Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 492: CHƯƠNG 487: PHÁCH THƯƠNG LIỄU KÌNH

Hắn chậm rãi tiến lại gần đại môn. Vài tên thủ vệ nhận ra gương mặt Tiêu Viêm, thoáng sững sờ một lúc, rồi vẻ hưng phấn dần tràn ngập trên mặt. Khi Tiêu Viêm đến gần, mấy người đồng thanh dùng hết sức bình sinh hô lớn:

- Thủ lĩnh!

Thanh âm vang dội khiến không ít người phải ngoái nhìn. Tiêu Viêm hướng về phía đám thủ vệ, bất đắc dĩ khẽ mỉm cười. Hắn tiến lên vài bước, vỗ vỗ vai một người trong số họ rồi thong thả đi vào khu vực của tân sinh, bỏ lại sau lưng gã thủ vệ đang sững sờ vì được ưu ái mà sinh kinh sợ.

- Hắc hắc, mới xa cách một tháng mà thực lực của thủ lĩnh dường như lại tinh tiến không ít. Xem ra chẳng bao lâu nữa, Bàn Môn chúng ta sẽ có một cường giả cấp bậc Đấu Linh. Đến lúc đó, chúng ta cũng chẳng cần phải nhìn sắc mặt của kẻ khác nữa.

Nhìn bóng lưng Tiêu Viêm khuất dần, gã thủ vệ vừa được hắn vỗ vai không khỏi nhếch miệng cười nói.

- Gì chứ, thủ lĩnh bây giờ mà còn phải sợ ai sao? Các ngươi thường trực ở gần Thiên Phần Luyện Khí Tháp, chẳng lẽ chưa nghe qua chuyện kinh thiên động địa đó à? Hắc hắc, chỉ một chiêu đã đánh cho một Tứ tinh Đấu Linh mất đi sức chiến đấu. Trong Nội viện này, có mấy ai làm được chuyện như vậy?

- Chuyện đó ta cũng có nghe nói. Ha ha, bây giờ ở trong tháp tu luyện, các thế lực khác vừa nghe đến người của Bàn Môn chúng ta thì cũng không còn dám dùng mắt chó nhìn người như trước nữa. Tất cả đều là nhờ uy danh của thủ lĩnh!

Tiêu Viêm dĩ nhiên không nghe được những lời bàn luận của đám thủ vệ, lúc này hắn đã thong dong tiến vào khu vực dành riêng cho tân sinh.

Các thành viên Bàn Môn tình cờ đi ngang qua, khi trông thấy Tiêu Viêm đều sững người, sau đó vội vàng tránh sang một bên nhường đường, trong ánh mắt ánh lên vẻ kính sợ và tôn sùng, nhưng cũng xen lẫn chút nghi hoặc khi nhìn hắn đi qua.

Hắn đi thẳng một mạch về tòa lầu các nhỏ của mình. Vừa bước vào cửa, hắn phát hiện trong đại sảnh không chỉ có ba người Huân Nhi, Hổ Gia, Ngô Hạo mà bất ngờ còn có cả Lâm Diễm.

Trong bốn người, Huân Nhi là người đầu tiên phát hiện Tiêu Viêm, nhưng kẻ có phản ứng kịch liệt nhất lại là Lâm Diễm. Hắn từ trên ghế nhảy bật dậy, nhanh như chớp đã lao đến bên cạnh Tiêu Viêm, một tay túm lấy ống tay áo của hắn, lo lắng mắng:

- Mẹ kiếp, tiểu tử nhà ngươi cuối cùng cũng chịu về rồi! Nhanh lên, Băng Linh Đan và Tẩy Tủy Hàn Linh Dịch ngươi đưa lần trước ta dùng hết rồi. Ta đã chờ ngươi ba bốn ngày nay, nếu ngày mai ngươi còn chưa về, ta đã định xông vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp tìm ngươi rồi.

Giật mạnh tay áo khỏi tay Lâm Diễm, Tiêu Viêm đảo mắt nói:

- Gấp cái gì? Một hai ngày không áp chế hỏa độc cũng không chết được đâu.

Nói xong, hắn chẳng thèm để ý đến Lâm Diễm nữa, đi thẳng vào đại sảnh, ngồi xuống một chiếc ghế rồi quay sang cười nói với ba người Huân Nhi:

- Sao rồi? Gần đây Bàn Môn không có chuyện gì chứ? Phía Bạch Bang có động tĩnh gì không?

Vâng. Vốn dĩ, trong một hai ngày đầu huynh bế quan, vẫn có một số thành viên bị Bạch Bang quấy nhiễu trong tháp tu luyện. Nhưng sau khi huynh phô diễn thần uy tại Thiên Phần Luyện Khí Tháp, Bạch Bang đã không còn dám làm càn quá mức, những hành động quấy nhiễu cũng giảm đi đáng kể. Chắc hẳn uy thế của huynh đã phát huy tác dụng.

- Hơn nữa, bây giờ có không ít đệ tử tự do muốn gia nhập Bàn Môn chúng ta. Sau khi trải qua một vài khảo hạch, số lượng thành viên Bàn Môn hiện giờ đã nhiều hơn một phần tư so với lúc huynh bế quan. Thực lực của những đệ tử này cũng không tồi, phần lớn đều ở cấp bậc Đại Đấu Sư.

Huân Nhi tự mình rót cho Tiêu Viêm một chén trà nóng, mỉm cười nói.

- A…?

Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi bật cười thành tiếng:

- Ta chỉ muốn trong lúc bế quan không bị người khác quấy rầy nên mới lấy Lôi Nạp ra để giết gà dọa khỉ, không ngờ lại có hiệu quả tốt như vậy.

- Tạm thời ngươi có thể yên tâm, gã kia hiện tại không rảnh thay Liễu Phỉ ra mặt đâu. Hơn nữa, chỉ còn khoảng hơn nửa năm nữa là đến Đại hội tranh tài của Nội Viện năm năm một lần. Hiện tại hắn đang bế quan ngày đêm, dù thỉnh thoảng có ra khỏi tháp thì cũng đến đấu trường tu luyện đấu kỹ. Cho nên, trước khi đại hội kết thúc, hắn sẽ không tìm ngươi gây phiền toái, nhưng sau đó thì, hắc hắc, khó nói lắm.

Lâm Diễm có chút hả hê nói.

- Đại hội tranh tài Nội Viện?

Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, kinh ngạc hỏi:

- Có cuộc thi đấu này sao? Tại sao chúng ta chưa từng nghe nói?

- Đại hội này không liên quan đến các ngươi... Chỉ có những cao thủ trên "Cường Bảng" mới được tham gia, còn người thường chỉ có thể đứng dưới xem náo nhiệt, nên các ngươi không đủ tư cách để biết là phải.

Lâm Diễm bĩu môi.

- Chỉ cần có thể lọt vào top mười trong đại hội, sẽ có được tư cách trở thành trưởng lão dự bị. Hơn nữa, còn có thể tiến vào tầng thứ chín của Thiên Phần Luyện Khí Tháp để tiếp nhận Tâm Hỏa Tôi Luyện!

- Các ngươi có biết thế nào là Tâm Hỏa Tôi Luyện không? Nói đơn giản, khi trải qua sự tôi luyện của tâm hỏa bản nguyên, chỉ cần ngươi không phải kẻ có nhân phẩm bại hoại, thì gần như chắc chắn sẽ đột phá lên cấp bậc Đấu Vương! Hiểu chưa?

- Chắc chắn đột phá lên Đấu Vương?

Lời này vừa lọt vào tai, ánh mắt Hổ Gia và Ngô Hạo liền trở nên nóng rực. Tu luyện đấu khí, cấp bậc Đấu Vương chính là một cái lạch trời khó có thể vượt qua. Vô số người có thiên phú tu luyện không tồi đều phải dừng chân tại bình cảnh cấp bậc Đấu Linh, mãi mãi không thể tiến thêm một bước.

- Tâm Hỏa bản nguyên?

Khác với hai người kia, sự chú ý của Tiêu Viêm lại đặt vào hai chữ "bản nguyên"... Chẳng lẽ đó chính là... bản thể của Vẫn Lạc Tâm Viêm?

Chén trà trong tay thoáng run lên, một ít nước trà sánh ra ngoài. Tiêu Viêm cố gắng đè nén sự kinh hãi trong lòng, chậm rãi đặt chén trà xuống bàn. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Diễm, nhẹ giọng hỏi:

- Tầng thứ chín, cần tư cách gì mới có thể đi vào?

- Ngươi đừng có mơ mộng hão huyền.

Lâm Diễm đảo mắt, thản nhiên nói:

- Về cơ bản, đệ tử không có khả năng tiến vào tầng thứ chín, càng đừng nói đến tầng thứ mười sâu hơn. Chỉ có trưởng lão của học viện mới đủ tư cách. Cho nên, có những kẻ sau khi tốt nghiệp vẫn cố tình ở lại học viện, tất cả đều ôm mộng trở thành trưởng lão. Bởi vì chỉ cần trở thành trưởng lão, họ sẽ có thể tiến vào tầng thứ chín, thậm chí là tầng thứ mười để tu luyện, nhờ đó nhanh chóng chạm đến cấp bậc Đấu Hoàng.

- Cường giả Đấu Hoàng.

Tiêu Viêm khẽ thở ra một hơi, liếc mắt nhìn Ngô Hạo, đều thấy được vẻ kinh sợ trong mắt đối phương. Cấp bậc này, dù nhìn khắp cả đại lục cũng đủ để trở thành kiêu hùng một phương, không ngờ trong Nội viện này lại có những kẻ mang dã tâm như vậy.

- Chỉ có người trong danh sách "Cường Bảng" mới có tư cách tham gia đại hội?

Tiêu Viêm khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, trầm giọng hỏi.

- Đúng vậy, dù có hạ thấp tiêu chuẩn đi nữa, chẳng lẽ lại đi tuyển chọn trưởng lão dự bị từ đám tân sinh mới vào viện chưa được bao lâu như các ngươi sao?

Lời nói của Lâm Diễm vẫn trắng trợn như trước, hắn hoàn toàn quên mất bốn người trước mặt chỉ mới vào Nội Viện chưa đầy hai tháng.

Đối với lời nói cay độc của Lâm Diễm, Tiêu Viêm chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn hơi ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên những tia sáng bất định. Có lẽ... đây chính là một cơ hội.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!