Nghe những lời kỳ lạ thốt ra từ miệng Huân Nhi, lại thấy vẻ kinh ngạc tột độ trên gương mặt nàng, Tiêu Viêm bất giác nhíu mày, bàn tay siết chặt khối cổ ngọc thần bí mát lạnh, hỏi:
- Nàng biết thứ này sao?
Hít sâu một hơi khí lạnh, sắc mặt Huân Nhi biến đổi không ngừng. Một lúc sau, nàng cắn nhẹ môi, bước nhanh tới bên cạnh Tiêu Viêm, thấp giọng hỏi:
- Tiêu Viêm ca ca, miếng ngọc này huynh lấy từ đâu?
- Lúc gia tộc di dời, trưởng lão đã giao cho ta bảo quản.
Thấy thần sắc khác thường của Huân Nhi, Tiêu Viêm càng nhíu chặt mày, trầm giọng đáp.
- Sao vậy?
"Thì ra một mảnh chìa khóa kia quả nhiên nằm trong tay Tiêu gia. Đúng là Đà Xá Cổ Đế Ngọc!" Ánh mắt nàng gắt gao dán chặt vào miếng cổ ngọc trong tay Tiêu Viêm, trong lòng dâng lên sóng lớn. Sau một lúc lâu, nàng mới chậm rãi nhắm mắt, đến khi mở ra, vẻ kinh ngạc trong đáy mắt đã lắng lại rất nhiều.
- Tiêu Viêm ca ca, Đà Xá Cổ Đế Ngọc này, từ nay về sau huynh không được lấy ra trước mặt bất kỳ ai. Nhớ kỹ, là bất kỳ ai!
Tiêu Viêm siết chặt bàn tay, trên gương mặt hiện lên vẻ trịnh trọng chưa từng có.
- Mặc dù hiện giờ trên đại lục, người biết vật này có lẽ không nhiều, nhưng nếu để người khác biết huynh mang theo Đà Xá Cổ Đế Ngọc, e rằng sẽ lập tức rước lấy họa sát thân. Thậm chí ngay cả trong Già Nam Học Viện này cũng sẽ có kẻ thèm muốn đến đỏ mắt mà ra tay.
Thanh âm của Huân Nhi vô cùng nhỏ, như thể sợ người khác vô tình nghe thấy.
Nhìn vẻ mặt trịnh trọng của Huân Nhi, sắc mặt Tiêu Viêm cũng ngưng trọng hơn nhiều. Cổ ngọc thần bí trong lòng bàn tay tỏa ra một luồng khí mát lạnh, giúp hắn duy trì sự bình tĩnh. Hắn khẽ gật đầu, thấp giọng hỏi:
- Thứ này tại sao lại gọi là Đà Xá Cổ Đế Ngọc? Chẳng phải nó là tín vật tượng trưng cho thân phận tộc trưởng Tiêu gia sao?
Huân Nhi khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói:
- Trải qua thời gian dài đằng đẵng, có lẽ bây giờ ngay cả người của Tiêu gia cũng không ai biết lai lịch của miếng ngọc này, vì vậy chỉ dựa theo lời truyền miệng của tổ tiên mà xem nó như tín vật của tộc trưởng, rồi khắc linh hồn ấn ký vào trong đó, coi như một vật để tộc nhân có thể biết được tình hình sinh tử của tộc trưởng mà thôi.
- Vậy rốt cuộc nó có lai lịch thế nào? Nghe nàng nói, vị chủ nhân của Đà Xá Cổ Đế Ngọc này dường như có thân phận không hề nhỏ? Sao nó lại ở trong Tiêu gia chúng ta?
Tiêu Viêm trầm giọng hỏi.
- Đâu chỉ là không nhỏ.
Huân Nhi khẽ lắc đầu, trong lòng cười khổ rồi nói:
- Tiêu Viêm ca ca, vì một vài nguyên nhân đặc thù, hiện tại ta không thể nói cho huynh biết quá nhiều chuyện, nếu không sẽ chẳng có chút lợi ích nào cho huynh cả. Nếu huynh tin tưởng Huân Nhi thì hãy nghe ta một lần, sau này tuyệt đối không được lấy miếng ngọc này ra trước mặt bất kỳ ai.
Tiêu Viêm khẽ nhíu mày. Thấy vẻ cầu khẩn trên gương mặt Huân Nhi, lòng hắn liền mềm nhũn, đành thở dài gật đầu. Lật tay một cái, hắn lập tức cất miếng cổ ngọc vô cùng thần bí vào trong giới chỉ.
Thấy Tiêu Viêm đã cất kỹ cổ ngọc, Huân Nhi mới thở phào nhẹ nhõm, nói nhỏ:
- Tiêu Viêm ca ca, hãy giữ nó thật cẩn thận. Miếng Đà Xá Cổ Đế Ngọc trong tay huynh tuy không hoàn chỉnh, nhưng ẩn chứa năng lượng cực kỳ khổng lồ và có thể có những năng lực thần kỳ. Chẳng qua đến nay, các vị trưởng bối của Tiêu gia chỉ mới nghiên cứu ra được một công năng nhỏ bé không đáng kể của nó, đó là chứa đựng linh hồn ấn ký. Sau này, nó sẽ mang lại cho huynh rất nhiều lợi ích.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Huân Nhi. Trong phút chốc, cả hai bỗng rơi vào im lặng.
Bầu không khí trầm mặc khiến toàn thân có chút không tự nhiên, đặc biệt là dưới ánh mắt sáng rực của Tiêu Viêm, Huân Nhi không khỏi cười khổ trong lòng. Nàng hít một hơi thật sâu, sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tiêu Viêm, thanh âm nhẹ nhàng:
- Tiêu Viêm ca ca, ta quả thực đã giấu huynh rất nhiều chuyện, nhưng xin hãy tin ta, những chuyện đó tuyệt đối sẽ không gây hại gì cho huynh.
- Hãy tin ta. Chỉ cần đợi đến lúc Tiêu Viêm ca ca có đủ thực lực để chống lại Vân Lam Tông, ta sẽ đem tất cả mọi chuyện nói cho huynh biết. Kể cả thế lực sau lưng Huân Nhi, cho đến mối quan hệ sâu xa với Tiêu gia.
Ánh mắt gắt gao nhìn Huân Nhi, một lúc lâu sau, Tiêu Viêm mới chậm rãi gật đầu. Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu Huân Nhi, trầm giọng nói:
- Được, ta chờ đến ngày đó nàng sẽ nói cho ta biết toàn bộ sự thật.
Nói xong, hắn lập tức xoay người, bước thẳng xuống cầu thang.
Nhìn bóng lưng Tiêu Viêm biến mất nơi cầu thang, Huân Nhi lại một lần nữa cười khổ. Nàng khẽ cắn răng, thấp giọng lẩm bẩm:
- Ai! Kệ đi. Mặc kệ nhiệm vụ của gia tộc, muốn ta lấy Đà Xá Cổ Đế Ngọc từ tay Tiêu Viêm ca ca ư? Ta không làm thì cũng chẳng có người thứ hai nào biết. Người trong tộc cũng sẽ không đoán được nó lại nằm trong tay Tiêu Viêm ca ca.
*
Ánh trăng mờ ảo từ cửa sổ chiếu vào căn phòng tối, tạo nên một không gian có chút mông lung. Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trên giường, linh hồn lực lượng từ trong cơ thể lan tỏa ra, bao trùm toàn bộ căn phòng.
Linh hồn cảm giác lực cẩn thận quét qua từng ngóc ngách trong phòng. Hơn mười phút sau, Tiêu Viêm mới khẽ vung hắc sắc giới chỉ. Tức thì, một luồng hào quang mờ ảo nhẹ nhàng bay ra, sau một lúc liền ngưng tụ thành một thân ảnh già nua.
- Lão sư…
Tiêu Viêm vừa mở miệng, Dược Lão đã phất tay, trầm giọng nói:
- Ta biết ngươi muốn hỏi chuyện liên quan đến Đà Xá Cổ Đế Ngọc, nhưng chuyện này ngay cả ta cũng chỉ mơ hồ nghe nói qua chứ chưa từng thấy.
Nghe vậy, Tiêu Viêm có chút thất vọng, cố hỏi:
- Vậy rốt cuộc lão sư biết được những gì về nó?
- Ta có thể nói cho ngươi biết, Đà Xá Cổ Đế Ngọc này có lẽ có liên quan đến Đà Xá Cổ Đế của ngàn năm trước.
Dược Lão trầm mặc hồi lâu mới chậm rãi nói.
- Đà Xá Cổ Đế?
Tiêu Viêm ngẩn ra, lẩm bẩm lại cái tên này. Một lát sau, hắn có chút nghi hoặc hỏi:
- Là một người sao?
- Gọi là thần cũng không quá đáng.
Dược Lão thở dài một hơi, trong giọng nói ẩn chứa một vẻ kính sợ.
Trong lòng chấn động, yết hầu Tiêu Viêm khẽ động. Hắn tự nhiên biết, trên thế giới này căn bản không có thần linh, nếu có, đó cũng chỉ là những tu luyện giả đã tu luyện đấu khí đến cảnh giới tột đỉnh, có thể sánh ngang cùng trời đất.
- Chẳng lẽ… ngài ấy là một Đấu Đế?
Hai chữ cuối cùng, trong thanh âm của Tiêu Viêm có vài phần run rẩy. Trên đại lục này, bất kể là ai, mỗi khi nhắc tới danh xưng đại biểu cho thực lực đỉnh cao không gì sánh nổi này, đều không nén nổi sự kính sợ dâng lên trong lòng.
- Đúng vậy!
Linh hồn thể của Dược Lão cũng run lên vài cái. Thanh âm của ông nhẹ nhàng vang vọng trong phòng:
- Trên Đấu Khí đại lục, cường giả Đấu Thánh đã hiếm như lông phượng sừng lân, còn Đấu Đế lại càng là sự tồn tại không thể vượt qua. Vô số thiên tài có thiên tư tuyệt diễm cũng đều âm thầm rơi rụng trước ngưỡng cửa khổng lồ ấy. Không nói đến thời thượng cổ, chỉ tính thời đại hiện nay, ngoài vị Đà Xá Cổ Đế của ngàn năm trước, theo ta được biết, trên đại lục vẫn chưa xuất hiện người thứ hai.
- Đấu Thánh và Đấu Đế tuy chỉ chênh nhau một cấp, nhưng lại là khoảng cách một trời một vực. Bao năm qua, đã có biết bao nhiêu kẻ có tư cách xung kích cảnh giới đỉnh cao kia, nhưng cuối cùng đều thất bại thảm hại.
- Mà Đà Xá Cổ Đế Ngọc trong tay ngươi, có lẽ chính là vật phẩm trong truyền thuyết do Đà Xá Cổ Đế để lại. Mặc dù ta không rõ tác dụng của nó, hơn nữa nhìn bộ dạng này, có lẽ nó chỉ là một mảnh vỡ, nhưng với danh tiếng của vị chủ nhân đời trước, nó đủ để khiến cường giả khắp đại lục điên cuồng tranh đoạt. Cho nên nha đầu kia nói ngươi không nên lấy vật này ra trước mặt bất kỳ ai là rất có lý.
Sắc mặt Dược Lão có chút ngưng trọng. Ông cũng không ngờ, Tiêu gia lại sở hữu một món "đại lục kỳ vật" đủ để gây nên sóng gió như vậy. Hơn nữa, ông cũng hiểu rất rõ, nếu chuyện này truyền ra ngoài, sẽ mang đến cho Tiêu Viêm một tình thế cực kỳ nguy hiểm. Vật này sẽ thu hút những cường giả mà ngay cả Vân Lam Tông cũng không thể so sánh nổi. E rằng chỉ tùy tiện một người trong số họ cũng đã có thực lực ngang với thời kỳ đỉnh phong của ông. Với thực lực hiện tại của Tiêu Viêm, không nghi ngờ gì là chẳng có chút năng lực phản kháng nào.
- Đà Xá Cổ Đế…
Hít sâu một hơi, Tiêu Viêm cười khổ một tiếng, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác hư ảo. Vốn chỉ là một miếng tín vật bình thường trong tộc, giờ đây lại đột nhiên có liên quan đến một nhân vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Sự việc biến hóa quá đột ngột khiến Tiêu Viêm cảm thấy có chút không chân thật.
- Ta biết chuyện này khó mà chấp nhận được. Nhưng ngươi cứ xem như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra, việc này chỉ có ba người chúng ta biết, như vậy sẽ không bị tiết lộ ra ngoài. Sau này, miếng Đà Xá Cổ Đế Ngọc này có lẽ sẽ mang đến nhiều trợ giúp cho ngươi. Nhưng bây giờ, thực lực của ngươi căn bản không đủ để biết đến sự ảo diệu của nó. Cho nên, trước mắt cứ để nó nằm yên trong giới chỉ đi.
Nhìn vẻ mặt của Tiêu Viêm, Dược Lão bất đắc dĩ lắc đầu nói.
Tiêu Viêm cười khổ gật đầu. Hiện giờ cũng chỉ có thể như vậy. Chẳng qua, đột nhiên biết mình đang mang một món báu vật lớn, khó tránh khỏi trong lòng cảm thấy bất an.
- Bắt đầu từ ngày mai, ngươi hãy vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp tiến hành bế quan, sớm ngày đột phá đến cấp bậc Đấu Linh. Đây cũng là để chuẩn bị cho việc cướp đoạt Vẫn Lạc Tâm Viêm sau này, tăng thêm một phần thành công.
Dược Lão cười nói.
Tiêu Viêm gật đầu, trầm mặc một hồi, tâm tư cũng dần bình ổn trở lại. Cái gọi là Đấu Đế, đối với hắn bây giờ, thực sự là một khoảng cách quá xa vời, không thể nào với tới. Điều hắn quan tâm nhất hiện tại chính là Vẫn Lạc Tâm Viêm bên trong Thiên Phần Luyện Khí Tháp. Thứ đó mới có thể cho hắn lực lượng chân chính. Còn cái gọi là Đà Xá Cổ Đế Ngọc này, rốt cuộc có phải do vị Đà Xá Đấu Đế trong truyền thuyết để lại hay không, cho dù là đúng, thì ngay cả các đời tổ tông của Tiêu gia cũng không nghiên cứu ra được gì. Tiêu Viêm cũng không tin mình tùy tiện dò xét là có thể hiểu rõ. Cho nên, hắn không đặt kỳ vọng vào miếng Đà Xá Cổ Đế Ngọc mà đến nay vẫn chưa xác định được tác dụng. Thà rằng tập trung gia tăng thực lực, đặt toàn bộ tâm trí lên Vẫn Lạc Tâm Viêm, như thế còn thực tế hơn nhiều.