Thanh âm nhàn nhạt vang vọng mãi không tan trong màn đêm.
Ánh mắt bạch y nam tử lạnh như băng, gắt gao nhìn chằm chằm gã thanh niên kiêu ngạo kia, chẳng nói một lời. Hai tay hắn khẽ xoắn lại, ngân sắc đấu khí nhàn nhạt tuôn ra từ lòng bàn tay, mơ hồ phát ra tiếng sấm trầm thấp rền vang.
“Lôi thuộc tính đấu khí?” Nghe được tiếng sấm rền trong ngân sắc đấu khí của bạch y thanh niên, trong mắt Tiêu Viêm lóe lên một tia kinh ngạc, không ngờ tên này lại giống như nhị ca Tiêu Lệ của hắn, sở hữu đấu khí lôi thuộc tính hiếm thấy.
Bàn tay hắn khẽ động, đấu khí màu xanh nhạt cũng từ trong lòng bàn tay tuôn ra. Sắc mặt Tiêu Viêm vẫn bình thản nhìn thẳng vào bạch y nam tử mà ban ngày hắn đã gặp, không hề e sợ trước đấu khí lôi thuộc tính của đối phương.
“Kẻ yếu không có tư cách sở hữu nàng!” Bạch y nam tử lạnh lùng liếc Tiêu Viêm đang kiên cường không lùi bước, cười khẩy một tiếng, mũi chân đột nhiên điểm nhẹ lên đám đá vụn, thân hình hóa thành một đạo ngân quang mơ hồ, xé toang màn đêm, nhanh như chớp bắn về phía Tiêu Viêm.
Trong bóng tối, thế công sắc bén của bạch y nam tử khiến hư không mơ hồ vang lên một tiếng sấm rền.
Ngân quang cấp tốc phóng đại trong màn đêm, nhưng sắc mặt Tiêu Viêm vẫn bình thản như cũ, bàn tay chậm rãi nắm chặt, đấu khí màu xanh nhạt bao bọc trên nắm tay tựa như một con rắn nhỏ đang uốn lượn.
“Bạch Sơn, ngươi muốn làm gì?!” Ngân quang lóe lên, nhưng ngay lúc Tiêu Viêm chuẩn bị phản kích không chút khách khí, một thanh âm mang theo vài phần tức giận đột ngột vang lên, phá tan sự yên tĩnh của đêm tối.
Ngay sau đó, một đạo kim quang bạo xuất, cuối cùng chặn đứng đạo ngân quang đang dũng mãnh lao tới giữa không trung. Hai luồng năng lượng va chạm, tạo thành một cơn lốc kịch liệt, thổi bay những mảnh đá vụn trên mặt đất.
Chứng kiến cảnh đó, Tiêu Viêm chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu, bàn tay đang nắm chặt cũng chậm rãi buông lỏng, ngẩng đầu nhìn bạch y nam tử sau khi bị kim quang chặn lại đã lắc mình lui về một nhánh cây.
Thiếu nữ trong bộ trường bào màu xanh nhạt nhanh chóng từ trên lầu đi xuống, trong nháy mắt đã xuất hiện bên cạnh Tiêu Viêm. Mày liễu của nàng nhíu lại, nhìn bạch y nam tử trên nhánh cây có khuôn mặt đang dần tái đi vì giận dữ.
“Không có gì. Ta chỉ muốn luận bàn một chút với Tiêu Viêm học đệ mà thôi.” Từ lúc thanh y thiếu nữ xuất hiện, ánh mắt của bạch y nam tử vẫn luôn dừng trên người nàng. Hắn lạnh lùng liếc Tiêu Viêm bên cạnh rồi nhàn nhạt cười nói: “Huân Nhi, ngươi vội vã như vậy làm gì? Với bản lĩnh của Tiêu Viêm học đệ, nếu ngay cả một kích tùy ý của ta cũng không đỡ nổi thì sao có tư cách tham gia vòng tuyển chọn của nội viện chứ?”
“Bạch Sơn học trưởng, ta tôn trọng ngươi là học trưởng nên vừa rồi vẫn còn khách khí. Nhưng nếu ngươi cứ tiếp tục gây sự, vậy đừng trách ta không nể mặt.” Huân Nhi chậm rãi ổn định lại tâm tình, nhưng thanh âm vẫn mang theo chút tức giận.
Nghe vậy, sắc mặt bình thản của Bạch Sơn cũng hơi biến đổi. Từ khi quen biết Huân Nhi đến nay, tuy quan hệ hai bên không thể nói là quá thân thiết, nhưng theo hắn nghĩ, ít nhất cũng có thể coi là bằng hữu. Vậy mà bây giờ lại nghe Huân Nhi dùng ngữ khí như vậy nói chuyện với mình. Ngay lập tức, cho dù tâm tư hắn có thâm trầm đến đâu cũng không thể đè nén được cơn giận dữ dâng lên trong lòng.
“Nếu ngươi là nam nhân thì còn muốn đứng sau nữ nhân đến bao giờ?” Chậm rãi hít sâu một hơi để đè nén cơn giận, Bạch Sơn lạnh lùng quét mắt về phía Tiêu Viêm, cười khẩy khinh thường.
“Bạch Sơn! Ngươi đừng quá đáng!” Sắc mặt Huân Nhi trầm xuống. Bàn tay mềm mại khẽ lật, kim sắc năng lượng cấp tốc ngưng tụ trong lòng bàn tay. Tên Bạch Sơn này năm lần bảy lượt khiêu khích Tiêu Viêm đã động đến giới hạn sâu thẳm trong lòng nàng.
“Nha đầu ngốc, đừng ngây ra đó, chuyện này cứ để đám nam nhân chúng ta tự giải quyết.” Một bàn tay bỗng vươn ra, nắm lấy cổ tay Huân Nhi. Nàng quay lại, thấy khuôn mặt Tiêu Viêm đang nở nụ cười nhàn nhạt. Với sự hiểu biết của nàng về Tiêu Viêm, một khi hắn đã quyết định thì nàng không thể ngăn cản, chỉ đành gật đầu, từng bước lui về phía sau.
“Ngươi thật sự muốn đánh?” Tiêu Viêm tiến lên một bước, xoay xoay cổ, ngước lên nhìn Bạch Sơn trên nhánh cây, cười khẽ hỏi.
“Nếu ngươi đã muốn thì ta cũng không có ý kiến.” Bạch Sơn khoanh tay, ngữ khí lạnh lùng.
Vừa thấy Huân Nhi bình thường vẫn luôn giữ khoảng cách với mình lại ngoan ngoãn nghe lời Tiêu Viêm như vậy, cho dù hắn là người trầm ổn cũng không nhịn được một trận tà hỏa dâng lên trong lòng. Với dung mạo, thực lực, thiên phú tu luyện của hắn, chẳng lẽ không so được với tên Tiêu Viêm trước mặt này sao? Vì sao nàng vẫn luôn hờ hững với hắn?
“Ta có ý kiến!”
Một tiếng quát lạnh bỗng từ trên lầu truyền ra, thân ảnh Nhược Lâm chợt hiện, vẻ mặt khó coi nhìn về phía Bạch Sơn, trầm giọng nói: “Bạch Sơn đồng học, ngươi làm vậy là vi phạm quy củ của học viện. Nếu thực sự muốn khiêu chiến thì hãy chờ đến lúc thượng đài trong vòng tuyển chọn mà tranh tài cao thấp. Nửa đêm nửa hôm lén lút đến đây gây sự, hành động đó không chỉ là gây rối mà còn là hành vi của kẻ thiển cận.”
Thấy ngay cả Nhược Lâm đạo sư cũng bị kinh động, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, hiểu rằng tối nay e là không đánh được nữa. Hắn liền thu đấu khí vào cơ thể, kéo tay Huân Nhi, xoay người đi về phía lầu các.
“Tiêu Viêm, hy vọng ngươi sẽ không bị loại trong vòng tuyển chọn lần này. Kẻ yếu không có quyền lợi đạt được bất cứ điều gì. Đến lúc đó, cũng hy vọng ngươi đừng tiếp tục trốn sau lưng nữ nhân nữa. Nam nhân mà Huân Nhi lựa chọn, chẳng lẽ lại là loại chỉ biết núp sau lưng nữ nhân sao?”
Nhìn bóng lưng hai người Tiêu Viêm đang rời đi, Bạch Sơn nhàn nhạt nói.
“Vút!”
Một tiếng xé gió chợt vang lên, một đạo kình khí xé toang màn đêm, hung hăng phóng thẳng tới khuôn mặt Bạch Sơn.
Cảm nhận được luồng kình khí đang xé gió lao tới, đôi mắt Bạch Sơn lóe lên hàn quang, bàn tay phất nhẹ, bắn ra một luồng ngân quang, va chạm với kình phong kia, đem vật trong đó chấn thành bột phấn. Định thần nhìn lại, hóa ra đó chỉ là một mảnh đá vụn.
“Không cần phải lắm lời như đàn bà vậy đâu. Ngươi là Bạch Sơn phải không? Xem ra kẻ được gọi là nhân vật phong vân cũng chỉ có thế, chẳng qua cũng chỉ là một kẻ tranh giành tình cảm mà thôi. Nhưng hiện tại ngươi cũng không cần dùng miệng lưỡi đâm chọc người khác như vậy, hẹn gặp lại tại vòng tuyển chọn.” Giọng nói nhàn nhạt lạnh lùng của Tiêu Viêm chậm rãi vang lên.
“Nếu ngươi bại, thì nàng?” Bạch Sơn cười lạnh.
“Ngươi có đúng là Bạch Sơn không, sao lại có thể ngu xuẩn đến thế?” Tiêu Viêm đang sắp vào cửa bỗng dừng bước, quay đầu lại, ánh mắt mang theo một tia thương hại nhìn thoáng qua sắc mặt đang xanh mét của Bạch Sơn, sau đó lắc đầu, vừa cười vừa kéo Huân Nhi đi vào trong lầu.
“Ai, ngươi về đi.” Nhược Lâm đạo sư nghiêm mặt nhìn khuôn mặt xanh mét của Bạch Sơn, không nhịn được hít sâu một hơi. Tên này bình thường cực kỳ trầm ổn, tại sao hôm nay ở trước mặt Tiêu Viêm lại trở nên bốc đồng như vậy? Xem ra ý niệm của hắn đối với Huân Nhi đúng là rất sâu đậm, nếu không cũng đã không làm ra hành động rối loạn đến thế.
Nói xong, Nhược Lâm đạo sư cũng xoay người tiến vào trong lầu. Hiện trường chỉ còn lại Bạch Sơn, sắc mặt lúc trắng lúc xanh đứng trên nhánh cây, hứng chịu những cơn gió lạnh của đêm khuya.
Đứng đó một lúc, Bạch Sơn hít sâu một ngụm không khí lạnh lẽo, bàn tay chậm rãi nắm chặt, lẩm bẩm: “Không ngờ vì nàng mà mình có thể loạn động thành thế này. Cho nên, nàng nhất định phải là của ta. Tên Tiêu Viêm kia, ta sẽ đánh bại hắn trong vòng tuyển chọn. Đến lúc đó, nữ nhân mà Bạch Sơn ta nhìn trúng có thể chạy thoát sao? Hơn nữa, nàng cao quý như vậy, tên Tiêu Viêm kia có tư cách gì mà xứng với nàng?”
Nói xong, sắc mặt Bạch Sơn mới dần bình ổn lại, lạnh lùng liếc về phía lầu các, mũi chân điểm nhẹ lên nhánh cây, thân thể nhẹ nhàng bay xuống, chỉ sau vài lần chớp động đã biến mất trong bóng đêm.
Bên cửa sổ trên lầu, Tiêu Viêm nhìn theo bóng trắng đang dần rời xa, đôi mắt híp lại, một luồng lãnh ý lóe lên rồi biến mất. Hắn xoay người nhìn Huân Nhi phía sau, bất đắc dĩ lắc đầu, nói: “Nha đầu, hai năm nay ngươi vẫn ổn chứ?”
“Vâng.” Bàn tay mềm mại của Huân Nhi nắm lấy tay Tiêu Viêm, nàng dịu dàng gật đầu.
Đưa Huân Nhi ngồi xuống bên cửa sổ, Tiêu Viêm ngẩng đầu ngắm những vì sao trên trời, rồi bỗng nhiên cười khẽ: “Muốn biết chuyện ta đã trải qua trong hai năm qua không?”
“Vâng.” Huân Nhi lại dịu dàng gật đầu, bàn tay đang nắm tay Tiêu Viêm truyền đến một luồng ấm áp nhàn nhạt.
Tiêu Viêm một tay chậm rãi vuốt ve mái tóc đen tuyền dài đến thắt lưng của Huân Nhi, im lặng một chút rồi mới đem những chuyện đã xảy ra từ lúc rời khỏi Ô Thản Thành nhất nhất kể lại. Đương nhiên, một số chuyện cần tuyệt đối giữ bí mật như dị hỏa và những việc liên quan đến các nữ tử khác, hắn cũng lựa chọn nói lướt qua.
Rời khỏi Ô Thản Thành, tiến vào Ma Thú sơn mạch, xông vào sa mạc, đại náo Mặc gia, tiến vào đế đô, tại Luyện Dược Sư đại hội tài năng trấn áp quần hùng, lên Vân Lam Tông, đả bại Nạp Lan Yên Nhiên, lấy sức một người chống lại toàn bộ Vân Lam Tông, đánh chết Đấu Vương cường giả, cuối cùng chạy thoát khỏi tay một Đấu Tông cường giả... Từng sự kiện hắn kể đều là một hồi kinh tâm động phách, khiến người ta nhiệt huyết sôi trào. Mặc dù Tiêu Viêm dùng giọng điệu bình thản kể lại, nhưng trong lời nói vẫn có thể cảm nhận được đủ loại hiểm cảnh, vẫn khiến người nghe có cảm giác tim mình thắt lại.
Bên cửa sổ, ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào, rọi lên đôi nam nữ, như phủ thêm cho họ một tầng ngân sa mỏng manh.
Sau khi Tiêu Viêm kể xong một hồi lâu, Huân Nhi vẫn chìm trong trầm tư. Đầu nàng nhẹ nhàng dựa vào vai Tiêu Viêm. Cho dù đại bộ phận chuyện của Tiêu Viêm nàng đã sớm biết, nhưng hôm nay được nghe chính hắn kể lại, nội tâm nàng vẫn dâng lên một cảm giác xúc động. Hai năm qua, hắn thực sự đã rất khổ cực.
“Tiêu Viêm ca ca, chờ khi huynh trở lại Gia Mã đế quốc, ta tin rằng Vân Lam Tông sẽ không thể ngăn cản bước tiến của huynh nữa.” Một lúc lâu sau, Huân Nhi mới mỉm cười dịu dàng nói.
Tiêu Viêm chỉ cười nhạt, rồi tiếp tục ngẩng đầu ngắm những vì sao trên trời.
Ở vách tường phía sau cách hai người không xa, Nhược Lâm đạo sư đang dựa lưng vào tường, bộ ngực đầy đặn chậm rãi phập phồng, vẻ mặt tràn đầy rung động.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ