Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 529: CHƯƠNG 524: MỘT BẠT TAI

Nam tử xuất hiện trong sân có dáng người cao lớn, không hề thua kém đám người Nghiêm Hạo. Hắn khoác một thân áo vải, khuôn mặt kiên nghị, lông mày rậm, sau lưng vác chéo một cây trọng thương màu đen dài gần bằng chiều cao của hắn. Cây hắc thương này to hơn bất kỳ cây thương nào Tiêu Viêm từng thấy. Người và thương như một, đều toát ra một luồng khí phách sắc bén.

Người này vừa xuất hiện, tâm điểm của toàn trường dường như đã chuyển sang người hắn. Hơi thở sắc bén đến mức này, dù ở bất cứ đâu cũng không ai dám xem thường.

Ấn tượng đầu tiên mà nam tử này để lại cho Tiêu Viêm có thể gói gọn trong hai chữ: Khí phách!

Bất kể là dáng người, diện mạo hay thậm chí là cây trọng thương sau lưng, tất cả đều tràn ngập một mùi vị tương đồng. Mà loại khí tức này, trong nội viện chỉ có thể thuộc về một người duy nhất. Đó chính là người xếp hạng thứ ba trên Cường Bảng: Phách Thương Liễu Kình!

Sự xuất hiện của nam tử này khiến cả Thi đấu trường chìm vào tĩnh lặng. Những ánh mắt từ trên khán đài chiếu xuống đều mơ hồ mang theo một tia kính sợ. Đối với loại cường giả đỉnh cao trong nội viện này, số người có thể chính diện đối thoại với hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nam tử liếc nhìn Tiêu Viêm một cái, rồi lại lướt qua Bạch Trình đang bất tỉnh cách đó không xa, giọng nói hùng hồn trầm thấp nhàn nhạt vang lên:

- Không ngờ ngươi có thể đánh bại Bạch Trình.

- May mắn mà thôi.

Tiêu Viêm phất tay, Huyền Trọng Thước đang rơi bên cạnh liền bị hút bay trở về tay hắn. Vẻ mặt hắn thản nhiên, không hề vì thân phận của đối phương mà có chút động dung nào.

- Giữa hai chúng ta cũng gián tiếp có chút mâu thuẫn.

Không nhiều lời vô ích, Liễu Kình chăm chú nhìn Tiêu Viêm, chợt cười nói.

Khẽ nhíu mày, Tiêu Viêm tự nhiên hiểu rõ mâu thuẫn trong lời hắn chính là chuyện liên quan đến Liễu Phỉ trước đó. Không một lời biện giải, đấu khí còn sót lại trong cơ thể lập tức vận chuyển theo kinh mạch, chuẩn bị ứng phó với trận chiến có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

- Biểu ca!

Trong lúc Liễu Kình đang nói chuyện với Tiêu Viêm, vài bóng người từ khán đài nhảy xuống. Dẫn đầu là một thiếu nữ có dung mạo xinh đẹp, nàng mừng quýnh gọi Liễu Kình một tiếng rồi ngoan ngoãn đứng sau lưng hắn. Ánh mắt nàng ta liếc về phía Tiêu Viêm lại mơ hồ mang theo vài phần đắc ý.

- Chuyện lúc trước, ai đúng ai sai lòng người tự biết. Tiêu Viêm ca ca không hề sai. Ngươi đừng tưởng trong nội viện có thực lực cường hãn thì có thể cao ngạo, bất chấp đúng sai. Nếu ngươi thật sự không phân tốt xấu mà ra mặt, ta, Tiêu Huân Nhi, cũng sẽ phụng bồi tới cùng.

Nhìn thấy trận thế của đối phương, Huân Nhi không đợi Tiêu Viêm lên tiếng đã bước ra, lạnh lùng nói.

Bị Huân Nhi giáo huấn không chút khách khí, Liễu Kình thoáng ngẩn ra, ánh mắt mang theo vài phần kỳ dị đánh giá thiếu nữ trước mặt. Với thiên phú và thực lực của hắn, dù ở đâu cũng hiếm có người dám nói chuyện như vậy. Bây giờ bị Huân Nhi quát mắng, hắn lại cảm thấy ngạc nhiên nhiều hơn. Thêm vào đó, khí chất cực kỳ hấp dẫn của Huân Nhi cũng khiến ánh mắt hắn dừng lại trên người nàng khá lâu.

- Hừ, ngươi là cái thá gì? Biểu ca ta mà đến lượt ngươi giáo huấn sao? Đừng tưởng đánh bại Bạch Trình thì có thể đắc ý. Tên Tiêu Viêm kia cũng chỉ là một phế vật dựa vào đan dược mà thôi.

Thấy hành động của Huân Nhi, Liễu Phỉ tức thì không vui. Hơn nữa, khi thấy biểu ca mình vốn xem thường nữ sắc lại tỏ ra hứng thú với Huân Nhi, lòng ghen tuông lập tức trào lên, nàng không nhịn được bước lên một bước, chỉ vào Huân Nhi, đanh đá nói.

Đối với lời quát mắng của Liễu Phỉ, Tiêu Viêm chỉ nhíu mày, lười biếng dời mắt đi nơi khác. Với loại nữ nhân không nói đạo lý này, hắn trước nay vẫn luôn “kính nhi viễn chi”. Hơn nữa, từ đầu đến cuối, ánh mắt hắn vẫn luôn đặt trên người Liễu Kình. Kẻ này mang lại cho hắn một loại áp lực không hề yếu hơn so với đám người Lâm Tu Nhai.

Tiêu Viêm xem lời mắng của Liễu Phỉ như gió thoảng qua tai, nhưng sắc mặt Huân Nhi lại trở nên lạnh như băng. Đối phương mắng nàng thì không sao, nhưng lớn tiếng mắng Tiêu Viêm hèn mọn thì lại khiến nàng không thể nhẫn nhịn!

- Phỉ Nhi!

Bên cạnh, Liễu Kình cũng nhíu mày, hiển nhiên cho rằng Liễu Phỉ mắng có chút quá đáng, lập tức cao giọng quát. Ngẩng đầu lên, nhìn thấy hàn ý trên mặt Huân Nhi, hắn vừa định mở lời thì đồng tử đột nhiên co rụt lại, thân hình vội vàng dịch sang trái một bước, vừa vặn che chắn cho Liễu Phỉ ở phía sau.

Ngay khi thân hình Liễu Kình vừa động, Huân Nhi đang đứng yên bỗng phóng vút tới. Hai bên sườn hắn, hai đạo tàn ảnh chợt hiện ra.

Trong sát na tàn ảnh xuất hiện, sắc mặt Liễu Kình khẽ biến, cánh tay nhanh như chớp xuyên qua hai đạo tàn ảnh. Sau đó… hắn nghe thấy một tiếng bạt tai giòn giã vang lên từ phía sau.

“Bốp!”

Trên khán đài, tất cả mọi người đều há hốc mồm, kinh ngạc nhìn dấu tay ửng hồng trên gương mặt Liễu Phỉ. Nhất thời, toàn bộ Thi đấu trường vì tiếng bạt tai vang dội kia mà rơi vào một sự im lặng quỷ dị.

Huân Nhi khẽ giơ tay, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua khuôn mặt tràn ngập vẻ khó tin của Liễu Phỉ, lạnh lùng nói:

- Đừng tưởng dựa vào Liễu Kình là có thể làm càn. Cái tát này, ta thay Tiêu Viêm ca ca tát ngươi.

- Ngươi, ngươi… tiện nhân nhà ngươi, ta phải giết ngươi!

Cơn đau rát trên mặt cuối cùng cũng kéo Liễu Phỉ về thực tại. Trước mặt bao nhiêu người bị hung hăng tát một cái, việc này còn khó chấp nhận hơn là chém nàng một đao. Nhất thời, xấu hổ và giận dữ ngập tràn, phẫn nộ khiến gương mặt nàng tím tái, nàng gào lên chửi mắng, tung trảo cào về phía mặt Huân Nhi.

Lạnh nhạt nhìn Liễu Phỉ đang phát điên, trên đôi tay mềm mại của Huân Nhi, kim sắc quang mang chói lọi dần trở nên nồng đậm, ẩn chứa kình khí hung hãn làm mấy người sau lưng Liễu Kình sắc mặt đại biến. Bọn họ vội vàng lao đến che chắn trước mặt Liễu Phỉ.

- Vị đồng học này, có phải hơi quá đáng rồi không?

Thân ảnh lướt qua, Liễu Kình lại lần nữa đứng chắn trước mặt Huân Nhi, trầm giọng nói.

- Tự rước lấy nhục, không thể trách ai.

Huân Nhi nhàn nhạt liếc Liễu Kình một cái, bàn tay mềm mại được bao bọc trong kim quang vẫn tỏa ra ánh sáng như ngọc. Dù đối mặt với cường giả xếp hạng thứ ba trên Cường Bảng, nàng cũng không hề sợ hãi.

- Huân Nhi, quay lại đây!

Tiêu Viêm hơi cau mày, khẽ quát một tiếng.

Nghe tiếng quát của Tiêu Viêm, vẻ mặt băng hàn của Huân Nhi mới chậm rãi tan ra. Mũi chân nàng điểm nhẹ trên mặt đất, thân thể mềm mại như hồ điệp, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Tiêu Viêm.

Nhìn thấy hắn hơi nhíu mày, nàng lại khẽ cười. Nụ cười tựa hoa quỳnh nở rộ khiến không ít nam nhân trên khán đài ngẩn ngơ.

Bất đắc dĩ lắc đầu, Tiêu Viêm nắm lấy tay Huân Nhi, kéo nàng ra sau lưng mình. Mặc dù biết thực lực mà cô nàng này che giấu không hề yếu hơn mình, nhưng bản tính của một nam nhân không cho phép hắn để nữ nhân ra mặt giải quyết chuyện tranh đấu này.

Khi Huân Nhi lui về, không khí trong sân trở nên có chút quái dị. Bên phía Liễu Kình, Liễu Phỉ đang bụm mặt khóc thút thít, mấy người bên cạnh vội vàng an ủi, sắc mặt Liễu Kình cũng trầm xuống đôi chút.

- Ha ha, hôm nay nơi này thật náo nhiệt. Vừa xem xong một trận đấu của nam nhân, lại chuyển thành màn kịch của các nàng…

Không khí quái dị đột nhiên bị một tràng cười phá vỡ. Vài bóng người chợt lướt xuống, xuất hiện trong sân.

- Lâm Tu Nhai? Nghiêm Hạo? Oa, hôm nay Thi đấu trường nổi gió gì vậy? Mấy kẻ ngày thường chỉ biết bế quan sao lại đồng loạt xuất hiện thế này?

Theo mấy bóng người vừa xuất hiện, xung quanh khán đài lại vang lên từng trận xì xào.

Nhìn thấy đám người Lâm Tu Nhai, Tiêu Viêm cũng ngẩn ra, rồi chợt mỉm cười chào hỏi.

Lâm Tu Nhai trước tiên đến gần Tiêu Viêm cười đùa vài câu, rồi quay sang Huân Nhi, giơ ngón tay cái lên, thấp giọng cười nói:

- Hết giận rồi chứ?

Huân Nhi khẽ liếc qua Lâm Tu Nhai một cái. Mặc dù dung mạo và khí chất của đối phương cũng thuộc hàng đỉnh cấp trong nội viện, nhưng trên mặt nàng vẫn không có quá nhiều cảm xúc, chỉ khẽ gật đầu rồi quay đi, lại dồn sự chú ý lên người Tiêu Viêm.

Bị phớt lờ, Lâm Tu Nhai chỉ đành cười hắc hắc, xấu hổ sờ mũi. Bị nữ nhân đối đãi như vậy, bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên.

- Ha ha, thật có lỗi, tính tình của nàng ấy là vậy.

Tiêu Viêm bất đắc dĩ vỗ nhẹ đầu Huân Nhi, cười nói với Lâm Tu Nhai.

- Rất có cá tính. Lần trước đi vội quá, còn chưa kịp cảm ơn ngươi. Nếu không phải ngươi ra tay, e rằng mấy người chúng ta khó mà sống sót trở về.

Lâm Tu Nhai cười nói. Hắn cố ý không hạ thấp âm lượng, khiến cho đám người Liễu Kình ở phía đối diện đều nghe rõ mồn một.

Hành động này của Lâm Tu Nhai làm Tiêu Viêm ngẩn ra. Hắn chợt thấy Liễu Kình hơi nhíu mày mới bừng tỉnh, không khỏi cảm kích gật đầu với Lâm Tu Nhai.

- Hắc hắc, Liễu Kình này, hôm nay ngươi không phải muốn khiêu chiến Tiêu Viêm đấy chứ? Người ta đang bị thương đó.

Nghiêm Hạo đứng bên cạnh cười cười, cũng nhanh miệng nói thẳng vào vấn đề.

- Chuyện lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn, ta tuyệt đối không làm.

Liễu Kình thản nhiên nói:

- Hiện tại hắn đã đánh bại Bạch Trình, xem như đã tiến vào Cường Bảng. Như vậy, hắn đã đủ tư cách tham gia giải đấu Cường Bảng một tháng sau. Đến lúc đó, tự nhiên sẽ có cơ hội quyết chiến.

- Chuyện hôm nay vốn do nữ nhân tranh cãi mà ra, ta cũng không muốn dính vào phiền toái của các nàng, nhưng Phỉ nhi cũng không thể vô cớ bị đánh như vậy. Nếu có thể gặp nhau trong giải đấu, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó. Ta đối với ngươi rất có hứng thú.

Liễu Kình hơi trầm ngâm, sau đó ngẩng đầu nói với Tiêu Viêm.

Những lời này của Liễu Kình không nghi ngờ gì chính là một lời khiêu chiến. Lập tức, từng ánh mắt trên Thi đấu trường đều đổ dồn về phía Tiêu Viêm. Có thể nhận được lời khiêu chiến từ Liễu Kình, điều này đã nói lên thực lực của hắn.

Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Tiêu Viêm cười khẽ một tiếng, ôm quyền, giọng nói vang lên không chút bối rối. Khí phách này làm cho không ít người thầm gật đầu tán thưởng.

- Đến lúc đó, tự nhiên sẽ phụng bồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!