Bên trong tu luyện thất rộng rãi, một thanh niên cởi trần, đôi mắt nhắm chặt, năng lượng màu đỏ sậm xoay tròn quanh thân, cuối cùng hung hăng va chạm vào tấm lưng trần rồi quỷ dị biến mất.
Bên trong kinh mạch khoáng đạt, đấu khí màu xanh tựa như dòng lũ cuồn cuộn, dưới sự chú tâm của tâm thần, mang theo âm thanh trầm đục, không ngừng lưu chuyển kịch liệt trong cơ thể.
Sau khi dùng Tốc Linh Phong Đan, tốc độ vận chuyển đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm lúc này dường như đã gia tăng gần ba, bốn lần. Một luồng đấu khí màu xanh mạnh mẽ từ trong đấu tinh bắn ra, cuối cùng rong ruổi trong kinh mạch, kéo theo những âm thanh trầm đục kỳ dị.
Bởi vì tốc độ vận chuyển cực nhanh, đến cuối cùng, vòng tuần hoàn trong cơ thể gần như đạt đến mức đầu đuôi tương tiếp, bên này đấu khí vừa mới từ trong đấu tinh bắn ra, thì ở đầu kia, đấu khí đã được tâm hỏa rèn luyện xong liền mãnh liệt rót trở về.
Hơn nữa, ngoại trừ đấu khí được đấu tinh phóng thích, thân thể được bôi Thanh Chi Hỏa Linh Cao lúc này cũng đã biến thành một cái động không đáy không ngừng tỏa ra hấp lực. Bằng mắt thường có thể thấy được năng lượng màu đỏ nhạt cuồn cuộn thẩm thấu vào từ lỗ chân lông, cuối cùng hội tụ thành một nguồn năng lượng khổng lồ đáng kể trong cơ thể.
Năng lượng hỏa thuộc tính bên trong Thiên Phần Luyện Khí Tháp rõ ràng thuần túy hơn nhiều so với bên ngoài, nhưng cũng không thể trực tiếp nhét vào đấu tinh. Bởi vậy, đối với nguồn năng lượng hỏa thuộc tính đang hung hãn xông tới này, Tiêu Viêm phân ra đại bộ phận rồi cẩn thận khống chế chúng, sau đó vận chuyển đi dọc theo một lộ tuyến kinh mạch khác.
Đương nhiên, điểm cuối cùng của lộ tuyến kinh mạch này cũng cách nguồn tâm hỏa không xa. Cho nên, sau khi trải qua quá trình vận chuyển và chỉnh hợp trong kinh mạch, nguồn năng lượng hỏa thuộc tính có chút tạp chất này cũng bắt đầu lao vào bên trong ngọn tâm hỏa đang hừng hực.
Đấu khí trong cơ thể tựa như chảy theo hai dòng sông riêng biệt, mà khi hai dòng sông chảy đến nơi có tâm hỏa, trải qua rèn luyện, chúng liền hội tụ, hoàn toàn dung hợp thành một luồng đấu khí mạnh mẽ và thuần túy. Cuối cùng, mang theo tiếng sấm trầm thấp liên tục vang lên, nó quán chú vào khí toàn bên trong đấu tinh.
Dưới guồng quay hấp thu và rèn luyện đồng thời diễn ra này, Tiêu Viêm có thể cảm giác được rõ ràng, đấu khí bên trong đấu tinh đang dần dần trở nên sung mãn hơn.
Nhờ sự trợ giúp của Thanh Chi Hỏa Linh Cao cùng Tốc Phong Linh Đan, hết thảy đều đang tiến hành theo phương hướng hoàn mỹ nhất. Chiếu theo tốc độ này, Tiêu Viêm tự tin rằng trong vòng một tháng sẽ đột phá đến Bát tinh Đại Đấu Sư.
Tiêu Viêm tiếp tục tu luyện thêm hai ngày. Dưới loại tu luyện có thể rõ ràng cảm nhận được thực lực tăng trưởng này, không ai nguyện ý chấm dứt giữa chừng, bởi vì loại khoái cảm của sự trưởng thành này mang đến một cảm giác thư sướng đến run rẩy từ sâu trong linh hồn.
Đương nhiên, mặc dù Tiêu Viêm không muốn thoát ra khỏi trạng thái tu luyện gần như hoàn mỹ này, thế nhưng những nhân tố bên ngoài đã hoàn toàn đánh vỡ ý niệm muốn an tĩnh tu luyện của hắn.
Khi hắn tu luyện liên tục đến buổi chiều ngày hôm sau, khu vực tu luyện thất cao cấp vốn có chút ồn ào ở tầng thứ ba bỗng nhiên trở nên yên tĩnh hơn hẳn vì sự xâm nhập của một đám người.
Kẻ dẫn đầu đám khách không mời mà đến này là một nữ tử mặc bộ váy nhung trắng như tuyết. Nàng có dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, mặt trái xoan, miệng anh đào nhỏ nhắn, hàng mi cong vút như vẽ, đôi mắt to long lanh ướt át. Tất cả những điều này tập hợp lại đều mang đến cho người khác một cảm giác mỹ cảm khi ngắm nhìn. Bởi vậy, cũng không có gì kỳ quái khi bên cạnh nàng luôn có một đám người vây quanh. Dù sao trong Nội Viện này, số lượng nữ tử luôn rất ít, mà nữ tử xinh đẹp thì lại tựa như đóa hoa quý được ong bướm vây quanh.
Bất kể ở nơi nào, mỹ nhân cũng luôn được theo đuổi và ưu ái.
Được vây quanh ở vị trí trung tâm như sao vây quanh trăng, vị nữ tử này mặc dù trên gương mặt luôn mang theo nụ cười ngọt ngào điềm tĩnh, nhưng nếu xem xét tỉ mỉ, vẫn có thể nhìn ra một chút tự đắc và hư vinh trong mắt nàng. Ánh mắt ấy ẩn chứa một chút tự đắc và hư vinh, thứ không chỉ đến từ hào quang của người biểu ca mà còn từ sự công nhận thực sự của bạn bè dành cho nàng.
Lòng hư vinh luôn là thứ mà phụ nữ khó lòng kháng cự nhất. Nhìn đông đảo nam nhân vì mình mà vung tay, trong lòng nữ nhân khó tránh khỏi âm thầm tự đắc.
Tiến vào khu vực cao cấp, đôi mắt của vị nữ tử này dịu dàng liếc nhìn những nam nhân xung quanh đang vì nàng mà cất bước. Khi đối diện với làn thu thủy của nàng, một vài người tâm trí không kiên định, khuôn mặt bất giác ửng đỏ, sau đó vội vàng dời ánh mắt đi nơi khác.
Nhìn thấy mấy nam đệ tử dưới ánh mắt của mình vội vàng lảng tránh, nữ tử khẽ cười, nụ cười xinh đẹp làm cho ánh sáng vốn bị phong bế bên trong tháp trong giây lát cũng trở nên rực rỡ hơn rất nhiều.
Nữ tử mang theo một đám người đi xuyên qua khu vực cao cấp, rồi đột ngột dừng bước ở khu vực cuối cùng. Nơi bọn họ dừng lại, đúng là tu luyện thất mà Tiêu Viêm đã lựa chọn.
Khi ánh mắt xung quanh trông thấy nữ tử dừng bước, nhìn tấm biển hiệu báo có người tu luyện treo trên cánh cửa đóng chặt, một số người không khỏi ngẩn ra. Chợt trong ánh mắt họ toát ra một chút vui sướng khi thấy người khác gặp họa. Gã bên trong chẳng lẽ không biết tu luyện thất này là chỗ chuyên dụng của Tuyết tiên tử Liễu Phỉ sao?
Nữ tử mặc váy lông tuyết hồ màu trắng dừng bước, nhìn cánh cửa tu luyện thất đóng chặt, trên gương mặt cũng thoáng hiện lên một chút kinh ngạc. Chuyện tu luyện thất bị người khác chiếm dụng, nàng đã rất lâu rồi không gặp phải. Lần trước, dường như là nửa năm về trước thì phải? Nhưng gã chiếm dụng phòng tu luyện của nàng khi đó đã bị những kẻ theo đuổi nàng đánh cho nửa tháng trời không xuống giường được. Từ đó về sau, trong Nội Viện này, rất ít người dám đến tu luyện thất này lần nữa. Không ngờ hôm nay, lại gặp phải chuyện khiến người ta hoài niệm thế này.
“Ha hả, Phỉ nhi, xem ra lại gặp một tên mù mắt rồi.”
Ở phía sau nữ tử, một gã nam tử thân hình cao lớn nhìn cánh cửa đóng chặt, trên khuôn mặt lộ ra một chút ý cười. Chuyện này không thể nghi ngờ sẽ là cơ hội tốt để hắn thể hiện trước mặt mỹ nhân.
Liễu Phỉ nhàn nhạt cười, khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói:
“Lôi Nạp, đối với người ta khách khí một chút.”
Nghe lời nói như ngầm ra lệnh của Liễu Phỉ, tên nam tử được gọi là Lôi Nạp kia, khóe miệng nhếch lên, cười gật đầu, nói:
“Yên tâm đi, làm cho hắn hiểu ra vấn đề là được rồi. Liễu Kình đại ca đã dặn ta phải bảo vệ ngươi, ngươi là biểu muội của hắn, ta tự nhiên sẽ không để ngươi chịu nửa điểm ủy khuất.”
Nghe được cái tên có thanh danh hiển hách trong Nội Viện được Lôi Nạp kính sợ thốt ra, Liễu Phỉ không khỏi mím môi, trong con ngươi xẹt qua một tia cảm xúc mà người ngoài khó lòng phát hiện. Người nam tử có khí phách sắc bén kia, từ nhỏ đã để lại trong tim nàng một bóng dáng cực kỳ sâu đậm. Đi theo hắn tiến vào Già Nam Học Viện, mặc dù bên cạnh có vô số người theo đuổi, nhưng khi so sánh với bóng hình ấy, tất cả đều trở nên ảm đạm vô sắc.
Lôi Nạp chậm rãi đi tới trước tu luyện thất, nắm chặt thiết quyền, nện thật mạnh lên cửa phòng. Nhất thời, tiếng kim khí va chạm vang vọng khắp khu vực này.
Tiếng vang kéo dài gần hai phút mới dần dần tiêu tán, nhưng cánh cửa đóng chặt kia vẫn không có động tĩnh gì.
Thấy tu luyện thất không hề có động tĩnh, Liễu Phỉ khẽ nhíu mày. Sắc mặt Lôi Nạp cũng hơi trầm xuống, hắn lại giơ nắm đấm lên, vừa định hung hăng nện xuống thì cánh cửa đang đóng chặt bỗng vang lên tiếng “két” rồi từ từ mở ra.
“Hừ.”
Trông thấy cửa phòng rốt cuộc cũng mở, Lôi Nạp hừ lạnh một tiếng, thu hồi nắm tay, lùi lại vài bước, ánh mắt không có ý tốt nhìn chằm chằm vào bên trong.
Cùng với việc cửa phòng mở ra, tất cả ánh mắt trong khu vực này đều nhanh chóng phóng tới.
Dưới những ánh mắt ẩn chứa đủ loại cảm xúc soi mói, một thanh niên mặc hắc bào, sắc mặt âm trầm từ trong tu luyện thất chậm rãi bước ra. Bị ai ngắt ngang tu luyện, chỉ sợ sắc mặt cũng đều không hòa nhã nổi. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Lôi Nạp đang đứng lùi lại phía sau, nhướng mày, thanh âm lạnh lùng nói:
“Các hạ đây là có ý gì?”
“Tiểu tử, mới tới hả?” Lôi Nạp cười khẩy, liếc xéo Tiêu Viêm, nói tiếp: “Chẳng lẽ không biết gian tu luyện thất này, người ngoài không được phép sử dụng sao?”
“Ta đã xem qua quy củ của Thiên Phần Luyện Khí Tháp, trên đó không hề ghi rằng tu luyện thất này người ngoài không được phép sử dụng.” Tiêu Viêm lắc đầu, cực kỳ thành thật trả lời.
Bị câu trả lời rành mạch của Tiêu Viêm làm cho nghẹn họng, sắc mặt Lôi Nạp lại trầm xuống, cười lạnh nói:
“Rất can đảm, cũng dám giỡn mặt ta?”
“Không rảnh.” Tiêu Viêm khẽ phất ống tay áo, thản nhiên nói: “Nếu không có việc gì, xin mời rời đi, đừng quấy rầy ta tu luyện.”
Nói xong, hắn liền xoay người định trở vào.
“Các hạ khoan đã.”
Một thanh âm ngọt ngào bỗng vang lên làm Tiêu Viêm hơi dừng bước. Hắn ngước mắt lên, không mặn không nhạt nhìn vị nữ tử mặc váy lông tuyết hồ màu trắng kia. Vừa mới bước ra, hắn đã hiểu, nữ nhân này có lẽ mới là ngọn nguồn của mọi chuyện.
Bị Tiêu Viêm nhìn thẳng một cách thản nhiên, Liễu Phỉ không khỏi có chút kinh ngạc. Bởi vì trong ánh mắt của người trước mặt, đừng nói là không có nửa điểm lảng tránh hay ái mộ như những nam tử khác, mà ngay cả sự thưởng thức thuần túy đối với một vẻ đẹp cũng không hề có. Ánh mắt ấy giống như đang nhìn mấy gã đàn ông xung quanh, không có gì khác biệt.
“Có chuyện gì sao?”
“Vị đồng học này, gian tu luyện thất này vốn là nơi ta chuyên dùng để tu luyện, thật ngại quá.” Liễu Phỉ định thần lại, đôi mày hơi nhíu, trong lòng có chút bất mãn với thái độ lạnh nhạt của Tiêu Viêm, nhưng trên gương mặt vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng.
Nghe những lời này của Liễu Phỉ, Tiêu Viêm cũng nhíu mày thật chặt. Sau một lúc lâu, hắn chỉ vào tu luyện thất, nói:
“Đây là đặc quyền Nội Viện cấp cho ngươi sao? Có văn bản chứng minh của Nội Viện không? Nếu tu luyện thất này thật sự là Nội Viện xây riêng cho một mình ngươi, vậy ta xin lỗi vì đã chiếm dụng mấy ngày nay.”
Lời nói mang theo ý cười nhàn nhạt của Tiêu Viêm chậm rãi quanh quẩn ở khu vực tu luyện thất cao cấp này. Mà sau những lời của hắn, tất cả những người vốn định xem náo nhiệt đều không khỏi ngẩn ra, chợt có chút thương hại mà thầm than một tiếng.
Gương mặt Liễu Phỉ vốn đang nở nụ cười ngọt ngào, lúc này cũng đã từ từ trở nên khó coi.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ