Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 481: CHƯƠNG 477: THANH MỘC TIÊN ĐẰNG

Sáng hôm sau, khi Tiêu Viêm vừa từ trong phòng bước ra đã thấy Hổ Gia và Ngô Hạo đang ở đại sảnh. Hổ Gia trông không khác xưa là mấy, nhưng Ngô Hạo thì có phần chật vật, trên mặt còn vương vết máu đã khô. Dù vậy, trên người gã chiến đấu cuồng nhân này lại toát lên vẻ hưng phấn cuồng nhiệt, từ bộ dáng của hắn, Tiêu Viêm mơ hồ cảm nhận được một luồng khí thế hung hãn, sắc bén. Rõ ràng, mấy ngày thi đấu ở đấu trường đã giúp hắn thu hoạch không ít.

— Tiêu Viêm, ngươi thăng cấp thế nào rồi?

Thấy Tiêu Viêm, cả hai cảm nhận được khí tức của hắn đã mạnh hơn vài phần so với mấy ngày trước, đều không khỏi kinh ngạc.

Tiêu Viêm cười gật đầu, ngồi xuống ghế trong đại sảnh, nhìn Ngô Hạo cười hỏi:

— Tình hình ở đấu trường thế nào rồi?

— Cường giả rất nhiều, hơn nữa đều là loại người được rèn luyện qua thực chiến, hoàn toàn không thể so sánh với những kẻ chỉ biết ngồi một xó tu luyện ở ngoại viện. Ta ở đó lăn lộn 4 ngày, chiến đấu 8 trận, 3 thắng 5 thua, kết quả là tổn thất mất 20 ngày Hỏa năng.

Ngô Hạo gật đầu, đánh giá rất cao đấu trường kia.

— Vậy sao?

Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng thoáng kinh ngạc. Ngay cả người có thực lực như Ngô Hạo mà ở đấu trường cũng không duy trì nổi tỷ lệ thắng quá bán, xem ra nơi đó quả đúng là nơi ngọa hổ tàng long, điều này khiến hắn dấy lên một tia hứng thú.

— Ngươi nếu có thời gian, nên đến đấu trường thử xem, nơi đó là một địa phương mài luyện rất tốt.

Ngô Hạo nhét miếng điểm tâm trong tay vào miệng, nói giọng hàm hồ:

— Sắp tới ta e là sẽ ít đến Luyện Khí Tháp, ta cảm thấy đấu trường hợp với ta hơn.

Tiêu Viêm cười cười, vừa định nói thì nghe tiếng bước chân từ phía sau, nghiêng đầu nhìn thì thấy Huân Nhi từ trên lầu đi xuống.

Mỉm cười với Huân Nhi, Tiêu Viêm trầm ngâm một lát rồi nói:

— Vừa hay mọi người đều có mặt, ta có chuyện muốn nói. Ta dự định sẽ bế quan trong Luyện Khí Tháp một thời gian, trong lúc đó, chuyện của Bàn Môn đành phải nhờ cả vào các ngươi.

— Bế quan?

Nghe lời Tiêu Viêm, cả ba người trong đại sảnh đều có chút ngạc nhiên. Một lúc sau, Huân Nhi mới nhẹ giọng hỏi:

— Bao lâu?

— Đến khi đột phá lên cấp bậc Bát tinh.

Tiêu Viêm khẽ cười đáp.

— Hả? Ngươi mới đột phá Thất tinh không bao lâu, lại muốn đột phá tiếp sao? Dù có Thiên Phần Luyện Khí Tháp trợ giúp, tốc độ cũng không thể nhanh như vậy được!

Ngô Hạo cau mày nói.

— Ở tầng một hoặc tầng hai dĩ nhiên không thể nhanh như vậy, nhưng chúng ta không phải có Thanh Hỏa Tạp sao? Ha ha, thứ này đủ để chúng ta tiến vào tầng năm, thậm chí là tầng sáu tu luyện.

Tiêu Viêm cười nói.

Nghe vậy, mắt Ngô Hạo nhất thời trợn tròn:

— Tầng thứ năm, tầng thứ sáu? Ngươi không biết Thiên Phần Luyện Khí Tháp mỗi khi xuống một tầng thì tâm hỏa lại càng hùng hồn hơn sao? Với thực lực Thất Tinh Đại Đấu Sư của ngươi, nhiều nhất cũng chỉ có thể tu luyện ở tầng ba, còn tầng năm, tầng sáu ít nhất phải cần đến cấp bậc Tứ Tinh Đấu Linh mới chịu đựng nổi.

Một bên, Hổ Gia cũng khẽ gật đầu. Sau một thời gian làm quen với Nội viện, nàng cũng đã biết được một vài chuyện về Thiên Phần Luyện Khí Tháp.

— Yên tâm đi, Tiêu Viêm ca ca có thể làm được. Chuyện ngoài ý muốn xảy ra trên người huynh ấy, các ngươi thấy còn ít sao?

Trái ngược với hai người Ngô Hạo, Huân Nhi nghe Tiêu Viêm nói vậy chỉ thoáng giật mình, rồi bàn tay mềm mại nâng chén trà lên, nhẹ giọng cười. Sự hiểu biết của nàng về Tiêu Viêm sâu hơn hai người kia rất nhiều. Hơn nữa, nàng cũng hiểu, với tính cách của Tiêu Viêm, hắn sẽ không bao giờ làm chuyện mà mình không nắm chắc.

Tiêu Viêm cười gật đầu. Sở hữu Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, hắn có thể hoàn toàn không để tâm đến sự ăn mòn của tâm hỏa hay hỏa độc. Trở ngại tu luyện lớn nhất đối với các học viên khác lại chẳng thể làm hắn chậm lại nửa bước chân.

Thấy Tiêu Viêm đã quyết, Ngô Hạo và Hổ Gia cũng đành gật đầu.

— Trong lúc ta bế quan, các ngươi hãy để ý Bạch Bang nhiều hơn một chút. Bạch Trình kia không phải kẻ có lòng dạ rộng lượng. Ta nghĩ dù có ước định nửa năm, e rằng hắn cũng sẽ âm thầm giở trò với chúng ta.

Nhắc tới Bạch Trình, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, gã âm trầm đó luôn khiến người ta cảm thấy bất an.

— Tiêu Viêm ca ca cứ an tâm bế quan đi. Chờ huynh ra ngoài sẽ thấy một Bàn Môn càng thêm lớn mạnh. Về phần Bạch Trình, nếu hắn thật sự muốn âm thầm ngáng chân, vậy cũng đừng trách chúng ta không tuân thủ quy củ của Nội viện.

Huân Nhi gật đầu, nhàn nhạt cười nói.

Khẽ gật đầu, có Huân Nhi trấn giữ, Tiêu Viêm tự nhiên có thể yên tâm. Một tên Bạch Trình thật sự chưa đáng để hắn phải bận tâm.

— Đúng rồi, trong viện có nơi nào bán dược liệu hay ma hạch không?

Uống cạn chén trà trong tay, Tiêu Viêm đột nhiên hỏi.

— Dược liệu? Ma hạch?

Suy nghĩ một chút, Huân Nhi nói:

— Trong Nội viện có một khu giao dịch, nơi đó bán rất nhiều vật phẩm kỳ lạ, trong đó có cả dược liệu. Những thứ này đều do đệ tử Nội viện tự mình tìm được ở sâu trong núi. Nhưng muốn mua thì cần phải có Hỏa năng.

Ghi nhớ địa điểm trong lòng, Tiêu Viêm bèn đứng dậy. Sau khi hỏi han ba người, hắn lập tức rời đi, một đường tiến thẳng đến nơi Huân Nhi đã chỉ. Lần bế quan này thời gian khá dài, để có thể phát huy hiệu quả lớn nhất, hắn cần phải chuẩn bị một chút.

Diện tích Nội viện cực kỳ rộng lớn, tìm đến nơi đó cũng mất của Tiêu Viêm gần nửa giờ. May mắn là khu giao dịch này là một địa điểm vô cùng nổi bật trong Nội viện, khi đi đến cuối con đường, chỉ cần hòa theo dòng người qua lại là Tiêu Viêm cũng không đến nỗi lạc đường.

Sau nửa giờ, Tiêu Viêm dừng chân bên ngoài một quảng trường vô cùng rộng lớn. Bên trong quảng trường bày vô số sạp đá, trên đó trưng bày đủ loại vật phẩm muôn màu muôn vẻ. Xung quanh các sạp đá, dòng người chen chúc, tấp nập, không khí náo nhiệt khiến Tiêu Viêm nhất thời chưa kịp thích ứng.

Bước vào khu giao dịch khổng lồ, tiếng huyên náo xung quanh suýt nữa làm Tiêu Viêm mất phương hướng. Hắn chen vào dòng người, ánh mắt không ngừng đảo qua các vật phẩm trên những sạp đá. Tiêu Viêm càng lúc càng kinh ngạc, những thứ được bày bán ở đây không hề thua kém Hắc Giác Vực hay các thành trấn lớn. Có lẽ vì Nội viện ẩn mình trong thâm sơn cùng cốc, một vài món đồ ở đây thậm chí còn khó tìm thấy trong các cửa hàng ở Hắc Giác Vực.

Sau một hồi kinh ngạc, Tiêu Viêm bắt đầu tìm kiếm những dược liệu mình cần. Vì không phải luyện chế đan dược cao giai nên việc tìm kiếm cũng không quá khó khăn. Hơn một giờ sau, toàn bộ dược liệu hắn cần đã nằm trong tay, tiêu tốn mất 30 ngày Hỏa năng.

Nhìn số Hỏa năng vốn dĩ rất nhiều trên Thanh Hỏa tinh tạp giờ đã vơi đi không ít, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn từng cho rằng hơn 100 ngày Hỏa năng đã là không ít, thế nhưng tiêu xài mới thấy chẳng còn lại bao nhiêu.

Thầm thở dài vì số Hỏa năng đã hao phí, Tiêu Viêm định rời đi thì thân hình vừa chuyển động, trong đầu bỗng vang lên tiếng của Dược lão:

— Tiểu tử, đến quầy hàng phía trước kia xem thử đi.

Nghe Dược lão nói, Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi có chút nghi hoặc quay đầu, đưa mắt nhìn về quầy hàng phía trước. Hắn kinh ngạc phát hiện, nơi đó dường như bị ngăn cách với đám đông ồn ào xung quanh, một vài đệ tử đi ngang qua cũng vội vàng lướt qua như thỏ con sợ sệt.

Mang theo nghi hoặc trong lòng, Tiêu Viêm cất bước chen qua dòng người, hướng về phía đó.

Khi đến gần, Tiêu Viêm quan sát quầy hàng một chút, chỉ thấy phía sau là một nam tử mặc áo xám đang ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền, không hề để tâm đến người qua kẻ lại xung quanh, bộ dạng chẳng giống như đang buôn bán.

"Người này… khí tức thật mạnh mẽ, e rằng ngay cả Bạch Trình cũng không bằng, có lẽ là một cao thủ trên Cường bảng. Có điều, khí tức người này tuy mạnh nhưng lại tràn ngập lệ khí nóng nảy. Xem ra tính tình không được tốt cho lắm." Với linh hồn cảm giác nhạy bén, dù cho nam tử áo xám này đã che giấu khí tức rất tốt, vẫn không thoát khỏi sự chú ý của Tiêu Viêm, trong lòng hắn lập tức dấy lên một tia kinh ngạc.

Ánh mắt hắn dời từ trên người nam tử áo xám đến sạp đá trước mặt, sau đó chậm rãi lướt qua.

Theo tầm mắt di chuyển, sự kinh ngạc của Tiêu Viêm càng thêm nồng đậm. Trên sạp đá này bày ngay ngắn không ít ma hạch thuộc tính khác nhau, tất cả đều là cấp bốn. Ma thú cấp bậc này tương đương với cường giả Đấu Linh, vậy mà người này lại có thể bày bán nhiều đến thế.

Kinh hãi lắc đầu, ánh mắt Tiêu Viêm đang di chuyển bỗng dưng ngưng lại. Hắn cúi đầu, khẽ "a" lên một tiếng kinh dị, nhìn chăm chú vào một vật phẩm ở giữa sạp đá.

Thứ hấp dẫn ánh mắt Tiêu Viêm là một đoạn dây leo dài chừng nửa thước. Thân dây leo màu xanh biếc tựa ngọc bích, mơ hồ có những hoa văn tinh khiết trên đó, uốn lượn quanh co như một con rắn xanh. Điều kỳ dị nhất là đoạn dây leo xanh biếc này toàn thân tỏa ra một mùi hương kỳ lạ, khiến người ta cảm thấy thư thái. Vừa nhìn đã biết đây không phải vật tầm thường.

— Cái này là?

Dù chỉ nhìn bề ngoài, Tiêu Viêm cũng biết thứ này hẳn là phi phàm, nhưng với kiến thức của mình, hắn lại không nhận ra đây là vật gì.

— Thanh Mộc Tiên Đằng!

Tiếng cười nhàn nhạt của Dược lão vang lên, mang theo một tia kinh hỉ khó có thể che giấu.

— Thanh Mộc Tiên Đằng?

Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi trong lòng chấn động, khuôn mặt nháy mắt tràn ngập vẻ vui mừng như điên.

Thanh Mộc Tiên Đằng, một trong những nguyên liệu chính để luyện chế Địa Linh Đan, không ngờ lại may mắn gặp được ở nơi này, không thể không nói là vận may trời cho.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!