Cùng với sự xuất hiện của ngọn lửa xanh, đấu khí màu xanh trong khoảnh khắc liền từ một con cừu non biến thành ác lang hung tợn, chợt một lần nữa tấn công ngược về trung tâm, vây chặt lấy tia năng lượng màu bạc mông lung kia.
“Tê, tê!” Năng lượng màu bạc không cam lòng, quay về phía đấu khí lửa xanh đang trỗi dậy mà bùng nổ hào quang mạnh mẽ, giống như một con nhím gặp nguy hiểm liền dựng thẳng lớp gai nhọn trên lưng, muốn dùng hình thái này để dọa lui địch nhân.
Hiện tại, đấu khí đã hòa lẫn với ngọn lửa màu xanh nên không còn bị uy áp của năng lượng màu bạc gây chút áp lực nào. Ngược lại, vào lúc cường quang màu bạc khuếch đại, ngọn lửa bên trong đấu khí như bị chọc giận cũng liền tuôn ra, lao thẳng đến chỗ năng lượng màu bạc. Hai luồng năng lượng vừa tiếp xúc đã khiến những gợn sóng năng lượng cấp tốc khuếch tán ra xung quanh, nhưng nhờ có đấu khí bao bọc nên không gian không bị chút tổn hại nào.
Ngọn lửa xanh cùng với những mũi nhọn quang mang màu bạc vừa tiếp xúc, chỉ trong chốc lát, năng lượng màu bạc đã rơi vào thế hạ phong, cấp tốc lui về.
Không ngờ chỉ trong khoảng một phút, cuộc giao phong giữa năng lượng màu bạc và ngọn lửa xanh đã kết thúc với phần thắng thuộc về ngọn lửa. Ngọn lửa xanh do Tiêu Viêm khống chế thừa thắng truy kích, cuối cùng thu nhỏ vòng vây lại chỉ còn cỡ một vòng tay, mà bên trong chính là một tia Phong Lôi chi lực.
Tia Phong Lôi chi lực lúc này dường như sắp bị ngọn lửa xanh bên ngoài luyện hóa không còn chút gì. Mất đi lớp quang mang màu bạc che lấp, bản thể của nó liền xuất hiện rõ ràng dưới sự quan sát của tâm thần Tiêu Viêm.
Đó là một đoàn tia chớp màu bạc cực kỳ nhỏ, hoặc có thể nói, nó có hình dạng giống một con rắn màu bạc. Đoàn tia chớp này chỉ dài gần nửa tấc, hơn nữa rất nhỏ và thô sơ, nhìn kỹ còn không bằng ngón giữa của Tiêu Viêm. Mất đi lớp năng lượng bảo hộ bên ngoài, đoàn tia chớp màu bạc cực kỳ cẩn thận cuộn thân mình lại như một con điện xà nhỏ. Khi miệng rắn hé mở, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng sấm nổ vang truyền ra.
- Đây chính là Phong Lôi chi lực sao? Quả nhiên khác biệt với năng lượng bình thường. Mặc dù chưa có linh trí nhưng vẫn có thể hành động dựa vào bản năng.
Tâm thần chăm chú nhìn con rắn nhỏ được điện quang bao bọc, tựa như một con ác lang đang nhìn con mồi, Tiêu Viêm có chút kinh ngạc thầm nói.
- Ân, dù sao nó cũng do lực lượng thiên địa sản sinh ra. Đấu khí của con người nếu không tu luyện đến trình độ thâm sâu thì khó lòng chống lại những loại năng lượng này.
Tiếng cười của Dược Lão vang lên trong lòng Tiêu Viêm.
- Không ngờ Dị Hỏa lại hung hãn đến vậy, ngay cả Phong Lôi chi lực cực kỳ bá đạo cũng phải nhường ba phần. Có Thanh Liên Địa Tâm Hỏa áp chế, ngươi muốn hấp thu nó cũng không quá khó khăn, hãy mau tranh thủ thời gian đi.
Khẽ gật đầu, tâm thần Tiêu Viêm chậm rãi ngưng tụ. Đột nhiên, ngọn lửa màu xanh đang vây quanh tia chớp màu bạc khẽ run lên rồi mãnh liệt công kích, trong nháy mắt đã thôn phệ hoàn toàn luồng năng lượng đó.
Trên đỉnh ngọn núi, Tiêu Viêm vẫn đang ngồi xếp bằng trên tảng đá. Thỉnh thoảng trên thân thể hắn lại lóe lên một tia điện quang yếu ớt. Lúc này, tia chớp trên bầu trời cũng đã thưa thớt đi nhiều. Bên trong tầng mây đen kịt, những hạt mưa to như hạt đậu trút xuống, trong nhất thời, cả núi non đều bị mưa rền gió dữ bao phủ.
Mặc dù bên ngoài mưa rơi tầm tã, nhưng kỳ lạ là trong phạm vi ba thước xung quanh Tiêu Viêm lại hoàn toàn khô ráo. Những giọt mưa vừa rơi vào phạm vi này liền bị nhiệt độ nóng bỏng làm cho bốc hơi, hóa thành một làn sương trắng rồi nhanh chóng tiêu tán.
Khuôn mặt Tiêu Viêm căng thẳng, bàn tay đang kết ấn tu luyện khẽ run lên. Thỉnh thoảng, từ ngón tay hắn lại có một luồng điện quang lóe lên rồi biến mất ngay lập tức.
Thời gian trong tu luyện nhanh chóng trôi qua. Mây đen kịt trên bầu trời đã tan đi rất nhiều, cơn mưa to sau một đêm gào thét dường như đã mệt mỏi, chỉ còn lác đác vài trận mưa nhỏ, không còn thanh thế như lúc trước nữa.
Bầu trời đen kịt, mây đen chậm rãi di động. Bất chợt, một chùm tia sáng xuyên qua tầng mây, chiếu xuống khu rừng rậm rạp vô tận. Giống như một phản ứng dây chuyền, theo sau chùm sáng đầu tiên là vô số luồng sáng khác liên tiếp xuất hiện, cuối cùng hoàn toàn đánh tan mây đen, xé toạc không gian âm u. Trong phút chốc, ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu rọi lên thân ảnh hắc bào thanh niên đang ngồi xếp bằng trên tảng đá. Dường như cảm nhận được sự thay đổi của thời tiết, đôi mắt đang nhắm chặt của thanh niên khẽ giật, một tia chớp màu bạc đang lượn lờ trên ngón tay cũng lặng yên nhập vào cơ thể rồi biến mất.
Theo tia chớp màu bạc biến mất, lông mi của hắc bào thanh niên rung động càng thêm kịch liệt. Một lát sau, như thoát khỏi trói buộc, đôi mắt hắn đột ngột mở ra. Nhất thời, hai tia chớp màu bạc sắc bén hữu hình mang theo khí thế bá đạo bắn ra từ trong mắt, vút đi rất xa.
Tia chớp màu bạc chỉ lóe lên trong nháy mắt rồi đột ngột biến mất, đôi mắt đen nhánh của hắn cũng trở lại vẻ bình thản.
Bàn tay đang kết ấn khẽ buông ra, Tiêu Viêm hơi ngẩng đầu nhìn mặt trời đang tỏa ra ánh nắng ấm áp trên bầu trời. Lồng ngực hắn phập phồng một lúc rồi cuối cùng phun ra một ngụm trọc khí. Theo luồng trọc khí này tiêu tán, khuôn mặt Tiêu Viêm tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt dưới ánh nắng, trông như một khối ngọc thạch ôn nhuận, dễ dàng hấp dẫn người khác.
Thân thể khẽ run lên, không cần bất cứ động tác nào, thân hình đang ngồi xếp bằng của Tiêu Viêm lập tức bật thẳng lên. Hắn khẽ vặn mình, tiếng xương cốt kêu răng rắc vang lên khiến khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một nụ cười hài lòng.
Tiêu Viêm chậm rãi xòe bàn tay, hai ngón tay khẽ chà xát, nhất thời một luồng điện quang màu bạc cực mỏng mang theo âm thanh tê tê xuất hiện trên đầu ngón tay.
- Đã luyện hóa thành công rồi sao?
Nhìn đoàn điện quang nhỏ bé trên ngón tay, khuôn mặt Tiêu Viêm không nén được vẻ vui mừng. Không ngờ việc luyện hóa Phong Lôi chi lực này lại không gặp phải khó khăn và nguy hiểm như trong tưởng tượng.
- Ngươi tưởng ai cũng có Dị Hỏa để trấn áp Phong Lôi chi lực chắc?
Thanh âm có chút tức giận của Dược Lão đột nhiên vang lên trong lòng Tiêu Viêm. Phong Lôi chi lực cực kỳ bá đạo, nếu không nhờ có Dị Hỏa trấn áp, việc Tiêu Viêm muốn luyện hóa thành công nó thật sự là người si nói mộng.
Nghe Dược Lão răn dạy, Tiêu Viêm ngượng ngùng cười, tán đi luồng năng lượng màu bạc trên ngón tay, gãi đầu nói:
- Lão sư, hiện tại đã luyện hóa thành công Phong Lôi chi lực, vậy có thể bắt đầu tu luyện Tam Thiên Lôi Động được chưa?
- Tất nhiên là được.
Nghe vậy, khuôn mặt Tiêu Viêm nhất thời lộ rõ vẻ vui sướng. Hắn cúi đầu cầm lấy quyển trục màu bạc trên tảng đá, nhưng liền có chút ngẩn ra vì phát hiện bên trong quyển trục đã hoàn toàn trống rỗng, đừng nói các đồ án mà ngay cả bốn chữ ở mặt ngoài cũng đã biến mất.
- Thứ này bị sao vậy?
Nhìn quyển trục trống không, sắc mặt Tiêu Viêm khẽ biến, vội vàng hỏi.
- Mấy đồ án trong đó đã sớm tiến vào đầu ngươi rồi thì làm sao còn lưu lại trên quyển trục được. Ngươi hãy tĩnh tâm lại, nhớ lại những đồ hình tu luyện của Tam Thiên Lôi Động. Bây giờ ngươi đã có Phong Lôi chi lực, việc tu luyện sẽ thuận lý thành Chương, chỉ cần chăm chỉ thì sớm muộn cũng đạt tới cảnh giới Đại Thành thôi.
Dược Lão bất đắc dĩ nói.
Được Dược Lão nhắc nhở, Tiêu Viêm chợt giật mình nhớ ra, khẽ cười khổ.
Hít một hơi không khí trong lành của buổi sáng sớm, Tiêu Viêm ngước mắt nhìn khu rừng vô tận. Trải qua một trận mưa lớn, cả khu rừng như được khoác lên mình một sức sống mới, rực rỡ và tươi mát. Tâm cảnh có chút dao động của Tiêu Viêm cũng dần ổn định lại.
Tâm tình bình ổn, đôi mắt Tiêu Viêm chậm rãi nhắm lại. Nhưng lần này không phải là một không gian hắc ám, mà hắn như tiến vào một thế giới màu bạc. Những đồ án sống động liên tục hiện lên, và Tiêu Viêm ghi nhớ chúng một cách cẩn thận, không dám bỏ sót một chi tiết nhỏ nào.
- Lấy thân hóa lôi, lấy tâm ngự chi!
Vào lúc Tiêu Viêm đang cố gắng ghi nhớ đồ hình cuối cùng, đột nhiên tất cả các đồ hình cấp tốc hội tụ lại, hóa thành tám chữ ngân quang lấp lánh mang đậm phong cách cổ xưa.
Tầm mắt chăm chú nhìn tám chữ to lớn trước mặt, Tiêu Viêm như ngộ ra điều gì đó. Tâm niệm khẽ động, đoàn Phong Lôi chi lực đã được luyện hóa trong cơ thể liền thẩm thấu ra ngoài, hình thành một luồng điện quang bao bọc lấy thân thể. Điện quang mạnh mẽ xuất hiện rồi tự động hội tụ xuống dưới, hóa thành một đoàn ngân quang sắc nhọn bao phủ hai chân Tiêu Viêm.
Cúi đầu nhìn hai chân đang được ngân quang sắc nhọn bao phủ, thân thể Tiêu Viêm hơi hướng về phía trước, chân phải đưa lên theo một độ cong quái dị, cuối cùng tạo thành một tư thế y hệt như đồ hình trong đầu lúc trước.
Giữ vững tư thế trong nháy mắt, bàn chân Tiêu Viêm hạ xuống. Hắn cảm thấy đầu óc một trận mê muội, không gian màu bạc cũng biến mất. Khi ánh mắt nhìn lại xung quanh, Tiêu Viêm có chút kinh ngạc phát hiện mình đang ở giữa không trung trên đỉnh núi. Không ngờ lúc trước chỉ nhẹ nhàng cất bước mà hắn đã trực tiếp bay lên trời.
Hơi cúi đầu, Tiêu Viêm nhìn xuống ngọn núi không thấy đáy vực, sắc mặt có chút trắng bệch vì kinh hãi. Hắn nhìn sau lưng, không có Tử Vân Dực. Ngay lúc này, ngân quang sắc nhọn trên bàn chân dường như năng lượng đã cạn kiệt, run lên vài cái rồi biến mất. Tức thì, hắn giống như một con chim bị gãy cánh, lập tức rơi thẳng xuống vực sâu không đáy…
- A… cứu mạng…!
Trong núi sâu đột nhiên vang lên tiếng kêu thảm thiết.