Thu hồi ánh mắt khỏi Bạch Sơn ở phía đối diện, Tiêu Viêm lại đảo mắt nhìn khắp quảng trường. Tại vị trí trung tâm, nơi có tầm nhìn tốt nhất, là một dãy ghế đặc biệt, trên đó chỉ có bốn vị lão nhân râu tóc bạc phơ đang ngồi. Mặc dù khí tức của bốn người này trông không khác gì những lão nhân bình thường, nhưng ánh mắt Tiêu Viêm lại dừng lại trên người họ đầu tiên. Người khác có lẽ không cảm nhận được gì, nhưng với linh hồn cảm giác lực xuất chúng, hắn có thể mơ hồ nhận thấy không gian xung quanh bốn lão nhân này khẽ dao động. Loại dao động không gian này chỉ có thể xuất hiện khi đấu khí cường đại trong cơ thể đã đạt đến mức cực hạn, sinh ra cộng hưởng với không gian bên ngoài.
Trong số những cường giả Tiêu Viêm từng gặp, ngay cả Hải Ba Đông cũng chưa đạt tới cảnh giới này. Chỉ có những người sắp đột phá Đấu Hoàng như Gia Hình Thiên, hoặc cường giả cấp bậc Đấu Tông như Vân Sơn mới có thể làm được.
Trong lúc Tiêu Viêm đang đánh giá bốn lão nhân ăn vận mộc mạc, cả bốn người dường như đều có cảm ứng, ánh mắt mờ mịt chợt nhấc lên. Đôi mắt đục ngầu của họ trực tiếp chạm phải ánh mắt Tiêu Viêm. Chỉ trong khoảnh khắc đối diện, hai mắt Tiêu Viêm nhất thời cảm thấy nhói đau, đấu khí trong cơ thể vội vàng vận chuyển, hóa thành một luồng thanh sắc hỏa diễm từ trong con ngươi đen thẫm lóe lên, mới dần dần xua tan cảm giác đau đớn ấy. Trong lòng hắn cực kỳ chấn động, vội thu lại ánh mắt.
“Ồ?” Khi thấy một luồng thanh sắc hỏa diễm lặng lẽ hiện ra trong mắt Tiêu Viêm, bốn lão nhân đang ngồi trên ghế đều bất giác cất lên một tiếng kinh dị khe khẽ. Ba người trong đó nhìn nhau, rồi một người lên tiếng: “Đấu khí thật kỳ dị, quả thực giống như một ngọn lửa vừa nóng cháy vừa linh động.”
“Loại đấu khí này chính là hỏa diễm tốt nhất để luyện chế đan dược. Tiêu Viêm này nếu không trở thành Luyện dược sư thì đúng là một tổn thất cực lớn.” Lão giả ngồi ở chiếc ghế cuối cùng bên trái, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, chậm rãi nói.
“Ha hả, Hỏa lão nhân, nghe nói Tiêu Viêm này từng đoạt được ngôi quán quân trong Đại hội Luyện dược sư của Gia Mã Đế quốc, thiên phú luyện dược quả thực không tồi. Nếu hắn có thể tiến vào Luyện Dược Hệ của ngài, e rằng thành tựu sau này sẽ khiến người ta phải kinh ngạc.” Một lão giả áo bào tro ngồi ở giữa mỉm cười nói.
“Ừm, mới mười tám tuổi đã có thành tựu phi phàm như vậy, quả là một nhân tài tiềm năng. Bất quá ta nghĩ hắn cũng đã có sư phụ của mình, nếu không, chỉ dựa vào thiên phú thì không thể nào ở độ tuổi này đạt tới trình độ đó được.” Lão giả được gọi là Hỏa lão nhân gật đầu nói.
“Cho dù hắn đã có sư phụ, thì sự khác biệt giữa lão sư tư nhân và lão sư của học viện vẫn là một trời một vực. Hơn nữa, Luyện Dược Hệ của Già Nam học viện đã được sáng lập nhiều năm, nếu hắn có đủ điều kiện vào đó tu tập thì sẽ nhận được ưu đãi nhiều hơn. Dù sao đi nữa, lão sư của hắn có uyên bác đến đâu cũng không thể so sánh với một Luyện Dược Hệ đã được truyền thừa qua bao năm tháng, phải không?”
“Luyện Dược Hệ hoàn toàn độc lập với Nội viện và Ngoại viện, cũng không có xung đột gì lớn. Nếu Tiêu Viêm này có hứng thú gia nhập Luyện Dược Hệ, ta cũng không cần phải lo lắng tìm kiếm một đệ tử ưu tú nữa.” Hỏa lão nhân liếc mắt về phía Tiêu Viêm ở xa xa, nhàn nhạt nói.
“Trong bốn vị kia, ba vị bên trái là Phó viện trưởng Ngoại viện cùng hai vị nguyên lão có danh vọng cực cao, nắm giữ quyền lực rất lớn. Thực lực của mỗi người đều ở cấp độ Đấu Hoàng đỉnh phong.” Thấy ánh mắt của Tiêu Viêm, Nhược Lâm đạo sư ở bên cạnh thấp giọng giải thích: “Còn vị lão giả trầm mặc ít nói ở ngoài cùng bên phải chính là Trưởng hệ của Luyện Dược Hệ, trong tay chưởng quản vô số Luyện dược sư. Bởi vì Luyện dược sư có địa vị đặc thù trên đại lục, nên Luyện Dược Hệ hoàn toàn độc lập với Nội viện và Ngoại viện. Không một ai có thể nhúng tay vào công việc của họ, cho dù là Phó viện trưởng cũng không được.”
“Luyện Dược Hệ?” Nghe thấy cái tên này, lòng Tiêu Viêm thoáng động. Cái gọi là Luyện Dược Hệ này, chỉ sợ cũng có hình thức tương tự như Luyện Dược Sư Công Hội.
“Thế lực trong Ngoại viện phân bố có chút hỗn loạn. Tuy ta biết ngươi đang ẩn giấu thực lực cường đại, nhưng ngươi hãy cẩn thận với hai thế lực này. Một là Chấp pháp đội của học viện, nơi đó cường giả như mây. Hơn nữa do chức vụ đặc thù, họ gần như có đặc quyền tùy ý bắt người. Đắc tội với họ sẽ cực kỳ phiền phức. Trận huyết chiến khiến người ta sởn tóc gáy giữa Già Nam học viện và Hắc Vực năm đó chính là một trong những thủ đoạn của bọn họ. Thế lực còn lại chính là Luyện Dược Hệ. Dù sao đi nữa, Luyện dược sư ở bất cứ đâu cũng đều có được địa vị vô cùng đặc thù.” Nhược Lâm đạo sư thở dài một hơi, trong giọng nói có chút hâm mộ. Tùy tiện một vị Nhị phẩm Luyện dược sư trong Luyện Dược Hệ cũng có đãi ngộ vượt xa một Hoàng giai đạo sư như nàng.
“Vâng.” Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ghi nhớ những thế lực trong học viện này vào lòng.
“Mặt khác, trong lần tuyển bạt tái vào Nội viện này, tuy hôm qua ta chỉ yêu cầu ngươi tiến vào top 50, nhưng ta nghĩ với thực lực chân chính của ngươi, có lẽ có thể đủ khả năng tiến vào top 5.” Nhược Lâm đạo sư mỉm cười nhìn Tiêu Viêm, không hề có ý che giấu chuyện đêm qua đã vô tình nghe được toàn bộ sự tình của hắn.
“Không phải đều giống nhau sao?” Tiêu Viêm cười nói.
“Không giống nhau đâu. Nếu có thể tiến vào top 5 trong tuyển bạt tái, ngươi sẽ có tư cách tiến nhập Tàng Thư Các.” Huân Nhi nghe vậy, mỉm cười nói.
“Tàng Thư Các? Nơi đó có gì hấp dẫn sao?” Tiêu Viêm ngẩn ra, hỏi.
“Ta chỉ có thể nói, phàm là học viên tham gia tuyển bạt tái, chỉ sợ có hơn một nửa là vì muốn tiến vào Tàng Thư Các, trong đó cũng bao gồm cả bọn Huân Nhi và Bạch Sơn.” Huân Nhi ngồi bên cạnh Tiêu Viêm, hơi thở như lan, dáng vẻ dịu dàng cười nói khiến những ánh mắt xung quanh đang đổ dồn về phía Tiêu Viêm chợt trở nên nóng rực hơn bội phần.
“Tàng Thư Các là cấm địa của Ngoại viện Già Nam học viện, phòng thủ cực kỳ nghiêm ngặt. Bình thường ngoại trừ một số ít người có thể đếm trên đầu ngón tay là có tư cách tiến vào, còn lại phần lớn thời gian đều ở trong trạng thái đóng cửa. Chỉ có hàng năm sau khi kết thúc tuyển bạt tái mới mở ra trong một thời gian ngắn.” Huân Nhi ôn nhu nói: “Nếu là người may mắn, chỉ sợ có thể ở trong đó tìm được chỗ tốt khó có thể tưởng tượng.”
“Ồ?” Tiêu Viêm nhướng mày. Với bối cảnh của Huân Nhi mà còn có vài phần hứng thú với Tàng Thư Các thần bí kia, xem ra những thứ bên trong sẽ không làm người ta thất vọng. Nghĩ vậy, hắn khẽ gật đầu, trong lòng cũng dấy lên vài phần hứng thú, cười nói: “Nếu đã như vậy, ta đây cũng sẽ cố hết sức. Bất quá ta nói trước, đừng kỳ vọng quá lớn vào ta, dù sao Già Nam học viện này cao thủ cũng không ít.”