Thân thể lặng lẽ đứng sừng sững trên ngọn cây, Tiêu Viêm lạnh lùng nhìn Vân Vận, bàn tay khẽ lật, thanh Huyền Trọng Thước khổng lồ liền hiện ra. Trọng thước vung lên, xé rách không khí tạo ra tiếng gió đầy áp bức, nhắm thẳng vào nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần kia.
Chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đẹp của Vân Vận chăm chú nhìn hắc bào thanh niên trên ngọn cây, gương mặt hiện lên một tia phức tạp, nàng khẽ giọng nói: “Ngươi không sao chứ?”.
“Nhờ phúc của ngươi, ta suýt chút nữa đã táng thân tại nơi này.” Tiêu Viêm khẽ cười, nhưng lời nói thoát ra từ miệng lại lạnh như băng, không có chút hơi ấm nào.
“Ta cũng là bất đắc dĩ, với tư cách là tông chủ Vân Lam Tông, ta phải gánh vác một vài trách nhiệm.” Vân Vận cười khổ, dường như muốn giải thích điều gì đó.
Tiêu Viêm đạm mạc liếc nhìn nàng, nói: “Ngươi muốn bắt ta trở về? Sau đó để Vân Sơn chém giết ta trước mặt mọi người?”.
Gương mặt xinh đẹp có chút tái nhợt, Vân Vận lẩm bẩm: “Lão sư sẽ không giết ngươi đâu.”.
“Ha hả, có lẽ đúng là không giết, nhưng Vân Lam Tông có vô số thủ đoạn, tùy tiện dùng một cái phong ấn, rồi giam cầm ta cả đời tại Vân Lam Tông. Hình phạt đó còn khiến người ta điên cuồng hơn cả cái chết!” Tiêu Viêm châm chọc cười nói.
“Sẽ không, chỉ cần ngươi theo ta trở về, ta sẽ dốc toàn lực bảo toàn tính mạng cho ngươi! Được không? Tiêu Viêm, chúng ta đừng khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn nữa.” Vân Vận tiến lên một bước, giọng gấp gáp, trong thanh âm mơ hồ mang theo ý cầu khẩn.
“Giữa ta và Vân Lam Tông bây giờ còn có thể hòa giải được sao? Ngươi là người đứng đầu một tông, ngay cả sự thật này cũng không nhận ra ư? Ta trở về Vân Lam Tông chỉ có một con đường duy nhất, đó là cái chết! Tuyệt đối không có lựa chọn nào khác!” Tiêu Viêm cười lạnh nói: “Chẳng lẽ ngươi còn có thể thay đổi được quyết định của Vân Sơn sao?”.
Đôi môi đỏ mọng của Vân Vận khẽ mấp máy, muốn nói điều gì đó nhưng lại không thốt nên lời. Với trí tuệ của mình, nàng tự nhiên cũng có thể lờ mờ đoán được kết cục của Tiêu Viêm một khi rơi vào tay Vân Lam Tông lần này. Thế nhưng, trong thâm tâm nàng vẫn còn chút ngây thơ chờ đợi một kỳ tích xảy ra.
“Không cần nhiều lời. Động thủ đi. Nếu ngươi nhất quyết muốn cản ta…” Tiêu Viêm nghiêng thanh trọng thước, thản nhiên nói: “…thì chỉ có thể mang thi thể của ta trở về.”.
Vân Vận dùng răng cắn chặt đôi môi đỏ mọng, lắc đầu nguầy nguậy, thanh âm có chút khàn khàn: “Ngươi biết rõ… ta không thể nào hạ sát thủ với ngươi.”.
Sắc mặt Tiêu Viêm lạnh lùng như tờ giấy, hắn nhảy xuống khỏi thân cây, tay cầm Huyền Trọng Thước, từng bước một chậm rãi tiến về phía Vân Vận. Đấu khí mãnh liệt phá thể mà ra, hình thành một lớp áo giáp bằng lửa trên bề mặt cơ thể.
Đôi mắt đẹp chăm chú nhìn hắc bào thanh niên đang chậm rãi bước tới, thân thể mềm mại của Vân Vận khẽ run rẩy. Gương mặt ngày thường vốn đầy uy nghiêm giờ phút này lại tràn ngập vẻ giằng xé. Bàn tay ngọc trong ống tay áo khẽ siết chặt rồi lại buông ra, cứ lặp đi lặp lại như vậy, cho thấy sự lựa chọn gian nan trong lòng nàng.
Bước chân giẫm lên thảm cỏ xanh, phát ra tiếng sột soạt rất nhỏ. Ánh mắt Tiêu Viêm gắt gao nhìn chằm chằm Vân Vận, bàn tay nắm chặt Huyền Trọng Thước, đấu khí trong cơ thể cuồn cuộn như sông lớn, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Khoảng cách giữa hai người dần dần thu hẹp, một bầu không khí quỷ dị bao trùm cả khu rừng nhỏ này.
Giữa những tiếng sột soạt rất nhỏ, Tiêu Viêm cuối cùng cũng tiến đến trước mặt Vân Vận trong phạm vi năm thước.
Vân Vận đang cúi mặt, thân thể mềm mại không ngừng run rẩy, bỗng nhiên im lặng trở lại. Một cỗ khí thế kinh khủng từ từ dâng lên từ trong cơ thể nàng, chỉ trong nháy mắt đã khiến cho không gian trong khu rừng nhỏ này gần như ngưng đọng.
Khóe mắt Tiêu Viêm khẽ giật, bàn tay nắm Huyền Trọng Thước càng siết chặt hơn. Trong lòng hắn biết rõ, nếu bây giờ Vân Vận thật sự muốn bắt giữ hắn, với thực lực hiện tại của hắn thì căn bản không có khả năng chống cự.
Bước chân nhẹ nhàng hạ xuống, Tiêu Viêm cuối cùng đã đứng ngay trước mặt Vân Vận, hít một hơi thật sâu mùi hương thoang thoảng toát ra từ cơ thể nàng, đạm mạc nói: “Chuẩn bị ra tay rồi sao?”.
Nghe Tiêu Viêm mở lời, thân thể mềm mại của Vân Vận lại run lên một lần nữa, nàng chậm rãi cười chua xót, ánh mắt dừng trên gương mặt thanh tú của chàng thanh niên, thấp giọng hỏi: “Thật sự không theo ta trở về sao?”.
“Ngươi có thể mang thi thể của ta trở về.”.
Tiêu Viêm cười lạnh lặp lại lời nói lúc trước, rồi không chút do dự, thân hình xoay chuyển, tránh qua Vân Vận, sải bước tiến ra ngoài bìa rừng.
Hai chân vừa đi được vài bước, cỗ khí thế kinh khủng phía sau lại lần nữa tăng vọt, ngay sau đó một luồng kình khí bạo liệt tấn công về phía sau lưng Tiêu Viêm.
Cảm nhận được đòn tấn công nhanh như chớp từ phía sau, trái tim Tiêu Viêm nhất thời như rơi vào hầm băng, toàn thân lạnh toát, hắn tự giễu lắc đầu, lẩm bẩm: “Quả nhiên vẫn ra tay.”.
Khẽ thở dài một hơi, Tiêu Viêm chậm rãi nhắm mắt lại, bàn tay khẽ vuốt ống tay áo. Hắn biết rõ, nếu Vân Vận cố ý muốn giết hắn, với thực lực hiện tại của hắn thì không có nửa điểm năng lực phản kháng, chỉ có Thôn Thiên Mãng mới có thể ngăn cản được đôi chút.
Luồng kình khí trong nháy mắt đã đến gần sau lưng Tiêu Viêm, nhưng ngay khi hắn chuẩn bị phóng Thôn Thiên Mãng ra, luồng kình khí đó lại đột ngột chuyển thành một cỗ nhu lực, nhẹ nhàng đẩy vào lưng hắn.
Giữa bầu trời đầy sao, chàng thanh niên có chút ngạc nhiên mở mắt. Sau khi luồng kình khí đó đánh trúng cơ thể, Tiêu Viêm có thể cảm nhận rõ ràng, dấu vết năng lượng mà Vân Sơn lưu lại trong cơ thể hắn đã lặng lẽ bị hóa giải.
Xoay người lại, Tiêu Viêm nhìn Vân Vận đang toàn thân vô lực tựa vào thân cây, yết hầu khẽ động: “Ngươi có ý gì?”.
“Đi đi, rời khỏi Gia Mã Đế Quốc, sau này đừng trở lại nữa. Nếu không, lão sư sẽ không bỏ qua cho ngươi, Vân Lam Tông cũng sẽ không buông tha ngươi.” Vân Vận phất tay, cúi đầu, thanh âm không giấu được vẻ mệt mỏi và hỗn loạn. Tình cảnh đôi bên ngày hôm nay thật sự khiến nàng cảm thấy kiệt sức.
Tiêu Viêm hít một hơi thật sâu.
Nhìn nữ nhân có đường cong tao nhã kia, một lúc lâu sau, hắn nhẹ giọng nói: “Đa tạ. Khi trở về, ta nhất định sẽ tìm ngươi!”.
Đôi mày liễu dựng thẳng, Vân Vận nhìn vẻ ngoan cố của Tiêu Viêm mà có chút phẫn nộ, nàng phất tay áo nói: “Lần sau gặp lại, ta tất sẽ không buông tha ngươi! Sống chết của ngươi, ta không quản nữa!”.
“Lần sau gặp lại, có lẽ ngươi không có cơ hội buông tha ta đâu, bởi vì ta cũng không biết lần sau trở về sẽ là khi nào.” Tiêu Viêm nhún vai, nhìn gương mặt xinh đẹp đang phẫn nộ của Vân Vận, chẳng biết tại sao trái tim vốn đã lạnh như băng lại dấy lên một chút hơi ấm. Có lẽ hình bóng “Vân Chi” trong sơn động năm đó vẫn chưa thật sự biến mất.
Nghĩ đến đây, trong lòng Tiêu Viêm bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả, hắn xoay người đi trở lại vài bước, đứng trước mặt Vân Vận, hai mắt nhìn thẳng vào nhau.
“Ngươi còn không đi?” Bị đôi con ngươi đen thẳm kia nhìn chằm chằm, ánh mắt Vân Vận bất giác né tránh, nàng hờn dỗi nói. Giờ phút này, nàng dường như không hiểu nổi bản thân mình, gần như bị tâm ma thao túng. Lý trí mách bảo nàng rằng với thực lực hiện tại mà hắn đã dám khiêu chiến Vân Lam Tông, thì sau này khi trở về sẽ khủng khiếp đến nhường nào. Nhưng thứ tình cảm kỳ dị kia lại luôn ngăn cản sát tâm của nàng, bởi vậy, một chưởng vừa rồi phát ra nửa đường đã thay đổi mục đích.
“Ta tin rằng, ngươi bây giờ mới giống Vân Chi trong sơn động năm đó.” Nhìn Vân Vận không còn vẻ cao quý ung dung, giờ phút này lại có chút bối rối xinh đẹp như một tiểu cô nương với đôi má ửng hồng, hình ảnh kiều diễm mà ấm áp trong sơn động năm xưa lại một lần nữa hiện về trong tâm trí Tiêu Viêm. Giọng nói vốn lạnh lùng của hắn bỗng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
Nghe vậy, Vân Vận ngẩn ra, rồi trái tim chợt đập dồn dập. Nàng cố nén cảm giác như có con nai con đang nhảy loạn trong lòng, giả vờ lạnh nhạt nói: “Vân Vận chính là Vân Chi, Vân Chi chính là Vân Vận, ngươi lẽ ra phải sớm nhận ra điều đó. Hơn nữa, trên Vân Lam Sơn, không phải ngươi đã nói, từ nay về sau, bất kể là Vân Vận hay Vân Chi, đều không có bất cứ quan hệ nào với ngươi sao?”.
“Ta không có hảo cảm với tông chủ Vân Lam Tông Vân Vận, nhưng với Vân Chi thì có.” Tiêu Viêm lại tiến thêm một bước, khẽ cười một tiếng, rồi đột nhiên vươn hai tay, trước ánh mắt kinh ngạc của Vân Vận, chậm rãi ôm lấy vị tông chủ mặc cẩm bào vào lòng.
Bị Tiêu Viêm ôm lấy, hai má Vân Vận tức thì đỏ bừng như ráng chiều, ngay cả vành tai mềm mại cũng trở nên đỏ ửng. Với thực lực của nàng, kỳ thực chỉ cần thoáng phóng thích một chút khí thế là có thể chấn cho Tiêu Viêm hộc máu bay ra ngoài. Nhưng lúc này, nàng lại toàn thân tê dại, không thể đề nổi một chút đấu khí, giống như một thiếu nữ mới yêu được người tình kéo vào lòng, vừa mờ mịt lại vừa tham lam hấp thụ thứ cảm giác xa lạ mà đê mê ấy.
Tuy ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, nhưng trong mắt Tiêu Viêm lại không có nửa điểm dục vọng, đôi con ngươi đen thẳm trong suốt như suối sâu. Ôm Vân Vận nửa phút sau, hắn buông tay, chậm rãi lùi lại.
“Thật ra ta vẫn rất hối hận, hối hận vì sao năm đó trong sơn động lại cố gắng chịu đựng, làm một bậc thánh nhân vô dục vô cầu. Ta nghĩ, nếu lúc đó phạm phải sai lầm gì đó…” Tiêu Viêm bỗng nhiên cười cười, nụ cười có chút trêu tức.
“Vậy thì ngươi đã bị ta giết ngay tại chỗ, như vậy cũng đỡ được phiền toái lớn như hôm nay.” Khi Tiêu Viêm lùi lại, vệt ửng hồng trên gương mặt Vân Vận cũng dần tan đi. Nghe được lời nói kia, nàng liền trừng mắt, lạnh giọng nói.
“Ha hả, nghi thức cáo biệt xong rồi.”
Cười một tiếng, Tiêu Viêm khẽ thở dài, chắp tay với Vân Vận, nói: “Nhắn lại với Vân Sơn, ta, Tiêu Viêm, nhất định sẽ trở về! Đến lúc đó, món nợ hôm nay, ta sẽ tính đủ với hắn!”.
Nói xong lời này, Tiêu Viêm cuối cùng không còn chút lưu luyến nào, dứt khoát xoay người, sải bước đi về phía xa, một lúc sau liền dần dần biến mất trong bóng tối.
Đứng tại chỗ, Vân Vận nhìn bóng lưng dần biến mất, nụ cười nhàn nhạt trên gương mặt cũng từ từ tan biến, thay vào đó là một tia chua xót hiện lên, nàng thấp giọng lẩm bẩm: “Tuy trong lòng đau đớn, nhưng ta vẫn hy vọng ngươi đừng bao giờ trở lại. Thời gian sẽ xóa nhòa mọi hận thù. Chẳng qua, có lẽ thật sự như lời lão sư đã nói, ta phải cô độc cả đời.”.
“Nhưng ngươi đã rời đi, vậy thì thân phận Vân Chi vốn chỉ tồn tại vì ngươi cũng nên hoàn toàn biến mất. Sau này, ta sẽ là tông chủ Vân Lam Tông, Vân Vận. Mối tư tình này, dường như vốn không nên thuộc về ta. Lần này, coi như là tùy hứng một lần đi.”
Ngẩng đầu, ánh mắt nhìn lên bầu trời cao rộng, Vân Vận khe khẽ thở dài. Vẻ nhu nhược trên gương mặt nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự lãnh ngạo và uy nghiêm của người nắm giữ thế lực lớn nhất Gia Mã Đế Quốc. Thân hình nàng khẽ động, rồi như quỷ mị, từ từ biến mất.
“Tiểu tử kia, hãy nhớ lời ta, nếu đã rời đi, vậy thì đừng bao giờ trở lại…” Thanh âm sâu lắng vang vọng trong khu rừng, lặng lẽ hồi lâu không tan.