Trong phòng, Tiêu Viêm cẩn thận quan sát sắc mặt Lâm Diễm, thấy sắc hồng đã nhạt đi rất nhiều so với trước, bấy giờ mới khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói:
- Xem ra việc uống Băng Linh Đan kết hợp với bôi Tẩy Tủy Hàn Linh Dịch quả thật có hiệu quả rõ rệt đối với hỏa độc.
- Quả thật rất hiệu quả, mỗi lần tu luyện xong trong nước có pha Tẩy Tủy Hàn Linh Dịch, dung dịch đều chuyển sang màu đỏ tươi như máu, hơn nữa ta còn cảm nhận được hỏa độc trong cơ thể đang suy giảm nhanh chóng.
Khuôn mặt Lâm Diễm lộ vẻ hưng phấn, vấn đề nan giải khiến hắn đau đầu bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải quyết, việc này đối với hắn mà nói, không nghi ngờ gì là một tin tức cực kỳ tốt.
- Cứ tiếp tục dùng theo phương thuốc này, trong vòng một tháng là có thể khu trừ toàn bộ hỏa độc trong cơ thể.
Lâm Diễm cười cười, vung tay ném một luồng sáng màu xanh nhạt về phía Tiêu Viêm.
Nhẹ nhàng tiếp lấy luồng sáng màu xanh, cảm giác hơi lạnh nhàn nhạt truyền đến tựa như đang cầm một khối băng ngọc thượng hạng. Ánh mắt Tiêu Viêm lướt qua, không khỏi có chút kinh ngạc, vật màu xanh kia chính là Thanh Mộc Tiên Đằng.
- Ngươi làm vậy là ý gì?
Nắm chặt Thanh Mộc Tiên Đằng trong tay, Tiêu Viêm ngẩng đầu cười nói với Lâm Diễm.
- Bây giờ đưa nó cho ta, ngươi không sợ ta đưa cho ngươi loại đan dược không thể chữa trị triệt để sao?
- Ngươi không phải loại người đơn độc, có Bàn Môn ở đây, ta sợ ngươi chạy thoát chắc? Hơn nữa, hiệu quả của nó thế nào, ta tự mình kiểm chứng còn rõ hơn cả kẻ luyện chế ra nó là ngươi.
Lâm Diễm liếc mắt, bĩu môi đáp.
- Ha ha, vậy thì đa tạ!
Ôm quyền hướng về phía Lâm Diễm, Tiêu Viêm cẩn thận cất Thanh Mộc Tiên Đằng mà mình phải rất vất vả mới có được vào trong nạp giới, trong lòng nhất thời thở phào nhẹ nhõm. Từ giờ, việc luyện chế Địa Linh Đan chỉ còn thiếu hai loại dược liệu cuối cùng, nhưng hai loại này muốn có được cũng là cực kỳ khó khăn.
- Được rồi, vật đã tới tay, ta cũng nên đi thôi.
Hướng Tiêu Viêm phất phất tay, Lâm Diễm xoay người tiến về phía cửa. Ngay khi bước tới ngưỡng cửa, hắn quay lại cười nói với Tiêu Viêm:
- Tuy chúng ta đã có giao dịch, nhưng Lâm Diễm ta vẫn nợ ngươi một ân tình. Ngươi đừng cho rằng chỉ dựa vào Thanh Mộc Tiên Đằng là có thể xong hết, tính mạng của Lâm Diễm ta sao có thể so sánh với một khúc cây khô héo đó được!
Nghe vậy, Tiêu Viêm chỉ cười khổ gật đầu.
- Sau này nếu tên Liễu Kình kia đến tìm ngươi gây phiền phức, ngươi cứ sai người báo cho ta biết. Cũng lâu rồi ta không giao thủ với hắn, không biết Liệt Sơn Thương của hắn có trở nên sắc bén và bá đạo hơn xưa không?
Nói xong, Lâm Diễm liền đi thẳng ra cửa, tiếng bước chân dần dần khuất xa.
- Người này tuy tính tình nóng nảy, nhưng lại là kẻ đáng để kết giao.
Tiêu Viêm cười nhẹ lắc đầu, vươn vai đứng dậy, rồi chậm rãi ra khỏi phòng.
- Tiêu Viêm ca ca, Hỏa Tinh Tạp của huynh còn lại bao nhiêu Hỏa Năng?
Trong đại sảnh, Huân Nhi đang chăm chú nhìn ba chiếc Hỏa Tinh Tạp màu xanh, nhìn những con số trên đó mà không khỏi lắc đầu cười khổ. Nàng ngẩng lên, hỏi Tiêu Viêm vừa từ trên lầu đi xuống.
- À, hình như chỉ còn hơn ba mươi điểm… ngay cả tu luyện mười ngày ở tầng thứ tư cũng không đủ.
Tiêu Viêm ngẩn ra, bất đắc dĩ nói.
- Sao vậy? Mọi người đang cần Hỏa Năng sao?
Nhìn bộ dạng của nàng, Tiêu Viêm không khỏi kinh ngạc hỏi.
- Không phải chúng ta, mà là Bàn Môn cần…
Hổ Gia ở bên cạnh đáp lời:
- Ngươi cũng biết đấy, một vài phần thưởng trong Bàn Môn chúng ta đều dùng Hỏa Năng để cấp phát. Hiện tại Bàn Môn vừa mới thành lập, cần nhất chính là Hỏa Năng để làm phần thưởng khích lệ, nên mấy người chúng ta đành phải bỏ tiền túi ra. Huân Nhi gần như đã dùng cạn kiệt số Hỏa Năng của mình, thậm chí chưa từng vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp tu luyện lấy một ngày… Còn ta thì lần trước đã đổi một bộ đấu kỹ, bây giờ cũng chẳng còn lại bao nhiêu, đã giao nộp toàn bộ rồi. Về phần Ngô Hạo… hắn đã thua sạch ở đấu trường rồi.
Nghe những lời cuối cùng của Hổ Gia, Ngô Hạo không khỏi có chút đỏ mặt, cười khan:
- Trước kia là do ta chưa kịp thích ứng, bây giờ tỷ lệ thắng không phải đang dần tăng lên sao? Chẳng bao lâu nữa là có thể thu hồi lại toàn bộ vốn liếng đã bỏ ra thôi.
- Chờ ngươi kiếm lời về, chỉ sợ Bàn Môn vì không cấp được phần thưởng mà tổn thất danh dự nặng nề rồi. Một khi như vậy, e rằng những thành viên bị Hỏa Năng làm mờ mắt sẽ bỏ đi mất.
Hổ Gia cau mày nói.
Nghe những lời của Hổ Gia, Tiêu Viêm không khỏi có chút áy náy. Bản thân mình thì thảnh thơi tu luyện, trong khi Huân Nhi và mọi người lại chưa từng vào tháp lấy một ngày…
- Tiêu Viêm ca ca không cần suy nghĩ nhiều. Huynh hiện giờ chính là bộ mặt của Bàn Môn, vì vậy càng phải có thực lực để Bàn Môn đứng vững. Không có huynh ở đây trấn áp những thế lực bên ngoài, cho dù chúng ta có làm gì đi nữa, Bàn Môn cũng khó có thể phát triển.
Biết trong lòng Tiêu Viêm cảm thấy áy náy, Huân Nhi mỉm cười ôn nhu nói.
Cười khổ một tiếng… sau một lúc lâu trầm ngâm, Tiêu Viêm chậm rãi nói:
- Hiện giờ mọi người gần như đã dùng hết Hỏa Năng kiếm được từ "Cuộc Săn Hỏa Năng", đúng là phải nghĩ cách kiếm thêm thôi.
- Mọi người có biết trong Nội Viện, phải làm gì mới có được Hỏa Năng không?
- Cách hiệu suất thấp nhất là nhận một ít công việc vặt vãnh, ví dụ như dọn dẹp Thiên Phần Luyện Khí Tháp, nhưng đó là nhiệm vụ cấp thấp, thu hoạch rất chậm mà lại mệt mỏi. Vì vậy, phần lớn mọi người đều chờ Nội Viện phát Hỏa Năng hàng tháng. Cũng có một số ít đệ tử thực lực mạnh mẽ sẽ chọn cách lên đấu trường dùng chiến tích để giành lấy Hỏa Năng. Cách này kiếm được tương đối nhanh nhưng không ổn định, bởi vì nếu không may gặp phải đối thủ mạnh hơn, không những không kiếm được Hỏa Năng mà ngược lại còn thua mất không ít.
Huân Nhi tay chống cằm, trầm ngâm nói:
- Cũng có một vài tiểu đội tiến vào sâu trong núi săn bắt ma thú hoặc tìm kiếm các loại dược liệu. Bên ngoài Nội Viện là dãy núi sâu thẳm kéo dài ngàn dặm, với khu vực khổng lồ như vậy, rất có thể tồn tại một vài động phủ do tiền bối cao nhân để lại. Nếu gặp được vận may, vô tình đoạt được các loại cao giai đấu kỹ, công pháp, có thể dễ dàng bán được với giá rất cao trong Nội Viện.
Mười ngón tay đan vào nhau, Tiêu Viêm yên lặng gật đầu, nhẹ giọng hỏi:
- Trong Nội Viện, liệu có người dùng Hỏa Năng mua đan dược không?
- Đương nhiên là có, đan dược cũng quý hiếm không kém gì công pháp đấu kỹ.
Huân Nhi cười gật đầu, ánh mắt dừng lại trên người Tiêu Viêm, khóe mi cong cong mang theo ý cười:
- Tiêu Viêm ca ca, có phải huynh định bán đan dược không?
- Đây là lĩnh vực ta am hiểu nhất, sao có thể bỏ qua được chứ.
Tiêu Viêm cười cười, nói tiếp:
- Trong Nội Viện, còn có ai khác bán đan dược không?
Nhắc tới điều này, Huân Nhi bỗng nhíu mày, cười khổ gật đầu, nói:
- Có, hơn nữa không phải một người, mà là cả một thế lực.
- Thế lực?
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra.
- Thế lực này tên là Dược Bang, thành viên trong bang đều là Luyện Dược Sư từ Luyện Dược Hệ tiến vào Nội Viện.
Huân Nhi trầm ngâm nói:
- Dược Bang này gần như độc chiếm chín mươi phần trăm thị trường đan dược, phần còn lại là do một vài Luyện Dược Sư đơn lẻ bán ra, nhưng khó có thể cạnh tranh với bọn chúng. Nghe nói thủ lĩnh của Dược Bang có thể luyện chế ra tứ phẩm đan dược.
- Nếu chúng ta cũng kinh doanh đan dược, chỉ sợ sẽ trực tiếp xung đột với Dược Bang này.
- Có thể luyện chế ra tứ phẩm đan dược sao?
Khẽ gật đầu, Tiêu Viêm thản nhiên cười, nói:
- Không cần lo lắng nhiều, dù sao chúng ta cũng phải sinh tồn, cạnh tranh là không thể tránh khỏi. Chỉ cần bọn họ không giở trò mờ ám, cứ quang minh chính đại đối đầu, ta cũng không sợ.
Chỉ là có thể luyện chế tứ phẩm đan dược mà thôi. Với kinh nghiệm đã từng luyện chế thành công Tam Văn Thanh Linh Đan, việc chiến thắng đối với Tiêu Viêm cũng không phải là chuyện quá khó khăn.
Thấy Tiêu Viêm vẫn không lùi bước, Huân Nhi cũng gật đầu cười nói:
- Nếu đã như vậy, Bàn Môn chúng ta cũng sẽ kinh doanh đan dược. Nhưng như thế, Tiêu Viêm ca ca có lẽ sẽ phải vất vả không ít.
- Là thủ lĩnh của Bàn Môn, ta đương nhiên cũng phải bỏ chút công sức, nếu không so với mọi người, ta chẳng phải sẽ rất áy náy hay sao?
Tiêu Viêm cười nói.
- Nếu huynh định bán đan dược, ta nghĩ nên nhắm vào đấu trường. Nơi đó mỗi ngày đều có người bị thương do tỷ thí. Hơn nữa, nếu luyện chế loại đan dược hồi phục đấu khí mà huynh đã cho chúng ta trong cuộc săn lần trước, chắc chắn sẽ có vô số người tranh nhau mua.
Ngô Hạo lên tiếng đề nghị, hắn là người thường xuyên có mặt tại đấu trường, tất nhiên biết rõ nơi nào khan hiếm đan dược nhất.
- Hồi Khí Đan sao, luyện chế nó thì không khó. Nhưng loại đan dược hồi phục đấu khí này, chẳng lẽ Dược Bang kia luyện chế không được?
Tiêu Viêm có chút trầm ngâm, cười gật đầu. Với trình độ luyện dược hiện tại của hắn, luyện chế Hồi Khí Đan chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
- Không phải không được, nhưng ta thấy loại đan dược hồi phục của bọn họ không thể có hiệu quả như Hồi Khí Đan của ngươi. Ta cũng từng mua vài viên, giá bằng hai ngày Hỏa Năng, hiệu quả chênh lệch một trời một vực…
Ngô Hạo lắc đầu nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, dựa lưng vào ghế. Ánh mắt hắn bỗng sáng rực lên, khẽ cười nói:
- Ngoài đấu trường, có lẽ bên trong Thiên Phần Luyện Khí Tháp cũng là một nơi tốt để tiêu thụ đan dược. Những người tu luyện trong đó vì sợ hãi hỏa độc xâm nhập cơ thể mà không dám kéo dài thời gian. Nếu có một loại đan dược có thể giúp họ chống lại sự xâm nhập của hỏa độc trong một thời gian nhất định, ta nghĩ sẽ có vô số người vui mừng tranh mua…
- Không bị hỏa độc xâm nhập?
- Ha ha, hoàn toàn miễn nhiễm thì rất khó, nhưng kéo dài thời gian tu luyện từ một ngày lên hai ngày thì có thể…
Tiêu Viêm cười nói.
- Đúng vậy, đối với những kẻ ham mê tu luyện thì quả thật có sức hấp dẫn rất lớn…
Ba người Huân Nhi nhìn nhau cười, gật đầu.
- Cứ quyết định như vậy đi. Bắt đầu từ ngày mai, ta sẽ đưa cho mọi người một danh sách dược liệu, mọi người cứ theo đó mà thu mua, còn việc luyện đan cứ giao cho ta phụ trách…