Ngay sau khi tất cả đã tiến vào quảng trường, Hổ Kiền quét mắt một vòng, cao giọng hỏi:
“Các ngươi hiểu quy tắc trận đấu chứ?”
Nghe câu hỏi của Hổ Kiền, tất cả học viên bên trong trường đấu nhất thời đồng thanh hô vang:
“Hiểu!”
Bàn tay Hổ Kiền chậm rãi giơ lên, trước vô số ánh mắt chăm chú, từ từ nói:
“Tốt, nếu tất cả đều hiểu, vậy ta tuyên bố: Vòng đấu loại cuối cùng chọn lựa vào nội viện. Bắt đầu!”
Ầm!
Theo bàn tay Hổ Kiền hạ xuống, trường đấu vốn đang im lặng bỗng vỡ òa trong một tiếng nổ lớn, mấy chục đạo đấu khí đủ mọi màu sắc trong giây lát bộc phát khiến người ta hoa cả mắt. Theo từng tiếng trầm đục liên tiếp vang lên, bóng người ở giữa sân nhanh chóng bay đi. Đại đa số mọi người đều lùi về phía rìa quảng trường, bởi vì họ đều hiểu rằng nếu đứng ở giữa sân thì sẽ trở thành kẻ địch chung của tất cả mọi người và sẽ bị âm thầm loại khỏi chiến trường.
Trên khán đài, không khí đã bắt đầu bùng nổ, từng đạo âm thanh kích động, chói tai vang tận mây xanh, cũng có rất nhiều người hét đến vỡ cả cổ họng để trợ uy cho những người dự thi. Cuộc đại chiến hỗn loạn khổng lồ này, so với những trận đấu tuần hoàn đơn thuần trước đó, rõ ràng kích thích hơn rất nhiều.
“Haha, ý tưởng của phó viện trưởng quả không tồi. Tuy rằng không phải là tuyệt đối công bằng nhưng trong tình huống phải phòng bị kẻ khác âm thầm hạ thủ sẽ dễ dàng rèn luyện được tâm lý cẩn trọng cho mỗi người. Hơn nữa, việc liên thủ với nhau cũng sẽ giúp họ dần hiểu được kỹ năng chiến đấu theo nhóm. Ý kiến này quả không tồi.”
Nhìn trường hỗn chiến bên trong, ở vị trí trung tâm trên khán đài, một lão nhân ngồi bên cạnh Hổ Kiền cười nói.
“Ta cũng là do xem những trận đấu trước đây đến phát chán, vì vậy muốn thay đổi cách thức thi đấu một chút thôi. Hiện giờ xem ra hiệu quả không tồi chút nào. Song có một ít đệ tử thường ngày ít giao tiếp, xung quanh đều là địch nhân, khó tin có người lại ở sau lưng hỗ trợ, xem ra phải nỗ lực không ít.” Hổ Kiền tủm tỉm cười nói, ánh mắt nhìn về phía trường hỗn chiến.
Lúc này bên trong trường đấu, từng người đang giao thủ với nhau. Nhưng rõ ràng rất nhiều người sợ bị kẻ khác âm thầm hạ thủ sau lưng, cho nên khi giao đấu cũng chỉ vừa chạm đã lui về phía sau mà không dám đấu lâu. Ánh mắt họ không ngừng quét nhìn bốn phía, nếu lọt vào phạm vi công kích của người khác sẽ khiến họ có tâm lý như chim sợ cành cong, hoặc mau chóng rút lui hoặc là công kích đối phương.
Tuy nhiên, dù trận đấu đang vô cùng hỗn loạn, nhưng sau khi có liên tiếp bảy, tám người bị luân phiên công kích đến hộc máu văng ra khỏi trường đấu, một số người thông minh hơn đã bắt đầu hành động. Trong sân đấu, vài người ngày thường quen biết nhau liền vội vàng bàn bạc để liên thủ. Những người còn lại chỉ còn biết lui về sau để tìm kiếm những người cũng đơn độc như mình. Tuy rằng loại liên minh tạm thời này có độ tin cậy không cao, nhưng dù sao đó cũng là biện pháp duy nhất bây giờ!
Nắm trong tay trọng thước, Tiêu Viêm cùng Huân Nhi đứng cạnh nhau trên quảng trường. Kim sắc đấu khí và thanh sắc đấu khí từ trong cơ thể hai người tuôn ra, tạo thành hai cỗ khí tức hùng hồn bao bọc lấy họ. Bị hai cỗ khí tức này chấn nhiếp, những người tham gia thi đấu khác cũng không dám tùy ý xông qua bên này.
Lúc này, hai người cũng không xông vào trường hỗn chiến. Họ biết cuộc chiến này sẽ không kéo dài lâu. Ngay khi đám người Bạch Sơn liên thủ lại, trường hỗn chiến sẽ lâm vào tình trạng chỉ còn vài kẻ mạnh tồn tại, sự hỗn loạn sẽ bớt đi rất nhiều, và đó mới là lúc hai người họ phải chiến đấu thật sự.
Bên trên, vô số tiếng thét gào làm rung động khán đài. Bên trong trường đấu, tuyển thủ bị đánh văng ra ngoài không ngừng. Mà lúc này, người ghi chép trận đấu đã sớm xuất hiện ở xung quanh, nhanh chóng ghi tên những tuyển thủ vẫn còn ở trong trường đấu vào sổ.
Theo thời gian trôi qua, tiếng la hét cũng dần lắng xuống. Ở giữa sân, sự hỗn loạn cũng bắt đầu có xu thế chậm lại. Có bài học của những người bị loại từ sớm, một ít người đơn độc cũng đã biết cách tìm kiếm đồng bạn. Lúc này, hỗn chiến đã giảm đi rất nhiều, càng ngày càng nhiều người tạo thành các tiểu đoàn đội.
Khi cuộc hỗn chiến của những người đơn độc chuyển thành đoàn đội chiến, Tiêu Viêm cùng Huân Nhi cũng không thể duy trì trạng thái một mình. Ngay khi một đội bốn người vây công hai người không thành, ngược lại bị đánh văng ra ngoài, Tiêu Viêm liền từ bỏ ý định yên lặng quan sát. Bàn tay nắm chặt Huyền Trọng Thước, hắn đạp mạnh về phía trước. Thanh sắc đấu khí mạnh mẽ bộc phát như thủy triều, với thực lực Đại Đấu Sư quét qua toàn trường!
Không lâu sau khi Tiêu Viêm phát ra khí tức của Đại Đấu Sư, trong trường hỗn loạn, năm cỗ khí tức đồng dạng cũng bạo ngược bộc phát, phân biệt chiếm cứ bốn phía của quảng trường.
Ánh mắt Tiêu Viêm nương theo những cỗ khí tức bùng nổ đó mà nhìn tới. Hắn thấy có ba cỗ là của Bạch Sơn, Ngô Hạo, Hổ Gia, còn lại là của hai nam tử mà hắn chưa từng gặp qua. Phía sau hai nam tử này là bốn tên thực lực không thấp. Trừ ba người Bạch Sơn, đây cũng là một nhánh đoàn đội có thực lực cực mạnh.
Lúc này bên trong trận đấu, thực lực các đoàn đội cũng đã được thể hiện rõ. Trong đó, hiển nhiên đoàn đội của Bạch Sơn, Ngô Hạo cùng Hổ Gia là ba đội mạnh nhất. Mà trong ba người này thì đoàn đội của Ngô Hạo là có khí thế sắc bén nhất. Ngoài ra còn có hai đoàn đội khác của hai vị Đại Đấu Sư lúc trước.
Tính về đoàn đội, năm phương này thuộc dạng mạnh nhất trong trường đấu. Ngoài năm thế lực này ra còn có một số đoàn đội chỉ có hai người, thậm chí là chỉ có một người. Mà hai người Tiêu Viêm, Huân Nhi chính là thuộc loại đoàn đội chỉ có hai người kia. Song tuy rằng chỉ có hai người, số lượng thua xa các đoàn đội khác nhưng không một ai dám xem thường đội ngũ này. Bởi vì hai người này là Tiêu Viêm cùng Huân Nhi.
Trong hai người, bất kỳ ai cũng có thể bằng thực lực mà chen vào một trong năm vị trí đầu. Mà hiện giờ, hai người liên hợp lại, cho dù mạnh như đoàn đội của Bạch Sơn, Ngô Hạo, Hổ Gia cũng coi họ là đại địch cản bước mình.
“Tiêu Viêm ca ca, bây giờ đánh được chưa?”
Nhìn giữa sân đã phân chia rõ ràng phạm vi, Huân Nhi nghiêng đầu cười nói.
“Chờ chút nữa. Hiện tại trong trường đấu ít nhất còn có ba mươi người, trong đó còn có cường giả như Bạch Sơn, Ngô Hạo. Chúng ta nếu không thi triển át chủ bài chỉ sợ không thể thắng toàn bộ. Cho nên giờ chỉ có thể chờ bọn họ tiêu hao lẫn nhau. Bạch Sơn, Ngô Hạo bọn họ có lẽ cũng muốn loại chúng ta ra ngoài, nhưng lại lo lắng bị người khác đánh lén sau lưng, bởi vậy trong khoảng thời gian ngắn chúng ta không sợ bị công kích.”
Tiêu Viêm đưa Huyền Trọng Thước trong tay lên ngang vai, cười nói.
Huân Nhi mỉm cười gật đầu, bàn tay khẽ đưa lên, kim quang chói mắt lúc ẩn lúc hiện. Kim quang ẩn chứa năng lượng mạnh mẽ, cho dù là Tiêu Viêm ở cạnh bên cũng thấy có chút chói mắt.
Đúng như Tiêu Viêm nói, tuy rằng ba người Bạch Sơn xem họ là đối thủ lớn nhất nhưng cũng không dám ra tay lúc này. Ba bên liếc mắt nhìn nhau một cái, rồi bất chợt cùng nhau đuổi những đoàn đội yếu hơn ra ngoài. Chỉ khi loại bỏ hoặc thâu tóm những đoàn đội này, bọn họ mới có thể triển khai trận chiến cuối cùng.
Dưới sự truy đuổi của những đoàn đội mạnh, trừ Tiêu Viêm cùng Huân Nhi ra, những tiểu đoàn đội khác sau khi chạm trán đều hoàn toàn tan rã. Chỉ có một số may mắn thoát được, còn lại đa số đều bị mạnh mẽ đuổi ra khỏi trường đấu.
Nhìn những tuyển thủ bị đuổi đang chạy tán loạn bốn phía, Tiêu Viêm thoáng trầm ngâm, chợt chăm chú nhìn họ, mạnh mẽ bước từng bước, trầm giọng quát:
“Người nào không có đội ngũ, nếu không muốn bị loại, có thể đến bên này!”
Nghe được lời Tiêu Viêm, những tuyển thủ cùng đường nhất thời mừng rỡ, liếc mắt nhìn về phía ba đoàn đội cực mạnh kia. Ngay cả hai đoàn đội có Đại Đấu Sư tọa trấn cũng không dám giữ họ lại, nên hiện giờ nhìn thấy Tiêu Viêm đứng ra, họ giống như chết đuối vớ được cọc, vội vàng hướng về phía Tiêu Viêm cùng Huân Nhi chạy tới.
Một câu nói của Tiêu Viêm đã trực tiếp thu nạp bảy tên tuyển thủ cuối cùng ở giữa sân về dưới trướng, nhất thời tiểu đội chỉ có hai người đã bành trướng lên đủ để so sánh với đám người Bạch Sơn. Đương nhiên, đó chỉ là so sánh về số người, còn xét về thực lực thì những người trong đoàn đội của Bạch Sơn rõ ràng mạnh hơn những người vừa chạy đến dưới trướng Tiêu Viêm.
Dĩ nhiên, Tiêu Viêm cũng chẳng vọng tưởng dựa vào mấy người này để đánh bại đám người Bạch Sơn, hắn chỉ cần họ có thể tiêu hao một chút nhân thủ của đối phương là được rồi.
Hành động lần này của Tiêu Viêm tuy thu được lòng người nhưng đã làm cho ba đoàn đội cực mạnh vô cùng bất mãn. Nhất là Bạch Sơn, hắn không nghĩ hành động của mình lại làm lợi cho người khác, hơn nữa hắn lại cực kỳ chán ghét Tiêu Viêm. Bởi vậy, sắc mặt hắn lập tức trở nên âm trầm, bàn tay vung lên, tám gã tuyển thủ thực lực không kém bên cạnh liền đi theo hắn, chậm rãi tiến về hướng Tiêu Viêm. Xem bộ dáng này, rõ ràng là muốn trực tiếp tuyên chiến với Tiêu Viêm.
“Xuy…”
Nhìn thấy đám người Bạch Sơn mang theo vẻ mặt âm trầm đi đến, Tiêu Viêm khẽ nhướng mày, trọng thước trong tay trượt khỏi vai, khẽ cười lạnh:
“Thế nào? Nhịn không được ư?”
Bên cạnh, Huân Nhi cũng lạnh lùng liếc nhìn đám người Bạch Sơn. Kim sắc đấu khí lượn lờ quanh thân thể càng thêm nồng đậm. Nàng đã sẵn sàng chiến đấu.
“Đi, bốn người các ngươi đem đám người phía sau Tiêu Viêm đuổi ra khỏi trường đấu, bốn người còn lại ngăn Huân Nhi học muội lại, còn Tiêu Viêm để ta đối phó.”
Bàn tay Bạch Sơn nhoáng lên một cái, một thanh ngân sắc trường thương lóe lên rồi xuất hiện. Toàn thân trường thương có hào quang nhàn nhạt lưu chuyển, nhìn qua đã biết là vũ khí có khảm ma hạch. Hắn nhàn nhạt phân phó.
Nghe được lệnh của Bạch Sơn, tám người phía sau nhất thời phân tán, chia nhau hành động.
“Huân Nhi, chuẩn bị chiến đấu nào.”
Nhìn đám người Bạch Sơn dàn thành hình quạt mà tiến đến, Tiêu Viêm nghiêng đầu cười nói.
“Vâng.”
Huân Nhi khẽ gật đầu, kim quang lượn lờ quanh thân, cực kỳ mê người.
Ngay khi đám người Bạch Sơn bắt đầu triển khai tấn công Tiêu Viêm, cũng là lúc Ngô Hạo cùng Hổ Gia triển khai tấn công, bắt đầu đuổi hai đoàn đội còn lại ra khỏi trường đấu.
Trận hỗn chiến khiến lòng người kích động ở giữa sân rốt cục cũng đã chính thức bắt đầu!
Giờ phút này, trên khán đài, tiếng hò hét trợ uy chói tai tựa như sấm sét vang vọng