Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 506: CHƯƠNG 501: PHONG LÔI CHI LỰC

Trên bầu trời, mây đen dày đặc cuồn cuộn, khiến cả không gian chìm trong một màu u tối. Bất chợt, một tia chớp bạc to như cột nhà phá tan mây đen đánh xuống, tựa như muốn xé rách không gian, đem toàn bộ núi non bao trùm trong thứ ánh sáng chói lòa ẩn chứa thiên uy kinh người. Dưới hoàn cảnh cuồng bạo cực độ này, sinh linh và ma thú sâu trong núi đều sợ hãi trốn vào hang động, không dám tùy tiện xuất hiện. Cuồng phong quét qua mang theo tiếng gầm rú man dại, vang vọng khắp núi non.

Gió bão đem một ngọn cây cổ thụ bên cạnh Tiêu Viêm nhổ bật gốc rồi ném thẳng xuống vực sâu. Hồi lâu sau vẫn không nghe thấy tiếng vọng lại.

Ngồi xếp bằng trên tảng đá, tay Tiêu Viêm đang nắm chặt quyển trục màu bạc. Dưới thời tiết khắc nghiệt với lôi điện giăng đầy trời, quyển trục vẫn toát lên vẻ cổ xưa, nhưng cũng dần dần tản mát ra hơi ấm.

Bỗng nhiên, ánh mắt Tiêu Viêm nhìn thấy một tia điện bạc cực nhỏ lóe lên từ giữa quyển trục.

Tiêu Viêm thầm thở ra một hơi, ngẩng đầu nhìn những tia chớp lôi đình đã bao phủ toàn bộ bầu trời. Hắn cảm nhận được bàn tay đặt trên đùi đang bất giác khẽ run, bởi trong hoàn cảnh này, hắn có thể bị một tia sét đánh trúng bất cứ lúc nào. Tuy khuôn mặt vẫn tỏ ra bình thản nhưng trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi lo sợ.

- Lão sư, khi nào thì bắt đầu?

Bàn tay hắn vẫn nắm chặt quyển trục, bốn chữ cổ xưa “Tam Thiên Lôi Động” không ngừng phóng thích quang mang nhàn nhạt, tựa như muốn bay ra ngoài.

- Có thể bắt đầu rồi, nhưng vẫn phải cẩn thận một chút. Uy lực của phong lôi chi lực tuy không bằng Dị Hỏa nhưng cũng vô cùng bá đạo, chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Thanh âm trịnh trọng của Dược Lão vang lên trong lòng Tiêu Viêm.

- Vâng!

Khẽ gật đầu, Tiêu Viêm biết rõ muốn có được sức mạnh chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Năm đó, nhờ gặp được Dược Lão mà hắn học được Phần Quyết, có thể cắn nuốt Dị Hỏa để tăng cường lực lượng, nhưng hắn cũng phải đem tính mạng ra đặt cược mỗi khi công pháp tiến hóa. Vì vậy, nguy hiểm hiện tại cũng không khiến hắn quá hoảng hốt.

Ngay cả Thanh Liên Địa Tâm Hỏa cũng không thể thiêu chết hắn, Tiêu Viêm tin tưởng phong lôi chi lực lúc này dù bá đạo cũng không thể khiến hắn chùn bước.

- Mở quyển trục ra, hai chân lơ lửng trên không. Lúc này, mật độ phong lôi chi lực trong thiên địa vô cùng dày đặc, không cần ngươi dẫn dụ, những sợi phong lôi chi lực trong đó sẽ tự động thoát ra. Vào khoảnh khắc chúng xuất hiện, hãy bắt lấy, hấp thu vào cơ thể rồi luyện hóa là được.

Dược Lão giảng giải toàn bộ quá trình tu luyện.

Trong lòng lặng lẽ nhẩm lại một lần vì sợ bỏ sót điều gì, Tiêu Viêm mới gật đầu. Hai tay hắn dính một chút dược dịch, nắm chặt quyển trục, sau đó mạnh mẽ xé rách lớp vỏ bên ngoài. Vừa xé mở quyển trục, một luồng ngân quang chói mắt đột ngột phụt ra, hóa thành một cột sáng bạc khổng lồ, đâm thẳng vào tầng mây đen kịt trên cao. Cảnh tượng kinh người này, dù ở ngoài trăm dặm vẫn có thể thấy rõ.

Quyển trục đột ngột dị động khiến Tiêu Viêm giật mình kinh hãi. May mắn là cột sáng bạc không duy trì được lâu, sau một tiếng “xuy”, nó liền cấp tốc thu về, cuối cùng hoàn toàn biến mất vào trong quyển trục. Chỉ khi thấy quyển trục trở lại bình thường, Tiêu Viêm mới lặng lẽ thở phào, lau đi mồ hôi lạnh trên trán.

Hắc Giác Vực cách nơi này không xa, nếu kinh động đến kẻ nào đó, tin tức sẽ nhanh chóng lan truyền khắp nơi, dẫn đến sự chú ý của những kẻ tham lam.

Đương nhiên, Tiêu Viêm cũng hiểu rõ, hắn không được để lộ cuốn thân pháp đấu kỹ này. Việc chặn đường cướp đoạt ở Hắc Giác Vực đã khiến mối thù giữa hắn và Huyết Tông đạt đến mức không thể hòa giải. Tiêu Viêm không tin Tông chủ Huyết Tông sẽ dễ dàng bỏ qua cho mình. Hiện tại, có lẽ vì gã chưa biết chính hắn là kẻ đã giết con trai mình nên mới chưa truy sát. Bằng không, dù hắn có trốn ở Già Nam học viện, e rằng tên kia cũng sẽ điên cuồng bất chấp tất cả để tìm đến báo thù.

Thu hồi dòng suy nghĩ, ánh mắt Tiêu Viêm lại hướng về quyển trục, trong lòng không khỏi xao động. Sau lần dị động vừa rồi, quyển trục lúc này được bao bọc bởi một tầng ngân quang nhàn nhạt. Mơ hồ có thể thấy những đồ án kỳ dị khá nhỏ, nhưng khi tập trung nhìn kỹ lại không phát hiện ra manh mối gì.

Trong lòng ghi nhớ lời Dược Lão dặn dò, Tiêu Viêm hít sâu một hơi, tập trung tinh thần. Linh hồn lực của hắn tỏa ra, bao phủ chặt chẽ không gian xung quanh tảng đá. Dưới sự cảm ứng của linh hồn, dù chỉ một mảnh đá nhỏ rơi xuống hắn cũng có thể phát hiện. Khi hắn vừa tiến vào trạng thái ngưng thần không lâu, tia chớp trên bầu trời như ẩn như hiện, ngân quang trên quyển trục cũng ngày càng rõ rệt. Cuối cùng, quyển trục tự động trôi nổi, bay lên lơ lửng trước ngực Tiêu Viêm.

Vào thời điểm ngân quang trở nên vô cùng mãnh liệt, bản đồ ẩn hiện bên trong cũng trở nên rõ ràng. Không ngờ bản đồ ấy lại là những hình người với các tư thế khác nhau. Tuy mỗi hình người có một tư thế riêng, nhưng dưới chân bọn họ đều bị một tia chớp bạc bao lấy. Đột nhiên, ngân quang khẽ động, những bóng người ấy như sống lại, không gian hơi gợn sóng, chúng đã phá tan ngân quang trói buộc mà bay ra ngoài.

Những bóng người hư ảo nhưng tốc độ lại kinh khủng đến cực điểm. Tựa như xem thường khoảng cách không gian, chúng đồng loạt thoát ra khỏi phạm vi bao trùm của linh hồn lực Tiêu Viêm.

Mặc dù Tiêu Viêm đã sớm tiến vào trạng thái ngưng thần, hơn nữa cũng cảm nhận được năng lượng của những bóng người kia khi chúng lao ra khỏi ngân quang, nhưng cảm nhận là một chuyện, hắn phát hiện mình không thể ngăn cản được chúng. Khi Đấu Khí trong cơ thể hắn vừa tuôn ra từ lòng bàn tay, mấy bóng người kia cũng định tung ra công kích. Sắc mặt Tiêu Viêm không giấu nổi vẻ chấn kinh. “Ngưng!” Ngay lúc Tiêu Viêm đang ảo não và kinh hãi, thanh âm quen thuộc của Dược Lão vang lên. Giọng nói già nua ấy ẩn chứa một luồng linh hồn lực cực kỳ mạnh mẽ. Sóng âm quét qua đâu, cuồng phong liền lặng xuống tới đó. Ngay lập tức, sóng âm cũng hướng về phía những bóng người năng lượng, khiến chúng đình trệ giữa không trung, giữ nguyên những tư thế kỳ dị.

- Trở về!

Dược Lão trầm giọng quát lên. Linh hồn lực mạnh mẽ đang bao phủ toàn bộ ngọn núi bỗng cuộn trào trở lại. Những bóng người năng lượng bị linh hồn lực ảnh hưởng, rơi xuống dưới rồi rót thẳng vào trong đầu Tiêu Viêm.

Trong lòng vẫn còn đang kinh sợ trước linh hồn lực cường đại đến kinh khủng của Dược Lão, bỗng một luồng tin tức khổng lồ tràn vào khiến đầu Tiêu Viêm chấn động mạnh, làm hắn rơi vào hôn mê. Loáng thoáng trong lúc mê man, hắn thấy được một chút huyền diệu từ những hình ảnh chợt ẩn chợt hiện của các bóng người, nhưng vì hôn mê nên không thể thấy rõ.

Cơn hôn mê kéo dài khá lâu, những hình ảnh kia cũng dần biến mất.

Dần dần tỉnh lại từ cơn hôn mê, bầu trời vẫn như cũ, sấm chớp giăng đầy, mây đen kìn kịt, nặng nề như đè nén lòng người, khiến kẻ khác cảm thấy có chút ngột ngạt.

“Linh hồn lực của lão sư thật cường đại. Nếu chỉ so về linh hồn lực, e rằng trên Đấu Khí đại lục này không mấy người có thể sánh bằng lão sư. Chẳng trách chỉ cần dựa vào linh hồn lực cũng đủ để chống lại cường giả Đấu Tông.” Trong lòng lần nữa nhớ lại luồng linh hồn lực khiến không gian phải tĩnh lặng, Tiêu Viêm không khỏi kinh ngạc thán phục.

- Đừng suy nghĩ lung tung, phong lôi chi lực đã theo những hình vẽ kia tiến vào cơ thể ngươi, mau luyện hóa chúng đi.

Thanh âm của Dược Lão đột ngột vang lên trong đầu Tiêu Viêm.

Tiếng quát của Dược Lão vừa dứt, thân thể Tiêu Viêm liền cứng đờ, sắc mặt hắn chợt trở nên tím bầm, đôi mắt đen nhánh thường ngày cũng hiện lên vài tia chớp nhỏ.

Hai tay gần như thuần thục nhanh chóng kết xuất thủ ấn tu luyện, tâm thần Tiêu Viêm chìm sâu vào trong cơ thể. Bên trong, Đấu Tinh xoay quanh lốc xoáy Đấu Khí cũng nhanh chóng vận chuyển, một luồng Đấu Khí màu xanh cuồn cuộn như hồng thủy chảy xiết trong kinh mạch, cuối cùng dừng lại tại một nơi giao nhau của các kinh mạch, bao vây lấy một tia năng lượng bạc mờ ảo, tìm cách áp chế nó.

Nhờ lời nhắc nhở kịp thời của Dược Lão, phong lôi chi lực ẩn chứa trong cơ thể vẫn chưa kịp gây ra sức phá hoại mạnh mẽ thì đã bị Đấu Khí của Tiêu Viêm bao vây. Nhìn đám năng lượng bạc kia chiếm cứ một chỗ trong kinh mạch, phát ra dao động mạnh mẽ, Tiêu Viêm không khỏi thầm hô may mắn.

“Tê, tê…” Luồng năng lượng bạc không ngừng vặn vẹo, tản mát ra những tiếng rít khe khẽ, giống như một con rắn độc đang chiếm cứ trong cơ thể.

Vào lúc luồng năng lượng phát ra tiếng vang kỳ dị, Tiêu Viêm có chút kinh ngạc phát hiện Đấu Khí đang bao vây nó thoáng run rẩy, trông như một bầy cừu đang run rẩy bao vây một con mãng xà hung tợn, lo sợ nó sẽ phản kích trước khi chết.

Tia năng lượng bạc mờ ảo dường như nhận thấy sự run rẩy của Đấu Khí, liền đột nhiên bùng lên. Ngân quang mãnh liệt quét qua đâu, Đấu Khí màu xanh liền lùi bước né tránh tới đó. Ngân quang càng không chút kiêng dè xông tới, phát ra những tiếng rít chói tai. Sự linh động như có trí tuệ này của nó khiến Tiêu Viêm vô cùng kinh ngạc.

Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng hắn chỉ cười lạnh. Chỉ là một tia phong lôi chi lực mà cũng dám kiêu ngạo sao?

“Hừ!” Trong lòng hừ lạnh một tiếng. Theo tiếng hừ vang lên, luồng Đấu Khí màu xanh đang bao vây bỗng nhiên kịch liệt dao động. Chợt, Đấu Khí khẽ vặn vẹo, một ngọn lửa màu xanh lặng lẽ xuất hiện. Luồng năng lượng bạc như gặp phải đại địch, quang mang cấp tốc thu lại.

Ánh mắt khóa chặt vào luồng năng lượng bạc đang lùi bước, Đấu Khí ẩn chứa ngọn lửa xanh, từ một con cừu non hiền lành bỗng chốc hóa thành một con ác lang hung hãn, từng bước ép sát. Nó tùy thời chuẩn bị tung ra một đòn mạnh mẽ vào những tia năng lượng bạc kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!