Bên trong cổ tháp, dưới ánh đèn dầu nhu hòa, một đám người đang vây quanh Tiêu Viêm và Ngô Hạo vẫn còn nhắm chặt hai mắt, khẽ thì thầm rồi buông vài tiếng cười chế nhạo.
“Tránh ra, tránh ra, Liễu trưởng lão đến rồi!” Bỗng nhiên, một tiếng quát từ vòng ngoài vang lên, đám người lập tức dạt sang hai bên, tạo thành một lối đi nhỏ. Trưởng lão là người có địa vị cao nhất, nếu ai dám đắc tội với họ ở nơi này thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Chỉ cần họ tùy tiện sử dụng một chút quyền hạn, gây cho ngươi vài phần rắc rối cũng đủ khiến ngươi khóc không ra nước mắt.
Theo đám người tách ra, một lão nhân mặc y phục mộc mạc tiến vào. Lão tủm tỉm cười, ánh mắt dừng trên thân thể bất động của Tiêu Viêm và Ngô Hạo rồi cất tiếng: “Thật là hai tiểu tử không biết trời cao đất rộng, vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp mà cũng không thông báo trước, lần này chịu khổ cũng có chút oan uổng.”
“Hắc hắc, năm nào cũng có tân sinh lỗ mãng, không dằn nổi mà xông vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp, đáng đời chịu khổ…” Trong đám người vang lên vài tiếng cười hả hê khi thấy người khác gặp họa. Tốc độ tu luyện trong tháp tuy nhanh nhưng cũng có phần buồn tẻ, bây giờ thấy người mới gặp nạn, một số học viên cũ tự nhiên được xem chuyện vui.
“Tân sinh mới vào nội viện, tự nhiên không hiểu quy củ nơi này, có gì đáng cười?”
Một thanh âm trong trẻo nhàn nhạt vang lên. Mọi người đưa mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, một nữ tử mặc ngân y, dáng người mảnh khảnh đang tiến vào. Khuôn mặt nàng có vẻ hơi gầy nhưng lại là một mỹ nhân hiếm thấy, da thịt trắng nõn như tuyết, mi thanh mục tú. Càng khiến người ta kinh ngạc hơn chính là ngân y nữ tử này sở hữu một mái tóc màu bạch ngân dài đến tận thắt lưng. Hai sắc bạc hòa vào nhau càng làm cho nàng toát ra một loại khí chất lãnh đạm, ngăn cản mọi người đến gần, khiến người ta chỉ có thể ngắm nhìn từ xa mà không dám có chút khinh nhờn.
Mọi người hướng ánh mắt về phía ngân y nữ tử vẫn đang trầm mặc. Trong mắt họ đầu tiên hiện lên một chút ái mộ của nam nhân đối với mỹ nhân, nhưng cuối cùng vẫn xen lẫn vài phần kiêng kị. Khi ngân y nữ tử lên tiếng, vài tiếng cười chế nhạo lập tức im bặt! Từ đó có thể thấy, nữ tử này có danh vọng và thực lực không hề kém cỏi trong nội viện. Bởi vì tại nơi cường giả vi tôn như nội viện, chỉ có dung mạo xinh đẹp thôi thì không đủ để khiến mọi người phải e dè.
“A a, hóa ra là Nguyệt nha đầu, lão phu cũng coi như không thấy gì. Đây đều là một đám gia hỏa rỗi hơi, hơi đâu mà giảng giải với chúng.” Liễu trưởng lão nghe thấy thanh âm, ánh mắt cũng chuyển về phía ngân y nữ tử, sững lại một chút rồi cười nói.
“Liễu trưởng lão.”
Đối với vị trưởng lão này, ngân y nữ tử không hề giữ thái độ lãnh đạm, trên khuôn mặt lộ ra nụ cười tựa hoa quỳnh hé nở, làm cho các học viên xung quanh nhìn đến có chút thất thần.
“Nguyệt nha đầu, lần này định vào tầng thứ mấy tu luyện?” Liễu trưởng lão liếc mắt về phía thân thể đang cứng ngắc của Tiêu Viêm và Ngô Hạo, đoạn quay lại phía ngân y nữ tử cười hỏi, thái độ rõ ràng thân thiện hơn rất nhiều so với các học viên khác.
“Tầng thứ sáu ạ.” Ngân y nữ tử thoáng chần chờ một chút rồi đáp.
“Tầng thứ sáu? Đó không phải là nơi thực lực đạt tới Lục tinh Đấu Linh mới có thể tiến vào sao? Chẳng lẽ Hàn Nguyệt học tỷ đã đạt tới cấp bậc này rồi ư?” Lời đáp của ngân y nữ tử nhất thời khiến xung quanh vang lên vài tiếng kinh hô.
“Ách!” Liễu trưởng lão cũng có chút kinh ngạc trước câu trả lời của Hàn Nguyệt. Tinh quang trong mắt lão chậm rãi đảo qua người nàng, một lát sau mới thở dài: “Xem ra không đến vài năm nữa, nha đầu ngươi cũng có tư cách tranh cử chức vị trưởng lão nội viện rồi. Thiên phú cùng tốc độ tu luyện của ngươi thật khiến người ta phải sợ hãi!”
“Hoàn toàn là dựa vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp mà thôi. Nếu chỉ dựa vào bản thân tu luyện, e rằng bây giờ cháu nhiều lắm cũng chỉ vừa bước vào ngưỡng cửa Đấu Linh.” Ngân y nữ tử lắc đầu, chuyển ánh mắt đến Tiêu Viêm và Ngô Hạo, khẽ nói: “Liễu trưởng lão, bây giờ ngài hãy giúp hai người họ thoát khỏi tâm hỏa thiêu đốt đi, nếu để muộn e rằng sẽ gây tổn thương không nhỏ cho thân thể.”
Nghe vậy, Liễu trưởng lão cũng lắc đầu cười nói: “Cứ chờ một chút đã. Nha đầu ngươi năm đó lần đầu vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp, bị tâm hỏa thiêu đốt đã kiên trì được bao lâu?”
Mày liễu nhíu lại, Hàn Nguyệt trầm ngâm một lát rồi nói: “Mười bảy phút, nhưng đó là vì trước khi vào tháp đã có người nhắc nhở cháu.”
“Lần đầu tiên tiến vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp kỳ thực có thể đoán được tiềm lực của mỗi người. Khi tâm hỏa lần đầu thiêu đốt, vì tất cả tân sinh đều không biết cách nào làm cho nó tiêu tán, cho nên người nào kiên trì càng lâu càng chứng tỏ người đó có sức kháng cự với tâm hỏa càng mạnh, sau này tu luyện trong tháp sẽ có ưu thế rất lớn. Đương nhiên không có gì là tuyệt đối, chỉ có thể coi như một phép tính đại khái mà thôi.”
Liễu trưởng lão lại cười nói: “Hiện tại hai tiểu tử này đã kiên trì được tám phút rồi nhỉ? Ân, thành tích này cũng không tồi.”
“Liễu trưởng lão muốn thử xem cực hạn của bọn họ?”
“Ân, thử xem sao. Nếu ta đoán không sai, tên mặc hắc bào này hẳn là Tiêu Viêm, kẻ đã suất lĩnh đám tân sinh tại ‘Hỏa Năng Săn Bắn Hội’ đánh bại tất cả học viên cũ, kể cả Hắc-Bạch Song Sát. Mấy lão già chúng ta cũng thường xuyên nhắc đến hắn.” Liễu trưởng lão liếc nhìn thanh Huyền Trọng Xích sau lưng Tiêu Viêm, tủm tỉm cười.
“Hắn chính là Tiêu Viêm?” Nghe Liễu trưởng lão nói, không chỉ các học viên xung quanh phát ra từng tiếng kinh hô, mà ngay cả Hàn Nguyệt vốn luôn trầm tĩnh cũng có vài phần kinh ngạc.
Liễu trưởng lão cười gật đầu, ánh mắt dừng lại trên hai người Tiêu Viêm, hai tay đút vào trong tay áo, lẳng lặng chờ đợi cực hạn của họ.
“Nguyệt nha đầu, nếu ngươi có việc thì cứ xuống tháp trước đi, nơi này có ta là được rồi.” Liễu trưởng lão sợ làm chậm trễ thời gian tu luyện của Hàn Nguyệt liền cười nói với nàng.
“Không sao ạ, cháu cũng muốn xem người còn chưa vào nội viện mà thanh danh đã vang xa này có thể kiên trì được bao lâu.” Hàn Nguyệt khe khẽ lắc đầu, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng đảo qua người Tiêu Viêm và Ngô Hạo. Mấy hôm nay nàng cũng nghe không ít tin tức về giới tân sinh. Có thể tại ‘Hỏa Năng Săn Bắn Hội’ đánh bại tất cả các đội ngũ học viên cũ, chuyện như vậy đã nhiều năm chưa từng xuất hiện. Bởi vậy, đối với người thủ lĩnh tân sinh chưa từng gặp mặt này, nàng cũng có một chút hứng thú.
Đương nhiên không chỉ riêng nàng có hứng thú. Sau khi nghe Liễu trưởng lão tiết lộ thân phận của Tiêu Viêm, các học viên cũ đang định rời đi cũng đồng loạt dừng bước. Hàng loạt ánh mắt ẩn chứa nhiều loại cảm xúc khác nhau đều tập trung lên hai người. Bọn họ cũng muốn xem thử, thực lực của tên gia hỏa này có giống như lời đồn đại hay không.
Vì có người đem thân phận của Tiêu Viêm truyền ra ngoài, nên trong lúc này, các đội ngũ học viên cũ không ngừng kéo đến. Vòng người vây quanh vì thế cũng ngày càng lớn. Nếu không phải không gian bên trong tháp cực kỳ rộng rãi, chỉ sợ đã tạo thành cục diện hỗn loạn.
Thời gian chậm rãi trôi qua, vẻ kinh dị trong mắt những người vây xem càng thêm nồng đậm, bởi vì cho đến bây giờ, hai người đã kiên trì được gần 14 phút, hơn nữa sắc mặt tuy đỏ như than lửa nhưng dường như vẫn chưa đến cực hạn.
“Quả nhiên không tồi.” Liễu trưởng lão vuốt râu gật gù, trong mắt lộ ra một tia tán thưởng.
Thời gian tiếp tục trôi qua. Tại thời điểm 16 phút, thân thể Ngô Hạo bỗng nhiên run rẩy nhè nhẹ. Thấy một màn này, mọi người đều đoán rằng Ngô Hạo sợ rằng đã đến cực hạn.
Nhìn thấy phản ứng của hắn, Liễu trưởng lão vươn cánh tay phải khô héo như ưng trảo, cách không nhắm vào thân thể đang bắt đầu run rẩy của Ngô Hạo. Tại đầu ngón tay, một luồng nhũ bạch sắc hỏa diễm chậm rãi hiện ra. Hỏa diễm ngưng tụ trên đầu ngón tay, cuối cùng hình thành một hỏa đoàn không ngừng xoay tròn.
Lão nhẹ nhàng búng tay, hỏa đoàn nhanh chóng bay ra, cuối cùng lơ lửng cách trái tim Ngô Hạo chừng một thước.
“Ra!”
Theo tiếng quát khẽ, ngọn lửa vô hình bị rút ra, thân thể đang run rẩy của Ngô Hạo nhất thời dừng lại. Hai chân hắn mềm nhũn, đặt mông ngồi phịch xuống đất, khuôn mặt đỏ như than lửa cũng nhanh chóng tan đi, miệng thở hồng hộc như trâu. Lúc này, không chỉ thân thể mà cả tinh thần hắn cũng đều ở vào trạng thái mệt mỏi cực độ, chẳng còn tâm tư nào để ý đến những người xung quanh.
“A, trong trạng thái không hề phòng bị mà có thể kiên trì chịu đựng tâm hỏa ăn mòn trong 16 phút, thành tích này xem như không tồi.” Nhìn Ngô Hạo vừa ngồi xuống, Liễu trưởng lão cười tán thưởng: “Giới tân sinh năm nay dường như mạnh hơn trước một chút.”
Bên cạnh, Hàn Nguyệt khẽ gật đầu. Sức chống cự tâm hỏa của tân sinh này chỉ sợ còn vượt qua cả nàng. Mặc dù nàng kiên trì được 17 phút, nhưng đó là vì khi vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp đã có người chỉ bảo cho nàng cách để kiên trì lâu nhất, như vậy không thể coi là công bằng.
“Tên họ Tiêu kia… vẫn có thể kiên trì sao? Năng lực kháng hỏa thế này, có thể so sánh với tên kia rồi.” Con ngươi nàng lại chuyển đến trên người Tiêu Viêm đang nhắm chặt hai mắt, Hàn Nguyệt kinh ngạc thấp giọng lẩm bẩm.
“Khó trách có thể dẫn dắt tân sinh đánh bại đội ngũ học viên cũ, tiểu tử này quả nhiên có chút bản lĩnh.”
Nhìn Tiêu Viêm vẫn kiên trì như cũ, hơn nữa chưa hề lộ ra dấu hiệu cực hạn, Liễu trưởng lão cười cười, hai tay lại lần nữa cho vào trong áo, nói: “Được lắm, hôm nay lão phu thật muốn xem ngươi rốt cuộc có thể kiên trì đến khi nào.”
Thế nhưng, lời của Liễu trưởng lão vừa dứt, mọi người liền nhìn thấy thân thể Tiêu Viêm run lên một chút. Trong lòng họ lúc này mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. May mà tên kia không tiếp tục làm ra chuyện kinh thiên động địa như suất lĩnh tân sinh đánh bại học viên cũ, nếu không thì thật quá đả kích thành tích chưa đến mười phút của bọn họ lúc trước.
“Ai…”
Thấy thế, Liễu trưởng lão ngẩn ra, chợt lắc đầu có chút thất vọng, cay đắng nói: “Quả thật kỳ vọng có chút quá cao…”
“Liễu trưởng lão, ước chừng 18 phút, sức chống cự tâm hỏa như vậy đã xem như rất tốt rồi. Thành tích này trong nội viện cũng tìm không được bao nhiêu người.” Nhìn thấy vẻ mặt của Liễu trưởng lão, Hàn Nguyệt không khỏi có chút bất đắc dĩ nói. Lời của lão chẳng phải khiến những học viên khác trong lòng càng thêm xấu hổ sao?
“Hắc hắc, quả thật là rất tốt…” Liễu trưởng lão xấu hổ cười một tiếng, lại một đoàn nhũ bạch sắc hỏa diễm hiện ra. Lão búng tay bắn ra, đoàn hỏa diễm dừng lại tại chỗ gần trái tim Tiêu Viêm.
Đoàn nhũ bạch sắc hỏa diễm nhàn nhạt chiếu lên khuôn mặt đỏ bừng của Tiêu Viêm, trông có chút kỳ dị.
“Ra!”
Lại là một tiếng quát nhẹ, đoàn hỏa diễm đột nhiên xoay tròn. Nhưng mà đúng lúc này, một cảnh tượng khiến mọi người phải trợn mắt há mồm đột ngột xuất hiện!
Đoàn hỏa diễm xoay tròn, nhưng ngọn lửa vô hình không hề xuất hiện như mọi người dự đoán. Ngược lại, sau một thoáng trì trệ, một luồng thanh sắc hỏa diễm cuồn cuộn trào ra, trực tiếp cắn nuốt đoàn nhũ bạch sắc hỏa diễm của Liễu trưởng lão.
Đoàn nhũ bạch sắc hỏa diễm không những không thể xua đi ngọn lửa màu xanh, ngược lại còn bị cắn nuốt không chút phản kháng. Màn quỷ dị này làm cho các đệ tử xung quanh trợn mắt há mồm.
Thanh Liên Địa Tâm Hỏa sau khi cắn nuốt nhũ bạch sắc hỏa diễm cũng không tiêu tán. Trong lúc không có ai khống chế, nó dường như tự động phát huy tác dụng hộ chủ. Bởi vậy, sau khi thôn phệ đoàn hỏa diễm muốn uy hiếp Tiêu Viêm, nó liền lần theo hơi thở của người phát động công kích, trực tiếp quét về phía Liễu trưởng lão. Năng lượng thoáng chốc bạo động, không chỉ làm cho các đệ tử xung quanh sợ hãi, ngay cả chính Liễu trưởng lão cũng có chút động dung.
“Tản ra!”
Ngọn lửa màu xanh quét đến, cảm nhận được lực công kích của hỏa diễm, Liễu trưởng lão quát to.
Nghe tiếng quát của Liễu trưởng lão, các học viên xung quanh vội vã lui về phía sau. Nhất thời, không gian bên trong tháp loạn hết cả lên, một đám người vội vàng thối lui, sợ bị ngọn lửa màu xanh không rõ lai lịch kia bén vào người.
Nhìn ngọn lửa màu xanh bay đến, sắc mặt Liễu trưởng lão ngưng trọng, hai tay huy động, một cỗ nhũ bạch sắc hỏa diễm từ trong tay bắn mạnh ra, với tốc độ cực nhanh hình thành một cái lồng lửa, vung tay ném đi, bao phủ lấy ngọn lửa màu xanh của Tiêu Viêm.
Dưới ánh mắt của mọi người, hai luồng hỏa diễm cuối cùng cũng va chạm vào nhau.
“Ầm!”
Vừa tiếp xúc, năng lượng cuồng bạo liền bộc phát, chấn mạnh vào bạch sắc hỏa lồng khiến nó run rẩy một trận. Tiếng nổ kinh thiên mang theo liệt hỏa hỗn loạn bao phủ, làm toàn bộ luyện khí tháp chấn động run rẩy.
Hàn Nguyệt trong lúc lui về phía sau, đấu khí nhanh chóng ngưng tụ bên ngoài thân thể thành một cái phòng hộ tráo. Chịu đựng âm ba năng lượng đánh sâu vào, cái phòng hộ tráo không ngừng gợn sóng, cũng may là không gây ra thương tổn gì cho bản thân nàng.
Thân hình cấp tốc lùi lại mấy chục bước, nghe tiếng nổ dần dần hạ xuống, Hàn Nguyệt vội vàng đưa mắt nhìn về phía phát ra tiếng nổ. Sau khi nhìn thấy cảnh tượng phía sau, đôi môi đỏ của nàng chợt khẽ nhếch lên, trong lòng tràn đầy khiếp sợ.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà