Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 495: CHƯƠNG 490: THU HOẠCH LỚN

Khi Tiêu Viêm tỉnh lại từ giấc ngủ say, sắc trời đã dần ngả về tối. Ánh tà dương hồng rực từ phía tây xuyên qua cửa sổ, hắt xuống mặt đất tạo thành những vầng sáng nhàn nhạt.

Ngồi thẳng dậy từ trên ghế, Tiêu Viêm thấy tấm chăn mỏng đắp trên người, một luồng hơi ấm lan tỏa trong lòng.

Hắn đứng dậy đi lại vài vòng, vận động thân thể. Sau một giấc ngủ no say, cơn mệt mỏi lúc trước đã tan biến sạch sẽ, thay vào đó là một tinh thần sảng khoái tràn trề.

“Két…”

Khi Tiêu Viêm đang đi lại, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra khe khẽ. Một cái đầu cẩn thận thò vào, sau khi thấy Tiêu Viêm đã tỉnh, người nọ mới thở phào nhẹ nhõm, cười hì hì nói:

- Chà, ngài ngủ ghê thật đấy, ngủ một mạch từ sáng đến tối.

- Ha ha, là A Thái à!

Nhìn người đang lén lút nhìn vào, Tiêu Viêm bất giác mỉm cười, vẫy tay gọi hắn vào, cười hỏi:

- Huân Nhi và mọi người vẫn chưa về sao?

- Hì hì! Vâng ạ. Huân Nhi học tỷ gần như đã dẫn toàn bộ người của Bàn Môn đi hết rồi. Nhưng xem giờ này chắc họ cũng sắp về rồi.

A Thái gãi đầu, cười nói.

- Lần này cảm ơn các ngươi nhiều.

Tiêu Viêm nhẹ nhàng cầm lấy ly trà nguội bên cạnh nhấp một ngụm, rồi ngẩng đầu nói với A Thái.

- Ngài đừng khách khí như vậy, hiện giờ tất cả mọi người trong Bàn Môn chúng ta đều được ngài che chở. Lẽ nào lại không thể làm chút gì cho ngài sao?

Được Tiêu Viêm cảm ơn, A Thái ngượng ngùng nói.

- Lúc trước ta đã quyết định thành lập Bàn Môn này, trách nhiệm đó tự nhiên ta phải gánh vác. Đợi sau khi bán được đan dược, ta sẽ bảo Huân Nhi trả lại cho mọi người gấp đôi. Công là công, tư là tư, không thể lẫn lộn.

Nghe vậy, A Thái vừa định từ chối thì chợt nghe ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập, hắn liền vui vẻ nói:

- Chắc là Huân Nhi học tỷ và mọi người đã về!

Lời hắn vừa dứt, cửa phòng lại một lần nữa bị đẩy ra. Một đám người mặt mày hớn hở ùa vào, dẫn đầu chính là ba người Huân Nhi. Nhìn sắc mặt vui mừng của họ, xem ra đã thu được kết quả rất tốt.

- Tiêu Viêm ca ca, huynh tỉnh rồi à?

Vừa vào phòng, Huân Nhi định nhắc nhở mọi người nhỏ tiếng một chút, nhưng khi vừa thoáng thấy Tiêu Viêm đang ngồi trên ghế, nàng liền vui mừng cất tiếng.

- Tỉnh rồi!

Hắn cười gật đầu:

- Ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi.

Nhìn Tiêu Viêm vẫn bình tĩnh như cũ, Huân Nhi mỉm cười, cùng Hổ Gia và Ngô Hạo đang hưng phấn ngồi xuống phía trước. Những thành viên khác của Bàn Môn vì không đủ ghế nên cứ thế ngồi bệt xuống đất. Trong thoáng chốc, đại sảnh vốn trống trải đã chật ních người.

Thấy mọi người đã yên vị, Tiêu Viêm mới đưa mắt nhìn Huân Nhi, cười hỏi:

- Thế nào rồi?

- Cũng không tệ lắm.

Huân Nhi khẽ cười đáp:

- Hồi Khí Đan bán được 30 viên, Phục Thể Đan 35 viên. Còn Băng Thanh Đan thì ít hơn nhiều, chỉ bán được 14 viên. Vì để chào hàng lúc đầu, Hồi Khí Đan chúng ta bán với giá một ngày “Hỏa năng” một viên, so với Hồi Xuân Đan của Dược Bang thì giá thấp hơn một chút. Phục Thể Đan cũng là một ngày “Hỏa năng” một viên, riêng Băng Thanh Đan là ba ngày “Hỏa năng” một viên. Tính ra hôm nay chúng ta thu được tổng cộng 107 ngày “Hỏa năng”, gần bằng với chi phí đã bỏ ra. Bán đan dược này quả là một vốn bốn lời, thảo nào Luyện Dược Sư lại là nghề nghiệp cao quý khiến vô số người trên đại lục này phải đỏ mắt ghen tị.

Nghe ngày đầu tiên đã bán được nhiều như vậy, đôi mày của Tiêu Viêm cũng giãn ra, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm. Hắn khẽ nói:

- Quả thật không tồi. Bàn Môn chúng ta lần đầu bán đan dược, vẫn chưa có uy tín, người khác cũng khó tin tưởng vào dược hiệu, giá thấp một chút cũng không sao. Về phần Băng Thanh Đan, giá cả có hơi cao, đệ tử bình thường quả thật không nỡ mua.

Đối với lời cuối cùng của Huân Nhi, Tiêu Viêm thầm cười trong lòng. Nếu không phải hắn có Dị Hỏa tương trợ, giúp tăng tỷ lệ thành đan, thì các luyện dược sư bình thường dù có thể thành công cũng chắc chắn không được thuận lợi như vậy, giá mỗi viên đan dược cũng đâu chỉ có thế.

- Vốn cũng không hy vọng tất cả mọi người đều mua.

Huân Nhi cười nói:

- Vài vị đệ tử mua Băng Thanh Đan kia đa phần thực lực đều không tệ, hơn nữa cũng không thiếu vài ngày “Hỏa năng”, nên mới nửa tin nửa ngờ mua thử. Nhưng ta nghĩ chỉ trong vòng hai ngày, những người đã thử qua diệu dụng của đan dược sẽ trở thành những tấm biển quảng cáo sống, giúp Bàn Môn chúng ta tuyên truyền. Đến lúc đó, e rằng số đan dược này sẽ bị tranh mua sạch sẽ trong nháy mắt.

Tiêu Viêm gật đầu, chỉ cần hiệu quả của đan dược được truyền ra ngoài, đến lúc đó chỉ sợ chính mình không cần đi bán, cũng sẽ có người tự tìm đến cửa thu mua.

- Tiêu Viêm ca ca, số Hỏa năng kiếm được đợt đầu này, ta đề nghị dùng toàn bộ để mua dược liệu… Hiện tại vì chúng ta hành động đột ngột nên Dược Bang vẫn chưa kịp trở tay. Chờ đến khi bọn chúng phát hiện, e rằng sẽ có hành động đáp trả.

Huân Nhi thoáng chần chừ rồi đề nghị.

- Ngươi sợ Dược Bang sẽ ngấm ngầm thu mua hết dược liệu sao?

Nghe vậy, Tiêu Viêm sững sờ, mày nhíu lại.

- Dù sao đi nữa, Dược Bang so với chúng ta thì đã thâm căn cố đế. Nhiều năm kinh doanh đan dược như vậy, nền tảng của bọn họ vô cùng vững chắc. Vạn nhất bọn họ thật sự muốn lũng đoạn thị trường dược liệu, chúng ta sẽ gặp phiền phức lớn. Dù sao, bọn họ hoàn toàn có đủ thực lực để làm chuyện đó. Cho nên chúng ta phải phòng bị trước.

Huân Nhi nói.

- Nói rất đúng.

Tiêu Viêm gật mạnh đầu, trầm giọng nói:

- Dược Bang này không thể xem thường. Bắt đầu từ ngày mai, sắp xếp mọi người đi thu mua toàn bộ dược liệu mà chúng ta cần!

Chậm rãi thở ra một hơi, Tiêu Viêm đứng dậy. Ánh mắt hắn đảo qua tất cả thành viên Bàn Môn, cười nói:

- Chư vị đã vất vả rồi. Những thành viên hôm nay tham gia bán đan dược, chờ chúng ta bán được số lượng lớn, mỗi người sẽ được lĩnh năm ngày Hỏa Năng! Ta, Tiêu Viêm, nói được làm được, tuyệt đối không nuốt lời!

- Đầu lĩnh vạn tuế!

Nghe Tiêu Viêm thưởng lớn như vậy, các thành viên Bàn Môn trong đại sảnh đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó là mừng như điên, nhất thời hưng phấn hô to đến mức muốn thổi bay cả nóc nhà. Bàn Môn có gần 50 người, mỗi người thưởng năm ngày Hỏa năng, đó chính là hơn 200 ngày Hỏa năng. Con số này dù nhìn khắp nội viện cũng có thể xem là cực kỳ hào phóng.

Sự hào phóng bực này, nếu là trước đây, Tiêu Viêm tự nhiên không thể có được. Nhưng hiện tại có đan dược bán ra, với thực lực luyện chế của hắn, Hỏa năng sớm muộn gì cũng sẽ cuồn cuộn chảy vào túi, cho nên hắn tự nhiên ra tay phóng khoáng.

- Về phần A Thái và một số người đã góp Hỏa năng mua dược liệu, đến lúc đó sẽ được trả lại gấp đôi, nhớ kỹ là không được từ chối!

Ánh mắt chuyển hướng sang đám người A Thái, Tiêu Viêm cao giọng nói.

Bị Tiêu Viêm một lời chặn đứng ý định, mấy thành viên đã góp Hỏa năng chỉ đành cười khổ gật đầu, nhưng trong lòng cũng không khỏi cảm động.

Nhìn thấy sĩ khí của thành viên Bàn Môn dâng cao tột đỉnh sau khi được thưởng lớn, ba người Huân Nhi không khỏi nhìn nhau cười, âm thầm giơ ngón tay cái về phía Tiêu Viêm.

Ngày thứ hai, thành viên Bàn Môn chia nhau hành động. Ba người Huân Nhi vẫn dẫn người đi bán đan dược, còn Tiêu Viêm cũng dẫn người đến khu giao dịch, dùng gần như toàn bộ Hỏa năng thu được để mua hết các dược liệu cần thiết cho việc luyện chế ba loại đan dược, sau đó mới kéo nhau trở về khu tân sinh.

Về phía đám người Huân Nhi, lượng đan dược bán ra nhiều gấp đôi ngày hôm qua. Một số ít người sau khi dùng thử đã thu được lợi ích đáng kể, đều lén lút nói cho bạn bè thân thiết của mình. Mặc dù trong lòng ích kỷ, nghiêm khắc dặn dò không được tiết lộ, nhưng chỉ trong một đêm ngắn ngủi, danh tiếng của ba loại đan dược đã lan ra khắp nội viện. Đặc biệt là Băng Thanh Đan có thể gia tăng hiệu quả tu luyện trong Thiên Phần Luyện Khí Tháp, khiến không ít kẻ cuồng tu luyện phải đỏ mắt.

Ngày thứ hai khi đám người Huân Nhi trở về, lô đan dược luyện chế đợt đầu tiên đã gần như bán hết sạch, thu về một lượng lớn Hỏa năng khiến toàn bộ Bàn Môn vô cùng phấn khích.

*

Trong một căn phòng xa hoa rộng lớn, hơn mười người đang ngồi, không khí có chút nặng nề, mơ hồ có sóng ngầm cuộn trào.

Ở chính giữa chiếc bàn lớn, một nam tử mặc áo bào luyện dược sư đang ngồi dựa vào ghế. Trên ngực áo có thêu một cái dược đỉnh cổ xưa, trên bề mặt dược đỉnh có bốn đạo ngân quang lấp lánh chợt ẩn chợt hiện, quang mang chói mắt khiến những người khác trong phòng không dám nhìn thẳng.

- Ai có thể cho ta biết, Bàn Môn này từ lúc nào lại xuất hiện một Luyện Dược Sư vậy?

Không khí trầm mặc kéo dài hồi lâu, nam tử cuối cùng cũng chậm rãi mở miệng, thanh âm trầm thấp ẩn chứa một tia tức giận. Lúc này, đặt ngay ngắn trước mặt hắn là ba viên đan dược, chính là loại mà đám người Tiêu Viêm bán ra.

- Nghe nói là do thủ lĩnh của bọn họ, cũng chính là tên Tiêu Viêm kia luyện chế.

Phía dưới có một người thấp giọng trả lời.

- Hắn cũng là Luyện Dược Sư?

Nam tử nhíu mày.

- … Xem tình hình thì hẳn là như vậy.

- Ba loại đan dược này so với của chúng ta, bất luận loại nào chất lượng cũng tốt hơn mà giá lại rẻ hơn.

Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào mấy viên đan dược trước mặt, nam tử lạnh lùng nói:

- Nếu để bọn họ thành công gây dựng danh tiếng, e rằng vị thế độc quyền kinh doanh đan dược của chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ bị lung lay tận gốc.

- Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì? Chẳng lẽ cứ ngồi nhìn bọn chúng lớn mạnh lên sao?

Một người có chút nóng nảy nói.

Nam tử không để ý đến những lời tranh cãi ầm ĩ bên dưới, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn. Hồi lâu sau, hắn lạnh lùng ra lệnh:

- Điều tra xem bọn chúng cần mua những dược liệu gì, sau đó thu mua toàn bộ cho ta. Dược Bang ta thứ khác có thể không nhiều, nhưng “Hỏa năng” thì không thiếu.

- Vâng!

Nghe thủ lĩnh lên tiếng, đám người đang tranh cãi ầm ĩ lập tức đồng thanh đáp.

- Đúng rồi, Bàn Môn hình như có xung đột với Bạch Bang phải không?

Như chợt nhớ ra điều gì, nam tử thản nhiên hỏi.

- Đúng vậy, nghe nói Tiêu Viêm từng đánh bại Phó Ngao, và còn có xung đột với Bạch Trình trước mặt mọi người.

- Ha ha, thật là một đám tân sinh kiêu ngạo. Cử người đi tìm Bạch Trình, mời hắn đến đây, ta có vài chuyện muốn bàn với hắn… Bàn Môn này quả không biết trời cao đất dày. Chỉ một tên Tiêu Viêm mà đã tưởng mình ghê gớm lắm sao?

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!