Hỏa diễm vô hình từ trong cơ thể bùng lên dữ dội. Từng luồng đấu khí cuồn cuộn không ngừng từ trong đấu tinh tuôn ra, sau đó đi qua hỏa diễm rèn luyện rồi một lần nữa quay trở lại đấu tinh. Dưới chu trình lặp đi lặp lại một cách hoàn mỹ này, viên đấu tinh vốn chỉ to bằng ngón tay cái đã lớn bằng quả trứng chim, bề mặt còn ẩn hiện hào quang.
Sự biến hóa của đấu tinh đương nhiên không thoát khỏi sự chú ý của Tiêu Viêm. Vì đang trong trạng thái tu luyện nên hắn cũng không biết lần này mình đã bế quan bao lâu. Nhưng từ việc đấu tinh ẩn chứa một lượng đấu khí hùng hậu, có thể thấy hắn hiện tại đã đạt tới Lục tinh Đại Đấu Sư đỉnh phong, có lẽ không bao lâu nữa là có thể chân chính tiến vào cảnh giới Thất tinh Đại Đấu Sư.
Tâm hỏa cuồn cuộn không ngừng bốc lên từ khu vực gần trái tim, cung cấp cho Tiêu Viêm nguồn năng lượng tôi luyện dồi dào để duy trì quá trình tuần hoàn trong cơ thể. Trải qua thời gian dài, chu trình này dường như đã trở thành một quá trình tự động. Đấu khí không cần Tiêu Viêm dùng tinh thần khống chế cũng tự mình trào ra từ đấu tinh, theo lộ tuyến tuần hoàn sẵn có xuyên qua hỏa diễm rồi lại một lần nữa trở về.
Đối với trạng thái tu luyện hiếm gặp này, Tiêu Viêm dĩ nhiên không ngu ngốc đến mức cắt đứt nó. Hắn tiếp tục duy trì tâm thần vững vàng như một lão tăng nhập định, không vì bất kỳ ngoại vật nào tác động mà dao động, chỉ im lặng quan sát ánh sáng của đấu tinh ngày càng trở nên mạnh mẽ.
Tu luyện không biết đã trôi qua bao lâu, tâm thần Tiêu Viêm bỗng rơi vào một trận hỗn độn nhưng lại được một ba động kỳ dị làm cho bừng tỉnh. Hắn kinh hỷ phát hiện, viên đấu tinh hình thoi kia lại tựa như một trái tim, không ngừng co bóp, tỏa ra quang mang khác thường.
Biểu hiện đột ngột này của đấu tinh làm cho Tiêu Viêm kinh ngạc, nhưng ngay sau đó là cảm giác vui sướng tột cùng, vì cơ hội tiến vào Thất tinh Đại Đấu Sư đã đến.
Mạnh mẽ đè nén niềm vui trong lòng, Tiêu Viêm vẫn chưa phát ra bất cứ mệnh lệnh nào mà chỉ đứng ngoài quan sát từng hành động nhỏ của đấu tinh.
Viên đấu tinh hình thoi đang trôi nổi trong vòng khí xoáy đột nhiên thẩm thấu ra một cỗ hấp lực. Cùng lúc đó, Tiêu Viêm nhận thấy đấu khí hùng hồn bên trong kinh mạch như bị thứ gì đó dẫn dắt, hóa thành một dòng lũ mang theo tiếng vang trầm thấp, mạnh mẽ lao về phía vòng khí xoáy.
Lúc này, không chỉ trong cơ thể Tiêu Viêm phát sinh biến hóa mà cả bên ngoài cũng xuất hiện những động tĩnh không nhỏ. Ngay khoảnh khắc đấu tinh tản ra hấp lực, năng lượng tràn ngập xung quanh cơ thể Tiêu Viêm bắt đầu dao động dữ dội, điên cuồng chảy vào trong người hắn. Do năng lượng trong phòng tu luyện nồng đậm hơn bên ngoài rất nhiều, nên khi năng lượng chảy vào cơ thể Tiêu Viêm, người bên ngoài có thể thấy một vòng xoáy năng lượng lấy hắn làm trung tâm đang nhanh chóng hình thành.
Bên trong phòng tu luyện, bốn học viên còn lại cũng vì động tĩnh đột ngột này mà tỉnh lại từ trạng thái tu luyện. Nhìn thấy những lốc xoáy năng lượng bao quanh cơ thể Tiêu Viêm, tất cả đều ngẩn ra, nhưng ngay sau đó là ánh mắt hâm mộ, vì ai cũng hiểu động tĩnh đó đại biểu cho điều gì.
“Tên kia không ăn không uống mà tu luyện suốt bốn ngày liền, đúng là một quái thai…” Một học viên nhìn Tiêu Viêm đang điên cuồng hấp thu năng lượng xung quanh, thì thầm nói.
Suốt bốn ngày đêm trong phòng tu luyện, Tiêu Viêm không hề nhúc nhích nửa phân. Bốn học viên kia đều đã ra ngoài nghỉ ngơi nhiều lần. Vừa rồi khi quay lại tháp tu luyện, dưới ánh mắt kinh ngạc của bọn họ, Tiêu Viêm vẫn tiếp tục tu luyện như cũ. Nếu không phải vì hô hấp của hắn vẫn bình ổn, chỉ sợ bọn họ đã báo cáo cho đạo sư trông coi tháp.
“Hôm nay ta nghe ngóng được người kia là tân sinh năm nay, tên là Tiêu Viêm, thực lực rất mạnh. Nghe nói ngay cả Phó Ngao của Bạch Bang cũng thua dưới tay hắn.” Một gã có dung mạo xinh đẹp như nữ tử cẩn thận nói.
“Hóa ra hắn chính là Tiêu Viêm? Hắc, lúc trước ta có chút không tin những lời đồn đãi về hắn, nhưng nhìn những gì xảy ra hôm nay xem ra không phải là giả.” Nghe vậy, ba học viên còn lại nhất thời kinh ngạc. Hiển nhiên, mặc dù họ chưa gia nhập thế lực nào nhưng cũng không hề xa lạ với danh tiếng của Tiêu Viêm.
“Hừ, nhỏ giọng chút đi, vạn nhất quấy rầy hắn tấn cấp, chúng ta sẽ gặp phiền toái đấy.” Nữ học viên kia đặt ngón tay lên môi, khẽ nói.
“Ừ.” Ba người còn lại khẽ gật đầu. Bọn họ đều hiểu rõ, nếu đang trong lúc tấn cấp mà bị người khác quấy nhiễu dẫn đến thất bại, người đó sẽ tức giận đến mức nào.
Khí xoáy bên trong đấu tinh vẫn không ngừng phóng thích hấp lực. Đấu khí bên trong kinh mạch đều đã bị rút vào. Đấu khí từ bên ngoài cũng cuồn cuộn tràn vào cơ thể. Không giống như đấu khí trong cơ thể bị đấu tinh hấp thụ ngay lập tức, luồng đấu khí từ bên ngoài này được một lực lượng vô hình dẫn dắt xuyên qua hỏa diễm, trải qua quá trình tôi luyện rồi lại lưu chuyển một vòng trong kinh mạch mới tiến vào đấu tinh.
Tâm thần Tiêu Viêm vui mừng khôn xiết. Dù không có ai điều khiển, nhưng đấu tinh vẫn tự động thực hiện các bước hấp thu, vận chuyển, rèn luyện một cách hoàn hảo, thậm chí sự tinh chuẩn trong việc nắm bắt thời cơ còn vượt xa cả khi hắn tự mình ra tay. Tiêu Viêm hoàn toàn buông bỏ quyền kiểm soát, nhưng kết quả thu được lại là tốt nhất.
Theo thời gian trôi qua, hấp lực bên trong đấu tinh ngày càng mạnh. Năng lượng bên ngoài cũng theo đó mà tiến vào cơ thể càng lúc càng nhanh. Nếu không phải vì nơi đây có vô hình hỏa diễm không ngừng xuất hiện, thì với việc liên tiếp tôi luyện năng lượng như vậy, hỏa diễm sẽ không đủ để cung cấp. Mà một khi vô hình hỏa diễm tiêu tán, bước tôi luyện này cũng sẽ tự động biến mất. Khi đó, nếu Tiêu Viêm không lập tức dừng lại mà tùy ý để năng lượng tạp nham này tiến vào đấu tinh, chỉ sợ không những tấn cấp vô vọng mà bản thân còn phải chịu những thương tổn khó có thể chữa lành.
Từ trong ra ngoài, tất cả đều được đấu tinh chỉ huy một cách trật tự. Lần tấn cấp này không nghi ngờ gì là lần nhẹ nhàng nhất của Tiêu Viêm từ trước đến nay. Dựa vào công hiệu của vô hình hỏa diễm, việc thành công tấn cấp đối với hắn chỉ như trở bàn tay.
Hấp lực từ đấu tinh phóng ra ước chừng hai mươi phút rồi cuối cùng cũng bắt đầu yếu dần. Theo sau đó, các vòng xoáy năng lượng quanh cơ thể Tiêu Viêm chậm rãi tiêu tán. Cuối cùng, một luồng năng lượng hỗn tạp cuối cùng xuyên qua vô hình hỏa diễm, thể tích của nó liền rút nhỏ gần mười lần, tuần hoàn trong kinh mạch một vòng rồi chui vào khí xoáy bên trong đấu tinh.
Theo luồng đấu khí này quán nhập, đấu tinh thoáng run rẩy rồi đột nhiên ngưng lại. Hào quang trên bề mặt nó đột nhiên đại thịnh, chiếu rọi khắp mọi nơi trong cơ thể. Trận ánh sáng kỳ dị này làm cho Tiêu Viêm mơ hồ cảm giác được kinh mạch, xương cốt, thậm chí cả tế bào trong cơ thể đều phát ra tiếng rên rỉ thư thái không thể nghe thấy.
Ánh sáng kỳ dị chỉ kéo dài vẻn vẹn mấy chục giây rồi chậm rãi biến mất, cho đến khi hoàn toàn tiêu tán. Khi ánh sáng tản đi, đấu tinh ẩn bên trong liền hiện ra.
Đấu tinh vừa hiện thân thì lập tức run lên. Một luồng đấu khí hùng hồn như nước lũ màu xanh bắt đầu tràn ngập khắp kinh mạch, cấp tốc lưu chuyển, mang đến cho Tiêu Viêm một cảm giác tràn đầy sức mạnh.
Tâm thần nhìn vào viên đấu tinh hình thoi lớn hơn trước gần hai, ba vòng, cảm nhận lượng đấu khí dự trữ trong đó đã tăng gấp đôi, Tiêu Viêm không khỏi nhẹ nhõm thở dài một hơi. Công sức khổ tu gian khổ như vậy xem như không hề uổng phí.
Tư tưởng căng thẳng chậm rãi thả lỏng, Tiêu Viêm dần dần thoát khỏi trạng thái tu luyện. Linh hồn sau một trận hôn mê cũng bắt đầu thanh tỉnh lại.
Bên trong phòng tu luyện, Tiêu Viêm chậm rãi mở mắt. Trong đôi con ngươi đen nhánh, một tia tinh quang lướt qua. Hắn khẽ ngẩng đầu nhìn về phía bốn người, không ai dám nhìn thẳng vào ánh mắt ấy. Cũng dễ hiểu, lúc này Tiêu Viêm vừa mới tấn cấp xong, cả người toát ra một khí thế mạnh mẽ, làm sao những người chỉ mới là Đại Đấu Sư như bọn họ có thể chống đỡ?
Tiêu Viêm cũng không quá để ý đến bốn người. Hắn thở ra một ngụm trọc khí, đôi con ngươi đen nhánh càng trở nên sâu thẳm và trong suốt. Vặn vẹo thân thể cho đến khi thích ứng, Tiêu Viêm mới rút thanh hỏa tinh tạp ra. Tùy ý liếc qua, hắn kinh ngạc phát hiện trên đó đã bị hao mất tám ngày hỏa năng.
“Ta đã tu luyện bao lâu rồi?” Tiêu Viêm khẽ cau mày, quay sang hỏi một học viên.
“Bốn ngày…” Người học viên kia vội vàng thành thật trả lời.
“Lại có thể tu luyện bốn ngày… Khó trách.” Tiêu Viêm bất đắc dĩ thì thầm. Nhưng trong lòng hắn lúc này lại âm thầm vui sướng, vẻn vẹn chỉ có bốn ngày mà đã đột phá tới cấp bậc Thất tinh. Nếu ở bên ngoài, không mất một đến hai tháng thì tuyệt đối không có khả năng này.
“Vẫn Lạc Tâm Viêm này quả nhiên vô cùng ảo diệu. Chỉ là một tia hỏa diễm hóa thân mà đã có thể làm cho tốc độ tu luyện của mình tăng lên đến mức này. Nếu chiếm được bản thể, không biết tốc độ tu luyện sẽ còn đáng sợ đến mức nào nữa?”
Âm thầm than thở một hơi, Tiêu Viêm lập tức đứng dậy, đi ra khỏi phòng tu luyện. Tu luyện không ngủ không nghỉ suốt bốn ngày, cũng nên tạm thời nghỉ ngơi hồi phục một chút. Dù chăm chỉ tu luyện là rất tốt, nhưng Tiêu Viêm cũng biết dục tốc bất đạt.
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ