Bên trong đại sảnh, Tiêu Viêm nhìn con số trên Thanh Hỏa Tinh Tạp của mình đã lên tới 348, không khỏi thất thần cảm khái. Hiện giờ đã có con đường tiêu thụ đan dược, nỗi phiền muộn vì thiếu Hỏa Năng xem như đã được ném lại sau lưng.
Lúc này, ba người Huân Nhi cũng đang ngồi trong đại sảnh. Sau hai ngày tiêu thụ, đan dược đã tạo dựng được chút danh tiếng. Bởi vậy, Bàn Môn xem như đã dần đi vào quỹ đạo, bọn họ không cần phải tự mình ra mặt bán nữa, chỉ cần công bố địa điểm cố định, cử người của Bàn Môn đến trông coi, còn mình thì ngồi chờ thu Hỏa Năng là được.
Nhìn thấy bộ dáng cảm khái của Tiêu Viêm, Huân Nhi khẽ cười nói:
- Tuy nói tiêu thụ đan dược đích thật là một vốn bốn lời, nhưng nếu không có tốc độ và xác suất thành công khi luyện chế đan dược của Tiêu Viêm ca ca, cũng không thể đạt được hiệu quả như bây giờ. Ta nghe nói, cho dù toàn bộ luyện dược sư cao cấp của Dược Bang cùng nhau luyện đan, thành quả một ngày cũng chỉ nhỉnh hơn một chút so với thành quả của một mình Tiêu Viêm ca ca mà thôi. Không nói đến vật lực, chỉ riêng nhân lực đã tốn kém không ít.
Tiêu Viêm cười cười, hắn cũng là ỷ vào công dụng của Dị Hỏa cùng với sự trợ giúp của Dược Lão mà thôi. Hắn vươn vai một cái, thật sự cảm thấy có chút nhàm chán. Nhiều ngày nay, ngày nào hắn cũng không ngừng nghỉ luyện chế đan dược, hiện giờ lượng đan dược dự trữ của Bàn Môn cũng đã đủ để tiêu thụ trong một tuần, cho nên hắn có khá nhiều thời gian nghỉ ngơi. Tu luyện đã thành thói quen, điều này làm cho Tiêu Viêm cảm thấy có chút không thoải mái, nhưng vì vừa mới đột phá Bát Tinh không lâu, nếu lại tiếp tục bế quan đột phá thì quả là không thực tế.
- Người hôm nay phái đi thu mua dược liệu còn chưa trở lại sao?
Trong miệng còn đang nhai điểm tâm, Tiêu Viêm hỏi với giọng không rõ tiếng. Luyện chế nhiều ngày như vậy cũng đã dùng gần hết số dược liệu mua lúc trước.
- Vâng, nhưng chắc họ sắp về rồi.
Huân Nhi khẽ gật đầu, nhưng lời vừa dứt, bên ngoài liền vang lên một trận đập cửa dồn dập, ngay sau đó vài bóng người vội vã chạy vào.
- Sao vậy, A Thái?
Nhìn thấy mấy người A Thái thở hổn hển, Tiêu Viêm có chút kinh ngạc hỏi.
- Thủ lĩnh, xảy ra chuyện rồi!
A Thái hít một hơi thật sâu, sau khi hô hấp đã ổn định lại, sắc mặt âm trầm nói.
- Chuyện gì?
Khẽ nhíu mày, Tiêu Viêm nuốt xuống thức ăn trong miệng, thanh âm cũng dần trở nên lạnh lẽo.
- Người hôm nay đi thu mua dược liệu, toàn bộ đều tay không trở về.
A Thái tức giận nói.
- Quả nhiên… Xem ra là Dược Bang đã ra tay, nhưng phản ứng của bọn chúng cũng nhanh hơn dự kiến của ta.
Huân Nhi chau mày liễu, lạnh lùng nói.
Trong đôi mắt trong suốt của Tiêu Viêm thoáng lóe lên hàn quang.
- Còn nữa, các huynh đệ mà chúng ta phái đi tiêu thụ đan dược đều bị người khác ngăn trở. Thậm chí có một số huynh đệ tính tình nóng nảy muốn phản kháng còn bị đối phương đánh cho bị thương. Hiện tại, tám chín phần các địa điểm tiêu thụ đều đã bị phá hủy.
A Thái nói ra chuyện cuối cùng khiến hắn phẫn nộ đến nghiến răng nghiến lợi.
- Cái gì?!
Lời này vừa nói ra, sắc mặt bốn người trong đại sảnh nhất thời giận dữ. Tiêu Viêm còn tại chỗ đập mạnh xuống bàn, sắc mặt âm trầm như bão táp sắp đến.
- Dược Bang này lại dám kiêu ngạo như vậy? Hay Dược Bang cho rằng Bàn Môn chúng ta không có người?
Hổ Gia cười gằn, nổi giận quát.
- Không phải người của Dược Bang.
A Thái lắc đầu, cắn răng nói:
- Theo lời các huynh đệ trở về báo lại, mấy kẻ đến gây rối hình như chính là lũ người của Bạch Bang.
- Bạch Bang!
Đầu tiên là sững người, ngay sau đó trên khuôn mặt Tiêu Viêm hiện lên hàn ý, hắn lạnh lùng nói:
- Lũ khốn này, quả nhiên là không chịu yên tĩnh.
- Thủ lĩnh, bây giờ chúng ta nên làm gì? Chuyện này không thể nhịn được!
Sắc mặt Tiêu Viêm âm trầm, cảm nhận được từng đạo ánh mắt nóng rực trong đại sảnh đang nhìn về phía mình, một lúc sau hắn vung tay lên, lạnh giọng nói:
- A Thái, gọi tất cả mọi người tập hợp, theo ta đến Bạch Bang! Muốn giẫm lên đầu Bàn Môn chúng ta, vậy ta cũng phải khiến hắn thương cân động cốt mới được!
- Vâng! Thủ lĩnh, làm thịt bọn chúng!
Nghe Tiêu Viêm không hề né tránh, mặt A Thái liền đỏ bừng lên vì nhiệt huyết, hắn gật đầu lia lịa rồi phi nhanh ra khỏi lầu các, sau đó liền nghe thấy tiếng gào thét của hắn.
- Tiêu Viêm ca ca, huynh định bây giờ sẽ cùng Bạch Bang giao chiến sao?
Huân Nhi trầm ngâm một hồi rồi hỏi.
- Đánh thì đánh! Khoảng thời gian này Bàn Môn đã chịu không ít phiền toái từ Bạch Bang, nếu cứ làm lơ, không chỉ làm tăng uy phong của bọn họ mà còn khiến người ta chỉ vào mặt Bàn Môn mà mắng là nhu nhược.
Trên khuôn mặt Ngô Hạo hiện lên một tia hung khí, cười lạnh nói.
- Ngô Hạo nói đúng, cho dù đánh không lại cũng phải để cho bọn chúng biết Bàn Môn ta không phải dễ chọc!
Hổ Gia trừng mắt hạnh, giận dữ quát. Tính tình của nàng vốn không sợ trời không sợ đất, khoảng thời gian này vì mới vào Nội Viện nên đã thu liễm rất nhiều, nhưng cũng không thể chấp nhận sự khiêu khích vũ nhục như vậy của Bạch Bang.
- Lần này Bạch Bang thực sự đã đi quá xa, nếu lại tiếp tục nhẫn nhịn, chỉ sợ sẽ làm cho mấy huynh đệ bị thương kia tâm tro ý lạnh.
Sắc mặt Tiêu Viêm thoáng qua một tia xanh mét, hắn gật gật đầu, một lát sau mới quay sang Huân Nhi nói:
- Huân Nhi, lần trước muội đề nghị chuyện tổ chức đội ngũ hái thuốc, có lẽ nên làm sớm đi. Với thực lực kinh tế của Dược Bang, nếu chúng muốn ngăn chặn chúng ta thu mua dược liệu trong Nội Viện, chúng ta không hề có sức phản kháng. Cho nên, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Huân Nhi khẽ gật đầu, nói:
- Việc này ngày mai sẽ bắt đầu chuẩn bị!
Tiêu Viêm gật đầu, sắc mặt âm lãnh nói:
- Còn bây giờ, tất cả mọi người gác lại mọi việc trong tay, toàn bộ theo ta đến Bạch Bang! Chúng ta phải cho tên vương bát đản Bạch Trình đó biết, muốn giẫm lên Bàn Môn ta mà không để lại một vết sẹo máu ở chân, đó chính là ảo tưởng hão huyền…
- Được!
Trên con đường lớn rộng rãi, người qua lại trên đường nhìn một đoàn người đằng đằng sát khí, ai nấy đều không khỏi kinh ngạc dừng bước. Đoàn người đông đảo này, đại đa số đều cầm binh khí sáng loáng trong tay, khí thế hung hãn trên mặt làm cho người ngoài cũng cảm thấy rét run.
Mắt thấy dòng người đông đảo biến mất ở cuối tầm mắt, con đường vốn đang tĩnh lặng vì hoảng sợ mới vang lên từng hồi bàn tán khe khẽ.
- Bọn người kia muốn làm gì? Trông bộ dạng thâm cừu đại hận, muốn đi chém người chắc?
- Xem huy Chương trên ngực bọn họ, hình như là người của Bàn Môn thì phải?
- Ồ? Cái Bàn Môn gần đây tiêu thụ đan dược kia sao? Thanh niên mặc hắc bào dẫn đầu kia chẳng lẽ chính là Tiêu Viêm, người đã luyện chế ra số đan dược đó?
- Nghe nói hôm nay người của Bạch Bang đã phá phách địa điểm của Bàn Môn. Xem tình hình này, Bàn Môn hẳn là đang đi về hướng Bạch Bang rồi. Hắc hắc, vậy là có trò hay để xem rồi…
Nội Viện vốn thanh bình bỗng nhiên trở nên huyên náo bởi sát khí đằng đằng của Bàn Môn. Rất nhiều học viên ôm tâm lý muốn xem náo nhiệt đều chạy vội đi xem, nhất thời đã hấp dẫn đại đa số người hiếu kỳ đổ dồn về phía Bạch Bang. Mặc dù trong Nội Viện tranh đấu không ít, nhưng loại đại chiến quy mô bang phái thế này đúng là có chút hiếm thấy.
*
- Không hay rồi, lão đại!
Bên trong căn phòng đang vang lên từng trận cười vui, cửa phòng thình lình bị đẩy ra, một bóng người có chút vội vàng hấp tấp tiến vào, la lớn.
- Chuyện gì mà hốt hoảng như vậy?
Bạch Trình ngồi ở ghế chủ vị cau mày, khó chịu nói. Ngày hôm qua Dược Bang đã ra một cái giá khiến hắn cực kỳ động tâm, chỉ đơn thuần yêu cầu hắn chỉnh đốn Bàn Môn một chút. Hắn vốn đã sớm không vừa mắt Bàn Môn, hiện giờ lại có người trả giá cao mời bọn họ ra tay, làm sao hắn không thích cho được? Bởi vậy, đối phương vừa mở miệng là hắn đã đồng ý ngay.
Chỉ cần có số Hỏa Năng mà Dược Bang thanh toán, Bạch Trình hắn có thể vào Đấu Kỹ Các đổi lấy một quyển đấu kỹ uy lực mạnh mẽ, đến lúc đó e rằng vị trí trên “Cường Bảng” cũng có thể vượt lên. Đang suy nghĩ miên man mà bị người khác cắt ngang, sắc mặt của hắn tự nhiên là không tốt đẹp gì.
- Tiêu Viêm mang người của Bàn Môn đánh tới Bạch Bang chúng ta!
Nghe vậy, Bạch Trình lúc đầu chỉ sững sờ, nhưng ngay sau đó, khi lấy lại tinh thần thì sắc mặt hắn đột nhiên đại biến. Hắn thoáng cái đứng bật dậy, cười lạnh nói:
- Không ngờ tiểu tử này cũng có chút huyết tính, chẳng qua chỉ là lấy trứng chọi đá, tự mình chuốc khổ mà thôi!
- Bàn Môn đến một cường giả Đấu Linh cũng không có, mà cũng muốn cùng Bạch Bang chúng ta tranh đấu sao? Lão đại, lần trước vì ta mà làm hại chúng ta trong vòng nửa năm không được phép đụng đến bọn họ, nhưng hôm nay bọn họ tự tìm tới cửa, giao ước đó tự nhiên cũng không còn tác dụng!
Phó Ngao mặt đỏ bừng đứng dậy, cười to nói.
Lạnh nhạt liếc nhìn Phó Ngao đang đắc ý một cái, Bạch Trình cười lạnh nói:
- Cũng không nên khinh suất, hỏa liên đấu kỹ của tên kia nghe nói ngay cả Lôi Nạp cũng không phải đối thủ, chỉ sợ cho dù chính diện chiến đấu, ngươi cũng không thắng được hắn.
Nghe lời của Bạch Trình, sắc mặt Phó Ngao hơi ửng hồng, nhưng vẫn mạnh miệng nói:
- Loại đấu kỹ đó đích xác mạnh mẽ, nhưng với năng lực của hắn, một ngày có lẽ thi triển được một lần đã là cực hạn. Chỉ cần ta có thể chống đỡ qua một đợt, hắn chẳng phải sẽ giống như một đống bùn nhão không sức chống cự, mặc ta tùy ý nhào nặn sao?
- Bây giờ nói thì có tác dụng quái gì! Lập tức triệu tập nhân thủ! Bàn Môn gióng trống khua chiêng đến tìm phiền toái như vậy, Bạch Bang ta cũng không thể tỏ ra yếu thế, nếu không còn sống yên ở Nội Viện này thế nào được?
Mắng một tiếng, Bạch Trình lớn tiếng quát.
- Tuân lệnh!
Nghe mệnh lệnh của Bạch Trình, mọi người trong phòng đều đồng thanh đáp một tiếng, chợt lao ra khỏi cửa, bắt đầu gào to triệu tập nhân sĩ trong bang.
Nghe thấy âm thanh huyên náo hỗn loạn bên ngoài, trên khuôn mặt Bạch Trình xẹt qua một tia hàn ý, hắn cười lạnh nói:
- Nếu các ngươi tự tìm tới cửa, vậy cũng đừng trách ta. Lần này không khiến các ngươi mất hết mặt mũi ở Nội Viện, thì thật sự làm hổ thẹn thứ hạng trên “Cường Bảng” của ta. Đúng là một đám chim non không biết trời cao đất rộng!
Nói xong, Bạch Trình phất ống tay áo một cái, khuôn mặt nổi lên một tia châm chọc lạnh lùng, sải bước ra khỏi phòng…