Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 488: CHƯƠNG 483: LIỄU PHỈ

Khi những lời lãnh đạm của Tiêu Viêm vang lên, sắc mặt Liễu Phỉ dần trở nên khó coi. Yêu cầu Nội Viện dành riêng cho mình một phòng tu luyện ư? Lời này mà truyền ra ngoài, e rằng sẽ khiến vô số người cười đến rụng răng. Với địa vị của Già Nam học viện trên Đấu Khí đại lục, đừng nói là một người có thiên phú chỉ gần bằng đệ tử xuất sắc, cho dù là biểu ca của nàng, người có danh vọng lẫy lừng trong Nội Viện, cũng không có được tư cách đó. Bởi vậy, lời nói của Tiêu Viêm không khác gì đang trực tiếp chế giễu nàng.

Ngay lúc Tiêu Viêm dứt lời, cả khu vực xung quanh liền rơi vào tĩnh lặng, một cơn sóng ngầm đang âm thầm dấy lên bên ngoài phòng tu luyện.

Một bên, Lôi Nạp cũng đã trấn tĩnh lại sau lời nói của Tiêu Viêm, khuôn mặt lập tức trở nên âm trầm đáng sợ. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, thanh âm khàn khàn nén giận:

- Tiểu tử, hỗn láo! Chẳng lẽ ngươi không biết quy củ sao? Nếu muốn khiêu chiến cũng phải bấm chuông Khiêu Chiến bên ngoài, sao lại giống như một tên mọi rợ dùng sức phá cửa? Ngươi muốn thể hiện sức lực của mình lớn đến mức nào à?

Tiêu Viêm khẽ ngước mắt, hàn ý nhàn nhạt lướt qua con ngươi đen nhánh. Ngón tay hắn chỉ về phía một cái nút màu đen bên cạnh, lạnh lùng cất giọng, thanh âm không chút tình cảm.

Mặc dù trong Thiên Phần Luyện Khí tháp, kẻ nào nắm đấm cứng hơn thì kẻ đó được hưởng thụ điều kiện tốt nhất, nhưng nếu đã có người vào phòng tu luyện trước, kẻ đến sau muốn có được căn phòng đó thì phải bấm chuông Khiêu Chiến ở bên ngoài. Muốn chuông Khiêu Chiến vang lên, người khiêu chiến phải đặt Hỏa Năng tạp vào, hơn nữa còn không được lấy lại Hỏa Năng trong vòng một ngày tiếp theo.

Chỉ cần có người bấm chuông Khiêu Chiến, người tu luyện bên trong sẽ cảm nhận được tâm hỏa từ từ yếu đi. Theo đó, người tu luyện có thể tỉnh lại từ trạng thái tu luyện mà không gặp bất kỳ nguy hiểm nào. Đây là cơ chế do Nội Viện tạo ra để bảo vệ các học viên.

Thế nhưng, Lôi Nạp lúc trước rõ ràng đã phớt lờ quy củ, lựa chọn cách trực tiếp và thô bạo nhất để đánh thức người bên trong: mạnh mẽ phá cửa.

Mặc dù cửa phòng tu luyện được làm từ vật liệu đặc thù, nhưng một lực lớn như vậy đập vào vẫn tạo ra âm thanh chói tai, đủ để quấy nhiễu người tu luyện bên trong, thậm chí ép họ phải thoát khỏi trạng thái tu luyện.

Vì vậy, từ lúc bước ra, sắc mặt Tiêu Viêm luôn cực kỳ âm trầm, lời nói cũng bén nhọn không chừa cho đối phương một đường lui.

Bị Tiêu Viêm vạch tội, Lôi Nạp nhất thời không phản bác được, vẻ tức giận trên mặt càng lúc càng tăng. Ngày thường quen thói ngang ngược, hắn chưa bao giờ để ý đến những quy củ này, hơn nữa hắn cho rằng những kẻ tu luyện ở tầng thứ ba này làm sao có thực lực mạnh bằng hắn. Cho nên vừa rồi hắn mới bỏ qua việc bấm chuông mà dùng biện pháp mạnh mẽ và hữu hiệu nhất để ép người bên trong phải ra ngoài.

Lôi Nạp đang giận dữ chỉ tay vào Tiêu Viêm, ngược lại phá lên cười:

- Hay cho một tên có bản lĩnh… Mấy ngày nay ta đang thấy ngứa tay, hôm nay phải giãn gân cốt, giáo huấn ngươi một trận cho ra trò mới được.

Dứt lời, một cỗ khí thế mạnh mẽ từ trong cơ thể Lôi Nạp bùng phát, mang theo áp lực mãnh liệt khiến một vài học viên xung quanh không nhịn được phải lùi lại mấy bước.

“Thực lực khoảng Tứ tinh Đấu Linh, nhỉnh hơn Phó Ngao một chút…” Cảm nhận được khí thế của Lôi Nạp, sắc mặt Tiêu Viêm không hề thay đổi, trong lòng đã nhìn thấu thực lực của đối phương.

Một bên, sắc mặt khó coi của Liễu Phỉ đã dịu đi đôi chút. Thấy Lôi Nạp tỏa ra khí thế nhắm vào Tiêu Viêm, nàng ta vẫn im lặng, không hề có ý định ngăn cản. Bao nhiêu năm qua, nàng chưa từng bị ai chế giễu hay sỉ nhục như vậy. Hôm nay bị Tiêu Viêm dùng lời lẽ sắc bén làm cho bẽ mặt, thấy có người muốn giáo huấn hắn, tất nhiên nàng rất vui lòng đứng xem.

- Lôi Nạp đại ca, đừng ra tay quá nặng, kẻo biểu ca của ta lại trách móc.

Liễu Phỉ liếc qua Tiêu Viêm, nhàn nhạt nói với Lôi Nạp.

- Hắc hắc, được thôi.

Lôi Nạp cười đáp, rồi quay sang Tiêu Viêm nhe răng cười, đấu khí mạnh mẽ cấp tốc ngưng tụ.

Thấy hai bên sắp sửa động thủ, những người vây xem vội vàng lùi ra xa, sợ bị vạ lây.

Lạnh lùng nhìn vẻ mặt nhe răng cười của Lôi Nạp, sắc mặt Tiêu Viêm lại càng âm trầm hơn. Hắn hít một hơi không khí ấm nóng trong tháp, lạnh lùng nói:

- Ngươi thật sự muốn đánh?

- Ngươi sợ rồi sao!

Lôi Nạp lập tức lớn tiếng:

- Cút khỏi phòng tu luyện này ngay lập tức, sau đó cho Liễu Phỉ một lời giải thích rõ ràng, hơn nữa sau này không được bước chân vào khu vực cao cấp này nữa, ta liền có thể bỏ qua cho ngươi.

Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ cụp mắt xuống, yên lặng gật đầu. Ngón tay khẽ động, một viên đan dược màu tím đã xuất hiện, được hắn đưa vào miệng thong thả nhai nuốt.

- Hắc, tiểu tử muốn dùng đan dược để tăng thực lực sao?

Nhìn hành động của Tiêu Viêm, Lôi Nạp không khỏi cười lạnh một tiếng, khuôn mặt thoáng vẻ khinh thường. Hắn có thể cảm nhận được khí tức của Tiêu Viêm chỉ ở khoảng Đại Đấu Sư, căn bản không thể so sánh với hắn.

Tiêu Viêm hoàn toàn không để ý đến hắn. Hắn khẽ nhếch miệng, một ngọn Tử Sắc Hỏa Diễm bay ra, được hắn nắm trọn trong lòng bàn tay.

Nhìn thấy ngọn lửa trên tay Tiêu Viêm, Lôi Nạp ngẩn ra, rồi nhíu mày cười lạnh:

- Xem ra cũng có chút bản lĩnh, thảo nào lại kiêu ngạo như thế. Nhưng chỉ dựa vào thứ này mà muốn thắng được ta sao, còn xa lắm.

Tiêu Viêm vẫn không đáp lời, tay phải mở ra, một ngọn lửa màu xanh khác chợt hiện.

Thấy một tay Tiêu Viêm là ngọn lửa màu tím, một tay là ngọn lửa màu xanh, trong mắt Lôi Nạp cuối cùng cũng xẹt qua một tia kinh ngạc. Hắn tuy cuồng vọng nhưng không phải kẻ ngu ngốc, nhiệt độ nóng bỏng tỏa ra từ hai loại hỏa diễm này đủ để hắn phải cực kỳ cẩn trọng.

“Không thể trì hoãn thêm nữa…” Ý nghĩ vừa lóe lên, thân hình Lôi Nạp khẽ động, năng lượng màu vàng sẫm mắt thường có thể thấy được dâng trào, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể hắn.

- Tiểu tử, hôm nay ta sẽ cho ngươi một bài học, để ngươi biết rằng ở Nội Viện này, muốn yên ổn thì tốt nhất nên im lặng một chút.

Lôi Nạp cười lạnh nói, rồi đột nhiên dậm mạnh chân xuống đất, thân hình tựa như một đầu ma thú hệ thổ khổng lồ, mang theo kình phong hung hãn ập về phía Tiêu Viêm.

Lạnh lùng nhìn kình phong mãnh liệt ập tới khiến hắc bào dính sát vào người, khuôn mặt Tiêu Viêm trở nên lạnh buốt. Khi thân hình Lôi Nạp cấp tốc phóng đại trong con ngươi đen nhánh, ngọn lửa xanh và tím trong tay hắn đột nhiên dung hợp vào nhau.

Ngay lúc hai ngọn lửa chạm vào nhau, Tiêu Viêm khẽ bước sang trái một bước, vừa vặn tránh được luồng áp lực của Lôi Nạp.

Bàn chân đạp mạnh xuống đất, Lôi Nạp không quay đầu lại, thân thể xoay một vòng xé gió tạo nên tiếng rít chói tai, tiếp tục hung hăng đánh tới Tiêu Viêm.

Hai tay Tiêu Viêm dán chặt vào nhau, thanh diễm và tử diễm đang nhanh chóng dung hợp, ngọn lửa trông như điện quang không ngừng phát ra âm thanh xèo xèo. Cảm nhận được một luồng kình phong bén nhọn đang lướt tới, thân thể Tiêu Viêm đột nhiên nghiêng đi một góc khó tin, bàn chân khẽ đạp xuống đất, một đạo năng lượng nổ vang giúp thân hình hắn cấp tốc lùi lại.

Lôi Nạp đang đạp trên mặt đất tức thì bật người lên không trung, hai tay hóa thành trảo, tựa như một con ưng hung hãn chụp xuống con mồi, nhắm thẳng vào thân thể đang lùi lại của Tiêu Viêm.

Một chân đá vào vách đá phía sau, lực phản chấn mạnh mẽ giúp Tiêu Viêm lần nữa tránh được đòn tấn công hung hãn của Lôi Nạp. Trong lúc né tránh, khóe mắt Tiêu Viêm vẫn liếc qua ngọn lửa hai màu trên tay đã gần dung hợp thành công, chỉ cần thêm một chút thời gian nữa là có thể hình thành Phật Nộ Hỏa Liên đủ để trọng thương đối thủ.

Lần này, hắn không muốn trận đấu kéo dài. Để tránh phiền phức về sau, Tiêu Viêm phải dùng thực lực tuyệt đối để khiến danh tiếng của mình vang như sấm bên tai kẻ khác, nếu không những kẻ đến quấy rầy hắn tu luyện sẽ nối đuôi nhau không dứt.

Phật Nộ Hỏa Liên sắp hình thành đang tỏa ra nhiệt độ kinh khủng hơn bất kỳ đấu kỹ nào. Hai bàn tay như móng vuốt của Lôi Nạp đánh mạnh xuống đất, kình khí bén nhọn khiến nền đá đen cứng rắn cũng phải nứt ra một khe hở.

Trong vòng chưa đầy hai phút, hai người một công một thủ đã giao tranh hơn mười hiệp. Kình khí sắc bén cùng với bóng người chợt ẩn chợt hiện làm những người vây xem không khỏi kinh hô. Họ kinh hô một là vì Lôi Nạp ra tay quá ngoan độc, hai là vì Tiêu Viêm chỉ có thực lực Đại Đấu Sư mà lại có thể cầm cự với Lôi Nạp lâu như vậy. Phải biết rằng, với thực lực Tứ tinh Đấu Linh của Lôi Nạp, dù là trong toàn bộ Nội Viện, số người có thể đánh thắng hắn cũng không vượt quá một trăm.

“Xoẹt!”

Lại là một đòn công kích cực kỳ mãnh liệt, thân hình Tiêu Viêm thoáng chững lại, hắc bào bị Lôi Nạp hung hăng xé rách, may mà thân thể không bị thương.

Liên tục công kích mà vẫn bị Tiêu Viêm né tránh hết lần này đến lần khác, sự tức giận trên mặt Lôi Nạp càng lúc càng lớn. Hắn ngẩng đầu nhìn Tiêu Viêm đang không ngừng né tránh, châm chọc nói:

- Ngươi là thỏ đế à! Không dám đối đầu trực diện với ta sao?

Nghe lời này của Lôi Nạp, một vài học viên vây xem âm thầm cười nhạo. Ngươi đường đường là Đấu Linh đi ăn hiếp một Đại Đấu Sư, lại còn để người ta né được hết công kích của mình, chẳng lẽ ngươi nghĩ người ta cũng ngu như ngươi sao?

Nhưng ngay lúc một vài học viên còn đang âm thầm cười nhạo, thân hình đang di chuyển mơ hồ của Tiêu Viêm đột ngột dừng lại. Khuôn mặt thanh tú lúc này tràn ngập hàn ý băng lãnh, con ngươi đen nhánh nhìn thẳng vào Lôi Nạp.

Thấy Tiêu Viêm thực sự nghe lời không né tránh nữa, Lôi Nạp mừng rỡ, bàn chân hung hăng đạp xuống đất, thân hình bạo liệt lao tới.

Lạnh lùng nhìn Lôi Nạp đang hùng hổ lao đến, thân thể Tiêu Viêm vẫn bất động. Hắn chậm rãi giơ tay lên, một đóa Thanh Tử Hỏa Liên cỡ bàn tay xuất hiện, lơ lửng trong lòng bàn tay hắn.

Khi Thanh Tử Hỏa Liên vừa xuất hiện, không gian xung quanh bàn tay Tiêu Viêm đột nhiên nổi lên từng gợn sóng. Ánh mắt mọi người nhìn lại, chỉ thấy không gian nơi đó dường như bị bóp méo, ai nấy đều kinh hãi đến sững sờ.

Lôi Nạp đang lao tới cũng phát hiện ra dị tượng do hỏa liên trong tay Tiêu Viêm gây ra, vẻ kinh hãi lập tức hiện lên trên mặt. Hắn mơ hồ cảm nhận được nguồn năng lượng khủng bố ẩn chứa bên trong đóa hỏa liên kia.

“Nguy hiểm… Bằng thực lực của hắn sao có thể thi triển ra đấu kỹ khủng bố đến mức này được?” Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, Lôi Nạp kinh hãi, bàn chân vội vàng miết mạnh xuống đất, tay đánh xuống tạo ra một luồng kình khí, mượn lực phản chấn để thân hình đang lao tới cấp tốc dừng lại, sau đó hai chân vội vàng lùi về phía sau.

“Thình thịch!”

Lạnh lùng nhìn Lôi Nạp đang thối lui, chân trái Tiêu Viêm nhẹ nhàng bước ra sau rồi hạ xuống, một đạo năng lượng từ lòng bàn chân bùng nổ. Thân thể Tiêu Viêm hóa thành một bóng đen mơ hồ như tia chớp, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Lôi Nạp, hỏa liên trong tay hung hăng ấn xuống người hắn.

Thanh Tử Hỏa Liên cấp tốc phóng đại trong mắt Lôi Nạp, trong mắt hắn bắn ra tia kinh hãi tột độ, khuôn mặt vặn vẹo dưới sức nóng kinh hoàng tỏa ra từ đóa hỏa liên.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!