Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 374: CHƯƠNG 371: ĐẠI LĨNH THÀNH

Đại Lĩnh thành, tọa lạc tại tỉnh tây bắc của Gia Mã đế quốc. Quy mô của thành này tuy không thể sánh bằng đế đô, nhưng vẫn lớn hơn Ô Thản Thành không ít. Hơn nữa, vì nằm lân cận Ma Thú sơn mạch hùng vĩ trải dài gần nửa đế quốc, nơi đây thu hút vô số mạo hiểm giả cùng các thương đoàn thường xuyên lui tới, khiến cho nhân khí cuồn cuộn không ngừng đổ vào thành.

Tại cửa bắc của Đại Lĩnh thành, dòng người qua lại gần như làm tắc nghẽn cả cổng thành. Cách cửa bắc không xa là Ma Thú sơn mạch mênh mông vô tận. Từng tốp năm tốp ba những đội lính đánh thuê với đội hình khác nhau, tựa như đàn kiến dời tổ, không ngừng ra vào. Thỉnh thoảng, có đội ngũ dùng xe ngựa chở thi thể ma thú từ trong rừng rậm trở về, mang theo một luồng bụi vàng, lập tức hấp dẫn vô số ánh mắt hâm mộ xung quanh. Muốn săn được con mồi vừa ý trong Ma Thú sơn mạch chưa bao giờ là chuyện đơn giản.

“Phi, hôm nay đúng là xui tận mạng! Mấy huynh đệ chúng ta vất vả lắm mới giết được một đầu ma thú cấp hai, kết quả lại là một con ‘trứng đá’, không có ma hạch.” Từ ven bìa rừng, bảy tám đại hán mình đầy máu me lảo đảo bước ra. Trên chiếc xe ngựa phía sau là thi thể của một con ma thú không nhỏ, nhưng nhìn vào cái đầu đã bị bổ đôi của nó, bên trong ngoài óc và máu tươi văng tung tóe thì chẳng hề có thứ trân quý nhất: Ma hạch. Loại ma thú không có ma hạch này được đám lính đánh thuê gọi là “trứng đá”.

“Nếu trong cơ thể con súc sinh này có một viên ma hạch cấp hai, chúng ta đã đủ tiền đến đấu giá hội mua một quyển công pháp Hoàng giai cao cấp rồi.” Một đại hán vẻ mặt không cam lòng nói.

“Hoàng giai cao cấp? Mẹ kiếp, loại công pháp đó phải đến mười một vạn kim tệ, đúng là lũ quỷ hút máu.” Gã hán tử trông như thủ lĩnh của cả đội nhổ một bãi nước bọt, chửi rủa.

“Hắc hắc, Vân Lam Tông đang phát lệnh truy nã kìa. Chỉ cần ai cung cấp được manh mối là có thể lập tức nhận một bộ công pháp Huyền giai, thậm chí còn được Vân Lam Tông thu làm môn hạ. Hay chúng ta cũng đi thử vận may xem sao? Như vậy còn nhanh hơn cả việc đi săn giết ma thú để kiếm tiền mua công pháp.” Một nam tử thân hình gầy gò đưa tay lau vết máu trên mặt, cười hắc hắc nói. Khi nhắc đến công pháp Huyền giai, tia tham lam trong mắt hắn lộ ra không thể che giấu.

“Khỉ ốm, ngươi cưỡi đàn bà nhiều đến ngu rồi hả?” Gã thủ lĩnh lạnh lùng liếc hắn một cái, bĩu môi nói: “Ngươi không biết người bị Vân Lam Tông truy sát là ai sao? Là Tiêu Viêm đấy! Chính là kẻ đã nặc danh giành được quán quân tại Đại hội Luyện dược sư, hai lần xông lên Vân Lam Tông, đương trường đánh chết Vân Lăng cấp bậc Đấu Vương, lại còn từ trong tay cường giả đáng sợ cấp bậc Đấu Tông là Vân Sơn mà an toàn thoát thân. Cao thủ bực này, là loại người mà chúng ta có thể chọc vào sao?”

“Hắc hắc, ta cũng chỉ nói đùa thôi. Loại người như thế, làm sao chúng ta có thể gặp được.” Gã nam tử gầy gò ngượng ngùng nói: “Nhưng nghe nói Vân Lam Tông đã ban bố lệnh truy nã khắp cả nước, điều kiện mê người như vậy thật sự khiến người ta động lòng. Ta nghĩ, Tiêu Viêm kia cho dù có thoát khỏi sự truy sát của Vân Lam Tông, thì ở trong Gia Mã đế quốc này cũng sẽ nửa bước khó đi.”

“Việc này có quan hệ nửa xu với chúng ta sao? Đừng có cả ngày mơ mộng hão huyền nữa. Cho dù ngươi gặp được thì sao, chẳng lẽ ngươi có thể dùng thanh phá đao của mình ngăn được người ta?” Gã thủ lĩnh cười lạnh nói: “Đừng lề mề nữa, nhanh trở về thành cho lão tử! Nghỉ ngơi một ngày, ngày mốt còn phải tiếp tục bán mạng. Nói thẳng ra, chỉ dựa vào công pháp Hoàng giai trung cấp của chúng ta hiện tại, muốn đột phá lên cấp bậc Đấu Sư, không biết phải mất bao nhiêu năm nữa.”

Nghe tiếng quát của thủ lĩnh, mấy gã nam tử mình đầy máu me cũng đành bất đắc dĩ cắn môi, đồng thanh hét lên vài tiếng rồi sải bước hướng về phía cổng thành đã ở trong tầm mắt.

Từ nơi đám hán tử vừa đi qua, trong sâu thẳm rừng rậm, một bóng người toàn thân trùm trong hắc bào chậm rãi bước ra. Ánh mắt lướt nhìn về phía trước, rồi chợt hơi cúi đầu, kéo áo choàng lên che kín hơn nửa khuôn mặt.

“Bắt đầu truy nã khắp cả nước sao? Vân Sơn đúng là không tiếc vốn liếng a.” Cười lạnh một tiếng, người trong hắc bào hơi ngẩng đầu, để lộ ra nửa khuôn mặt thanh tú còn lại. Nhìn dáng vẻ quen thuộc này, rõ ràng chính là Tiêu Viêm đã thoát khỏi cuộc truy sát của Vân Lam Tông ngày đó!

Kể từ ngày được Vân Vận mở đường cho rời đi, hắn đã dựa vào bản đồ do Nhã Phi đưa, đi một đường vòng lớn. Tiêu Viêm mất mười ngày mới hoàn toàn thoát khỏi đám truy binh. Sau một ngày nghỉ ngơi, hắn liền theo chỉ dẫn trên bản đồ, từ trong Ma Thú sơn mạch một đường đi tới biên cảnh tây bắc đế quốc. Lại liên tiếp bôn hành thêm bảy tám ngày nữa, lúc này mới tới được Đại Lĩnh thành, gần biên cảnh tây bắc đế quốc.

Dựa theo bản đồ, chỉ cần xuyên qua Đại Lĩnh thành và vài trạm kiểm soát nữa là sẽ tới đường biên giới của Gia Mã đế quốc. Đến lúc đó, chỉ cần ra khỏi phạm vi của Gia Mã đế quốc, lệnh truy sát của Vân Lam Tông đối với hắn sẽ hoàn toàn mất đi hiệu lực.

Ở nước ngoài, Vân Lam Tông tuy vẫn có chút lực chấn nhiếp, nhưng danh vọng lại còn xa mới bằng được ở trong Gia Mã đế quốc. Thế lực nơi đó tự nhiên sẽ không quản cái gọi là tông môn truy sát lệnh. Mấy năm nay, Vân Lam Tông vẫn cố thủ tại Gia Mã đế quốc, cực lực bài xích các thế lực ngoại lai, bởi vậy cũng khiến cho các chi nhánh của Vân Lam Tông ở nước ngoài phải chịu không ít sự ngược đãi.

Gần một tháng bôn hành trong Ma Thú sơn mạch, Tiêu Viêm cũng đã nếm trải vô vàn gian khổ. Tuy rằng nhờ có khí tức của Thôn Thiên Mãng mà những ma thú bình thường không dám trực tiếp ngăn cản, nhưng Ma Thú sơn mạch rộng lớn như vậy, trong đó tự nhiên không thiếu một vài loại dị thú có thực lực khủng bố. Những loại ma thú yếu hơn một chút dù có phần nào kiêng dè Thôn Thiên Mãng, nhưng nếu đi theo bầy đàn thì chúng cũng bất chấp sợ hãi. Bởi vậy, trên đường đi, cho dù đã thoát khỏi truy binh của Vân Lam Tông, Tiêu Viêm vẫn bị đuổi giết đến gà bay chó sủa.

Tuy khoảng thời gian này khiến Tiêu Viêm phải nuốt hết khổ đau, nhưng cũng mang lại cho hắn không ít niềm vui. Sau gần nửa tháng điều dưỡng, linh hồn bị hao tổn của Dược Lão cuối cùng cũng đã khôi phục. Trước đó, Tiêu Viêm vẫn luôn thấp thỏm không yên.

Cuối cùng cũng trút được nỗi lo âu, bất kể thế nào, có Dược Lão ở bên, ít nhất hắn vẫn còn lá bài tẩy cuối cùng để bảo mệnh.

Hơn nữa, trong một tháng dài bôn hành, có lẽ là do trong cơ thể còn sót lại một chút dược lực, nên sau lần đột phá trước, thực lực của Tiêu Viêm lại một lần nữa mơ hồ tăng lên. Sau một lần Tiêu Viêm thoát chết từ miệng một đầu ma thú cấp bậc Đấu Vương, thực lực của hắn đã bất tri bất giác tăng vọt rõ rệt, hoàn toàn đạt tới Tứ tinh Đại Đấu Sư!

Nếu tính từ lúc được dược vật kích phát trong sơn động, thì trong một tháng này, thực lực của Tiêu Viêm đã tăng liền một mạch ba tinh. Tốc độ như vậy tuyệt đối có thể hình dung bằng hai chữ “đáng sợ”. Tuy rằng điều đó có liên quan rất lớn đến khoảng thời gian Tiêu Viêm phải trải qua sinh tử chặn giết cùng với dược lực tiềm ẩn trong cơ thể, nhưng vẫn không thể che giấu được thiên phú tu luyện của hắn, ngay cả Dược Lão cũng phải tán thưởng không thôi.

Đương nhiên, ngoài điều này ra, thứ khiến trong lòng Tiêu Viêm tràn đầy háo hức vẫn là bí pháp “Thiên Hỏa Tam Huyền Biến”, được gọi là trấn cốc chi bảo của “Phần Viêm Cốc”. Trải qua một tháng nghiên tập, lại thêm sự chỉ đạo của Dược Lão, ba ngày trước, Tiêu Viêm cuối cùng đã thăm dò được một chút phương pháp của bí pháp này. Tuy trong lúc thực nghiệm đã thất bại vài lần, nhưng từ những lần thất bại đó, hắn vẫn có thể cảm nhận được thực lực tăng tiến rất nhiều. Tiêu Viêm mơ hồ cảm giác được sự huyền diệu của bí pháp, hắn có lòng tin, chỉ cần cho hắn đủ thời gian, hắn có thể chân chính tu luyện thành công “Thiên Hỏa Tam Huyền Biến”. Tới lúc đó, thông qua bí pháp làm thực lực tăng lên, chỉ sợ trong cấp bậc Đại Đấu Sư, khó có thể tìm được đối thủ!

Nói tóm lại, trong một tháng chạy trốn này, Tiêu Viêm đã thu hoạch được rất nhiều lợi ích, gần như khiến hắn khóe miệng bất giác nhếch lên.

“Hắc hắc.” Nghĩ đến những thu hoạch trong tháng vừa qua, Tiêu Viêm không nhịn được mà bật cười. Cảm nhận được vài ánh mắt khác thường quét qua, hắn liền kéo áo choàng lên che kín toàn bộ khuôn mặt, tầm mắt lướt qua cổng thành người đến người đi ở cách đó không xa, rồi chậm rãi cất bước. Với tình trạng hiện tại, tốt nhất là nhanh chóng rời khỏi Gia Mã đế quốc. Những món nợ hôm nay, Tiêu Viêm hiện tại vẫn chưa đủ tư cách đi đòi lại. Nhưng may thay, hắn cũng không vội, bởi vì hắn biết, hắn có một ưu thế cực lớn, đó là tuổi trẻ, thứ hắn có nhiều nhất chính là thời gian.

Đi gần đến cổng thành, sau khi Tiêu Viêm đứng vào hàng chờ, ánh mắt quét một vòng xung quanh, bỗng nhiên nhíu mày. Trên vách tường thành trước mặt dán một tờ cáo thị trắng bắt mắt. Lúc này, trên tờ cáo thị đó vẽ hai khuôn mặt hoàn toàn khác nhau. Tiêu Viêm ánh mắt đảo qua liền phát hiện, một khuôn mặt chính là dung mạo hiện thời của hắn, còn khuôn mặt kia chính là dung mạo mà hắn đã cải biến để tham gia Đại hội Luyện dược sư, khuôn mặt Nham Kiêu mà hắn từng dùng. Hiển nhiên, đây là Vân Lam Tông sợ Tiêu Viêm lại sử dụng thân phận Nham Kiêu để mưu đồ thoát khỏi Gia Mã đế quốc.

“Vì bắt ta, Vân Sơn cũng tiêu tốn không ít tâm tư a.” Cười lạnh một tiếng, Tiêu Viêm nhìn về phía cổng thành, phát hiện vệ binh thủ thành ở đó còn đang kiểm tra thân phận những người vào thành. Mỗi một người đi vào đều bị hai gã vệ binh cầm bức họa săm soi hồi lâu, sau đó mới cho phép tiến vào.

“Hoàng thất Gia Mã đã ngầm trợ giúp Vân Lam Tông sao?” Hơi nhíu mày, Tiêu Viêm lẩm bẩm: “Với tâm cơ của Gia Hình Thiên, hẳn là cũng biết lúc này đối phó ta, một khi để ta đào tẩu được, sẽ gieo cho hoàng thất Gia Mã một đại địch trong tương lai sao? Hơn nữa, hoàng thất Gia Mã và Vân Lam Tông cũng đâu có hữu hảo gì cho cam.”

“Tên Mộ Tang chết tiệt, không phải chỉ là một thành thủ thôi sao, mẹ nó, kiêu ngạo đến vậy. Hắn cho rằng Đại Lĩnh thành này do một mình hắn định đoạt chắc? Không sợ thật sự gặp phải Tiêu Viêm, người ta trực tiếp một thước bổ chết hắn sao.” Ngay khi Tiêu Viêm đang có chút nghi hoặc, một vị nam tử phía trước đợi đã lâu, bỗng nhiên không kiên nhẫn mà chửi rủa.

“Suỵt, nhỏ giọng chút. Tuy việc truy nã Tiêu Viêm không liên quan gì đến hoàng thất Gia Mã đế quốc, nhưng Mộ Tang lại xuất thân từ Vân Lam Tông. Hiện giờ nhận được lệnh truy nã của tông môn, để biểu hiện cho tốt, tự nhiên là phải lấy việc công làm việc tư.” Một người trông như đồng bạn của nam tử vừa chửi vội vàng kéo hắn lại, thấp giọng nói.

“Cáo mượn oai hùm.” Nhổ một bãi nước bọt, nam tử kia khinh thường mắng một tiếng, nhưng cũng không tiếp tục nhục mạ thêm nữa. Hiển nhiên, đối với người tên Mộ Tang kia, hắn vẫn có chút e ngại.

“Hóa ra là xuất thân từ Vân Lam Tông.” Nghe được hai người đối đáp, Tiêu Viêm lúc này mới có chút giật mình. Đệ tử Vân Lam Tông trải rộng khắp Gia Mã đế quốc, với năng lực của bọn họ, có người làm quan chức địa vị cao trong đế quốc cũng là chuyện thường tình. Hiện giờ nhận được lệnh truy nã của tông môn, bọn họ chỉ cần vận dụng một chút quyền lợi trong tay là có thể thao túng toàn bộ các trạm kiểm soát ở Gia Mã đế quốc. Đến lúc này, Tiêu Viêm mới mơ hồ nhận ra, Vân Lam Tông ở Gia Mã đế quốc rốt cuộc có được năng lượng khổng lồ đến mức nào. Cũng khó trách, ngay cả hoàng thất Gia Mã nắm trong tay toàn bộ đế quốc vẫn còn đôi điều kiêng kị đối với họ.

Trong lòng trầm ngâm, Tiêu Viêm từ từ lui khỏi hàng người đang xếp hàng vào thành, sau đó rẽ vào một góc tường thành hẻo lánh. Ngẩng đầu liếc mắt một cái, trên tường thành lúc này có một tên lính tuần tra đang đứng gật gù buồn ngủ. Tử Vân Dực sau lưng chậm rãi bung ra, hai chân hơi gập lại, đôi cánh sau lưng rung lên, thân thể đột nhiên vút lên cao. Mũi chân điểm nhẹ lên tường thành, hóa thành một đạo bóng đen, như một tia chớp vọt lên mặt thành. Vừa lúc tên lính tuần tra quay đầu sang hướng khác, hắn đã nhảy xuống phía bên kia tường thành.

Hai chân vừa chạm đất, Tiêu Viêm vội vàng lướt nhanh vào góc một khu nhà, phủi tay, thu hồi Tử Vân Dực, lúc này mới thong dong tiêu sái bước vào. Trước khi rời khỏi Gia Mã đế quốc, đây là một trong số ít những tòa thành thị mà hắn cần phải đi qua. Lúc này, hắn cần phải biết một ít tin tức tình báo về Vân Lam Tông.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!