Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 411: CHƯƠNG 1: TUYỂN BẠT ĐẠI TÁI

"Với thực lực của ngươi, ta nghĩ điều đó chẳng phải vấn đề nan giải. Trong tuyển bạt đại tái lần này, những nhân vật ngươi cần đặc biệt lưu tâm chỉ có năm người." Nhược Lâm đạo sư mỉm cười, giọng nói phảng phất chút thán phục: "Người thứ nhất, chính là tiểu yêu nữ kia. Thiên phú tu luyện của nàng so với ngươi không hề thua kém, hơn nữa lại đi theo bên cạnh cường giả như Phó viện trưởng nhiều năm, hấp thụ tinh hoa, khiến tri thức của nàng uyên bác, vượt xa đồng bối. Công pháp và đấu kỹ mà nàng tu luyện đều là những thứ khiến kẻ khác phải khao khát. Thêm vào đó, tính cách nàng quái đản, cứng mềm bất nhập, quả thực là một tiểu ma nữ. May mà nàng không mấy hứng thú với nam nhân, nên ngươi cũng không cần lo lắng bị nàng quấn thân. Đương nhiên, với quan hệ của ngươi và Huân Nhi, không chừng nàng sẽ giận cá chém thớt mà nhắm vào ngươi.”

“Người thứ hai chính là Bạch Sơn mà hôm qua ngươi đã gặp, là nhân vật phong vân hàng đầu của học viện trong hai năm nay, thực lực cực kỳ mạnh mẽ. Kẻ địch mạnh thứ ba mà ngươi cần chú ý thì ngươi chưa từng gặp, nhưng gã đó lại là người của ‘Chấp pháp đội’ mà lúc trước ta đã nói, hơn nữa địa vị cũng không thấp, được đại thủ lĩnh đương nhiệm của Chấp pháp đội rất tín nhiệm. Vì là một cô nhi, hắn thường xuyên ở lại học viện, nên sau này nói không chừng còn có khả năng nắm trong tay thế lực hùng mạnh của Chấp pháp đội.”

“Người thứ tư tên là Lục Mục, là tinh anh của Luyện Dược Hệ. Không chỉ có luyện dược thuật kiệt xuất mà con đường tu luyện đấu khí cũng không hề kém cạnh, là một đối thủ không thể khinh thường. Ngươi cần phải đặc biệt chú ý hắn, bởi vì theo thứ tự sắp xếp, đối thủ của ngươi hôm nay có thể sẽ là hắn.” Nhược Lâm đạo sư nhắc nhở.

“Ồ?” Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, hỏi: “Thực lực của Lục Mục kia đã đến cấp bậc nào?”

“Tam tinh Đại Đấu Sư. Bất quá gã đó chỉ là một tên dược sư, đấu khí yếu ớt, không đáng để lo ngại.” Tiêu Ngọc ở một bên bỗng nhiên bĩu môi nói.

“Ha hả, Lục Mục kia cũng chính là người theo đuổi tiểu nha đầu Ngọc nhi đó. Lúc mới nhập học, gã dám đeo chiếc lắc tay của Ngọc nhi đi nghênh ngang khắp học viện giữa ban ngày ban mặt. Sau đó bị Ngọc nhi phát hiện, trực tiếp tung một cước đá xuống ao. Không ngờ sau khi bò lên, gã lại dám không ngừng đeo bám Ngọc nhi, đáng tiếc lần nào cũng bị nàng đánh cho toàn thân đầy thương tích, thật mất mặt. Mang tiếng là một Luyện dược sư mà đến thuốc chữa thương cũng không đủ dùng.” Nhược Lâm đạo sư che miệng cười duyên.

Nghe lời Nhược Lâm đạo sư, khuôn mặt đang tươi cười của Tiêu Ngọc chợt đỏ ửng, bất đắc dĩ nói: “Đừng có nhắc đến chuyện này trước mặt ta nữa, phiền chết đi được.”

“Nha?” Nghe hai người nói chuyện, Tiêu Viêm ngẩn ra, đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Ngọc, trêu chọc: “Chậc chậc, không ngờ mị lực của Tiêu Ngọc biểu tỷ cũng không nhỏ. Lần này xem ra khá hơn cái tên hai năm trước nhiều.”

“Hừ, ngươi cho rằng ánh mắt của ai cũng giống ngươi sao? Bổn tiểu thư cũng không phải không có ai để ý đâu.” Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tiêu Viêm, Tiêu Ngọc hừ một tiếng nói.

Tiêu Viêm cười cười, lại chuyển ánh mắt về phía Nhược Lâm đạo sư, hỏi: “Thế còn người cuối cùng là ai?”

“Gần ngay trước mắt.” Nhược Lâm đạo sư giảo hoạt cười nói.

“Ách?” Tiêu Viêm ngơ ngác chuyển hướng về phía Huân Nhi đang ở bên cạnh, thấy nàng đang cười khẽ, không khỏi cười khổ nói: “Quả nhiên là một kình địch không thể xem thường.”

Không thể ngờ, người cuối cùng mà Nhược Lâm đạo sư muốn hắn chú ý lại chính là Huân Nhi, người có thiên phú tu luyện khủng bố cùng bối cảnh thần bí khổng lồ.

Trong lúc mấy người đang thấp giọng cười đùa, trên khán đài của quảng trường đã lại một lần nữa chật ních khán giả. Tiếng nói ồn ào vang động tận trời, ngày thứ hai của cuộc tuyển bạt tái vào Nội viện cuối cùng đã bắt đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!