Gương mặt Tiêu Viêm lạnh như băng, Thanh Tử Hỏa Liên trong tay hung hăng công kích Lôi Nạp đang kinh hãi tột độ. Sức mạnh cuồng bạo đó không hề có ý định nương tay.
- Dừng tay!
Thế nhưng, ngay khi Hỏa Liên chỉ còn cách Lôi Nạp khoảng hai thước thì một tiếng quát già cỗi đột nhiên vang lên. Trong tiếng quát ẩn chứa đấu khí hùng hậu, nhất thời khiến các học viên trong khu vực cảm thấy màng nhĩ bị chấn động đau nhói.
Nghe thấy tiếng quát, sắc mặt Tiêu Viêm khẽ biến, một ý nghĩ lướt qua trong đầu, hắn lập tức ghìm chặt bàn tay, dừng lại giữa không trung. Nhưng cho dù như thế, nhiệt độ kinh người tỏa ra từ hỏa liên cũng trong nháy mắt thiêu rụi mái tóc của Lôi Nạp thành tro tàn.
"Xuy!"
Ngay khoảnh khắc bàn tay Tiêu Viêm ngừng lại, một đạo kình phong cực kỳ mạnh mẽ xé gió lao đến. Tuy nhiên, nó không hướng về phía Tiêu Viêm mà bắn thẳng vào người Lôi Nạp. Lập tức, dưới luồng kình khí hung hãn này, cả người Lôi Nạp như diều đứt dây, bị hất văng về phía sau, đập mạnh vào bức tường. Hắn liền phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ một mảng lớn nền đất đen kịt.
Khi Lôi Nạp bị một kích kia đánh bay, Tiêu Viêm cũng mất đi mục tiêu công kích. Hắn chỉ chậm rãi đứng thẳng người, đóa Thanh Tử Hỏa Liên to bằng bàn tay lơ lửng trên tay, cùng với ánh mắt của mọi người trong sân hướng về phía tiếng quát vừa vang lên.
Tại nơi cuối thông đạo, vài bóng người lướt đến, dẫn đầu rõ ràng là một lão giả. Với tốc độ cực kỳ mau lẹ, mọi người chỉ thấy mấy cái bóng vừa thoáng qua đã xuất hiện ngay tại hiện trường.
- Hách trưởng lão?! Sao ngài ấy lại bị kinh động đến đây?
Nhìn lão giả thân hình gầy gò vừa xuất hiện, một số học viên đang vây xem không khỏi biến sắc, thất thanh hô lên. Trưởng lão thủ tháp có địa vị cực cao trong Nội viện, chuyện ẩu đả giữa các học viên này vốn không thể kinh động đến họ, không ngờ hôm nay, vị tổng quản của tầng thứ ba này lại đích thân hiện diện. Điều này khiến các học viên vô cùng kinh ngạc.
Không lâu sau khi lão giả lướt đến, bốn, năm thân ảnh cũng bám sát theo sau. Mấy người này đều là đạo sư trong tháp, cũng vì cảm nhận được năng lượng dao động kinh khủng nên mới chạy đến.
- Các ngươi đang làm gì?
Lão giả thân hình gầy gò quét ánh mắt sắc bén ra bốn phía, lạnh lùng quát.
Nghe tiếng quát của lão giả, các học viên xung quanh đều ngậm chặt miệng. Uy danh của các trưởng lão trong học viện không thể xâm phạm, đắc tội với họ chắc chắn không có kết cục tốt đẹp.
- Hách trưởng lão, sao lại có thể kinh động đến lão nhân gia người vậy? Nơi này chỉ là luận bàn bình thường một chút thôi ạ.
Một giọng nói ngọt ngào pha lẫn chút nũng nịu phá vỡ sự im lặng. Liễu Phỉ đã nhanh chân tiến về phía Hách trưởng lão, cười nói.
- Luận bàn bình thường? Hừ, nếu lão phu đến trễ một chút, chỉ sợ đã xảy ra án mạng rồi!
Hách trưởng lão khiển trách. Ánh mắt ông dừng lại trên người Tiêu Viêm. Khi ánh mắt quét đến đóa Thanh Tử Hỏa Liên trong lòng bàn tay hắn, đồng tử ông ta đột nhiên co rụt lại, hẳn là đã cảm nhận được năng lượng khủng bố ẩn chứa bên trong.
- Tiểu gia hỏa, có thể hóa giải Hỏa Liên trong tay ngươi trước được không? Chuyện ở đây, lão phu sẽ chủ trì công đạo.
Tiến một bước về phía Tiêu Viêm, Hách trưởng lão dừng lại, trong phạm vi này, cho dù xảy ra chuyện gì ông đều có thể ứng phó.
- Hoàn toàn nghe theo trưởng lão.
Nghe lời Hách trưởng lão, Tiêu Viêm hơi chần chừ rồi cũng gật đầu. Hắn hiểu rõ quyền lực của các vị trưởng lão trong Nội viện nên không muốn sơ suất đắc tội với họ.
Tay phải chậm rãi trùm lên đóa Thanh Tử Hỏa Liên đang lơ lửng, linh hồn lực lượng mạnh mẽ tuôn ra, xâm nhập vào bên trong, tách rời nguồn năng lượng hỏa diễm đã kết hợp chặt chẽ. Theo thực lực tăng trưởng, việc điều khiển Phật Nộ Hỏa Liên của Tiêu Viêm cũng ngày càng lô hỏa thuần thanh. Trước kia ngay cả việc dung hợp cũng khó khăn, hiện tại hắn đã có thể thu phóng tự nhiên.
Bị linh hồn lực lượng ăn mòn, hai màu xanh tím đang xoắn vào nhau bắt đầu dao động kịch liệt. Nhìn thấy sự dao động của Hỏa Liên, sắc mặt Hách trưởng lão cũng căng thẳng hơn nhiều, nếp nhăn dúm dó lại, đấu khí trong tay lúc ẩn lúc hiện, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên, tình huống xấu nhất như trong dự liệu của Hách trưởng lão đã không xảy ra. Thanh Tử Hỏa Liên sau khi dao động một lát liền dần trở nên hư ảo, trong chớp mắt đã biến mất khỏi lòng bàn tay Tiêu Viêm.
Thấy đóa hỏa liên kinh khủng đó cuối cùng cũng biến mất, Hách trưởng lão lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, thân thể đang căng thẳng cũng dần thả lỏng.
- Tiểu gia hỏa, ngươi là Tiêu Viêm phải không?
Thở ra một hơi, Hách trưởng lão đánh giá Tiêu Viêm từ trên xuống dưới, lại nghĩ đến Hỏa Liên khủng bố ban nãy, trong mắt không giấu được vẻ kinh ngạc lướt qua, cất tiếng hỏi.
Trong lòng có chút bất ngờ, Tiêu Viêm không ngờ đến cả Hách trưởng lão cũng nghe qua tên của mình. Hắn vội cười rồi gật đầu:
- Tiểu tử là Tiêu Viêm, ra mắt Hách trưởng lão.
- Ha ha.
Cười gật đầu, thái độ lạnh nhạt của Hách trưởng lão đối với Tiêu Viêm rõ ràng đã dịu đi rất nhiều, ông hỏi:
- Ở đây đã xảy ra chuyện gì?
- Hách trưởng lão, người cũng biết phòng tu luyện này trước giờ vẫn thường được Phỉ nhi sử dụng. Hôm nay lại bị người ta chiếm mất, Lôi Nạp đại ca chỉ muốn đòi lại công đạo giúp Phỉ nhi thôi, không ngờ tên này xuống tay lại độc ác như vậy. Lúc đó, nếu không phải trưởng lão lên tiếng, e rằng Lôi Nạp đại ca đã phải táng mạng nơi đây.
Nghe Hách trưởng lão hỏi đến ngọn nguồn sự việc, Liễu Phỉ lập tức bước lên một bước, gương mặt xinh đẹp thoáng vẻ tủi thân nói.
Bởi vì tu luyện lâu dài ở tầng thứ ba nên Liễu Phỉ cũng có duyên gặp Hách trưởng lão vài lần. Hơn nữa vì nàng xinh đẹp nên những lần nói chuyện đó, Hách trưởng lão đều khá ôn hòa. Hiện tại nàng mở lời trước, hiển nhiên là muốn Hách trưởng lão xử phạt Tiêu Viêm.
Nếu là bình thường, đối phương lại là một học viên vô danh khác, Hách trưởng lão có lẽ sẽ nể mặt nữ nhân mà trừng phạt kẻ trước mặt một phen. Nhưng hôm nay, người vi phạm là Tiêu Viêm, học viên được Đại trưởng lão đích danh dặn dò phải chiếu cố, nên nguyện vọng này của Liễu Phỉ rõ ràng sẽ khiến nàng phải thất vọng.
Quả nhiên, nghe lời tố cáo của Liễu Phỉ, Hách trưởng lão chỉ lạnh nhạt nhướng mí mắt, hướng ánh mắt về phía Tiêu Viêm, cười nói:
- Tiêu Viêm, ngươi nói xem.
Thấy Hách trưởng lão không để ý đến mình, Liễu Phỉ không khỏi ngẩn người, chợt phẫn nộ lui lại. Nàng rất rõ thực lực của trưởng lão, nếu đổi lại là biểu ca của nàng đến, có lẽ còn được nể vài phần mặt mũi, còn thực lực và thiên phú tu luyện của nàng… vẫn nên sớm tỉnh táo lại thì hơn.
Lạnh nhạt liếc nhìn Liễu Phỉ đang tố cáo mình, trên mặt Tiêu Viêm xẹt qua một nụ cười lạnh không thể che giấu. Chắp tay cảm tạ Hách trưởng lão, hắn đem toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối kể lại. Bởi vì có rất nhiều người chứng kiến nên hắn cũng không thêm mắm dặm muối, chỉ thuật lại đúng theo sự thật.
Theo từng lời Tiêu Viêm kể, sắc mặt Hách trưởng lão không khỏi trở nên khó coi. Hơi nghiêng đầu, ông lạnh lùng liếc đến Lôi Nạp đang đứng ở góc tường. Bị ánh mắt ấy quét qua, Lôi Nạp vốn còn kiêu ngạo nhất thời sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Liễu Phỉ ở bên cạnh nghe Tiêu Viêm cũng lôi mình vào câu chuyện, gương mặt không nhịn được lại khó coi thêm một chút.
- Lôi Nạp, thân là học trưởng lại không tuân thủ quy tắc trong tháp, phạt ba mươi ngày Hỏa Năng, trong vòng ba ngày phải nộp đủ, nếu không, trong vòng một tháng cấm tiến vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp.
Sau khi Tiêu Viêm kể xong, Hách trưởng lão khẽ gật đầu. Dưới nhiều ánh mắt chăm chú, ông quẳng ánh mắt về phía Lôi Nạp, lạnh giọng nói.
Nghe án phạt từ miệng Hách trưởng lão, các học viên xung quanh cũng sững sờ, ánh mắt thương hại chuyển về phía Lôi Nạp đang tái nhợt mặt mày. Lần này hắn phải xuất huyết nặng rồi.
- Liễu Phỉ, tuy không phải thủ phạm chính nhưng lại giật dây, phạt mười ngày Hỏa Năng, nộp đủ trong ba ngày, nếu không xử phạt như Lôi Nạp.
Ánh mắt lạnh nhạt lại chuyển sang Liễu Phỉ. Tiếng quát quả thật làm Liễu Phỉ ngây người. Nàng không ngờ Hách trưởng lão lại xử phạt cả mình.
- Tiêu Viêm, tuy sự việc có nguyên nhân, nhưng ra tay quá nặng, phạt năm ngày Hỏa Năng coi như cảnh cáo.
Hách trưởng lão cuối cùng lại quay sang Tiêu Viêm, khẽ quát.
Nghe thấy hình phạt của Tiêu Viêm khác hẳn những người kia, các học viên xung quanh lại lần nữa kinh ngạc, liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng như đã hiểu ra điều gì đó, đều giữ im lặng. Trong lúc luận bàn mà xuống tay đoạt mạng, dựa theo quy tắc phải bị xử phạt cực kỳ nặng. Kẻ xui xẻo có thể bị cấm vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp tu luyện trong vòng một hai tháng. So với hình phạt năm ngày Hỏa Năng của Tiêu Viêm quả là một trời một vực.
Mọi người đều không ngờ Tiêu Viêm lại có chỗ dựa như vậy, Liễu Phỉ và Lôi Nạp lần này coi như đã đá phải tấm sắt rồi.
- Hách trưởng lão, phán quyết của người với Tiêu Viêm có phải hơi nhẹ không? Luận bàn mà hạ độc thủ phải bị cấm tiến vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp!
Mặt Liễu Phỉ xanh mét, giọng nói cũng trở nên sắc bén hơn rất nhiều.
- Nếu không phục phán quyết của lão phu, có thể đi tìm Đại trưởng lão hoặc Viện trưởng…
Hách trưởng lão liếc Liễu Phỉ một cái, thản nhiên nói.
Nghe vậy, Liễu Phỉ tức đến nghẹn lời. Đại trưởng lão ngày thường thần long thấy đầu không thấy đuôi, bảo nàng đi đâu tìm? Còn về Viện trưởng, từ lúc tiến vào Nội viện đến nay, nàng còn chưa từng được gặp mặt vị Viện trưởng thần bí đó lấy một lần, nói gì đến tìm ngài ấy giải oan?
- Tốt lắm, việc hôm nay kết thúc tại đây, sau này nếu ai còn bất tuân quy tắc trong tháp thì đừng trách lão phu phạt nặng.
Ánh mắt Hách trưởng lão quét ra bốn phía, những người bị ánh mắt quét tới đều vội cúi đầu.
Hách trưởng lão liếc nhìn Tiêu Viêm một cái, sau đó liền xoay người đi theo con đường lúc nãy đã tiến vào.
- Tiểu tử, lần sau cùng người khác luận bàn, không cần phải liều mạng như vậy. Muốn lập uy đương nhiên là tốt, nhưng phàm việc gì quá cũng không tốt…
Nhìn Hách trưởng lão rời đi, Tiêu Viêm vừa định khom người tiễn thì một giọng nói già nua lại nhẹ nhàng vang vọng bên tai. Nghe tiếng nói này, Tiêu Viêm chợt ngẩn ra rồi lặng lẽ gật đầu.
Khi Hách trưởng lão rời đi, khu vực này lại lần nữa chìm vào im lặng. Những ánh mắt hướng về phía Tiêu Viêm lại mang thêm một phần kính sợ. Đây không phải vì vừa rồi Hách trưởng lão ra mặt bảo vệ hắn, mà là vì đóa Hỏa Liên khủng bố mà Tiêu Viêm thi triển lúc nãy. Chỉ cần có mặt lúc đó đều có thể nhìn ra, nếu Tiêu Viêm không ngừng công kích và Hách trưởng lão không xuất hiện, Lôi Nạp hiện giờ đã biến thành một cỗ tử thi.
Cũng không để ý đến những ánh mắt xung quanh, Tiêu Viêm lại xoay người đi về phía phòng tu luyện cao cấp. Khi đi ngang qua Liễu Phỉ, hắn ngừng lại một chút, thản nhiên nói:
- Không đánh ngươi, chỉ vì ngươi là nữ nhân. Nếu đổi lại là nam nhân, kết cục của ngươi chắc chắn không tốt hơn Lôi Nạp…
Nói xong, Tiêu Viêm phất tay áo, lập tức tiến vào phòng tu luyện, để lại một Liễu Phỉ với vẻ mặt tái nhợt, cắn chặt hàm răng.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà