Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 414: CHƯƠNG 410: ĐAN HỎA CHI KỸ

Trên quảng trường rộng lớn, hai bóng người đứng đối diện nhau. Trên bàn tay mỗi người đều đang bập bùng ngọn lửa, một bên màu xanh thẫm, một bên màu tím. Hỏa diễm dâng trào, tỏa ra nhiệt độ nóng rực khiến không gian quanh thân hai người cũng trở nên vặn vẹo, hư ảo.

Nhìn hai ngọn lửa khác màu trong tay hai người, cả khán đài chìm vào tĩnh lặng. Hồi lâu sau, những tiếng kinh hô khó tin mới vang lên:

“Sao Tiêu Viêm cũng có thể triệu hồi ra ngọn lửa thực chất được? Đây không phải là năng lực chỉ Luyện Dược Sư hoặc cường giả từ cấp bậc Đấu Vương trở lên mới có hay sao?”

“Chẳng lẽ hắn cũng là một Luyện Dược Sư?”

“Ngọn lửa màu tím kia thật bắt mắt.”

Trên khắp các khán đài, những tiếng xì xào kinh ngạc và nghi hoặc không ngừng vang lên.

“Tên tiểu tử khốn kiếp này, sao lại có được loại hỏa diễm đó chứ?”

Nhìn thấy biến cố trên sân, Tiêu Ngọc cũng sững sờ, một lúc sau mới lẩm bẩm:

“Phải rồi, nhớ lúc trước khi rời đi, hình như có nghe nói tiểu tử này có một sư phụ Luyện Dược Sư thần bí. Xem ra, hẳn là hắn cũng đã trở thành Luyện Dược Sư rồi nhỉ? Khó trách có thể triệu hồi ra ngọn lửa thực chất tương tự như của Lục Mục.”

Huân Nhi đứng bên cạnh, ánh mắt vẫn chăm chú dõi theo sàn đấu, khẽ gật đầu. Thông qua báo cáo của Lăng Ảnh, nàng biết rõ Tiêu Viêm ca ca vẫn còn những con bài tẩy chưa lật. Nếu thi triển toàn bộ, e rằng trong số các học viên đồng cấp, thực sự không mấy ai có thể thắng được huynh ấy. Lục Mục kia tuy cũng là một cường giả có thiên phú hiếm thấy, nhưng so với Tiêu Viêm ca ca, vẫn không thể tạo thành trở ngại quá lớn. Tiêu Viêm của hiện tại đã không còn là chàng thiếu niên bị xem là phế vật, phải chịu đủ mọi sự xem thường và chế giễu ở Tiêu gia năm nào. Thiên phú tu luyện mà huynh ấy sở hữu sẽ khiến bất kỳ ai cũng phải chấn động!

Tại một khu vực khác của khán đài, sắc mặt Bạch Sơn thoáng âm trầm khi thấy Tiêu Viêm triệu hồi ra ngọn lửa màu tím. Hắn không ngờ đối phương lại còn con bài tẩy như vậy.

“Ha ha, Bạch Sơn đại ca không cần lo lắng. Dù tên kia có loại hỏa diễm tương tự Lục Mục thì cũng không phải là đối thủ của huynh. Trước đây Lục Mục chẳng phải cũng đã thua trong tay huynh dù có Lam Tinh Hỏa đó sao?” Lúc sắc mặt Bạch Sơn hơi trầm xuống, một giọng nói nịnh nọt vang lên từ bên cạnh. Bạch Sơn nhìn lại, đó là vài người bạn học thường ngày vẫn đi theo mình. Đối với những lời tâng bốc quen thuộc này, sắc mặt hắn không có gì vui vẻ, chỉ gật đầu, nhàn nhạt nói:

“Lam Tinh Hỏa của Lục Mục quả thực rất đáng gờm, lần trước ta thắng hắn cũng có một phần là nhờ may mắn. Chỉ không biết, Lam Tinh Hỏa của hắn và ngọn lửa màu tím của Tiêu Viêm, cái nào lợi hại hơn một bậc.”

“Bất kể ai thắng, cuối cùng gặp phải Bạch Sơn ca cũng chỉ có nước bị loại. Đến lúc đó, Huân Nhi học muội tự nhiên sẽ thấy được sự lợi hại của đại ca. Nàng ấy trông lạnh nhạt nhưng tính tình cao ngạo, chắc chắn sẽ không đi cùng một kẻ thất bại. Khi đó, Bạch Sơn đại ca sẽ được như ý nguyện.”

Khóe miệng Bạch Sơn khẽ nhếch, lời ngon tiếng ngọt ai nghe cũng không chán, huống hồ hắn lại thích nhất người khác hạ thấp Tiêu Viêm trước mặt mình.

“Tiêu Viêm, hy vọng ngươi có thể đánh bại Lục Mục. Bằng không, ta sẽ mất đi một phần thú vị. Ta sẽ đánh bại ngươi một cách triệt để ngay trước mặt Huân nhi, để sau này ngươi không còn mặt mũi nào xuất hiện trước mặt nàng nữa!” Trong lòng hắn cười lạnh một tiếng, nhưng khuôn mặt lại dần trở nên ấm áp. Hai tay khoanh trước ngực, hắn thản nhiên nhìn xuống sân đấu.

Ở một phía khác, hồng y thiếu nữ cũng thoáng kinh ngạc vì Tiêu Viêm tạo ra tử hỏa, nhưng ngay sau đó liền khôi phục lại bình tĩnh. Nàng thầm nhủ một tiếng rồi lại tập trung vào trận đấu. Trong các trận tỷ thí hôm nay, trận đấu giữa Tiêu Viêm và Lục Mục không nghi ngờ gì là trận đấu đáng xem nhất. Điểm này, dù tính tình cao ngạo như nàng cũng không thể không thừa nhận.

“Hỏa lão, thế nào? Có nhìn ra ngọn lửa màu tím của Tiêu Viêm là gì không?”

Tại vị trí trung tâm, Phó viện trưởng cười tủm tỉm nhìn lão nhân trầm mặc ít nói ngồi bên phải.

“Lúc trước thấy hắn dùng một loại đan dược, hẳn là một loại dược hoàn nhân tạo ẩn chứa hỏa diễm cuồng bạo. Không ngờ hắn lại nghĩ ra được cách này. Nhưng thứ này tuy nhìn đơn giản lại rất khó khống chế. Tên Tiêu Viêm này nếu muốn dựa vào nó để chống lại Lam Tinh Hỏa của Lục Mục, e rằng sẽ có chút khó khăn.” Lão nhân được gọi là Hỏa lão thoáng trầm ngâm rồi chậm rãi nói.

Tuy phần lớn thông tin về Tiêu Viêm đã được tầng lớp cao tầng của Già Nam học viện nắm rõ, nhưng cũng chỉ dừng lại ở những chiến tích sơ lược. Những chi tiết như Tiêu Viêm sở hữu loại hỏa diễm gì thì họ lại không biết tường tận. Dù mạng lưới tình báo của Già Nam học viện có đáng sợ đến đâu cũng không thể nào ở ngoài ngàn dặm mà nắm được mọi chuyện ở Gia Mã Đế Quốc. Vì thời gian gấp rút, những thông tin họ thu thập được về Tiêu Viêm phần lớn đều do mạng lưới tình báo tại Gia Mã Đế Quốc sưu tầm từ dân gian. Mà tin đồn dân gian thì tam sao thất bản, rất nhiều bí mật của Tiêu Viêm vẫn chưa bị lan truyền ra ngoài. Vì vậy, dù đã có được một ít thông tin, các vị cao tầng của học viện vẫn không biết rõ khả năng khống chế hỏa diễm của Tiêu Viêm đã đạt tới trình độ nào.

Và điều này, hôm nay chắc chắn sẽ khiến họ phải chấn động từ tận đáy lòng!

Trên quảng trường, Lục Mục cũng dần hồi phục tinh thần sau cơn chấn động vì ngọn lửa màu tím trong tay Tiêu Viêm. Hắn nhìn sâu vào thanh niên áo đen trước mặt, cười nói:

“Không ngờ lại gặp đồng nghiệp, ngươi hẳn cũng là một Luyện Dược Sư nhỉ?”

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, không phủ nhận.

“Tuy không biết chính xác cấp bậc Luyện Dược Sư của ngươi, nhưng chắc cũng khoảng nhị phẩm. Thiên phú như vậy thật khiến người ta phải thán phục.” Lục Mục khẽ thở dài, ngọn lửa màu lam trong tay chợt phiêu động. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, một lát sau, một cỗ chiến ý hừng hực từ trong cơ thể lan tỏa ra.

“Tiêu Viêm, dùng toàn lực đi, hãy cho ta xem thử, tài năng điều khiển lửa của ngươi rốt cuộc đã đến mức độ nào!”

Lục Mục hít sâu một hơi, đột nhiên ngẩng đầu quát lớn, trong mắt tràn ngập chiến ý rực lửa. Là một Luyện Dược Sư, hắn có thể không quan tâm việc thua kém người khác về đấu khí, nhưng về phương diện điều khiển lửa, hắn có sự kiêu ngạo của riêng mình!

Tiếng quát vừa dứt, ngọn lửa trên lòng bàn tay Lục Mục đột nhiên bùng lên dữ dội, cuối cùng hóa thành hai vòng cung lửa màu lam, xoay quanh thân thể hắn như hai con lam xà có linh tính, lượn lờ trên dưới bảo vệ chủ nhân.

Mười ngón tay thon dài của Tiêu Viêm nhẹ nhàng khép lại rồi mở ra. Từ mười đầu ngón tay, mười luồng tử hỏa nhỏ như sợi roi quấn lấy nhau, kết thành một trường tiên bằng tử hỏa linh hoạt. Trường tiên rung lên, quất xuống phiến đá cứng rắn trên mặt đất, lập tức để lại một vệt cháy đen.

Nhìn hai người trên sân như đang biểu diễn kỹ năng khống hỏa điêu luyện, trên khán đài, vô số người phải thốt lên kinh ngạc. Một vài nữ sinh thậm chí còn không kìm được mà hai mắt sáng rực. Phương thức chiến đấu vừa tao nhã vừa đẹp mắt này khiến các nàng càng thêm ngưỡng mộ và khao khát đối với nghề Luyện Dược Sư cao quý.

Thấy trường tiên bằng lửa trong tay Tiêu Viêm, trong mắt Lục Mục thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, có chút không lường trước được năng lực khống chế hỏa diễm của đối phương. Nhưng nếu đã đến nước này thì lại là chuyện khác.

Bàn chân hắn hơi xoay, gót chân nhón lên rồi đột ngột hạ xuống, thân hình hóa thành một vệt sáng xanh, lao thẳng về phía Tiêu Viêm.

“Xoẹt!”

Nhìn Lục Mục lao tới chính diện, Tiêu Viêm nhướng mày, cánh tay rung lên, trường tiên bằng lửa hóa thành một luồng gió tím mờ ảo bắn tới, nhiệt độ nóng bỏng xé rách không khí, tạo ra âm thanh như dầu sôi gặp tuyết lạnh.

Tử hỏa trường tiên tấn công với tốc độ cực nhanh, nhưng ngay khi sắp đánh trúng, hai vòng cung lửa màu lam xoay quanh Lục Mục đột nhiên gia tốc, va chạm dữ dội với trường tiên. Trong thoáng chốc, hai loại hỏa diễm bùng nổ, bắn ra vô số tia lửa.

Tia lửa giằng co trong nháy mắt, lam ảnh lại lần nữa bắn ra. Tử hỏa trường tiên của Tiêu Viêm đã hoàn toàn bị vòng cung lửa của Lục Mục ngăn cản!

Khi mũi chân chỉ còn cách Tiêu Viêm ba thước, khóe miệng Lục Mục khẽ nhếch lên, hai tay một sấp một ngửa, lam sắc hỏa diễm chợt hiện, rồi xoay tròn với tốc độ cao, trong nháy mắt hình thành một mũi khoan lửa hình xoắn ốc!

“Ha ha, Tiêu Viêm, đây là kỹ năng công kích độc quyền của Luyện Dược Sư chúng ta, dùng lửa hóa thành vũ khí, uy lực bộc phát không hề yếu hơn đấu kỹ! Trong Luyện Dược Hệ, chúng ta gọi nó là ‘Đan Hỏa Chi Kỹ’!”

Mũi khoan lửa hình xoắn ốc trong lòng bàn tay phát ra tiếng vù vù, Lục Mục nhếch miệng cười, bàn tay đột ngột đẩy về phía ngực Tiêu Viêm.

Đầu mũi khoan lửa đâm thẳng tới, ở phần mũi nhọn, do xoay tròn với tốc độ cao đã tạo ra từng vòng phong văn màu lam, hóa thành hình lốc xoáy.

“Đan Hỏa Chi Kỹ? Luyện Dược Hệ này quả nhiên có những phương pháp độc đáo, lại có thể khiến Luyện Dược Sư sử dụng hỏa diễm như vậy! Khó trách ngay cả lão sư cũng hết lời ca ngợi Già Nam học viện, quả thật có chỗ hơn người!”

Cảm nhận được năng lượng khủng bố ẩn chứa trong mũi khoan lửa, trong lòng Tiêu Viêm dâng lên một tia kinh ngạc. Tâm niệm vừa động, trường tiên bằng tử hỏa trong tay lập tức co rút lại thành một khối lửa màu tím. Ngọn lửa nhanh chóng biến ảo, dưới sự điều khiển của linh hồn lực gần như biến thái của Tiêu Viêm, trong nháy mắt, khối tử hỏa đã được phân thành hai. Một phần lớn bị hắn mạnh mẽ điều khiển thành một tấm tường lửa màu tím, phần nhỏ còn lại thì lặng lẽ trượt theo cánh tay hắn xuống đất như một con tử xà, không hề khiến ai chú ý.

Lúc này, mũi khoan lửa cũng mang theo tiếng xé gió bén nhọn, đập mạnh lên tường lửa. Tức thì, một tiếng nổ vang dội, mang theo một vòng sóng lửa hai màu từ trung tâm quảng trường bùng nổ ra. Trong thoáng chốc, sóng nhiệt quét qua quảng trường, các đệ tử trên khán đài xung quanh không nhịn được phải nghiêng mặt để tránh luồng khí nóng đột ngột ập tới.

Trên sân, khi sóng lửa bùng nổ, một bóng người màu lam đột nhiên bắn ngược trở lại, bàn chân miết trên mặt đất trượt đi mấy thước mới ngẩng đầu nhìn về nơi sóng lửa đang dần tan biến. Một lát sau, sóng lửa hoàn toàn tiêu tán, nhưng bên trong lại không có một bóng người.

Thấy cảnh này, Lục Mục sững sờ, vừa định quan sát xung quanh thì chợt cảm thấy cánh tay và bàn chân có cảm giác nóng rực. Vội vàng cúi đầu, đồng tử hắn co rụt lại khi phát hiện, trên cánh tay và bàn chân mình không biết từ lúc nào đã bị hai luồng hỏa mang quấn chặt!

Hai luồng hỏa mang quấn quanh cánh tay và bàn chân Lục Mục như hai con rắn nhỏ, tỏa ra nhiệt độ nóng bỏng.

“Đừng cử động, nếu không hỏa mang sẽ lập tức phát nổ, đến lúc đó, tay và chân của ngươi sẽ không còn nguyên vẹn.”

Một giọng nói nhàn nhạt đột nhiên vang lên từ sau lưng, khiến Lục Mục đang định phản kháng phải cứng đờ cả người.

Hơi khó khăn quay đầu lại, Lục Mục thấy Tiêu Viêm không biết đã xuất hiện phía sau mình từ lúc nào. Hắn nhận ra tay phải của Tiêu Viêm đang khẽ nhấc lên, và theo cử động của ngón tay đó, Lục Mục có thể cảm nhận rõ ràng hỏa mang trên cánh tay và bàn chân mình cũng đang khẽ rung động.

“Hắn lại có thể khống chế hỏa diễm tinh diệu đến mức này ư?!”

Nhìn Tiêu Viêm đang đứng cách mình hơn mười thước mà vẫn có thể cách không điều khiển ngọn lửa đã ly thể, trong mắt Lục Mục hiện lên vẻ kinh hãi. Khoảng cách này, cho dù là Luyện Dược Sư tứ phẩm cũng không thể làm được!

Trên quảng trường, Tiêu Viêm đứng cách Lục Mục hơn mười thước, còn Lục Mục thì toàn thân cứng ngắc đứng tại chỗ. Trên người hắn, vài luồng tử hỏa tạo thành những dải lửa chậm rãi lưu chuyển, như những sợi dây thừng trói chặt hắn, khiến hắn không dám giãy giụa.

Lúc này trên khán đài, đám đệ tử vừa mới nghiêng đầu tránh sóng lửa, khi đưa mắt trở lại quảng trường thì vừa vặn nhìn thấy một màn quỷ dị này, trên mặt ai nấy đều hiện lên vẻ kinh ngạc.

Trên toàn khán đài, số người có thể thấy rõ Lục Mục thua như thế nào chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngay cả đám người Bạch Sơn cũng không phát hiện ra, vì vậy, hắn lúc này cũng đang ngơ ngác.

“Tên tiểu tử này giỏi thật, đem ngọn lửa chia làm hai, một phần dùng để phòng ngự nhằm thu hút sự chú ý của Lục Mục, một phần ẩn nấp dưới đất để đặt bẫy, chờ Lục Mục tự mình bước vào. Tuy cái bẫy này rất thô sơ, nhưng trong một trận đối đầu chớp nhoáng, lại có ngọn lửa che mắt, làm sao có thể phân tâm chú ý dưới chân được. Loại nhất tâm nhị dụng này cần có linh hồn lực cực mạnh mới có thể hoàn thành. Tiêu Viêm này, không hổ là quán quân của Đại hội Luyện Dược Sư tại Gia Mã Đế Quốc.”

Tại vị trí trung tâm trên khán đài, vị Hỏa lão kia chậm rãi thở ra một hơi, cất giọng thán phục.

“Ta thua rồi!”

Thân thể không dám động đậy, một lúc lâu sau, Lục Mục chỉ đành thở dài một hơi, quay đầu nói với Tiêu Viêm một cách cay đắng.

Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ cười, bàn tay vỗ nhẹ, ngọn lửa màu tím đang quấn quanh người Lục Mục lập tức hóa thành hư vô. Cái vẫy tay tùy ý đó lại một lần nữa khiến Lục Mục phải cười khổ.

“Đan Hỏa Chi Kỹ của Luyện Dược Hệ cũng thật cường hãn. Lúc nãy nếu không dùng đấu khí ngưng tụ thành áo giáp, chỉ bằng tấm tường lửa kia thì căn bản không thể chặn được mũi khoan lửa của Lục Mục. Xem ra sau này nếu có cơ hội, phải nghiên cứu Đan Hỏa Chi Kỹ này mới được. Nếu ta học được, sau này đối chiến với người khác sẽ có thêm một vài thủ đoạn.”

Cúi đầu nhìn lỗ thủng bị đốt cháy trên hắc bào, Tiêu Viêm thầm nghĩ.

“Trận này, Hoàng Giai Nhị Ban Tiêu Viêm thắng!”

Lúc này, từ ghế trọng tài, một giọng nói vang dội lại truyền xuống.

“Ầm!”

Theo tiếng tuyên bố của trọng tài, trên khán đài lập tức vang lên tiếng hoan hô vang trời dậy đất. Trận so đấu hỏa diễm giữa các Luyện Dược Sư hôm nay đã khiến bọn họ được mở rộng tầm mắt!

Cái tên Tiêu Viêm, có lẽ từ trận chiến này sẽ được truyền đi khắp toàn bộ học viện. Cho đến bây giờ, những ánh mắt nghi ngờ đối với Huân Nhi mới bắt đầu tan thành mây khói. Bất kể thế nào, một người không chỉ có thiên phú tu luyện đấu khí nổi bật, mà còn có thiên phú cực cao về luyện dược thuật, dù có nhìn khắp ngoại viện của Già Nam học viện cũng không tìm ra được mấy người!

Hôm nay, Tiêu Viêm đã thực sự một trận thành danh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!