Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 514: CHƯƠNG 509: MÃNG VIÊN GIAO ĐẤU

Sao giăng khắp trời, ánh trăng lạnh lẽo vằng vặc từ nơi chân trời chiếu rọi, bao phủ toàn bộ sơn mạch trong một tầng ngân quang nhàn nhạt, khiến nó hiện lên vẻ mông lung, huyền bí.

Đêm khuya trong núi, ngoại trừ vài loài ma thú chuyên săn mồi về đêm, đa số đều đã trở về sào huyệt ngủ say. Giờ khắc này, cả khu rừng chìm trong tĩnh lặng, thỉnh thoảng mới có một tiếng thú gầm vang vọng từ xa, khuếch tán trong màn đêm rồi dần tan biến.

Trên bầu trời đen kịt, một bóng đen lặng lẽ lướt qua. Đôi cánh khẽ chấn động, tạo nên một luồng khí lưu cực nhỏ. Bóng người kia chỉ cần mượn luồng khí lưu yếu ớt đó là có thể lướt đi, thoáng hiện rồi biến mất vào màn đêm, không hề kinh động bất cứ sinh vật nào.

Trên một ngọn cây ngoài sơn cốc, một bóng người chợt ẩn hiện giữa không trung. Ánh mắt hắn sắc bén nhìn sâu vào sơn cốc tối om. Do trận chiến hung hãn lúc sáng, cửa cốc hiện giờ vẫn là một đống hỗn độn, những hố sâu hố cạn phân bố ngổn ngang.

Nhìn vào sơn cốc sâu thẳm, Tiêu Viêm khẽ cười. Hắn phất tay áo bào, tức thì, một bóng ảnh bảy màu từ trong tay áo lướt ra. Sau đó, nó vui sướng lượn lờ quanh người hắn, miệng không ngừng phát ra tiếng “tê, tê”.

- Đúng là một tiểu gia hỏa tham ăn.

Nhìn đôi xà đồng của Thôn Thiên Mãng đang chăm chú ngó vào nạp giới của mình, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu. Tay hắn lóe lên, một bình Tử Tinh Nguyên đã xuất hiện.

Tử Tinh Nguyên vừa xuất hiện, Thôn Thiên Mãng liền như tia chớp vọt tới. Nhân lúc Tiêu Viêm không phòng bị, thân hình thon dài của nó đã quấn chặt lấy chiếc bình. Chiếc lưỡi rắn phóng ra, cẩn thận luồn vào trong bình, hút một hơi, Tử Tinh Nguyên trong bình liền vơi đi một phần ba.

Túm lấy đầu Thôn Thiên Mãng kéo ra, Tiêu Viêm vội giật lại bình ngọc. Thấy bên trong chỉ còn hai phần ba, hắn không khỏi đau lòng mà chép miệng. Tiểu gia hỏa tham ăn này sức ăn càng ngày càng lớn, trước kia chỉ cần vài giọt là đủ, bây giờ lại uống nhiều đến thế. Cứ theo đà này, mấy bình Tử Tinh Nguyên còn lại cũng chẳng đủ cho nó.

Tham lam hớp mấy ngụm lớn Tử Tinh Nguyên, Thôn Thiên Mãng thỏa mãn ợ một tiếng. Nó thè lưỡi, uốn éo thân hình thon dài trên vai Tiêu Viêm, lớp vảy rắn bảy màu phản chiếu ánh trăng, lấp lánh một thứ quang mang tuyệt mỹ.

Sau khi cất kỹ Tử Tinh Nguyên, Tiêu Viêm hơi nghiêng đầu, vừa vặn nhìn thấy đôi xà đồng ẩn hiện bảy màu của nó. Trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác yêu mị, giống hệt như lần đầu gặp Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương.

Yết hầu khẽ động, Tiêu Viêm nuốt một ngụm nước bọt. Điểm tương đồng giữa Thôn Thiên Mãng và Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương càng ngày càng nhiều…

Tiêu Viêm cười khổ, thở dài một hơi, bàn tay dịu dàng vuốt ve Thôn Thiên Mãng khiến nó ngoan ngoãn híp lại đôi xà đồng yêu mị. Chiếc lưỡi mềm mại, ẩm ướt của nó khẽ liếm vào lòng bàn tay Tiêu Viêm, làm hắn bất giác thấy nhồn nhột.

- Tiểu gia hỏa, ngươi phải cố gắng chịu đựng, đừng để linh hồn bị nữ nhân kia thôn phệ, bằng không cả hai chúng ta đều không có kết cục tốt đẹp.

Tiêu Viêm thở dài lắc đầu. Chỉ cần nghĩ đến sự kết hợp giữa nét yêu mị và sát phạt của Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, hắn liền cảm thấy đau đầu. Đương nhiên, bất kỳ ai khi gặp phải vấn đề nan giải liên quan đến một siêu cấp cường giả cấp bậc Đấu Tông e rằng cũng không vui vẻ nổi. Đặc biệt là với loại siêu cấp cường giả coi mạng người như cỏ rác, giết người đơn giản như giết gà, đối với nàng ta mà nói không hề có chút gánh nặng nào.

Như nghe hiểu được lời Tiêu Viêm, Thôn Thiên Mãng cũng phát ra một tràng tiếng “tê tê”, đôi xà đồng yêu mị cũng chợt lóe lên.

- Ai, chuyện đó để sau hãy tính, bây giờ ngươi đã ăn no rồi thì cũng đến lúc làm việc. Nếu dám lười biếng thì sau này đừng hòng có Tử Tinh Nguyên nữa.

Vỗ vỗ vào đầu Thôn Thiên Mãng, Tiêu Viêm gạt đi phiền não trong lòng, cười nói.

Đối với Thôn Thiên Mãng, lời uy hiếp của Tiêu Viêm thực sự có hiệu quả. Nó vội vàng gật đầu, đuôi rung lên, thân hình hóa thành một đạo quang ảnh bảy màu lướt qua lướt lại trước mặt Tiêu Viêm. Tốc độ đó khiến hắn chỉ có thể nhìn thấy vài vệt sáng lướt qua.

Lắc đầu, đôi Tử Vân Dực sau lưng Tiêu Viêm chậm rãi rung động. Thân thể hắn dần dần lơ lửng trên không, lặng lẽ bay về phía sơn cốc. Quanh thân hắn, Thôn Thiên Mãng lượn lờ bao bọc.

Tốc độ phi hành của Tiêu Viêm cực kỳ chậm. Toàn bộ cửa sơn cốc không một tiếng động, im ắng đến đáng sợ.

Nhưng, khi Tiêu Viêm chỉ còn cách cửa cốc chừng mười mấy thước, vảy rắn trên người Thôn Thiên Mãng đang lượn quanh hắn đột nhiên dựng đứng. Tiếng “tê, tê” bén nhọn từ miệng nó phát ra, vang vọng khắp cửa cốc.

Thấy hành động của Thôn Thiên Mãng, Tiêu Viêm cả kinh, vội vàng dừng lại, đấu khí vội vàng vận chuyển, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào sơn cốc sâu thẳm.

Thời gian trôi qua, bên trong sơn cốc tối om xuất hiện hai đốm sáng màu đỏ. Đốm sáng dần dần lớn lên. Cuối cùng, trong tiếng bước chân nặng nề, hai đốm sáng đỏ rực kia hóa thành một đôi mắt khổng lồ xuất hiện dưới ánh trăng nhàn nhạt.

Nhìn Tuyết Ma Thiên Viên hiện ra dưới ánh trăng, Tiêu Viêm khẽ thở phào nhẹ nhõm. Gã khổng lồ trước mặt này, bộ lông đã trở lại màu trắng như tuyết, nhưng khí thế tỏa ra lại suy yếu hơn ban ngày rất nhiều. Hiển nhiên, trạng thái suy yếu sau khi huyết mạch thức tỉnh khiến nó khó lòng đạt tới đỉnh phong.

Đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chăm vào Tiêu Viêm đang lơ lửng giữa không trung… hay chính xác hơn là nhìn Thôn Thiên Mãng bên cạnh hắn… Cùng là ma thú nên Tuyết Ma Thiên Viên không hề xa lạ với hơi thở của Thôn Thiên Mãng. Luồng hơi thở này khiến nó cảm thấy có chút bất an và sợ hãi.

Dưới ánh trăng, một mãng một viên đối mặt nhau, hai luồng khí thế hùng hồn dần dần dâng lên. Với thực lực hiện tại của Tiêu Viêm, dưới sự áp bức của hai luồng khí thế này, hắn cảm thấy hô hấp có chút khó khăn.

Một luồng linh hồn lực vô hình từ chiếc nhẫn màu đen trên ngón tay mang theo sự thăm dò tỏa ra, sau đó bao bọc lấy Tiêu Viêm, ngăn cách khí thế áp bức của Thôn Thiên Mãng và Tuyết Ma Thiên Viên. Giọng của Dược Lão vang lên trong lòng Tiêu Viêm:

- Để Thôn Thiên Mãng cầm chân Tuyết Ma Thiên Viên, ngươi nhanh chóng tiến vào sơn cốc tìm “Địa Tâm Thối Thể Nhũ”.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu, sau đó nghiêng đầu quát khẽ với Thôn Thiên Mãng bên cạnh:

- Tiểu gia hỏa, ngăn nó lại!

“Tê…”

Nghe được mệnh lệnh của Tiêu Viêm, Thôn Thiên Mãng phát ra một tràng tiếng “tê” dài. Thất thải quang mang nhàn nhạt đột nhiên tỏa ra từ cơ thể nó. Cùng với sự xuất hiện của luồng quang mang mãnh liệt này, cơ thể của Thôn Thiên Mãng cũng bành trướng với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.

Gần như chỉ trong nháy mắt, Thôn Thiên Mãng vốn nhỏ đến mức có thể bỏ vào túi đột nhiên biến thành một quái vật khổng lồ dài đến gần mười trượng. Trong đêm tối, Thôn Thiên Mãng chậm rãi uốn éo thân thể to lớn, đôi xà đồng yêu mị chăm chăm nhìn Tuyết Ma Thiên Viên phía dưới. Lưỡi rắn phun ra cũng làm không gian khẽ dao động.

- Ngủ say lâu như vậy, thực lực của tiểu gia hỏa này lại tăng lên không ít. Quả không hổ danh “Thôn Thiên”. Nếu đợi đến lúc nó đạt tới đỉnh phong, e rằng thật sự có sức hủy thiên diệt địa.

Cảm nhận được thân thể Thôn Thiên Mãng so với lần trên Vân Lam Tông còn to lớn hơn rất nhiều, Tiêu Viêm không khỏi kinh hãi than.

- Thôn Thiên Mãng đích xác là một loại thượng cổ dị thú. Nhưng trong tình huống bình thường, muốn đạt tới bước phát triển này chí ít cũng phải tốn trăm năm. Lần này, nếu không phải vì linh hồn Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương không ngừng xâm thực và đồng hóa thì nó cũng không thể tiến hóa nhanh như vậy. Nói là nó đang mạnh lên, chi bằng nói nó đang tiêu hao sức mạnh của Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương thì đúng hơn.

Dược Lão thản nhiên nói.

Tiêu Viêm im lặng gật đầu. Lại là Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương. Nữ nhân này thật sự quá khủng bố.

Thở ra một hơi thật dài, sau khi Tiêu Viêm dừng lại hơn mười giây, đôi cánh sau lưng chợt rung lên dữ dội, thân hình hóa thành một đạo hắc ảnh, lướt vào trong sơn cốc.

Thân hình Tiêu Viêm vừa động, Tuyết Ma Thiên Viên kia đã phát giác. Nó lập tức gầm lên một tiếng, bàn chân đạp mạnh xuống đất, thân thể cao lớn như một quả đạn pháo bắn đi để chặn đường Tiêu Viêm. Âm thanh xé gió sắc bén, chói tai vang lên tại cửa sơn cốc.

Tuy tốc độ của Tuyết Ma Thiên Viên cực kỳ mau lẹ nhưng Thôn Thiên Mãng còn nhanh hơn. Nó vừa hành động, còn chưa kịp đến trước mặt Tiêu Viêm thì một vầng sáng bảy màu đã lóe lên. Một cái đuôi khổng lồ mang theo thất thải quang mang nồng đậm hung hăng từ trên trời giáng xuống, nện thật mạnh lên thân thể Tuyết Ma Thiên Viên. Sức mạnh khổng lồ tức thời bộc phát, đánh văng nó vào vách núi.

“Bành!”

Trong tiếng nổ vang trời, vách đá cứng rắn sau lưng Tuyết Ma Thiên Viên lõm vào một mảng lớn. Sau lưng nó, vô số tảng đá lớn nổ tung, những vết nứt như mạng nhện bắt đầu lan ra gần hết nửa vách núi.

“Hống!”

Chịu một đòn nặng như vậy, Tuyết Ma Thiên Viên cũng nổi giận, màu đỏ sậm trong đôi mắt nhanh chóng tăng lên, không còn để ý đến sự e dè với Thôn Thiên Mãng trong lòng nữa. Năng lượng băng hàn liên tục ngưng tụ trên bề mặt cơ thể nó. Theo sự ngưng tụ của năng lượng, một luồng khí lạnh đến mức có thể đóng băng cả không khí tỏa ra. Cái miệng đầy răng nanh há to, hàn khí mạnh mẽ hội tụ, trong chốc lát liền ngưng tụ thành một quả cầu băng xoáy cao đến nửa trượng.

Nó liên tục đấm vào ngực, và theo đó, quả cầu băng xoáy ẩn chứa hàn khí khủng bố đột nhiên bắn ra dữ dội. Mục tiêu chính là Thất Thải Thôn Thiên Mãng trên bầu trời. Trên đường đi, nó mơ hồ để lại một vệt dài màu trắng nhạt trong không trung.

Trên bầu trời, đôi xà đồng yêu mị của Thôn Thiên Mãng chăm chú nhìn quả cầu băng xoáy đang mạnh mẽ bắn tới. Chốc lát sau, thất thải cường quang cũng đột nhiên bộc phát như một mặt trời bảy màu giữa đêm đen. Sau đó, nó va chạm mãnh liệt với quả cầu băng xoáy. Nhất thời, một tiếng nổ kinh thiên động địa như sấm sét vang lên trong sơn mạch.

✺ Lời văn AI bay như gió — Thiên Lôi Trúc giữ chỗ bình yên ✺

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!