Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 505: CHƯƠNG 500: TAM THIÊN LÔI ĐỘNG

Trong một góc thâm sơn, một màu xanh biếc mờ mịt trải dài đến tận cuối tầm mắt, tựa như một đại dương vô tận. Bỗng nhiên, cả khu rừng khẽ rung chuyển, một làn sóng xanh biếc khổng lồ rộng gần trăm trượng cuộn trào từ phía xa, ẩn hiện một luồng khí tức khiến người ta phải líu lưỡi kinh hãi.

Phía trên rừng rậm, một tiếng xé gió đột ngột vang lên, từ xa một bóng người lướt đến, không ai khác chính là Tiêu Viêm. Tử Vân Dực sau lưng hắn khẽ rung động, giúp thân thể lơ lửng giữa không trung. Ánh mắt hắn nhìn xuống khu rừng rậm vô tận bên dưới, trên mặt thoáng hiện nét cười khổ. Hắn không ngờ bên ngoài Nội Viện lại có một khu rừng rộng lớn đến thế, e rằng ngay cả Ma Thú sơn mạch trải dài khắp Gia Mã Đế Quốc cũng chưa chắc đã sánh bằng.

Trong lòng thầm thở dài, nghĩ đến việc phải tìm một nơi tu luyện phù hợp với yêu cầu của Dược Lão giữa khu rừng bao la này, Tiêu Viêm không khỏi cảm thấy có chút mờ mịt.

Ánh mắt Tiêu Viêm dò xét xung quanh, loáng thoáng nghe được những tiếng gầm gừ trầm thấp của ma thú vọng ra từ sâu trong rừng rậm. Tử Vân Dực sau lưng khẽ rung lên, thân hình hắn lại hóa thành một bóng đen, tiếp tục bay xuyên qua dãy núi trập trùng.

Tiêu Viêm mất gần một ngày tìm kiếm, may mắn là vận khí của hắn cũng khá tốt. Vào giữa trưa ngày thứ hai, khi bay qua một khu rừng, hắn cuối cùng cũng phát hiện ra một nơi phù hợp nhất với yêu cầu.

Đây là một đầm lầy nằm giữa hai ngọn núi, địa thế khá ẩm ướt, có lẽ do nước từ trên núi chảy xuống tích tụ lại. Bùn đất dưới chân vô cùng lầy lội, đặc biệt là khu vực trung tâm gần như đã hoàn toàn biến thành một đầm lầy được bao phủ bởi vô số cỏ cây tươi tốt.

Tiêu Viêm lơ lửng trên không trung nhờ Tử Vân Dực. Hắn thử ném một mảnh đá xuống đầm lầy, hòn đá rơi vào bãi cỏ xanh khiến bùn đen văng tung tóe. Trên khuôn mặt hắn thoáng hiện vẻ vui mừng, diện tích của đầm lầy này vừa vặn phù hợp với yêu cầu của Dược Lão.

Chiếc nhẫn cổ xưa màu đen trên tay khẽ rung động, linh hồn hư ảo của Dược Lão phiêu đãng bay ra. Ánh mắt ông tùy ý lướt qua đầm lầy phủ đầy cỏ xanh bên dưới, trên khuôn mặt lộ ra vẻ hài lòng, cười nói:

- Không tồi, nơi này rất thích hợp để tu luyện Tam Thiên Lôi Động. Có điều, bên trong đầm lầy dường như vẫn có một vài ma thú ẩn nấp.

Tiêu Viêm vẫn luôn chú ý động tĩnh bên trong đầm lầy, nghe vậy liền cau mày nói:

- Chỉ là vài con ma thú nhỏ, không đáng ngại. Ta tu luyện thân pháp đấu kỹ cũng cần chúng để thực nghiệm.

Dược Lão khẽ cười, thân hình nhẹ nhàng đáp xuống một cây đại thụ, nhìn Tiêu Viêm nói:

- Vậy ngươi cứ xuống thử xem có trở ngại gì không.

Nghe vậy, Tiêu Viêm thoáng chần chừ rồi khẽ gật đầu. Thân thể hắn chậm rãi hạ xuống, khi sắp chạm mặt đất, bả vai khẽ rung lên, Tử Vân Dực “vụt” một tiếng thu về. Mất đi sự chống đỡ của Tử Vân Dực, thân thể hắn liền rơi thẳng xuống đầm lầy.

Khi bàn chân vừa chạm vào mặt bùn, một tiếng nổ trầm đục vang lên, không gian xung quanh đầm lầy chấn động không ngớt.

- Phốc!

Phía dưới bàn chân, một lượng lớn bùn đen nổ tung, văng lên tứ phía. Nhưng thân hình Tiêu Viêm không bị hất văng đi như dự đoán, ngược lại, vì dưới chân đột nhiên xuất hiện một xoáy nước bùn đen, thân thể hắn lập tức bị kéo xuống.

Bàn chân bị bùn đen bao bọc, sắc mặt Tiêu Viêm hơi đổi. Hắn không ngờ lớp bùn này lại có hấp lực lớn đến vậy, đang muốn kéo cả người hắn chìm sâu xuống. Song chưởng hắn dựng thẳng rồi đột ngột vỗ mạnh xuống dưới. Một luồng kình khí vô hình mạnh mẽ tuôn ra, tức thì tạo thành hai chỗ lõm sâu trên mặt đầm lầy. Mượn phản lực từ chiêu Xuy Hỏa Chưởng, Tiêu Viêm rút chân ra khỏi lớp bùn, bả vai rung lên, Tử Vân Dực lập tức hiện ra sau lưng, vội vàng chấn động đưa hắn bay vọt lên không trung.

Nhưng ngay khoảnh khắc bàn chân Tiêu Viêm vừa thoát khỏi đầm lầy, mặt bùn xung quanh đột nhiên bạo động. Hàng loạt thủy tiễn đen nhánh từ bên trong hung hăng bắn ra, mục tiêu chính là Tiêu Viêm đang lơ lửng trên không.

Đòn tấn công bất ngờ khiến Tiêu Viêm kinh ngạc, nhưng may là hắn vẫn luôn đề phòng. Hai tay lại lần nữa hung hăng đánh xuống, kình phong vô hình va chạm với những mũi thủy tiễn hắc sắc giữa không trung, lập tức đánh tan chúng thành vô số giọt nước đen.

Hai cánh chấn động mạnh, thân hình Tiêu Viêm bay vọt lên cao hơn mười thước so với mặt đầm lầy mới dừng lại. Ánh mắt hắn ngưng trọng nhìn xuống, thấy vô số con hắc xà đang ngọ nguậy trong bùn. Một trong số đó vừa chui lên khỏi mặt bùn, miệng há rộng đầy vẻ dữ tợn, phun ra một luồng khí tanh hôi.

- Ha ha, thế nào?

Nhìn thấy một chân của Tiêu Viêm dính đầy bùn đen, Dược Lão không khỏi trêu chọc.

- Bạo Bước không thích hợp để sử dụng trên địa hình mềm lún thế này.

Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu. Trên địa hình như đầm lầy, Bạo Bước gần như không thể phát huy hiệu quả, ngược lại còn khiến hắn gặp khó khăn vì bị hấp lực của bùn đen kéo xuống.

- Bạo Bước của ngươi vốn không phải là thân pháp đấu kỹ cao minh gì, chẳng qua chỉ là mượn đấu khí đạp mạnh xuống đất, tạo ra phản lực để tăng tốc mà thôi.

Dược Lão nhàn nhạt cười nói:

- Nếu ngươi có thể tu luyện thành công Tam Thiên Lôi Động, thì đầm lầy này đối với ngươi cũng như đi trên đất bằng. Nếu tu luyện đến trình độ lô hỏa thuần thanh, ngươi thậm chí có thể phi hành cự ly ngắn và dừng lại trên không trung.

- Năm đó, Các chủ Phong Lôi Các từng bị ba gã cường giả Đấu Tông liên thủ vây giết, nhưng nhờ vào sự huyền diệu của Tam Thiên Lôi Động mà thuận lợi thoát thân, thậm chí còn phản kích làm một gã trọng thương. Từ đó có thể thấy thân pháp này lợi hại đến mức nào. Tuy vì một vài nguyên nhân mà nó chỉ được xếp vào Địa giai sơ cấp, nhưng nếu so về tốc độ, nó đủ để sánh ngang với các thân pháp đấu kỹ Địa giai trung cấp.

- Còn ngươi, nếu học được thân pháp này, với thực lực hiện tại, cho dù gặp phải một cường giả Đấu Vương cũng có thể an toàn thoát thân.

Nghe vậy, trong lòng Tiêu Viêm trở nên nóng rực. Nếu luyện thành công “Tam Thiên Lôi Động”, sau này khi đoạt lấy “Vẫn Lạc Tâm Viêm”, xác suất thành công trốn thoát chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều.

Ngón tay khẽ chạm vào nạp giới, một quyển trục màu bạc liền xuất hiện trong tay. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve quyển trục, khi cầm nó, Tiêu Viêm dường như nghe được những tiếng sấm nổ mơ hồ.

Ánh mắt hắn chuyển hướng về phía Dược Lão, giọng nói có chút khẩn thiết:

- Lão sư, Tam Thiên Lôi Động này phải tu luyện thế nào?

- Tam Thiên Lôi Động, dù đặt ở trên đại lục cũng là thân pháp đấu kỹ đủ khiến vô số người đỏ mắt thèm muốn. Năm đó ta từng đến Phong Lôi Các, cũng có ý mượn xem thử, nhưng cuối cùng vẫn bị từ chối.

Dược Lão nhàn nhạt cười, nói:

- Đây được xem là một trong những chấn các chi bảo của Phong Lôi Các. Mỗi một quyển trục đều được chế tạo vô cùng công phu, bởi vì bên trong mỗi quyển đều được Các chủ đời trước phong ấn vào một tia phong lôi chi lực để đề phòng kẻ gian và người ngoài. Trong Phong Lôi Các, chỉ có một số ít trưởng lão và đệ tử có cống hiến to lớn mới có tư cách tu luyện.

- Phong lôi chi lực…

Trong lòng thầm nhẩm lại, Tiêu Viêm khẽ cười nói:

- Khó trách khi cầm quyển trục lại có thể nghe thấy tiếng gió sấm, hóa ra là vì phong lôi chi lực.

- Phong Lôi Các có thể đứng vững trên Đấu Khí đại lục mà không suy tàn, nguyên nhân quan trọng nhất chính là nhờ vào phong lôi chi lực này. Nghe nói, chỉ khi cuồng phong gào thét, mây đen giăng kín, vào thời điểm sấm sét chớp giật, ngồi trên đỉnh núi mới có cơ may hấp thu được một ít phong lôi chi lực tồn tại trong hư không. Bất quá, phong lôi chi lực này cực kỳ bá đạo, nếu tâm trí không đủ kiên định, e rằng không thể khống chế nổi nó. Thậm chí nếu sơ sẩy còn có thể bị phản phệ, không biết bao nhiêu đệ tử xuất chúng của Phong Lôi Các đã phải hồn phi phách tán ở bước này. Nhưng một khi thành công, đấu khí lôi thuộc tính vốn nổi danh về sức công phá cũng không thể sánh bằng đấu khí phong lôi. Về điểm này, nó có phần tương tự với Phần Quyết của ngươi, cũng phải cắn nuốt Dị Hỏa mới có thể khiến uy lực đấu khí tăng lên trên diện rộng.

Dược Lão cười nói:

- Ngươi hiện đang sở hữu Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, đấu khí của ngươi chắc chắn mạnh hơn đấu khí hỏa thuộc tính bình thường rất nhiều, điểm này chắc ngươi cũng nhận ra chứ?

- Vâng…

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ghi nhớ cái tên Phong Lôi Các trong lòng, sau đó cười hỏi Dược Lão:

- Vậy bây giờ, ta phải làm sao mới tu luyện được thân pháp đấu kỹ này?

- Chờ!

Dược Lão cười nói.

- Chờ? Chờ cái gì?

Tiêu Viêm kinh ngạc nói.

Ngẩng đầu nhìn những đám mây đen đang dần tụ lại trên bầu trời, Dược Lão khẽ cười nói:

- Chờ gió lớn nổi lên, chờ sấm sét đánh xuống… sau đó hấp thu phong lôi chi lực bên trong quyển trục. Như vậy mới có thể bắt đầu tu luyện Tam Thiên Lôi Động. Xem thời tiết hôm nay, chắc cũng không còn xa nữa đâu…

Nghe vậy, Tiêu Viêm có chút kinh ngạc, rồi chợt tỉnh ngộ. Hắn đưa mắt nhìn lên những đám mây đen đã xuất hiện ở cuối chân trời, khẽ gật đầu.

Trong rừng rậm, thời tiết biến ảo khôn lường, khiến người ta khó lòng nắm bắt.

Lần này chờ đợi cũng không quá lâu. Buổi trưa trời vẫn còn trong xanh, nhưng đến tối, mây đen không biết từ đâu ùn ùn kéo đến, che kín cả bầu trời. Cuồng phong gào thét quét qua núi rừng, thổi cây cối phát ra những tiếng rền vang.

Mây đen dày đặc, tiếng sấm trầm thấp từ giữa hư không chậm rãi truyền ra, uy thế ngập trời khiến cả dãy núi đều chìm vào tĩnh lặng.

- Xoẹt!

Một tia chớp xé toạc mây đen đánh xuống, ánh sáng chói lòa trong nháy mắt chiếu rọi cả dãy núi như ban ngày. Trên một đỉnh núi, một thanh niên mặc hắc bào đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá, mặc cho cuồng phong táp vào mặt, thân hình vẫn vững như bàn thạch, không chút lay động. Ánh chớp lướt qua, soi rõ khuôn mặt thanh tú mà bình thản của hắn.

Tiêu Viêm khẽ ngẩng đầu nhìn tầng mây đen kịt trên cao, trên khuôn mặt khẽ nở một nụ cười. Bàn tay hắn khẽ lật, quyển trục màu bạc liền xuất hiện. Phía trên quyển trục, những tia điện quang màu bạc nhàn nhạt chớp động quanh bốn chữ cổ xưa: Tam Thiên Lôi Động

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!