Nhìn mấy tên học viên khóa trên tản đi, trong lòng Tiêu Viêm khẽ thở phào nhẹ nhõm, đoạn lại nhìn mấy gã tân sinh đang hoan hô không ngớt, hắn không khỏi mỉm cười.
“Tiêu Viêm học trưởng, lần này đã vất vả cho ngài rồi.” Gã thanh niên tên A Thái cười nói, tiến lại gần cảm tạ Tiêu Viêm.
“Tất cả đều là tân sinh, đương nhiên nên chung tay giúp đỡ lẫn nhau. Chỉ là không ngờ chúng ta thuận lợi vượt qua “Cuộc săn Hỏa Năng” rồi, mà lại rước thêm phiền toái vào người!” Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu nói.
“Haiz, đúng vậy, mấy năm nay rất ít khi xảy ra chuyện thế này. Đại đa số học viên khóa trên khi vào Nội viện đều phải trải qua đãi ngộ tương tự. Ta nghĩ lần này tuy mượn danh tiếng của Tiêu Viêm học trưởng đẩy lui được bọn chúng, nhưng e rằng sau này cũng không yên ổn hơn chút nào…” A Thái thở dài một hơi.
Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, thấp giọng lẩm bẩm: “Xem ra đây cũng chẳng phải kế lâu dài…”
Hai người đứng gần nhau, lời thì thầm của Tiêu Viêm đương nhiên A Thái nghe được. Hắn lập tức hạ giọng, thoáng chần chừ rồi chậm rãi nói: “Tiêu Viêm học trưởng, không biết… ngài có ý định thành lập một thế lực để tự bảo vệ mình không?”
“Ồ?” Tiêu Viêm nhướng mày, nhìn chằm chằm gã thanh niên da ngăm đen với vẻ mặt đầy mong chờ trước mặt.
“Ha ha, Tiêu Viêm học trưởng có lẽ cũng biết, trong Nội viện này có không ít thế lực lớn nhỏ. Hơn nữa, Nội viện không cấm việc lập bè kết phái, ngược lại còn cổ vũ chuyện này…” A Thái trầm ngâm nói.
“Nói cách khác, trừ khi có một thế lực mạnh mẽ trong Nội viện chống lưng, nếu không hành động đơn độc sẽ khó tránh khỏi phiền phức… Không nói đâu xa, chỉ riêng việc vào Thiên Phần Luyện Khí tháp tu luyện để nhanh chóng tăng thực lực đã là chuyện mà đệ tử Nội viện cực kỳ coi trọng. Mà bên trong tháp, mỗi tầng lại được Nội viện phân ra ba cấp bậc tu luyện khác nhau. Tại nơi tu luyện cao cấp, tốc độ tu luyện sẽ nhanh hơn, không nghi ngờ gì sẽ giúp người ta vượt xa kẻ khác.”
“Vốn dĩ theo lẽ thường, ai có vận may tiến vào chỗ tu luyện cao cấp thì có thể ở đó tu luyện. Nhưng mà… Nội viện lại không quy định cấm tư đấu bên trong tháp. Bởi vậy, muốn có được điều kiện tu luyện tốt nhất thì phải có một đoàn đội thực lực cường hãn…” Ánh mắt A Thái dừng lại trên mặt Tiêu Viêm, trầm giọng nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên, không biết đang suy tính điều gì.
“Tiêu Viêm học trưởng thực lực mạnh mẽ, lại có ba người Hổ Gia học tỷ tạo thành một đoàn đội thực lực không thấp, chỉ là nhân số hơi ít. Cái gọi là song quyền nan địch tứ thủ, nếu các thế lực khác một lần kéo đến mười mấy, hai mươi người, e rằng Tiêu Viêm học trưởng cũng sẽ lực bất tòng tâm.” A Thái chậm rãi phân tích.
“Ngươi muốn ta tập hợp tân sinh, đứng ra thành lập một thế lực mới?” Tiêu Viêm nhìn thẳng vào A Thái, nhẹ giọng hỏi.
“Với uy danh của Tiêu Viêm học trưởng trong lòng tân sinh, chuyện này hoàn toàn có thể thực hiện được!” A Thái trầm giọng đáp.
Tiêu Viêm mười ngón tay đan vào nhau, không lập tức trả lời.
“Tiêu Viêm học trưởng, nếu ngài có ý đó thì phải nắm chắc thời cơ. Mỗi khi có tân sinh tiến vào Nội viện, các thế lực khác đều sẽ đến lôi kéo. Lúc này chính là lúc uy danh của học trưởng lên cao nhất, nếu bỏ lỡ, e rằng sau này dù có ý định thì mọi người cũng đã bị các thế lực khác lôi kéo đi mất. Hơn nữa, đám tân sinh chúng ta nếu có thể lựa chọn, tất cả đều muốn đứng về một phe, điều này không còn nghi ngờ gì nữa. Bởi vậy, chỉ cần học trưởng dám đứng ra, ta dám chắc sẽ không có ai phản đối…” A Thái trịnh trọng nói.
“Ngươi có vẻ rất am hiểu Nội viện?” Tiêu Viêm khẽ gật đầu, chợt có chút kinh ngạc nhìn A Thái. Những điều người này vừa nói đã vượt xa kiến thức của một tân sinh bình thường.
“Hắc hắc, ta có vài người bạn trong học viện, cho nên đối với mấy chuyện này cũng có chút rõ ràng.” A Thái cười hắc hắc. “Thế nào, Tiêu Viêm học trưởng? Chỉ cần ngài đồng ý, về phía tân sinh cứ để ta lo, cam đoan không có vấn đề gì.”
“Cứ gọi ta là Tiêu Viêm được rồi. Ngươi có biết trong Nội viện có tổng cộng bao nhiêu đệ tử không?” Tiêu Viêm cười cười, trầm ngâm hỏi.
“Hẳn là gần một ngàn người, con số chính xác thì chưa từng ai thống kê.” A Thái suy tư một lát rồi trả lời.
“Gần một ngàn? Nhiều vậy sao? Hàng năm chỉ có năm mươi người được vào Nội viện, hơn nữa đệ tử cũng đâu thể ở lại đây vĩnh viễn?” Tiêu Viêm thắc mắc.
“Ha ha, Nội viện có quy định, đệ tử có thể ở đây tu luyện năm năm, sau đó phải rời đi là chuyện đương nhiên. Nếu là người có thiên phú tu luyện kiệt xuất thì có thể xin ở lại thêm hai năm. Những đệ tử được ở lại không ai không phải là cường giả trong Nội viện, là những người tồn tại trên Cường Bảng. Tuy nói hàng năm có năm mươi chỉ tiêu cho cuộc thi tuyển, nhưng đó không phải là nguồn duy nhất. Đôi khi, một vài trưởng lão ra ngoài, gặp được đệ tử có thiên phú kiệt xuất, chỉ cần vượt qua khảo hạch cũng có thể trở thành đệ tử Nội viện. Ngoài ra còn có khoa Luyện dược, đội Chấp pháp cũng có thể dựa vào một vài mối quan hệ đặc thù để tiến vào. Tích lũy qua nhiều năm, số đệ tử Nội viện cũng gần một ngàn người.” A Thái giải thích.
“Ừm…” Tiêu Viêm khẽ gật đầu, xoa xoa hai tay nói: “Xem ra bốn mươi mấy tân sinh chúng ta cũng không phải là quy mô lớn gì.”
“Ngay từ đầu làm sao có thể đông được? Mấy thế lực lâu đời kia chẳng phải cũng phải trải qua quá trình thu nạp thành viên mới để mở rộng hay sao?” A Thái gật đầu, nói: “Như bọn người lúc trước, bọn chúng thuộc thế lực ‘Thanh Sơn’. Thế lực này ở Nội viện cũng chỉ miễn cưỡng xếp vào hạng trung, nhân lực dường như cũng chỉ có hai mươi mấy người, xét về tổng thể thực lực cũng không hơn tân sinh chúng ta bao nhiêu. Ta tính nếu thật sự giao đấu, ai thắng ai thua còn chưa biết được.”
“Nhưng nếu toàn bộ tân sinh chúng ta cùng nhau đứng lên, loại thế lực như Thanh Sơn chắc chắn sẽ không dám quá phận, dù sao nếu đánh nhau bọn chúng cũng chẳng dễ chịu gì.”
Tiêu Viêm mím môi, trong lòng có chút do dự. Hắn vốn quen độc lai độc vãng, bây giờ phải quản lý một thế lực mấy chục người, quả thực khá phiền toái… Nhưng nếu không tập hợp tân sinh lại như lời A Thái, chỉ dựa vào bốn người bọn họ e rằng sẽ gặp phiền phức lớn. Dù sao đi nữa, người đông thì lực lượng lớn hơn là điều tất yếu.
“Tiêu Viêm ca ca, lời A Thái nói cũng có lý. Lúc này nếu không quyết định, chỉ sợ không bao lâu nữa, tân sinh sẽ bị các thế lực khác lôi kéo hết. Đến lúc đó muốn có cơ hội như thế này sẽ rất khó.” Huân Nhi khẽ bước đến bên cạnh Tiêu Viêm, thấp giọng nói.
“Nếu Tiêu Viêm ca ca sợ phiền toái, đến lúc đó cứ giao cho ta và Hổ Gia tỷ tỷ quản lý là được. Chúng ta đối với việc này cũng có chút am hiểu…” Huân Nhi dường như thấu hiểu nỗi băn khoăn của Tiêu Viêm, che miệng cười duyên.
Nghe vậy, Tiêu Viêm cười khổ một tiếng.
“Tiêu Viêm học trưởng, chỉ cần ngài quyết định đứng đầu, toàn bộ tân sinh chúng tôi sẽ đi theo ngài! Dù sao đám học viên cũ kia cũng chẳng vừa mắt chúng ta. Nếu phải lựa chọn, ai cũng nguyện ý đi theo ngài.” Đột nhiên có tiếng nói vang lên, ngay sau đó là vô số âm thanh phụ họa. Tiêu Viêm ngẩng đầu, thấy đám tân sinh không biết từ khi nào đã vây lại đây, vẻ mặt đầy chờ mong nhìn hắn quyết định.
Trước ánh mắt của mọi người, Tiêu Viêm nắm chặt lòng bàn tay, cắn răng nói: “Được! Nếu mọi người đã tin tưởng, Tiêu Viêm ta sẽ đồng lòng cùng mọi người để có được một cuộc sống yên ổn trong Nội viện. Vì mình, vì mọi người, chúng ta hãy hợp lực một lần! Nếu không, trong cái Nội viện ngọa hổ tàng long này, chúng ta sẽ không bao giờ được yên ổn!”
Nghe Tiêu Viêm dứt lời, vẻ mặt chờ đợi của đám tân sinh lập tức trở nên kích động, tiếng hoan hô vang lên. Có tổ chức, cũng là có thêm một phần cảm giác an toàn.
Một bên, Huân Nhi và mấy người kia thấy Tiêu Viêm rốt cục đồng ý, khẽ liếc nhìn nhau rồi lặng lẽ thở phào một hơi.
“Một khi đã thành lập thế lực, đầu lĩnh, chúng ta cũng nên đặt cho thế lực tân sinh một cái tên đi, nếu không làm sao mà tuyên bố ra ngoài?” A Thái cũng yên lòng, cười nói với Tiêu Viêm, cách xưng hô cũng đã thay đổi, chẳng qua xưng hô này lại làm Tiêu Viêm có chút không quen.
“Tên ư...? Nếu chúng ta muốn yên ổn ở lại Nội viện, vậy thì gọi là ‘Bàn Môn’ đi. Hy vọng thế lực tân sinh của chúng ta sẽ vững như bàn thạch, ổn định tồn tại giữa các cường giả như mây trong học viện này.” Đối với việc đặt tên, Tiêu Viêm cũng không giỏi giang gì, thoáng suy tư một chút rồi tùy ý nói.
“Bàn Môn… cũng được, tên chỉ là một danh hiệu mà thôi.” Nhắc lại một tiếng, A Thái cũng không phản đối, đoạn xoay người lại, nhìn xung quanh đám tân sinh rồi cao giọng tuyên bố: “Các vị, từ hôm nay trở đi, thế lực tân sinh của chúng ta sẽ đối ngoại xưng là Bàn Môn! Tiêu Viêm học trưởng chính là người đứng đầu của chúng ta! Ngày sau sống chết có nhau! Kẻ nào vi phạm, người người phỉ nhổ!”
“Tốt! Bàn Môn!”
“Kẻ nào vi phạm, người người phỉ nhổ!”
Nghe A Thái hô lớn, đám tân sinh mặt mày đỏ bừng, kích động cao giọng hô vang. Người trẻ tuổi, ai cũng tràn đầy nhiệt huyết!
Nhìn đám tân sinh cảm xúc dâng trào, trong lòng Tiêu Viêm bỗng dâng lên một cảm giác khó tả. Từ hôm nay trở đi, hắn sẽ mang theo Bàn Môn cắm rễ bên trong Nội viện đầy rẫy cường giả này!
“Hắc, cũng được, để Tiêu Viêm ta xem thử, Nội viện này rốt cuộc có gì đặc biệt!”
✺ Lời văn AI bay như gió — Thiên Lôi Trúc giữ chỗ bình yên ✺