Nhìn Tiêu Viêm từ kinh ngạc chuyển sang khiếp sợ, Lăng Ảnh gật đầu cười, rồi khẽ khom người về phía Huân Nhi:
- Tiểu thư.
Dần dần trấn tĩnh lại sau cơn kinh ngạc, Tiêu Viêm nghe Lăng Ảnh xưng hô với Huân Nhi, bất giác đưa mắt nhìn nàng, trong ánh mắt có chút mờ mịt, khẽ nhíu mày nói:
- Các người…
- Ha hả, Tiêu Viêm thiếu gia, kể từ lúc ngươi rời khỏi Ô Thản Thành chưa đầy nửa năm, ta đã phụng mệnh tiểu thư đến Gia Mã Đế Quốc, tìm được tung tích của ngươi, sau đó một mực âm thầm bảo hộ.
Lăng Ảnh cười nói, đoạn tiếp lời:
- Ngươi không cần trách tiểu thư tự ý can thiệp vào chuyện của ngươi. Chỉ vì khi đó ngươi thế lực đơn bạc, một mình xông xáo ở Gia Mã Đế Quốc thật sự có chút nguy hiểm. Sau khi ngươi vào Già Nam Học Viện, tiểu thư vẫn không yên lòng, nên mới phái ta âm thầm bảo vệ. Vốn ta là con át chủ bài phòng hộ cuối cùng của tiểu thư, khoảng thời gian không có ta bên cạnh có lẽ là lúc phòng bị quanh tiểu thư yếu kém nhất. Bây giờ ngươi có lẽ cũng biết thế lực khổng lồ sau lưng tiểu thư, bởi vậy kẻ có dị tâm với nàng cũng không ít. Nhưng may mà Già Nam Học Viện không hổ danh là học viện cổ xưa nhất đại lục, tiểu thư cũng không gặp phải nguy hiểm nào, nếu không ta chỉ sợ sẽ bị gia chủ trách phạt nghiêm khắc.
Lăng Ảnh lại cười nói, ý tứ trong lời của lão là muốn để Tiêu Viêm hiểu rõ, vì đổi lấy an toàn cho hắn mà Huân Nhi đã phải chịu không ít nguy hiểm, cũng là để hắn không vì chuyện này mà bất mãn với nàng. Tiếp xúc với Tiêu Viêm một thời gian, lão biết hắn thực sự rất bài xích việc bị bí mật giám sát.
Tiêu Viêm tự nhiên hiểu được ý tứ trong lời Lăng Ảnh, lập tức khẽ thở dài một hơi, vỗ nhẹ lên đầu Huân Nhi, cười khổ nói:
- Nàng nha đầu này, ta có thể xảy ra chuyện gì chứ? Không phải quá coi thường ta sao?
Thấy sắc mặt Tiêu Viêm không có vẻ gì là trách cứ, Huân Nhi thầm thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười thản nhiên nhưng không mở miệng giải thích.
- Lăng lão, lần trước chỉ vội gặp mặt, lần này Tiêu Viêm ta xin cảm tạ ngài đã ra tay chiếu cố.
Tiêu Viêm nghiêm nghị khom người, trầm giọng nói với Lăng Ảnh.
- Ha hả, Tiêu Viêm thiếu gia hà tất phải khách khí? Ta cũng chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi.
Lăng Ảnh vội vàng khoát tay nói.
- Tiêu Viêm ca ca, lần này để huynh gặp Lăng lão, chủ yếu là vì một thời gian trước muội đã phái lão về tộc điều tra cẩn thận việc các cao thủ trong tộc xuất động, vẫn chưa phát hiện có Đấu Hoàng cường giả nào đến Gia Mã Đế Quốc mấy tháng trước.
Huân Nhi nhẹ giọng nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra. Hắn vốn có chút hoài nghi việc phụ thân mất tích có liên quan đến thế lực sau lưng Huân Nhi, nhưng sau khi nói chuyện với nàng, sự hoài nghi đó đã phai nhạt đi nhiều. Không ngờ nha đầu này lại còn tốn công sức phái người đi điều tra.
- Tiêu Viêm thiếu gia, chuyện phụ thân ngươi mất tích đúng là không liên quan đến chúng ta. Tiêu gia, có lẽ phải nói là Tiêu gia của rất lâu về trước, cùng chúng ta có một vài quan hệ sâu xa, trong đó cũng không ít tư oán. Trong tộc quả thực từng có cường giả đề nghị trực tiếp triệu hồi toàn bộ Tiêu gia về, nhưng cuối cùng vì tranh cãi mà phải từ bỏ.
Lăng Ảnh trầm ngâm một lát rồi chậm rãi nói:
- Những năm gần đây, cũng rất ít người nhắc lại chuyện này. Cho nên, việc phụ thân ngươi mất tích hẳn là do kẻ khác gây nên.
Tiêu Viêm nhíu chặt mày, thở dài một hơi, giọng trầm xuống:
- Tiêu gia ta hiện giờ chẳng qua chỉ là một gia tộc nhị lưu ở một đế quốc, sao có thể kinh động đến mức Đấu Hoàng cường giả phải ra tay? Nếu vậy, hiềm nghi lớn nhất vẫn là Vân Lam Tông. Ai, cái tên đại trưởng lão chết tiệt đó.
Tiêu Chiến mất tích trong lúc bị đại trưởng lão Vân Lam Tông truy kích, hơn nữa lúc đó không có người nào khác ở đấy. Rốt cuộc vì sao ông mất tích, có phải bị bắt đi hay không, ngoài lão ta ra e rằng không ai biết. Nhưng nay đương sự đã chết, tung tích của Tiêu Chiến lại càng trở nên mờ mịt. Song, bất kể thế nào, chuyện này đều có liên quan đến Vân Lam Tông.
Ban đầu vì tức giận, Tiêu Viêm nhất thời mất đi lý trí, đương trường đánh chết đại trưởng lão, sau đó liền bị Vân Lam Tông đuổi giết, một đường trốn chạy khỏi Gia Mã Đế Quốc. Trong khoảng thời gian đó, hắn căn bản không có lúc nào rảnh rỗi để suy nghĩ về những điều kỳ quặc sâu xa bên trong. Bây giờ nhắc lại Vân Lam Tông, Tiêu Viêm đã tỉnh táo hơn nhiều, trong lòng cũng bắt đầu có vài phần hoài nghi, nhưng xem biểu hiện của đại trưởng lão trước lúc chết thì không giống như đang nói dối.
- Ai…
Hắn lắc mạnh đầu, thở dài một hơi. Bất kể thế nào, chuyện phụ thân mất tích đều liên quan đến Vân Lam Tông. Chuyện này, có lẽ sau này khi trở về Gia Mã Đế Quốc, phải điều tra cho ra manh mối.
Còn bây giờ ư? Hắn vẫn đang bị truy sát, vẫn chưa có thực lực để đối mặt với toàn bộ Vân Lam Tông. Cho nên, điều duy nhất Tiêu Viêm có thể làm lúc này là lặng lẽ khổ tu, chờ đợi cơ hội thu phục Vẫn Lạc Tâm Viêm. Hắn biết rõ, nếu tu luyện theo cách thông thường, không có ít nhất năm năm thời gian, hắn căn bản không thể có đủ thực lực báo thù Vân Lam Tông. Vì vậy, mọi hy vọng của hắn đều đặt vào Vẫn Lạc Tâm Viêm. Chỉ cần có được loại Dị hỏa thứ hai này để tu luyện Phần Quyết thần bí, khi đó Tiêu Viêm mới có thể có được thực lực chân chính để chống lại Vân Lam Tông.
- Vân Lam Tông!
Lăng Ảnh thì thào trong miệng cái tên của thế lực mà trước nay lão không quá coi trọng, trong đôi mắt đục ngầu của lão thoáng hiện lên một tia khác thường, rồi lập tức trở lại như cũ.
- Vân Lam Tông có liên quan đến việc này. Lúc trước bị bọn chúng đuổi giết khỏi Gia Mã Đế Quốc, ta đã nói rồi, sớm muộn gì ta cũng sẽ trở về! Đến lúc đó, ta nhất định sẽ điều tra rõ ràng chuyện này!
Tiêu Viêm nắm chặt tay, lời nói ẩn chứa sự phẫn nộ và sát ý vô cùng.
Huân Nhi khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói:
- Muội sẽ cho người chú ý đến Vân Lam Tông. Tiêu Viêm ca ca cũng đừng quá sốt ruột, an tâm tu luyện mới là điều tốt nhất.
Sắc mặt Tiêu Viêm hơi âm trầm, một lát sau mới gật đầu, đưa tay day trán. Sau khi nói chuyện với Lăng Ảnh, trong lòng hắn có chút rối bời, liền nhíu chặt mày một mình rời khỏi phòng Huân Nhi.
Nhìn bóng lưng Tiêu Viêm rời đi, Huân Nhi khẽ nhấc tay ngọc, một luồng kình phong đóng chặt cửa phòng. Sau đó, như để đề phòng, một đạo kim quang từ lòng bàn tay bắn ra, bao trùm lấy cánh cửa.
- Lăng lão, người dường như biết điều gì đó liên quan đến Vân Lam Tông?
Sau khi cách âm căn phòng, Huân Nhi đột nhiên nhẹ giọng hỏi.
Nghe vậy, Lăng Ảnh sững sờ, chần chừ một lúc rồi mới gật đầu, hạ thấp giọng nói:
- Lần này trở về, ta đã tra xét một chút tình báo về Vân Lam Tông, quả thực phát hiện ra một số thông tin…
- Nói!
Đôi mắt Huân Nhi khẽ híp lại, kim quang nhàn nhạt lóe lên trong con ngươi, nàng phất tay ra lệnh.
- Vân Lam Tông trước nay chỉ co đầu rút cổ ở Gia Mã Đế Quốc, nhưng dường như có qua lại mờ ám với "những kẻ đó".
Lăng Ảnh chậm rãi nói.
- Những kẻ đó?
Huân Nhi ngẩn ra, rồi gương mặt đang tươi cười khẽ biến sắc:
- Ngươi nói là bọn họ?
- Đúng vậy…
Lăng Ảnh gật đầu.
- Vân Lam Tông sao lại dính dáng đến bọn họ? Dù sao đi nữa, trên đại lục này Vân Lam Tông cũng từng sản sinh ra vài cường giả có chút danh tiếng, sao lại có quan hệ với bọn chúng?
Huân Nhi kinh ngạc nói.
- Không rõ lắm… Nhưng dường như thời gian qua lại cũng không quá lâu, có lẽ chỉ liên quan đến tiền nhiệm tông chủ của Vân Lam Tông, và cả Đấu Tông cường giả Vân Sơn hiện tại… Mà thực ra, trong Vân Lam Tông, người biết chuyện này e rằng không nhiều. Ta nghĩ, ngay cả tông chủ Vân Lam Tông hiện giờ là Vân Vận cũng không biết Vân Sơn có qua lại với bọn chúng… Nếu không thì…
Nói đến đây, Lăng Ảnh chần chừ một chút, nhìn gương mặt điềm tĩnh của Huân Nhi, nhẹ giọng nói:
- Nếu không thì với quan hệ của cô ta và Tiêu Viêm thiếu gia, không thể nào không hé lộ một chút gì.
Huân Nhi khẽ gật đầu, vẫn bình tĩnh như cũ, không vì câu nói này mà thay đổi sắc mặt, chỉ là giọng nói dường như lạnh đi một chút:
- Nếu bọn họ thật sự có dính dáng đến Vân Lam Tông… vậy nói không chừng việc Tiêu Chiến thúc thúc mất tích cũng có liên quan đến bọn họ. Dù sao… bọn họ cũng biết Tiêu gia có một phần chìa khóa của "vật kia". Nhưng bọn chúng rõ ràng biết quan hệ giữa chúng ta và Tiêu gia mà vẫn dám làm càn như thế, quả nhiên là ngày càng ngông cuồng.
- Đúng vậy!
Lăng Ảnh gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm Huân Nhi, có chút do dự nói:
- Tiểu thư, người đã ở Tiêu gia mười mấy năm… Lúc trước trong tộc để tiểu thư đến Tiêu gia, chủ yếu là muốn người âm thầm lấy được phần chìa khóa kia. Mà bây giờ tiểu thư lại đến Già Nam Học Viện, nhiều năm như vậy vẫn không có tin tức gì về chiếc chìa khóa đó. Lần này trở về, ta nghe trong tộc có một số ý kiến không hài lòng… Nếu không phải nể tổ tông Tiêu gia đã từng cùng trong tộc lập huyết thệ, chỉ sợ một số người đã định dùng biện pháp mạnh rồi.
Đôi mắt Huân Nhi khẽ nhướng lên, kim sắc hỏa diễm trong con ngươi lấp lóe, giọng nói bình thản:
- Không cần để ý đến bọn họ.
Nghe vậy, Lăng Ảnh chỉ đành cười khổ gật đầu.
- Về mối liên quan giữa Vân Lam Tông và "bọn họ", tạm thời đừng nói cho Tiêu Viêm ca ca. Đợi đến khi huynh ấy có đủ thực lực chống lại Vân Lam Tông, khi đó nói cũng không muộn. Bây giờ mà nói ra, e rằng sẽ không tốt cho huynh ấy.
Huân Nhi nhắc nhở.
- Vâng!
Lăng Ảnh gật đầu, nhẹ giọng đáp.
- Được rồi… ngươi rời khỏi nội viện trước đi. Nơi này cường giả không ít, nếu phát hiện hành tung của ngươi sẽ có chút phiền phức.
Huân nhi phất tay, ra lệnh.
- Vâng!
Lăng Ảnh gật đầu lần nữa, nói:
- Ta sẽ ở sâu trong núi chờ. Tiểu thư nếu có chuyện gì, cứ phát tín hiệu đặc thù của tộc là được.
Lăng Ảnh vừa dứt lời, thân hình run lên rồi quỷ dị vặn vẹo, cuối cùng hóa thành một bóng mờ, vô thanh vô tức tan biến vào bóng tối trong phòng…
Lăng Ảnh biến mất không lâu, Huân Nhi mới khẽ thở dài một hơi. Kim sắc hỏa diễm kỳ dị trong mắt chậm rãi rút đi, tay ngọc sờ lên má, gương mặt lạnh nhạt cũng dần dần nhu hòa trở lại. Sau đó, nàng xoay người đi ra khỏi phòng.
Bước ra khỏi phòng, Huân Nhi đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng dừng lại ở lầu các cao nhất rồi chậm rãi đi tới.
Trên tầng cao nhất, sắc trời đã tối hẳn. Bầu trời đen như mực điểm xuyết vài ngôi sao, một vầng trăng khuyết treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Tiêu Viêm ngồi trên mặt đất, trong tay cầm một mảnh cổ ngọc sắc nhọn kỳ dị. Dưới ánh trăng, trên bề mặt cổ ngọc hiện ra mấy hoa văn kỳ lạ, tựa như đang hô hấp, lúc sáng lúc tối. Nhưng điều đó không thu hút sự chú ý của Tiêu Viêm, ánh mắt hắn chỉ gắt gao nhìn chằm chằm vào luồng linh quang không ngừng chuyển động bên trong khối ngọc. Luồng linh quang này đại biểu cho sinh tử của phụ thân hắn. Dưới tình huống này, quang điểm vẫn tỏa sáng như cũ, chỉ có điều này mới có thể làm cho Tiêu Viêm yên tâm dốc lòng tu luyện.
- Tiêu Viêm ca ca.
Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ bỗng vang lên cách đó không xa. Tiêu Viêm ngẩng đầu mỉm cười, đứng dậy đi về phía Huân Nhi. Huân Nhi cũng mỉm cười đi về phía hắn, nhưng đột nhiên ánh mắt nàng di chuyển đến mảnh cổ ngọc trên tay Tiêu Viêm, bước chân bỗng dừng lại, trên gương mặt thanh nhã hiện lên một tia kinh ngạc.
- Đây… đây là Đà Xá Cổ Đế Ngọc?