.
"Nạp Lan gia lần này thật sự phải hối hận đến xanh ruột gan." Trên cây đại thụ, Mộc Thần cùng Mễ Đặc Nhĩ - Đằng Sơn cũng mang vẻ mặt kinh ngạc. Sau một lát, bọn họ liếc mắt về phía Nạp Lan Kiệt đang hoàn toàn chết lặng, trên mặt không nén được vẻ đồng tình.
"Hô…" Thở ra một hơi thật sâu, rồi lại gắng sức hít vào. Cứ lặp đi lặp lại vài lần như thế, Nạp Lan Kiệt cuối cùng cũng giãn được vẻ mặt đờ đẫn cứng ngắc. Bàn tay cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn không ngừng run rẩy, đôi chân cũng run lên theo từng nhịp lay động của cành lá, để lộ hoàn toàn sự bối rối và hoảng loạn trong lòng.
"Tiêu Viêm lại là Nham Kiêu?!" Ánh mắt Nạp Lan Kiệt gắt gao nhìn chàng thanh niên giữa sân. Trong đầu lão, bóng lưng khoác áo bào luyện dược sư dần dần chồng khít lên bóng hình kia, cuối cùng hoàn hảo dung hợp làm một.
Khóe miệng không khỏi giật giật, vẻ mặt Nạp Lan Kiệt lúc này không lời nào tả xiết. Nếu như thực lực mà Tiêu Viêm thể hiện trước đó đã khiến lão cảm thấy có chút cay đắng, thì thân phận khác vừa được tiết lộ này thật sự khiến trái tim lão đập loạn lên dữ dội.
Một thanh niên không chỉ có thiên phú tu luyện xuất chúng, mà phương diện luyện đan cũng có tài năng kinh người, sự kết hợp khủng bố này khiến người ta phải tán thưởng không ngớt. Một nhân tài như vậy, bất kỳ thế lực nào cũng phải tranh giành cho bằng được. Ai có được hắn chẳng khác nào sở hữu một siêu cấp cường giả trong tương lai. Vậy mà Nạp Lan gia của lão lại đẩy một thanh niên có tiềm lực khủng bố đến cực điểm này ra khỏi cửa.
Trong khoảng thời gian Tiêu Viêm hóa thân thành Nham Kiêu, Nạp Lan Kiệt tiếp xúc với hắn cũng không ít. Chính vì vậy, lão càng hiểu rõ sự xuất sắc của chàng thanh niên này, một người mà trong số những người trẻ tuổi lão từng gặp nhiều năm qua không ai sánh bằng. Bất luận là tiềm lực hay tâm trí, người này tuyệt đối là nhân tài kiệt xuất. Với cả hai yếu tố đó, Nạp Lan Kiệt không chút nghi ngờ rằng tương lai của chàng thanh niên này sẽ đạt đến một đẳng cấp vượt qua rất nhiều cường giả đỉnh phong của Gia Mã Đế Quốc.
Vậy mà một người vốn có thể trở thành trụ cột tương lai cho Nạp Lan gia, một cường giả có tiềm năng vô hạn, năm đó lại bị Nạp Lan Yên Nhiên dùng phương thức tổn thương nhất đẩy ra khỏi gia tộc, để rồi tạo nên cục diện đao kiếm tương hướng như bây giờ. Hai kết cục hoàn toàn trái ngược khiến trái tim Nạp Lan Kiệt truyền đến từng cơn co thắt đau đớn.
"Ôi…" Thở dài một hơi, Nạp Lan Kiệt giờ phút này cũng không biết phải nói gì hơn. Với khúc mắc của Tiêu Viêm đối với Nạp Lan Yên Nhiên, chẳng lẽ lão còn có thể cho rằng chỉ bằng vài lời của mình là có thể khiến hắn cùng Nạp Lan Yên Nhiên hòa hợp trở lại? Vì cái ước hẹn ba năm này, Tiêu Viêm đã khổ tu ba năm. Mặc dù Nạp Lan Kiệt không rõ ba năm qua Tiêu Viêm đã trải qua những gì, nhưng ai cũng có thể đoán được, muốn thực lực tăng tiến vượt bậc như vậy, cho dù thiên phú tuyệt hảo, cũng phải trả giá bằng những nỗ lực mà người thường khó lòng kiên trì nổi.
Đơn độc khổ tu, tuyệt đối không thể đạt được thành tựu như hiện tại!
Ho khan một tiếng dữ dội, khuôn mặt vốn hồng hào của Nạp Lan Kiệt bất giác trở nên u ám đi vài phần. Vì tâm trạng phức tạp, lão lúc này trông như già đi rất nhiều. Vẻ mệt mỏi ấy khiến những người xung quanh hiểu rằng, cú đả kích lần này đối với người chèo lái Nạp Lan gia tộc thật sự quá lớn. Dù sao, bất kỳ ai khi thấy một tên con rể phế vật vốn bị gia tộc ruồng bỏ, bỗng nhiên lột xác, trở thành một nhân vật có thân phận đủ để mọi người phải ngước nhìn, thì làm sao có thể giữ được bình tĩnh? Đặc biệt là khi người con rể đó, vốn có thể trở thành tấm khiên vững chắc bảo vệ Nạp Lan gia tộc, lại vì hành động của họ mà biến thành một ngọn trường mâu sắc bén chĩa thẳng vào mình, một ngọn trường mâu đáng sợ đến mức khiến Nạp Lan Kiệt cảm thấy lạnh cả người.
"Nham Kiêu là Tiêu Viêm, Tiêu Viêm là Nham Kiêu?" Ở một nơi khác, Liễu Linh cũng vô cùng kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm giữa sân, thất thanh nói.
"Chàng thanh niên đó là người đoạt chức quán quân Đại hội Luyện dược sư lần này?" Nghe vậy, Cổ Hà nhíu mày, quay đầu hỏi.
"Vâng." Liễu Linh gật đầu, cười khổ nói: "Không ngờ hắn lại là Tiêu Viêm, tất cả chúng ta đều bị hắn qua mặt." Vừa nói, Liễu Linh vừa thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Nham Kiêu chính là Tiêu Viêm, vậy thì hẳn là hắn không có tình cảm gì với Nạp Lan Yên Nhiên. Như vậy, đối thủ mà hắn từng xem là mạnh nhất đã không còn tồn tại, đối với Liễu Linh mà nói, đây không thể nghi ngờ là một tin tốt.
"Theo ta được biết, ba năm trước Tiêu Viêm còn chưa biết luyện dược thuật. Vậy mà chỉ trong ba năm, hắn đã có thể luyện chế ra Tam Văn Thanh Linh Đan, một loại đan dược cấp tứ phẩm. Nếu đây là sự thật, thì thiên phú luyện dược của hắn quả thực quá đáng sợ." Cổ Hà trầm giọng nói.
"Mặc dù nói ra có chút dọa người, nhưng trong số những người trẻ tuổi, hắn là người duy nhất khiến ta bái phục. Thiên phú luyện đan của hắn thật sự rất khủng bố." Liễu Linh nghiêm túc nói.
"Ngươi cũng biết thừa nhận thua kém người khác sao? Xem ra thất bại ở đại hội lần này cũng mang lại cho ngươi không ít lợi ích, ít nhất sẽ không còn ngông cuồng như trước nữa." Cổ Hà có chút kinh ngạc liếc nhìn Liễu Linh. Với sự hiểu biết về đệ tử của mình, hắn tự nhiên biết rõ sự kiêu ngạo trong lòng y. Không ngờ y lại có thể tâm phục khẩu phục một người rõ ràng còn nhỏ tuổi hơn mình như Tiêu Viêm.
Nghe vậy, Liễu Linh ngượng ngùng cười, không dám nói tiếp. Hắn cũng biết tính kiêu ngạo trước kia của mình đã khiến Cổ Hà phải đau đầu không ít.
"Ngọn lửa màu xanh trong tay hắn chắc chắn là một loại Dị Hỏa, còn ngọn lửa màu tím kia thì giống như một loại thú hỏa, có lẽ thu được từ trên người một ma thú cao giai nào đó." Cổ Hà không hổ là luyện dược đại sư, chỉ liếc mắt đã nhìn ra lai lịch của Thanh Liên Địa Tâm Hỏa và ngọn lửa tím trong tay Tiêu Viêm.
"Có thể khống chế hai loại hỏa diễm thuần thục như vậy, linh hồn lực của Tiêu Viêm không hề yếu. Cũng khó trách ngay cả ngươi cũng bại trong tay hắn. Đồng thời khống chế hai loại hỏa diễm, việc này ngay cả một vài tứ phẩm luyện dược sư cũng khó làm được." Đúng là người ngoài xem náo nhiệt, người trong nghề xem môn đạo, chỉ lướt qua một lượt, Cổ Hà đã nhìn ra được những điểm đặc biệt của Tiêu Viêm.
Liễu Linh vội vàng gật đầu.
"Nhưng mà ngọn lửa màu xanh này, sao lại khiến ta có cảm giác quen thuộc?" Đôi mày Cổ Hà bỗng nhíu lại, hắn nghi hoặc lẩm bẩm.
"Ngọn lửa màu xanh… Dị Hỏa…" Trong miệng chậm rãi lẩm bẩm, sắc mặt Cổ Hà cũng đột nhiên biến đổi lúc sáng lúc tối. Hắn bỗng nhiên nhớ lại, lúc trước hắn ở đại sa mạc Tháp Qua Nhĩ, hao hết trăm cay nghìn đắng, không tiếc xông thẳng vào sâu trong sa mạc gây xung đột với Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, cuối cùng chẳng phải cũng vì một loại Dị Hỏa màu xanh sao?
Sau khi từ sa mạc trở về, Cổ Hà cũng hiểu ra một vài điều. Chuyến đi đoạt lửa lần đó của bọn họ dường như hoàn toàn nằm trong kế hoạch của người khác, mọi nỗ lực của cả đoàn người cuối cùng đều làm của hồi môn cho một kẻ thần bí.
Đôi mắt từ từ nheo lại, Cổ Hà nhìn chăm chú vào gương mặt Tiêu Viêm. Không biết vì sao, hắn luôn cảm thấy gương mặt này có chút quen thuộc. Chau mày suy nghĩ một lúc, con ngươi Cổ Hà chợt co rút lại. Hắn cuối cùng đã nhớ ra!
Lúc trước ở trong sa mạc, bọn họ đã vô tình thấy một người trẻ tuổi được tha mạng từ tay vị thủ lĩnh kia…
Chính là Tiêu Viêm!
Ý nghĩ trong đầu lóe lên như tia chớp, từng nghi hoặc trước kia cũng vào lúc này được thông suốt. Khó trách hành tung của cả đoàn lại bị người khác nắm rõ trong lòng bàn tay, khó trách khi bọn họ đang cầm chân Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương thì lại có người nhanh chân lẻn vào trong thành đoạt được Dị Hỏa…
Từng mảnh ghép bí ẩn kết hợp lại với nhau, cuối cùng hiện ra gương mặt của chàng thanh niên kia!
"Hô…"
Thở ra một hơi thật sâu, Cổ Hà cuối cùng cũng bừng tỉnh. Lúc trước, kẻ nhờ bọn họ gây rối với Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương để ngồi làm ngư ông đắc lợi, cho dù không phải do chính tay Tiêu Viêm làm, thì việc này cũng tuyệt đối không thoát khỏi liên quan đến hắn!
"Tiểu tử khá lắm, lại đùa bỡn tất cả chúng ta trong lòng bàn tay." Bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết lại, Cổ Hà nheo mắt nhìn Tiêu Viêm giữa sân, trong lòng bỗng có cảm giác dở khóc dở cười. Chính mình dẫn đầu một đội hình có thể đi ngang ở Gia Mã Đế Quốc, cuối cùng lại để đồ vật rơi vào tay một gã thiếu niên chưa đủ hai mươi tuổi.
"Mặc dù không biết ngươi đã làm thế nào, nhưng hiện tại, cứ giải quyết khó khăn trước mắt đã. Phong Chi Cực của Yên Nhiên, cũng không phải thứ có thể xem thường."