Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 420: CHƯƠNG 416: HÁM LÔI ĐỊA HỔ BẠO!

Tốc độ của đám người Bạch Sơn càng lúc càng nhanh, Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi, đấu khí xoáy trong cơ thể ngưng tụ, đấu tinh hình thoi khẽ run lên, một dòng đấu khí thanh sắc ào ạt tuôn ra, dọc theo kinh mạch tựa như cơn hồng thủy gào thét chảy xiết, cuối cùng trào ra khỏi cơ thể, đẩy khí thế của Tiêu Viêm đột nhiên dâng lên đến đỉnh điểm!

Huyền Trọng Thước to lớn được đấu khí thanh sắc bao bọc, đấu khí mạnh mẽ khiến không gian xung quanh thân thước xuất hiện những gợn sóng rất nhỏ. Tiêu Viêm ngẩng đầu, bàn tay nắm chặt chuôi Huyền Trọng Thước, nghiêng đầu thản nhiên nói với Huân Nhi: “Tốc chiến tốc thắng, đừng kéo dài thời gian.”

“Ba phút.” Huân Nhi khẽ gật đầu, đấu khí kim sắc từ trong cơ thể bạo phát dữ dội, kim quang chói lòa khiến nàng tựa như một vầng thái dương hạ thế, vô cùng bắt mắt.

Cảm nhận được luồng đấu khí hung hãn bạo phát từ phía sau, Tiêu Viêm gật đầu, bàn chân hơi nhấc lên rồi dậm mạnh xuống đất, một tiếng nổ trầm đục vang lên. Thân hình hắn chợt hóa thành một vệt ảnh đen, như một cơn cuồng phong hung hãn, mãnh liệt bắn về phía Bạch Sơn đang có vẻ mặt lạnh như băng.

“Hừ! Đừng tưởng đánh bại được Lục Mục thì có thể hoành hành không kiêng dè ai. Tại Già Nam học viện, người mạnh hơn hắn nhiều lắm.” Kình phong mãnh liệt ép sát áo quần vào cơ thể Bạch Sơn, nhưng hắn không hề né tránh, chỉ cười lạnh một tiếng. Trường thương màu bạc trong tay đột nhiên chấn động, những tia lôi điện đấu khí màu bạc tựa như những con rắn nhỏ lóe lên, bao phủ toàn bộ thân thương. Tay phải hắn nắm chặt chuôi thương, quát một tiếng chói tai, trường thương hóa thành một điểm hào quang màu bạc, tàn nhẫn đâm thẳng tới yết hầu Tiêu Viêm.

“Keng!”

Bóng đen khổng lồ đột nhiên khựng lại, điểm hào quang màu bạc chứa đầy kình lực sắc bén bắn thẳng lên thân Trọng Thước, chỉ khiến cánh tay cầm thước của Tiêu Viêm hơi rung nhẹ.

Một kích toàn lực bị ngăn cản, sắc mặt Bạch Sơn không hề biến đổi. Cánh tay hắn đột nhiên chấn động, lôi điện đấu khí màu bạc bao quanh trường thương bạo phát dữ dội, cuối cùng hóa thành mấy luồng thương ảnh màu bạc hư ảo, quỷ dị xuyên qua Trọng Thước, mũi thương đâm thẳng tới mặt Tiêu Viêm.

Thương ảnh xé gió mang theo lôi đấu khí màu bạc, phát ra những tiếng “xuy xuy” chói tai. Năm đó, Tiêu Viêm từng có kinh nghiệm khi luận bàn với nhị ca Tiêu Lệ, bởi vậy tự nhiên không dám coi thường. Ngay khi mấy luồng thương ảnh màu bạc như cuồng phong gào thét lao tới, trong ánh mắt đang nhanh chóng phóng đại, thân hình Tiêu Viêm chấn động, đấu khí màu xanh hùng hồn bạo phát, trong nháy mắt ngưng tụ trên đỉnh đầu thành một chiếc mũ giáp năng lượng màu xanh đã thực thể hóa. Mũ giáp đem toàn bộ đầu Tiêu Viêm bao bọc kín kẽ, thương ảnh màu bạc va chạm vào nổ vang, nhưng cũng chỉ có thể để lại vô số dấu vết nhỏ li ti trên bề mặt.

Thương ảnh biến mất, Tiêu Viêm đột nhiên đạp bước lao tới, mũ giáp trên đầu gần như cũng biến mất trong nháy mắt, Trọng Thước trong tay hung hăng chém xuống, không khí như bị xé rách bởi lực lượng cuồng bạo đó, nhắm thẳng đầu Bạch Sơn mà bổ tới.

Một thước này phát động mang theo lượng lớn khí kình. Khóe mắt Bạch Sơn giật giật, đến khi thực sự đối chiến với Tiêu Viêm, hắn mới biết được lực lượng của kẻ này khủng bố đến mức nào.

Dưới mũi chân, hào quang màu bạc thoáng hiện, thân hình Bạch Sơn nhoáng lên một cái. “Xuy” một tiếng, hào quang màu bạc nhòe đi, thân hình hắn đã nhanh chóng lùi lại gần năm sáu thước. Tốc độ ấy khiến người ta phải tắc lưỡi kinh ngạc.

“Lực lượng tuy mạnh, nhưng chẳng lẽ ngươi không biết lôi thuộc tính đấu khí không chỉ có lực công kích mạnh mẽ mà còn có khả năng tăng phúc tốc độ sao?” Dùng một loại thân pháp đấu kỹ không rõ tên để né tránh công kích của Tiêu Viêm, Bạch Sơn cười lạnh nói.

“Quả thật rất nhanh.”

Tùy ý vung vẩy Trọng Thước, Tiêu Viêm thản nhiên gật đầu. Khóe mắt hắn thoáng liếc qua chỗ Huân Nhi, nàng đã bắt đầu giao chiến với mấy thí sinh còn lại. Bốn gã Đấu Sư đỉnh cấp bị đánh cho chỉ có thể phòng thủ mà không thể phản công. Xem tình hình, trong vòng ba phút là có thể loại cả bốn người ra khỏi đấu trường. Huống hồ tình hình bên này, lợi thế lại không nghiêng về phía Tiêu Viêm, phe hắn tuy đông người nhưng bảy người kia sớm đã bị dọa mất hết khí thế. Hiện giờ tuy đối mặt với bốn người nhưng chỉ sau chừng mười hiệp là tan tác. Lúc này mới vẻn vẹn một phút trôi qua, bảy tên thí sinh cùng phe đã bị đối phương chia cắt tiêu diệt mất ba người.

“Quả nhiên là một đám bù nhìn mất hết khí thế, sao có thể cùng người khác đối chiến?” Hơi nhíu mày lắc đầu, Tiêu Viêm thu hồi ánh mắt. Chỉ cần hắn cầm chân được Bạch Sơn, Huân Nhi sẽ có đủ thời gian để giải quyết toàn bộ đối thủ. Đến lúc đó, một khi Huân Nhi kết thúc trận chiến bên kia, Bạch Sơn cũng chỉ có một con đường bại vong.

“Trước tiên đánh bại ngươi, đến lúc đó cho dù Huân Nhi học muội ra tay, ta cũng có thể xem như thành công rút lui. Ta bại dưới tay nàng thì không sao cả, bởi vì, ta muốn ở trước mặt toàn bộ đệ tử học viện, biến Tiêu Viêm ngươi thành bại tướng dưới tay ta!” Dường như nhìn ra ý đồ của Tiêu Viêm, Bạch Sơn lạnh lùng cười, trường thương sắc bén chỉ về phía Tiêu Viêm, đạm mạc nói.

“Ngươi dựa vào cái gì?” Tiêu Viêm cắm Trọng Thước xuống đất, mỉm cười hỏi.

“Bằng vào thực lực Ngũ tinh Đại Đấu Sư của ta.” Vừa dứt lời, khóe miệng Bạch Sơn nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, hai tay nắm chặt cán thương, mạnh mẽ xoay tròn. Trong tức thời, cây trường thương màu bạc gần như biến thành một cái phong luân, cuồng phong gào thét cuốn những mảnh đá vụn trên sàn đấu vào vòng xoáy.

Bên ngoài cơ thể hắn, ngân quang bỗng rực sáng, từng tia điện màu bạc như những con rắn nhỏ trườn tới trườn lui. Từ xa nhìn lại, lúc này Bạch Sơn gần như giống một quả cầu ánh sáng màu bạc, hơn nữa trên bề mặt quả cầu còn chi chít vô số những xúc tu điện quang.

Nhìn cuồng phong kịch liệt, ánh mắt Tiêu Viêm khẽ híp lại, cảm nhận được năng lượng mạnh mẽ đang ngưng tụ trên trường thương của Bạch Sơn. Đó là một loại năng lượng tràn ngập sự cuồng bạo cực đoan, tựa như sấm chớp!

“Ngay từ đầu đã sử dụng đại đấu kỹ mạnh đến vậy, định tốc chiến tốc thắng sao?” Nhìn năng lượng trên trường thương của Bạch Sơn nhanh chóng tụ tập, Tiêu Viêm nhíu mày, lòng bàn tay hơi lật, một ngọn lửa màu xanh nhạt ẩn hiện dưới lớp đấu khí thanh sắc.

“Tiêu Viêm, để ta cho ngươi biết, thế nào mới được gọi là thiên tài chân chính! Ngươi, không xứng với Huân Nhi!” Giữa tiếng gió vù vù, mơ hồ truyền đến tiếng cười âm lãnh của Bạch Sơn. Ngay sau đó, tiếng gió đầy trời đột nhiên đình trệ, Tiêu Viêm nhìn sang, phát hiện trường thương màu bạc trong tay Bạch Sơn đang xoay chuyển như phong luân đã yên lặng dừng lại. Chẳng qua lúc này, trường thương gần như đã hoàn toàn chuyển hóa thành một thanh lôi điện thương màu bạc. Trên mũi thương, lôi điện lấp lóe, phảng phất truyền ra tiếng sấm rền, trường thương chỉ khẽ động cũng tỏa ra dao động năng lượng khủng bố không ngừng.

“Chịu chết đi!”

Trong mắt lóe lên một tia lãnh khốc, Bạch Sơn nắm chặt trường thương, hai chân đứng tấn, chậm rãi nâng thương qua đỉnh đầu. Trong nháy mắt, tiếng sấm vang lên hỗn loạn, ầm ầm nện xuống sàn đấu cứng rắn. Chỉ trong thoáng chốc, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, thu hút ánh mắt của toàn trường. Khi mọi người nhìn thấy Bạch Sơn tựa như một vầng thái dương màu bạc, đồng thời cảm nhận được uy lực khủng bố ẩn chứa bên trong thanh trường thương, những tiếng hô kinh ngạc trên khán đài không ngừng vang lên.

“Hám Lôi Địa Hổ Bạo!”

Theo tiếng quát lạnh lùng, một quang ảnh màu bạc hiện ra dưới vô số ánh mắt rung động. Một tia lôi điện thô to từ trường thương bắn ra, nơi nó đi qua, nền đá rắn chắc của sàn đấu đều bị phá hủy thành một rãnh sâu.

Tia lôi điện tựa như một con ngân xà không ngừng uốn lượn, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng. Ngoài sân đấu, mọi người chỉ có thể thấy ngân quang chợt lóe lên giữa sân, trên sàn đấu liền xuất hiện một cái rãnh sâu hoắm như bị tê giác cày xới. Ngay sau đó, một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên từ vị trí Tiêu Viêm đang đứng.

Nhìn cái rãnh khổng lồ do tia lôi điện gây ra, vô số người nuốt nước bọt. Công kích khủng bố cỡ này, chỉ sợ ngay cả Thất tinh, thậm chí Bát tinh Đại Đấu Sư bị đánh trúng cũng phải trọng thương tại chỗ!

Bụi mù do vụ nổ lan tỏa, bên trong không có nửa điểm tiếng động, kẻ bên trong dường như đã tan thành tro bụi dưới một kích kinh hoàng vừa rồi của Bạch Sơn.

Trường thương hạ xuống, sắc mặt Bạch Sơn có chút tái nhợt, trên trán rịn ra vài giọt mồ hôi lạnh. Hắn hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn đám bụi mịt mù không chút động tĩnh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. “Hám Lôi Địa Hổ Bạo” là Huyền giai cao cấp đấu kỹ, cũng là đấu kỹ cao cấp nhất mà hắn nắm giữ. Năm đó khi lịch lãm ở Hắc Giác Vực, hắn từng dựa vào một chiêu này đánh trọng thương một cường giả Đấu Linh không kịp phòng bị, sau đó lấy mạng đối phương. Hắn tin tưởng, cho dù thực lực của Tiêu Viêm có thể ngang ngửa với hắn, cũng tuyệt đối không thể sống sót dưới chiêu này.

Giữa sân, bụi mù dần tan, một mảnh im lặng bao trùm quảng trường, vô số ánh mắt đều đang chăm chú nhìn vào. Mọi người rất muốn biết Tiêu Viêm, kẻ quật khởi ở Già Nam học viện nhanh như một vì sao băng, rốt cuộc có thể chống đỡ nổi thế công kinh người khi Bạch Sơn thật sự ra tay hay không?

Bụi mù từ từ nhạt đi, hiện ra trước mắt mọi người là một thanh hắc thước thật lớn đang cắm sâu trên mặt sàn cứng rắn.

Một cơn gió mạnh thổi qua, đem bụi mù hoàn toàn thổi tan, dưới vô số ánh mắt chăm chú quan sát, một bóng người toàn thân bao bọc trong vầng lửa thanh sắc dần dần hiện ra!

Ánh mắt âm trầm của Bạch Sơn đột nhiên co rút lại, nhìn thấy bóng người toàn thân bốc lên ngọn lửa thanh sắc, sắc mặt hắn khẽ biến. Ngọn lửa quỷ dị kia, cho dù cách xa như vậy hắn vẫn có thể cảm nhận được một sức nóng khủng bố.

“Đánh đủ rồi chứ?” Bóng người trong ngọn lửa thanh sắc hơi ngẩng đầu, âm thanh thản nhiên truyền ra. Ngọn lửa khẽ hé lộ một khuôn mặt thanh tú đạm mạc, rõ ràng chính là Tiêu Viêm!

Gương mặt Bạch Sơn hơi run lên, bàn tay nắm chặt trường thương, hắn lúc này mới mơ hồ cảm nhận được Tiêu Viêm rốt cuộc mạnh mẽ đến mức nào.

“Đánh xong rồi thì đến lượt ta.” Thấy Bạch Sơn không nói gì, bóng người trong ngọn lửa thanh sắc lại thì thầm một tiếng.

Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Tiêu Viêm, nghe thấy lời này, Bạch Sơn vội vàng lui về phía sau. Nhưng hắn vừa lui được mấy bước, sau lưng lại truyền đến một luồng khí nóng cháy bỏng. Vội vàng quay đầu lại, khóe mắt vừa kịp thoáng thấy một quang ảnh màu xanh nhạt, một nắm đấm bao bọc trong lửa nóng đã ở ngay trước mặt, khiến đôi mắt hắn không khỏi trợn trừng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!