Từ trên thạch đài bước xuống, Tiêu Viêm dừng lại bên cạnh tảng đá xanh. Ánh mắt hắn nhìn về thứ chất lỏng màu trắng sữa trong rãnh đá. Tuy nói thứ chất lỏng này đã bị pha loãng, nhưng hiệu quả lại không hề tệ. Cho dù không đạt tới hiệu quả tẩy tủy luyện cốt, nhưng tác dụng tôi luyện thân thể cũng không hề nhỏ.
- Thứ này cũng nên lấy một ít, sau này, lúc luyện chế đan dược đặc biệt có thể dùng tới.
Thanh âm của Dược Lão vang lên trong đầu hắn.
Nghe vậy, Tiêu Viêm liền lấy ra hai bình ngọc từ trong nạp giới, cẩn thận thu Địa Tâm Thối Thể Nhũ màu trắng ngà vào bình. Sau khi hai bình ngọc đã đầy, chất lỏng màu trắng sữa trong rãnh cũng đã vơi đi hơn phân nửa.
Liếc nhìn lượng nhũ dịch còn lại trong rãnh, Tiêu Viêm thoáng suy tư rồi cũng không lấy đi hết. Sau này, nói không chừng đám người Lâm Tu Nhai sẽ tìm đến đây để tranh đoạt Địa Tâm Thối Thể Nhũ. Nếu đến cuối cùng, vất vả cả nửa ngày mà không thu hoạch được gì, khó tránh khỏi việc bọn họ sẽ hoài nghi đã có người nhanh chân đến trước, lấy đi hết bảo vật. Mà biết được nơi này có kỳ bảo cũng chỉ có bọn họ và Tiêu Viêm. Mặc dù hắn không sợ bọn họ hoài nghi nhưng dù sao thì “Địa Tâm Thối Thể Nhũ” này vẫn là do Hàn Nguyệt phát hiện trước, bản thân mình đã vô tình chiếm được món hời lớn, nếu còn tham lam muốn ôm trọn tất cả thì quả thật có chút quá đáng.
Ý niệm lướt qua trong lòng, Tiêu Viêm liền đem hai bình Địa Tâm Thối Thể Nhũ đã bị pha loãng thu vào nạp giới. Sau đó, hắn không hề nán lại, xoay người bay nhanh theo con đường cũ. Vì đã quen thuộc đường đi, nên lần này thời gian hắn trở ra đã rút ngắn không ít. Chỉ mất chừng hai mươi phút đã ra khỏi sơn động.
Đôi cánh sau lưng vỗ mạnh, Tiêu Viêm bay vút ra khỏi sơn cốc, ánh mắt phóng tầm nhìn ra xa. Trong bóng đêm, hắn vẫn có thể thấy được hào quang bảy màu lúc ẩn lúc hiện phía ngoài sơn cốc, cùng với những tiếng nổ năng lượng vang dội như sấm rền.
Nhìn thấy thất thải quang mang vẫn sáng chói như cũ, Tiêu Viêm mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Đôi cánh vỗ nhanh hết tốc lực, thân hình hắn hóa thành một bóng đen, lặng lẽ xuyên qua màn đêm. Một lúc lâu sau, thân hình hắn dừng lại giữa không trung nơi cốc khẩu. Ánh mắt hướng về chiến trường trước mặt, không khỏi cảm thấy líu lưỡi.
Cốc khẩu lúc này gần như đã bị tàn phá đến mức không còn ra hình thù gì nữa. Mặt đất vốn bằng phẳng bị những hố sâu gồ ghề phủ kín. Những tảng đá lớn từ trên vách núi rơi rụng xuống khu rừng hai bên, khiến nó bị phá hoại nặng nề. Cây cối gãy ngang che lấp hơn một nửa thông đạo nơi cốc khẩu.
Mà bên trong chiến trường, Thôn Thiên Mãng vẫn như cũ, cuộn thân thể khổng lồ chiếm cứ bầu trời, thất thải quang mang trong cơ thể cuồn cuộn tràn ra, uy áp mạnh mẽ làm cho ma thú đang ẩn núp trong phạm vi mười dặm đều phải run rẩy. Mặc dù khí thế của Thôn Thiên Mãng vẫn mạnh mẽ như cũ, nhưng nếu nhìn thật kỹ vẫn có thể thấy trên những chiếc vảy rắn bảy màu đã hiện lên một số vết cào rất sâu. Có lẽ trong lúc chiến đấu, Tuyết Ma Thiên Viên cũng không hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.
Ánh mắt lướt xuống dưới, khi trông thấy Tuyết Ma Thiên Viên, khuôn mặt Tiêu Viêm không nén được vẻ kinh ngạc. Lúc này, bộ lông mao trắng như tuyết của Tuyết Ma Thiên Viên đã bị xà toan có tính ăn mòn mãnh liệt của Thôn Thiên Mãng xâm thực hơn một nửa. Máu tươi đầm đìa trên cái đầu khổng lồ, khiến cho bộ dạng vốn đã hung tợn của nó càng thêm dữ dằn. Trên cơ thể cao lớn cũng có không ít dấu vết bị năng lượng mạnh mẽ va chạm. Đôi mắt đỏ tươi như lồng đèn lúc này cũng đã xuất hiện vẻ né tránh và mệt mỏi. Có lẽ đối mặt với loại cường địch như Thôn Thiên Mãng, Tuyết Ma Thiên Viên trong tình trạng suy yếu đã gần như mất hết ý chí chiến đấu.
So với bộ dáng thê thảm của Tuyết Ma Thiên Viên thì thương thế của Thôn Thiên Mãng xem ra không có gì nghiêm trọng.
- Không ngờ tiểu gia hỏa này lại cường hãn đến vậy, quả không hổ danh là thượng cổ dị thú.
Nhìn sự chênh lệch về vết thương giữa hai bên, trong lòng Tiêu Viêm không khỏi kinh ngạc thầm thán.
Sự xuất hiện của Tiêu Viêm đồng thời khiến Thôn Thiên Mãng và Tuyết Ma Thiên Viên chú ý. Một bên thì hưng phấn le lưỡi với Tiêu Viêm, còn bên kia thì gầm lên một tiếng phẫn nộ xen lẫn bất an.
- Tiểu gia hỏa, đi thôi!
Không để ý đến Tuyết Ma Thiên Viên đang ngửa mặt rít gào, Tiêu Viêm hét lớn với Thôn Thiên Mãng. Hắn quay đầu, vỗ mạnh đôi cánh, thân hình lao thẳng về phía sâu trong dãy núi.
Thôn Thiên Mãng thoáng chần chừ, lát sau, cái đuôi khổng lồ quật mạnh, thân hình đang bành trướng liền cấp tốc thu nhỏ lại, hóa thành một đạo quang ảnh nhỏ bé, lao nhanh về phía Tiêu Viêm. Cuối cùng, hai bóng dáng biến mất dần trong đêm tối, bỏ lại Tuyết Ma Thiên Viên đang phẫn nộ đến phát cuồng nhưng cũng đành bất lực.
…
Trong đêm tối, hai bóng đen, một lớn một nhỏ, đột ngột từ trên trời hạ xuống một ngọn cây. Tiêu Viêm quay đầu, liếc mắt về phía sơn cốc đã khuất nơi cuối chân trời, nhẹ nhõm thở ra một hơi. Xoay người lại, hắn nhìn Thôn Thiên Mãng đang lơ lửng trước mặt, hào quang bảy màu trên vảy của nó đã ảm đạm đi nhiều. Có lẽ trận ác chiến với Tuyết Ma Thiên Viên lần này khiến nó tiêu hao khá lớn. Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc đầu nhỏ của Thôn Thiên Mãng, Tiêu Viêm lấy một lọ Tử Tinh Nguyên từ trong nạp giới ra, cười nói:
- Đến đây, tiểu gia hỏa, tối nay ngươi làm tốt lắm, lần này ta cho ngươi ăn no.
Nếu là trước đó, Thôn Thiên Mãng vừa thấy Tiêu Viêm lấy Tử Tinh Nguyên ra, sẽ lập tức lao tới ngay. Nhưng lúc này, nó lại đứng yên giữa không trung một cách quỷ dị. Đôi mắt rắn yêu mị liếc nhìn Tiêu Viêm. Ngay lúc trong lòng hắn cảm thấy có gì đó không ổn thì một giọng nói lạnh như băng bỗng nhiên từ miệng Thôn Thiên Mãng thốt ra:
- Ngươi thật sự xem bổn vương là sủng vật để nuôi sao?
Giọng nói tuy lạnh như băng nhưng lại ẩn chứa một luồng tà hỏa khiến lòng Tiêu Viêm tê dại.
Khi luồng tà hỏa kia vừa bốc lên từ bụng dưới, Tiêu Viêm liền cảm thấy một trận hàn khí trào dâng từ sâu trong lòng. Ánh mắt không rời khỏi Thôn Thiên Mãng trước mặt, hắn sững sờ trong nháy mắt, thân hình nhanh như điện giật lùi về phía sau, kinh hãi thốt lên:
- Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương?
Trong lúc Tiêu Viêm kinh sợ lùi lại, thân thể Thôn Thiên Mãng lại lần nữa bộc phát ra ánh hào quang bảy màu nhàn nhạt, thân hình từ từ uốn éo, lát sau, đã biến thành một yêu vật tuyệt thế, đủ để khiến cho bất kỳ gã đàn ông nào cũng cam tâm tình nguyện trở thành sủng vật của nàng trong nháy mắt.
Dáng người thon dài, y phục hở hang, chỉ vừa đủ che bộ ngực đầy đặn, hạ thân chỉ có vỏn vẹn một lớp da màu tím che phủ đến bắp đùi. Dưới lớp váy da lộ ra một đôi chân dài làm người khác miệng lưỡi khô khốc. Đường cong thon dài khiến ánh mắt kẻ khác mê muội. Dời ánh mắt lên, cái eo rắn trắng như tuyết lại khiến trái tim Tiêu Viêm run lên liên hồi. Quả thật, đây là một yêu vật có thể khiến tất cả đàn ông phải điên cuồng. Thế nhưng, muốn thu phục được yêu vật này, nếu không có thực lực thông thiên, e rằng sẽ bị nàng nuốt chửng vào bụng.
Cho dù trong lòng biết rõ người đẹp trước mặt là một xà mỹ nhân có thể ăn thịt người, nhưng Tiêu Viêm cũng không khỏi có chút tâm tình nhộn nhạo. Nhưng chút tâm tình đó của hắn đã bị một ánh mắt lạnh như băng phóng tới làm cho tan thành mây khói trong nháy mắt, chỉ còn lại một bụng phòng bị và cảnh giác.
Ánh mắt cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt không một chút tì vết, băng lãnh mà yêu mị, Tiêu Viêm cười khan một tiếng. Hắn phát hiện tiếng cười của mình lại trở nên hơi khàn khàn.
- Nữ vương bệ hạ, thật trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau rồi.
Một câu nói ngớ ngẩn tột độ đủ để cho thấy Tiêu Viêm đang khẩn trương đến mức nào. Đối với người đàn bà trước mặt này, hắn cảm thấy kiêng kị hơn cả đối với Vân Sơn của Vân Lam Tông.
- Cũng thật là trùng hợp. Nhưng cũng phải cảm ơn ngươi, nếu không phải ngươi để Thôn Thiên Mãng và Tuyết Ma Thiên Viên đấu với nhau làm nó tiêu hao không ít năng lượng thì ta vẫn còn bị nó phong ấn.
Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương quét mắt qua người Tiêu Viêm, khóe môi đỏ thắm hiện lên ý châm chọc.
Khóe miệng giật giật, Tiêu Viêm thật muốn tự tát cho mình một cái. Không ngờ kẻ đầu sỏ gây nên việc này lại là chính mình…
- Dược liệu để luyện chế Dung Linh đan, ngươi đã thu thập đủ chưa?
Không để ý đến sắc mặt khó coi của Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương lạnh nhạt hỏi.
Khóe mắt giật giật, trong lòng Tiêu Viêm chợt cười khổ. Thu thập cái gì chứ, hắn vốn đâu có coi chuyện này là quan trọng. Ngay cả việc của hắn còn lo chưa xong, làm gì có thời gian giúp nàng tìm dược liệu Dung Linh Đan. Mà cho dù có thời gian, hắn câu giờ được thì sẽ tận lực câu, nếu không, người đàn bà này vừa có được Dung Linh đan, dung hợp xong linh hồn Thôn Thiên Mãng, thì kẻ xui xẻo đầu tiên chính là hắn. Người đàn bà đáng chết này, từ đầu đến cuối vẫn chưa từng từ bỏ sát tâm đối với hắn.
Nhưng ngẫm lại cũng phải. Với thân phận cao quý của Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, bây giờ, vì đủ loại nguyên nhân mà trở thành sủng vật kiêm tay đánh thuê cho Tiêu Viêm, nàng cao ngạo như vậy, làm sao có thể nhẫn nhịn được? Nếu không vì Dung Linh đan và linh hồn Thôn Thiên Mãng không ngừng phản phệ, nàng đã sớm dùng mấy chưởng xé Tiêu Viêm ra thành từng mảnh nhỏ.
Nhìn bộ dáng im lặng không nói gì của Tiêu Viêm, trên mặt Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương dần hiện lên một nụ cười lạnh và sát ý:
- Xem ra ngươi vẫn chưa hề để tâm đến chuyện của bổn vương. Nếu vậy, giữ lại ngươi còn có tác dụng gì?
Dứt lời, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương vung mạnh bàn tay mềm mại của nàng. Theo cái vung tay này, Tiêu Viêm kinh hãi phát hiện không gian xung quanh đều ngưng đọng lại. Mà thân thể hắn, như bị giam trong một cái lồng, không thể cử động.
"Đây chính là thực lực chân chính của cường giả Đấu Tông sao? Tùy ý giơ tay nhấc chân cũng có thể làm cho không gian ngưng đọng?” Trong lòng Tiêu Viêm hiện lên một tia hoảng sợ. Nhận thức của hắn về cường giả Đấu Tông lại sâu sắc thêm một bậc.
Lạnh lùng nhìn Tiêu Viêm đang dùng sức giãy giụa, Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương nhẹ nhàng tiến lên vài bước về phía hắn. Bàn tay nhỏ nhắn dựng lên, hào quang bảy màu ngưng tụ trên lòng bàn tay, biến thành một thanh trường kiếm bảy màu thon dài và sắc bén.
Tiêu Viêm dùng sức kháng cự một lúc, không gian chung quanh không hề rung động. Ngay lúc hắn bất đắc dĩ muốn bỏ cuộc thì một luồng dao động linh hồn cường hãn cuối cùng cũng từ trong hắc sắc giới chỉ tuôn ra. Mà dưới luồng dao động linh hồn mạnh mẽ ấy, không gian ngưng đọng xung quanh vỡ nát ầm ầm. Thân thể của Tiêu Viêm lúc này đã lấy lại được tự do.
- Ha ha, sơ giai Đấu Tông đã có thể làm không gian ngưng đọng. Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, không phải lão phu xem thường ngươi, nhưng đệ tử của Dược Trần ta há có thể để ngươi muốn giết là giết được sao?
Thân ảnh hư ảo của Dược Lão từ trong hắc sắc giới chỉ bay ra, lơ lửng bên cạnh Tiêu Viêm, thản nhiên đối diện với Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà
Tác giả: