Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 503: CHƯƠNG 498: THẮNG LỢI

Cả quảng trường chìm vào tĩnh lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào viên đan dược màu đỏ sậm đang nằm ngay ngắn trong lòng bàn tay của thanh niên áo đen. Hồi lâu sau, sự im lặng cuối cùng cũng bị phá vỡ bởi một tiếng gầm giận dữ. Chỉ thấy Hàn Nhàn bước nhanh về phía Tiêu Viêm, đôi mắt đỏ ngầu như một con bạc thua sạch gia sản:

- Không thể nào! Nhất định có vấn đề! Tên kia chắc chắn đã thừa dịp sương trắng bốc lên để giở trò!

Nghe tiếng gầm gừ đầy thất thố của Hàn Nhàn, không chỉ phần lớn người trên quảng trường nhíu mày mà ngay cả Hách trưởng lão cũng lộ vẻ tức giận. Tiêu Viêm luyện đan ngay dưới sự giám sát của ông, nói hắn giở trò chẳng khác nào ám chỉ ông mắt mờ tai điếc.

- Hàn Nhàn, hãy chú ý lời nói của ngươi! Thị phi công đạo không đến lượt ngươi định đoạt!

Hách trưởng lão lạnh lùng liếc nhìn Hàn Nhàn, quát lớn.

Bị Hách trưởng lão khiển trách, Hàn Nhàn mới sực tỉnh khỏi cơn thất thố. Nhìn thấy vẻ mặt giận dữ của đối phương, hắn vội vàng khom người giải thích, bởi hắn hiểu rất rõ quyền thế của Hách trưởng lão trong Nội viện này lớn đến mức nào.

Thấy Hàn Nhàn giải thích, sắc mặt Hách trưởng lão mới dịu đi đôi chút. Ánh mắt ông quay lại nhìn Tiêu Viêm, không hề che giấu vẻ tán thưởng. Thiên phú bực này, tâm tính thế này, ai thu được đệ tử như vậy quả là một sự may mắn.

- Hách trưởng lão, xin ngài hãy nghiệm tra, nếu không e rằng sẽ có người không phục.

Tiêu Viêm mỉm cười, giơ tay về phía Hách trưởng lão.

Nghe vậy, Hách trưởng lão cũng không chần chừ, mỉm cười vươn tay cẩn thận nhận lấy viên ngũ phẩm đan dược, đặt vào lòng bàn tay mình. Trong mắt ông ánh lên một tia nóng rực, loại ngũ phẩm đan dược này ngay cả với cường giả cấp bậc Đấu Vương cũng có hiệu quả không nhỏ. Khi chiến đấu với người khác, nếu uống một viên, sức mạnh sẽ đột ngột tăng vọt, chắc chắn sẽ thu được hiệu quả bất ngờ.

Khi Hách trưởng lão đang kiểm tra, trên quảng trường đột nhiên có bóng người chớp động, vài thân ảnh già nua phi thân lên đài. Họ mỉm cười với Tiêu Viêm rồi vây quanh Hách trưởng lão, ánh mắt nhìn viên đan dược màu đỏ sậm đều có chút kinh ngạc.

- Mấy lão gia hỏa các ngươi…

Thấy mấy người vây tới, Hách trưởng lão nhướng mày, bất đắc dĩ lắc đầu. Ông nâng viên đan dược trong tay lên, nói:

- Nhìn đi, chắc chắn là Long Lực Đan vừa mới ra lò, vẫn còn hơi ấm đây này.

- Ừm, không thể giả được. Long Lực Đan này ta từng thấy Hỏa lão đầu luyện chế qua, đúng là màu sắc và mùi vị này.

Một vị trưởng lão ngực đeo huy Chương vuốt râu, khẽ gật đầu, cười tán thưởng.

- Không ngờ tiểu tử này vào Nội viện chưa đầy ba tháng mà đã có thể luyện chế ra Long Lực Đan. Loại đan dược này, trong khoa Luyện dược cũng chỉ có vài người làm được mà thôi.

Mấy vị trưởng lão khác cũng cất tiếng phụ họa.

Đứng một bên nghe các trưởng lão bàn luận, sắc mặt Hàn Nhàn lại càng thêm khó coi.

Vài vị trưởng lão thì thầm với nhau một lúc rồi mới xoay người rời đi. Nhưng khi đi ngang qua Tiêu Viêm, ai nấy đều dừng lại vỗ vai hắn, ôn tồn cười nói:

- Tiểu tử, sau này nếu lão phu cần luyện chế đan dược, e rằng phải nhờ đến ngươi hỗ trợ rồi.

Đối với một vài loại tứ phẩm đan dược, các trưởng lão thực lực mạnh mẽ có thể không quá để tâm, nhưng ngũ phẩm đan dược thì lại khác. Đan dược cấp bậc này đủ để khiến phần lớn trưởng lão phải động lòng. Vì vậy, khi thấy Tiêu Viêm có thể luyện chế ra ngũ phẩm đan dược, thái độ của họ tự nhiên cũng hiền hòa hơn nhiều.

- Ha ha, chỉ cần các trưởng lão chuẩn bị đủ dược liệu, Tiêu Viêm nhất định sẽ dốc hết sức mình.

Đối với lời đề nghị của các vị trưởng lão, Tiêu Viêm tự nhiên không từ chối. Hắn mỉm cười đáp lại, rồi tiễn họ rời đi với vẻ mặt vui vẻ.

Nhìn vị trưởng lão cuối cùng bước xuống đài, Tiêu Viêm mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn quay đầu lại, vừa vặn bắt gặp vẻ mặt tươi cười của Hách trưởng lão, khóe miệng liền nhếch lên, cười nói:

- Hách trưởng lão, sau này nếu có việc gì cần hỗ trợ, cứ việc tìm tiểu tử, trong khả năng của mình nhất định sẽ không từ chối.

- Ha ha, vậy lão phu xin cảm ơn trước.

Nghe Tiêu Viêm nói vậy, ý cười trên mặt Hách trưởng lão càng đậm, trong lòng vị lão sư này hiển nhiên đang rất vui.

- Khụ, Hàn Nhàn, vừa rồi ngươi cũng đã nghe các vị trưởng lão đánh giá, bây giờ còn có dị nghị gì không?

Xoay đầu lại, ý cười trên mặt Hách trưởng lão tức thì thu lại, ông thản nhiên hỏi Hàn Nhàn.

Giờ phút này, gương mặt Hàn Nhàn không còn một chút huyết sắc. Hồi lâu sau, hắn mới cắn răng lắc đầu:

- Không có!

Khẽ gật đầu, Hách trưởng lão quay mặt về phía quảng trường, trầm giọng tuyên bố:

- Tỷ thí đã kết thúc, ta tuyên bố, trong cuộc tỷ thí luyện đan lần này, Tiêu Viêm thắng!

- A!

Tiếng của Hách trưởng lão vừa dứt, mọi người của Bàn Môn không tự chủ được mà reo hò vang dội. Bị họ lây nhiễm, những khán giả trên quảng trường cũng giơ cao tay, tiếng vỗ tay vang lên ầm ầm.

Tiêu Viêm liếc mắt nhìn đám người Huân Nhi ở phía dưới, thấy họ giơ ngón tay cái lên, hắn liền mỉm cười.

- Ngươi đã nhận thua, vậy thì sau ba ngày, hãy giao lại tiền cược cùng năm gian hàng cho Bàn Môn. Hơn nữa, những trò gây rối ngầm của ngươi với Bàn Môn cũng phải chấm dứt.

Nghe tiếng vỗ tay vang dội, Hách trưởng lão quay sang nói với Hàn Nhàn.

- Vâng!

Dù vô cùng tiếc nuối, nhưng tiền cược đã đặt ra, Hàn Nhàn chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay, thấp giọng đáp ứng một tiếng rồi phất tay áo bước xuống đài. Khi đi ngang qua Tiêu Viêm, hắn lạnh lùng buông một câu:

- Chuyện này chưa xong đâu!

Quay đầu lại, nhìn Hàn Nhàn và các thành viên Dược Bang đang hậm hực rời đi, ánh mắt Tiêu Viêm dần trở nên lạnh lẽo.

- Ha ha, Tiêu Viêm yên tâm đi, nếu các ngươi đã mời ta làm công chứng viên, vậy ta sẽ đảm bảo hắn phải giao nộp đầy đủ tiền cược.

Hách trưởng lão vỗ vỗ vai Tiêu Viêm, cười nói.

- Đa tạ trưởng lão!

Hách trưởng lão cười cười, cầm viên Long Lực Đan màu đỏ sậm trong tay, thoáng chần chừ một chút rồi đưa cho Tiêu Viêm:

- Đây là chiến lợi phẩm của ngươi, mau nhận lại đi.

Mặc dù sự chần chừ của Hách trưởng lão chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhưng vẫn không thoát khỏi ánh mắt của Tiêu Viêm, hắn liền nói:

- Hách trưởng lão đã cho tiểu tử phương thuốc của Long Lực Đan, giá trị của nó cao hơn viên đan dược này nhiều lắm. Viên này xin tặng cho trưởng lão.

Nghe lời Tiêu Viêm, Hách trưởng lão thoáng giật mình, nhưng sau một hồi trầm ngâm, ông vẫn lắc đầu, nhét viên đan dược vào tay Tiêu Viêm, cười khổ nói:

- Thôi bỏ đi, mấy lão gia hỏa kia đều thèm nhỏ dãi viên Long Lực Đan này, ta mà nhận lấy e rằng sẽ bị họ cười cho một trận. Nếu ngươi có lòng, sau này luyện chế dư ra thì cho lão phu một viên, ta tự nhiên sẽ ghi nhớ.

Nghe vậy, Tiêu Viêm chần chừ một chút rồi đành phải nhận lấy đan dược, cất vào trong nạp giới, cười nói:

- Chỉ cần ta tìm đủ dược liệu, luyện chế ra nhất định sẽ dâng lên cho trưởng lão trước tiên.

- Ha ha ha ha, có lòng là tốt rồi. Về phần dược liệu, ha ha… Nội viện mấy năm nay tích trữ cũng không ít, kho dược liệu kia vừa hay do ta quản lý. Khụ, hôm nào cần thì cứ đến xem một chút.

Hách trưởng lão cười cười với vẻ mặt đầy ẩn ý. Nói xong, ông còn vỗ nhẹ vai Tiêu Viêm, ý tứ bên trong chỉ có hai người hiểu được.

Nghe những lời này của Hách trưởng lão, Tiêu Viêm đầu tiên là ngẩn ra, sau đó trong mắt xẹt qua một tia vui mừng khôn xiết, hắn liền gật đầu lia lịa. Nội viện thực lực hùng hậu, chắc chắn đã tích trữ không ít dược liệu quý hiếm, những thứ này đối với Tiêu Viêm mà nói chính là một sự hấp dẫn cực lớn.

- À, đúng rồi…

Đem đan dược giao cho Tiêu Viêm xong, Hách trưởng lão bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, cau mày nói:

- Bây giờ Bàn Môn của các ngươi đã muốn chính thức bán đan dược, theo quy củ của Nội viện, các thế lực giao dịch đan dược mỗi tháng cần phải nộp hai phần mười Hỏa năng cho Nội viện. Nói cách khác, nếu một tháng các ngươi thu được 1000 ngày Hỏa năng, thì phải nộp lên 200 ngày.

Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời kinh ngạc. Đây là cái gì? Nộp thuế sao? Mà thuế suất còn cao như vậy? Hai phần mười?

- Ngươi đừng có trợn mắt nhìn ta như vậy, quy định này Nội viện đã có từ lâu rồi.

Thấy bộ dạng của Tiêu Viêm, Hách trưởng lão bất đắc dĩ lắc đầu:

- Ngươi cũng biết buôn bán đan dược về cơ bản là một vốn bốn lời, cho nên Nội viện phải có biện pháp quản chế, nếu không toàn bộ Hỏa năng trong viện đều chảy vào túi các thế lực bán đan dược, vậy sẽ thành ra thế nào? Mấy năm nay, Dược Bang cũng nộp thuế suất như vậy cả.

Tiêu Viêm cười khổ một tiếng, thấp giọng nói:

- Nhưng thế này cũng quá hà khắc đi? Trưởng lão cũng biết, giá cả dược liệu bây giờ rất cao, hơn nữa luyện đan cũng không thể nào trăm lần đều thành công được.

- Chuyện này ta cũng biết, nhưng quy củ là vậy…

Hách trưởng lão xua tay, thấy Tiêu Viêm nhíu mày, ông thoáng chần chừ rồi nói:

- Ai, thế này đi, sau này Bàn Môn các ngươi chỉ cần nộp một phần mười là được. Nhưng chuyện này không được rêu rao, nếu không để Dược Bang biết, e rằng tên Hàn Nhàn kia sẽ không vui, ha ha.

- Trưởng lão có thể tùy ý điều chỉnh thuế suất sao?

Thấy Hách trưởng lão một lời đã giảm đi một nửa thuế, Tiêu Viêm không khỏi kinh ngạc hỏi.

- Ha ha, trong Nội viện, mảng dược liệu và đan dược vừa hay do ta toàn quyền quản lý.

Hách trưởng lão cười cười, nhưng trong lòng lại nói thêm: "Huống hồ Đại trưởng lão cũng đã dặn phải chiếu cố ngươi nhiều hơn, ta làm vậy cũng không tính là phạm quy."

- Vậy thì đa tạ trưởng lão nhiều. Sau này luyện chế được Long Lực Đan, tất nhiên sẽ dâng lên cho trưởng lão trước tiên.

Trong lòng thầm thở phào một hơi, giảm đi một nửa không phải là con số nhỏ, Tiêu Viêm lập tức cảm tạ.

Hách trưởng lão cười gật đầu:

- Được rồi, hôm nay luyện đan chắc ngươi cũng đã kiệt sức, nên về nghỉ ngơi trước đi. Ngày mai hãy cử người đến tiếp quản các điểm giao dịch của Dược Bang, đó đều là những vị trí đắc địa đấy.

Nói xong, ông liền dẫn đầu xoay người bước ra khỏi quảng trường.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, cũng rời đi, vẫy tay với đám người Huân Nhi. Sau đó, cả nhóm người trong những ánh mắt nóng rực xung quanh, hoan hô rời khỏi quảng trường.

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!