Để Thôn Thiên Mãng cầm chân Tuyết Ma Thiên Viên, Tiêu Viêm đã thuận lợi xông vào sơn cốc. Nghe tiếng nổ vang như kinh lôi bên ngoài, thân hình hắn cũng thoáng ngừng lại, ánh mắt hướng về phía cửa cốc.
Giữa không trung, thất thải quang mang bao phủ, thân hình khổng lồ của Thôn Thiên Mãng chợt ẩn chợt hiện, tỏa ra một luồng uy áp kinh người. Dưới luồng uy áp đó, một cỗ hàn khí trắng như tuyết cũng không hề kém cạnh, bao trùm nửa bầu trời. Dòng khí lạnh buốt trong cốc khiến Tiêu Viêm không khỏi rùng mình.
- Yên tâm đi, bảo Thôn Thiên Mãng giết chết Tuyết Ma Thiên Viên thì có lẽ hơi khó, nhưng để nó cầm chân thì không thành vấn đề. Ngươi mau chóng tìm kiếm “Địa Tâm Thối Thể Nhũ” đi.
Như thấu hiểu nỗi lo lắng trong lòng Tiêu Viêm, Dược Lão lên tiếng trấn an.
- Ân.
Tiêu Viêm gật đầu, không chút do dự quay người, hướng tầm mắt vào sâu bên trong sơn cốc tối đen như mực. Hắn khẽ nhíu mày, ngón tay nhẹ nhàng búng ra, mấy ngọn lửa màu xanh biếc liền lướt ra từ đầu ngón tay, sau đó lơ lửng tản ra xung quanh tựa như những chiếc lồng đèn, ánh lửa ấm áp lập tức xua tan bóng tối.
Dưới ánh lửa, Tiêu Viêm mới phát hiện diện tích bên trong sơn cốc này lại vô cùng rộng lớn. Cây cối um tùm, đá lởm chởm như rừng, nhưng lại không hề có lấy một sinh vật nào, có lẽ đã bị Tuyết Ma Thiên Viên đuổi đi hết rồi.
“Hoàn cảnh trong cốc này quả là phức tạp, muốn tìm được ‘Địa Tâm Thối Thể Nhũ’ e rằng phải tốn không ít thời gian.” Tiêu Viêm thầm nghĩ. Tử Vân Dực sau lưng khẽ rung, thân hình hắn lại một lần nữa lơ lửng trên không. Những ngọn lửa xanh biếc cũng di chuyển theo, lượn lờ quanh thân hắn như những người vệ sĩ trung thành.
Giảm tốc độ phi hành, Tiêu Viêm dần tiến sâu vào trong sơn cốc. Trên đường đi tĩnh lặng đến lạ thường, không có lấy một tiếng động nhỏ. Dưới ánh lửa, hắn có thể thấy những mảng xương trắng dày đặc trên mặt đất. Cảnh tượng nơi đây tựa như một vùng đất chết, khiến người ta không khỏi rợn tóc gáy.
- Xem ra những kẻ này đều nhắm vào “Địa Tâm Thối Thể Nhũ”, ngay cả một số ma thú cũng muốn cướp đoạt nó.
Nhìn những đống xương khổng lồ kia, Tiêu Viêm không khỏi thở dài, nhẹ giọng nói.
- Địa Tâm Thối Thể Nhũ có tác dụng tẩy tủy luyện cốt, sức hấp dẫn của nó đối với ma thú còn lớn hơn đối với con người. Nếu chúng có được vật này, ngày sau tu luyện thành hình người cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Dược Lão thản nhiên giải thích.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, chợt nhớ tới Tử Tinh Dực Sư Vương ở Gia Mã Đế Quốc năm đó. Lúc trước, khi Vân Vận muốn đổi lấy Tử Linh Tinh, gã đã đề xuất dùng Hóa Hình Đan làm vật trao đổi. Tiêu Viêm của hiện tại đã không còn là kẻ gà mờ năm xưa. Hắn đã từng bước tiến sâu trên con đường tu luyện của một Luyện Dược Sư, tự nhiên cũng hiểu rõ sự trân quý của Hóa Hình Đan, đồng thời cũng hiểu được ma thú muốn thoát khỏi thân xác thú vật là khó khăn đến nhường nào.
Trong đầu chợt lóe lên một cái tên khiến tốc độ phi hành của Tiêu Viêm bất giác chậm lại, đôi môi mím chặt. Một dung nhan xinh đẹp, cao quý và thanh tao từ sâu trong ký ức chợt hiện về, đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ thu ấy vẫn mang theo khí chất và sự uy nghiêm của vị Tông chủ đệ nhất tông môn tại Gia Mã Đế Quốc.
"Vân Lam Tông… Vân Vận…" Hai cái tên mang đến hai cảm giác khác nhau được hắn khẽ nỉ non. Hắn lại nở nụ cười tự giễu, lắc mạnh đầu, đem toàn bộ cảm xúc trong lòng gạt sang một bên. Hiện tại, vì quá nhiều mối quan hệ, hai người gần như đã đứng ở hai đầu chiến tuyến. Nàng là Tông chủ Vân Lam Tông, có lẽ sẽ không vì hắn mà thay đổi. Ân oán giữa hắn và Vân Lam Tông cũng không thể hóa giải. Với tính cách của hắn, cũng không thể vì thân phận của nàng mà do dự, cho nên, ngày sau trở lại Gia Mã Đế Quốc, nói không chừng… sẽ phải dùng binh đao tương kiến.
Chà xát mạnh lên mặt, hắn xóa đi nụ cười tự giễu nơi khóe môi. Thân hình đang bay của Tiêu Viêm đột nhiên ngừng lại, thì ra phía trước không xa đã là điểm cuối của sơn cốc. Nương theo ánh lửa, hắn đã thấy một sơn động tối om ở phía xa.
“Ở nơi này sao?” Tiêu Viêm tự hỏi, đôi cánh khẽ rung, thân hình nhanh chóng đáp xuống mặt đất. Một lát sau, hắn đã nhẹ nhàng đáp xuống một tảng đá ngoài cửa sơn động.
Khẽ hít một ngụm không khí từ trong động bay ra, hắn nhận thấy có mùi tanh của dã thú. Mùi này so với mùi của Tuyết Ma Thiên Viên không sai biệt lắm.
“Nơi này chắc là sào huyệt của Tuyết Ma Thiên Viên. Nếu nó xem trọng Địa Tâm Thối Thể Nhũ như thế, chắc chắn sẽ không dám ở cách quá xa…” Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Tiêu Viêm liền phất tay, một nửa số hỏa diễm xanh biếc xung quanh liền bay vào sơn động, tùy ý tỏa ra bốn phía. Hắn lúc này mới yên tâm cất bước đi vào.
Sơn động này có diện tích không hề nhỏ, bằng không cũng khó mà chứa nổi thân hình của Tuyết Ma Thiên Viên. Đỉnh động cao đến hơn mười thước. Bên trong, lông thú trắng bay loạn xạ khắp nơi. Tiêu Viêm nhanh chóng đi vào sâu trong động. Một lát sau, hắn nhíu mày, đứng trước vách đá ở cuối đường, thấp giọng lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ Địa Tâm Thối Thể Nhũ không có ở đây?
Hắn khẽ cau mày, ánh mắt đảo qua bốn phía, chợt dừng lại ở một góc vách đá. Mặt đất nơi đó có một vết lõm cực lớn. Chỗ lõm này có nhiều lông thú trắng hơn những nơi khác, vết chân xung quanh cũng dày đặc hơn. Tiêu Viêm đi tới, ngồi xổm xuống quan sát một hồi, phát hiện đây có lẽ là chỗ ngủ của Tuyết Ma Thiên Viên, vết lõm này là do thân thể khổng lồ của nó đè lên mà thành.
Vẫn không phát hiện điều gì đặc biệt, Tiêu Viêm không khỏi thất vọng lắc đầu. Vừa định đứng dậy, trong lòng hắn chợt động, phất nhẹ tay áo qua nơi ngập đầy lông trắng, tức thì, một luồng kình phong tràn ra, thổi tung đám lông trắng lên.
Khi lớp lông mao tản đi, bên dưới quả nhiên lộ ra một tầng đất. Lớp bùn đất này có màu đậm hơn so với những nơi khác, trông như đã từng bị xới lên.
Híp mắt lại, Tiêu Viêm chậm rãi lùi về sau một bước. Bàn tay co lại rồi đột nhiên nắm chặt, một luồng hấp lực mạnh mẽ tuôn ra, lớp bùn đất trên mặt đất lập tức bị hút lên, ngưng tụ thành một quả cầu đất to bằng quả bóng rổ trong tay hắn.
Tiện tay ném quả cầu đất sang một bên, Tiêu Viêm tiếp tục làm thêm vài lần. Trong nháy mắt, hắn đã hút sạch lớp bùn đất, để lộ ra một cửa động ngầm đen hun hút.
Cửa động này có thể tiếp tục mở rộng, nhưng đối với thân hình của Tiêu Viêm thì đã quá đủ. Hắn không khỏi mỉm cười, vỗ vỗ tay. Hắn vung tay lên, một nửa số hỏa diễm đang lơ lửng liền bay vào trong. Thấy thông đạo bên trong quả thật rộng rãi ngoài dự kiến, hắn cười khẽ một tiếng, lập tức tung người nhảy vào, nhanh chóng tiến sâu theo con đường quanh co dưới lòng đất.
Lo ngại trong bóng tối có thể ẩn chứa nguy hiểm, Tiêu Viêm cực kỳ cẩn thận, triệu hồi hơn hai mươi ngọn lửa xanh biếc bay tỏa ra xung quanh, không ngừng tiến về phía trước để dò đường.
Thông đạo mặc dù cực kỳ quanh co, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được mình đang dần đi sâu vào lòng đất.
Đi trong không gian tĩnh mịch hơn mười phút, Tiêu Viêm đột nhiên phát hiện ở phía xa, cuối thông đạo, xuất hiện một điểm sáng màu trắng sữa. Trong lòng hắn mừng rỡ, tốc độ cũng nhanh hơn. Càng đến gần, điểm sáng càng lớn dần, đến cuối cùng đã hóa thành một cửa động phát ra bạch quang.
Đứng ở cửa thông đạo, Tiêu Viêm hít sâu một hơi, sau đó bước vào.
Vừa bước ra khỏi thông đạo tối om, Tiêu Viêm đột nhiên cảm thấy chói mắt. Đợi một lúc để hai mắt thích ứng với ánh sáng, hắn đảo mắt nhìn bốn phía. Khi thấy rõ cảnh vật xung quanh, trên mặt hắn không khỏi hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ.
Xuất hiện trước mắt Tiêu Viêm là một thế giới thạch nhũ dưới lòng đất. Nhìn khắp bốn phía, một màu trắng sữa của thạch nhũ trải dài đến cuối tầm mắt. Ánh sáng trắng nhàn nhạt từ chúng phát ra, xua tan hoàn toàn bóng tối. Thạch nhũ mọc lên khắp nơi, có cái treo trên đỉnh động, có cái dài đến cả trăm thước. Giữa rừng thạch nhũ khổng lồ, thỉnh thoảng lại có từng giọt nhũ dịch ngưng tụ rồi nhỏ xuống, vỡ tan thành những bọt nước màu trắng sữa.
“Là một thế giới dưới lòng đất…” Hồi lâu sau, Tiêu Viêm mới định thần lại, mấp máy môi, cười khổ nói:
- Địa Tâm Thối Thể Nhũ ở đây sao? Phải tìm thế nào đây? Khắp nơi đều là thạch nhũ giống hệt nhau.
- Đi đến nơi có Đại Địa Chi Lực ngưng tụ nồng đậm nhất.
Thân hình Dược Lão phiêu đãng hiện ra từ chiếc nhẫn màu đen, tay chỉ về phía bên trái:
- Hướng này.
Thân ảnh ông nhẹ nhàng bay về phía trước, Tiêu Viêm cũng vội vàng đuổi theo.
Hai người xuyên qua thế giới thạch nhũ, sau khoảng mười phút, Dược Lão cuối cùng cũng dừng lại, ngẩng đầu nhìn gốc thạch nhũ khổng lồ phía trên, ngay cả người từng trải như ông cũng không khỏi kinh thán.
Gốc thạch nhũ trước mắt, một đầu nối với đỉnh động, một đầu đâm thẳng xuống dưới, chiều dài ước chừng hơn trăm mét, chiều rộng phải đến hai người ôm mới xuể. Ánh sáng trắng sữa bao quanh thân nó, khiến nó trông như một cây cột thủy tinh khổng lồ. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là gốc thạch nhũ lớn nhất trong thế giới lòng đất này, tựa như một vị hoàng đế đang nhận sự triều bái của vô số thạch nhũ xung quanh.
Ánh mắt Tiêu Viêm dần dời xuống, bên dưới gốc thạch nhũ là một tảng đá xanh cực lớn. Tảng đá này có hơn một nửa bị chôn trong đất, trên đỉnh có một cái rãnh đá sâu chưa đến nửa thước, vừa vặn nằm ngay dưới mũi nhọn của gốc thạch nhũ. Bên trong rãnh chứa một lượng nhũ dịch màu trắng sữa sâu khoảng hai tấc. Phía trên mặt nhũ dịch có một tầng sương trắng nhàn nhạt lơ lửng, dù trôi nổi thế nào cũng không tan. Tiêu Viêm hít nhẹ một hơi làn sương này, tức thì cảm thấy xương cốt toàn thân tê dại một cách kỳ dị.
Ánh mắt gắt gao nhìn vào thứ chất lỏng màu trắng sữa trong rãnh đá, yết hầu Tiêu Viêm không khỏi nuốt ực một cái, khuôn mặt dâng lên vẻ kích động. Trong lòng hắn hiểu rõ, “Địa Tâm Thối Thể Nhũ” mà hắn khổ công tìm kiếm bấy lâu, bây giờ đã ở ngay trước mắt.