Kể từ cuộc tỷ thí luyện đan đến nay đã ba ngày trôi qua, trong khoảng thời gian này, tài luyện dược của Tiêu Viêm gần như đã được truyền tụng khắp các đệ tử Nội viện.
Lúc này, danh vọng của Tiêu Viêm trong Nội viện chỉ sợ đã có thể sánh ngang với những cường giả đứng đầu trong "Cường Bảng". Một luyện dược sư có thể luyện chế ra ngũ phẩm đan dược, bất kể ở nơi nào cũng đều được hưởng đãi ngộ ngang với cấp bậc Đấu Vương, thậm chí là Đấu Hoàng. Điều này có thể thấy rõ qua thái độ nồng nhiệt của các trưởng lão Nội viện đối với Tiêu Viêm.
Tuy nói trước đây, vì có lời dặn dò của Đại trưởng lão nên các vị trưởng lão cũng âm thầm chiếu cố Tiêu Viêm, nhưng lúc đó họ cũng chỉ xem hắn như một đệ tử có tiềm lực không tệ mà thôi. Còn hiện giờ, họ thực sự đã xem hắn ngang hàng để đối thoại. Trong lúc nói chuyện, lời nói cũng có thêm vài phần khách sáo khó nhận ra. Dù sao trong lòng các vị trưởng lão này cũng hiểu rõ, giá trị của một luyện dược sư có thể luyện chế ra ngũ phẩm đan dược vượt xa một cường giả cấp Đấu Vương.
Mà sau khi hiểu rõ sự chênh lệch về giá trị này, các trưởng lão tự nhiên cũng không thể dùng uy nghiêm của mình để đối diện với Tiêu Viêm. Bởi vì bọn họ biết, thân phận này so với Tiêu Viêm thật sự không tạo được chút áp lực nào. Nếu đã vô dụng, thì cần gì phải nhắc tới.
…
Ba ngày trôi qua không chỉ làm danh vọng của Tiêu Viêm vang dội trong Nội viện, mà nhờ vào thanh thế của chiến thắng trong cuộc tỷ thí, gần như tất cả đệ tử Nội viện đều đã nghe tin Bàn Môn sắp sửa bán đan dược. Sau khi chứng kiến tài luyện đan của Tiêu Viêm tại quảng trường, không ít người đều tỏ ra hứng thú với đan dược của Bàn Môn. Thậm chí, thường xuyên có không ít người qua lại ngoài cửa của hội tân sinh, muốn mua trước.
Mặt khác, bởi vì thua cuộc, trong ba ngày này Dược Bang đã phải lần lượt giao nộp năm điểm giao dịch cho Bàn Môn. Mặc dù cực kỳ đau lòng khi phải từ bỏ những địa điểm buôn bán tốt như vậy, Dược Bang vẫn cố lấy cớ kéo dài thời gian. Nhưng những mưu kế vặt vãnh đó đều tan thành mây khói khi Hách trưởng lão ra mặt.
Cuối cùng, trước uy nghiêm của Hách trưởng lão, Dược Bang chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nhìn thành viên Bàn Môn gỡ huy Chương Dược Bang khỏi các điểm giao dịch và thay bằng huy Chương của Bàn Môn.
Khi năm địa điểm giao dịch đã vào tay, bọn Tiêu Viêm mới thực sự cảm nhận được sức nóng là thế nào. Vẻn vẹn trong một ngày, gần 200 viên đan dược đã nhanh chóng được bán sạch. Nhìn con số Hỏa Năng tăng vọt trên Hỏa Tinh Tạp, mấy người Tiêu Viêm đều không khỏi há hốc mồm kinh ngạc.
Đan dược đã hết, hơn nữa sự phong tỏa dược liệu của Dược Bang cũng đã được gỡ bỏ, Tiêu Viêm tự nhiên lại bắt đầu bận rộn. Nhưng sau hai ngày hai đêm luyện chế mà vẫn cung không đủ cầu, Tiêu Viêm đành cười khổ dừng tay, hướng bọn Huân Nhi đưa ra đề nghị.
- Chúng ta nên thu nạp thêm một vài luyện dược sư nữa.
Trong đại sảnh, Tiêu Viêm với đôi mắt thâm quầng, bất đắc dĩ xua tay nói:
- Một mình ta thật sự không thể luyện chế số lượng lớn như vậy, cho nên chúng ta phải mời người.
- Tìm người?
- Nói như vậy là muốn đem phương thuốc ra ngoài sao?
Vừa nghe đề nghị của Tiêu Viêm, Huân Nhi cũng có chút kinh ngạc, trầm ngâm một hồi rồi nhẹ giọng hỏi.
- Lúc này không còn cách nào khác. Chẳng lẽ ta lại có thể ngày nào cũng bị nhốt trong phòng luyện đan sao?
Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu, nói:
- Phương thuốc chúng ta không thể giữ bí mật cả đời, huống chi các ngươi cũng quá đề cao sự trân quý của ba loại phương thuốc này. Nếu thật sự có ngày bí mật bị lộ ra, ta tự nhiên sẽ có phương thuốc xuất sắc hơn.
Lời này không giả, ba loại đan dược này cũng chỉ là nhất phẩm và nhị phẩm, căn bản không tính là quá trân quý.
Nghe vậy, ba người Huân Nhi chần chừ một chút rồi cũng gật đầu.
- Tiêu Viêm nói rất đúng, dù sao hắn cũng không thể cả ngày bị nhốt tại Bàn Môn để luyện đan.
- Về phần chuyện tìm kiếm Luyện dược sư, cứ giao cho các ngươi. Nhớ kỹ, việc này phải tiến hành bí mật, hơn nữa mỗi một luyện dược sư gia nhập Bàn Môn đều phải điều tra rõ ràng xem trước đây họ có liên hệ gì với Dược Bang không.
Tiêu Viêm trịnh trọng nhắc nhở.
- Tiêu Viêm ca ca lo lắng Hàn Nhàn sẽ cho người trà trộn vào Bàn Môn sao?
Huân Nhi khẽ cười nói.
- Tên kia không phải hạng quang minh lỗi lạc gì, nếu hắn muốn có được phương thuốc, sẽ không từ thủ đoạn nào đâu.
Tiêu Viêm thản nhiên nói.
- Hiểu rồi, việc này cứ giao cho ta.
…
Hiệu suất làm việc của đám người Huân Nhi quả thực khiến Tiêu Viêm kinh ngạc. Chỉ một ngày sau khi hắn đưa ra đề nghị, họ đã tìm được ba vị Luyện Dược Sư khoảng tam phẩm. Nghe Huân Nhi nói, ba người này vì một vài nguyên nhân nên không được Dược Bang thu nạp. Ở Nội viện, họ không những không đứng về phía Dược Bang mà ngược lại còn thường xuyên bị thành viên Dược Bang ức hiếp. Bây giờ nghe tin Bàn Môn có ý mời Luyện Dược Sư gia nhập, họ gần như không chút do dự liền đồng ý.
Nếu là trước kia, có lẽ các Luyện Dược Sư này sẽ không mấy để tâm đến một Bàn Môn vừa mới thành lập, nhưng bây giờ đã khác. Bàn Môn tuy không có cường giả Đấu Linh, nhưng lại có một vị Luyện Dược Sư có thể luyện chế ra ngũ phẩm đan dược. Danh tiếng này đủ để giúp Bàn Môn hấp dẫn không ít người. Mà những Luyện Dược Sư này cũng chính là vì danh tiếng đệ nhất Luyện Dược Sư Nội viện của Tiêu Viêm mà đến.
Tiêu Viêm đối với khả năng nhìn người của Huân Nhi không chút hoài nghi. Sau khi gặp mặt ba vị Luyện Dược Sư, nhìn thấy vẻ mặt sùng bái của họ, hắn tuy có chút dở khóc dở cười nhưng qua một phen khảo hạch, hắn phát hiện ba người này quả thực có kinh nghiệm luyện chế không tồi. Vì thế, Tiêu Viêm ngay tại chỗ quyết định thu nhận họ vào Bàn Môn.
Sau khi thu nhận ba vị Luyện Dược Sư, Tiêu Viêm vẫn chưa lập tức giao ra phương thuốc, mà âm thầm quan sát phẩm hạnh và lời nói của họ. Hai ngày sau, hắn mới gọi cả ba vào mật thất, đem phương pháp điều chế ba loại đan dược giao cho họ, đồng thời dặn dò không được tiết lộ ra ngoài.
Chỉ ba ngày sau khi gia nhập đã được truyền thụ phương thuốc bậc này, ba vị Luyện Dược Sư bị hành động hào phóng của Tiêu Viêm làm cho chấn kinh, phải một lúc sau mới cung kính hành lễ với hắn. Không nói gì khác, chỉ riêng sự tin tưởng này đã đủ để khiến những người vốn bị Dược Bang chèn ép thê thảm như họ cảm thấy vô cùng cảm kích.
Đem phương thuốc giao cho ba người, nhìn thấy gương mặt kinh hỉ và cảm kích của họ, Tiêu Viêm cũng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất hiện tại xem ra, ba người này vẫn có thể tin tưởng được.
Có ba người giúp đỡ, Tiêu Viêm lại trở nên nhàn rỗi. Hắn ở lại Bàn Môn mấy ngày, thỉnh thoảng chỉ điểm cho ba người luyện chế đan dược. Rốt cuộc, hắn đã thoát khỏi cuộc sống thê thảm ngày đêm luyện đan trước đây.
Đan dược của Bàn Môn tuy bán rẻ hơn Dược Bang một chút, nhưng dù sao cũng không thể ngày nào cũng mua. Bởi vậy, sau mấy ngày đầu sôi động, sức nóng cũng dần hạ xuống. Tình huống đan dược vừa ra lò chưa đến một giờ đã bị tranh mua sạch sẽ cũng hiếm khi xuất hiện. Nhưng tình hình tiêu thụ hiện tại đã đủ để cùng Dược Bang cạnh tranh ngang ngửa.
…
Con người vốn là sinh vật dễ quên, cho nên theo thời gian, sự chú ý mà cuộc tỷ thí đan dược mang lại cũng bắt đầu chậm rãi phai nhạt. Tình hình này khiến Tiêu Viêm thở phào một hơi, bây giờ khi ra ngoài, những ánh mắt nóng rực nhìn hắn đã giảm đi rất nhiều.
Đến lúc này, Bàn Môn xem như đã hoàn toàn đi vào quỹ đạo. Ba người bọn Huân Nhi cũng bắt đầu dành thời gian tiến vào "Thiên Phần Luyện Khí Tháp" tu luyện, hiệu quả tu luyện khiến ngay cả Tiêu Viêm cũng phải kinh ngạc. Dựa theo tốc độ này, chỉ sợ Huân Nhi, Hổ Gia và Ngô Hạo đều có hy vọng đột phá đến cấp bậc Đấu Linh trong vòng nửa năm. Đến lúc đó, thực lực của Bàn Môn chắc chắn sẽ có một bước nhảy vọt.
Có lẽ vì lần trước đã bế quan trong "Thiên Phần Luyện Khí Tháp" quá lâu, nên hiện tại Tiêu Viêm không có ý định quay lại không gian tù túng đó. Hơn nữa, hắn cũng hiểu rõ, với tình trạng vừa đột phá không lâu của mình, bây giờ vào tháp tu luyện hiệu quả cũng không cao.
Trong lúc rảnh rỗi, Tiêu Viêm cùng Ngô Hạo vài lần đi đến đấu trường. Ở đó, cái loại đấu khí nóng rực, áp bức khiến cho mỗi người bước vào đều cảm thấy nhiệt huyết sôi trào. Bất kỳ ai cũng hy vọng mình có thể trở thành tâm điểm của sự chú ý. Ở giữa sân đấu, chỉ cần ngươi dám bước vào, ngươi sẽ trở thành nhân vật chính chói sáng nhất.
Bàn tay vịn vào lan can, Tiêu Viêm lười nhác nhìn xuống sân đấu đang diễn ra vô cùng kịch liệt bên dưới. Đấu khí mạnh mẽ tung hoành, cát bay đá chạy, những đòn công kích thỉnh thoảng đánh lên vách tường cứng rắn, khiến đá vụn bắn tung tóe.
Lặng lẽ nhìn một tuyển thủ thi triển thân pháp phiêu dật, trong lòng Tiêu Viêm bỗng nhiên khẽ động, ngón tay chậm rãi vuốt ve nạp giới. Trong đó, có một quyển trục đủ để khiến vô số người đỏ mắt, Địa Giai thân pháp đấu kỹ: Tam Thiên Lôi Động.
“Dường như… đã đến lúc tu luyện rồi.” Hắn lẩm bẩm một tiếng, tinh thần đột nhiên trở nên nóng rực.
“Xem ra lại phải một mình tiến vào thâm sơn rồi…” Khẽ cười một tiếng, Tiêu Viêm cũng không chờ Ngô Hạo, lập tức xoay người đi ra ngoài đấu trường. Sau gần nửa tháng nghỉ ngơi, đã đến lúc hắn phải tiếp tục tăng cường thực lực cho bản thân, cũng là tăng thêm một phần lợi thế cho tương lai.
Tu luyện Tam Thiên Lôi Động trong Nội viện rõ ràng là không thích hợp, cho nên lần này Tiêu Viêm dự định một mình tiến vào dãy núi sâu thẳm, cho đến khi tu luyện thành công Tam Thiên Lôi Động mới thôi.