- Lần này hắn bị thương không nhẹ, nhưng có đan dược do huynh luyện chế, việc chữa khỏi chỉ là sớm muộn mà thôi. Hơn nữa, muội thấy khí tức và năng lượng dao động của hắn dường như cũng có dấu hiệu đột phá đến Cửu Tinh Đại Đấu Sư.
Huân Nhi mỉm cười nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm thoáng kinh ngạc rồi khẽ gật đầu. Thiên phú tu luyện của Hổ Gia và Ngô Hạo vốn thuộc hàng thượng thừa. Nếu không nhờ vô số linh dược, e rằng hắn cũng khó có thể vượt qua bọn họ nhanh đến thế.
- Hai ngày nay bên ngoài đã yên tĩnh lại chút nào chưa?
Bưng chén trà bên cạnh lên, hắn thong thả nhấp một ngụm, rồi đột nhiên cười khổ hỏi.
Hiện giờ đã cách ngày hắn đánh bại Bạch Trình trên Đấu Giá Tràng được hai hôm. Trong hai ngày này, Tiêu Viêm gần như không bước chân ra khỏi cửa, một là vì trận chiến đó đã tiêu hao quá nhiều tinh lực của hắn, hai là vì sau khi đánh bại Bạch Trình, hắn đã một bước trở thành cao thủ trên Cường Bảng.
Mà theo quy tắc của “Cường Bảng” trong nội viện, chỉ cần có người đánh bại được đối thủ xếp hạng trên mình thì sẽ đoạt lấy vị trí của kẻ bại trận. Bạch Trình xếp hạng 34 trên Cường Bảng, Tiêu Viêm đã đánh bại hắn nên giờ đây không chỉ nghiễm nhiên trở thành cao thủ trên Cường Bảng mà còn chiếm luôn thứ hạng của Bạch Trình.
Hạng 34. Thành tích này tuy không cao, nhưng trong chốn nội viện thiên tài như mây này cũng đủ để chứng tỏ sự ưu tú của người đạt được. Trên Cường Bảng, muốn tăng lên một hạng cũng đều phải trải qua muôn vàn gian nan và cạnh tranh khốc liệt. Tuy việc ghi danh trên Cường Bảng là vô cùng khó khăn, nhưng một khi đã tiến vào thì đãi ngộ hậu hĩnh lại khiến vô số người đỏ mắt ghen tị. Theo Tiêu Viêm được biết, hạng 34 trên Cường Bảng này mỗi tháng giúp hắn lĩnh được hai trăm ngày “Hỏa Năng” từ nội viện. Đây chính là một khoản thưởng kếch xù trong mắt những người khác.
Trên Cường Bảng, chỉ cần leo lên vẻn vẹn một thứ hạng, đãi ngộ sẽ lại cao hơn rất nhiều. Bởi vậy, khi Tiêu Viêm đánh bại Bạch Trình, chiếm cứ hạng 34, liền có vô số kẻ khiêu chiến xuất hiện. Chiến thư chất thành từng chồng được gửi tới tận cửa. Tuy trong trận đấu tại Đấu Giá Tràng, Tiêu Viêm đã thể hiện ra thực lực cực kỳ mạnh mẽ, nhưng thực lực chân chính của hắn chỉ là Nhất Tinh Đấu Linh. Do đó, trong tiềm thức của nhiều người, việc đánh bại Tiêu Viêm cũng không quá khó khăn, dù sao hắn cũng không thể có viên Long Lực Đan thứ hai để dùng.
Nguyên nhân Tiêu Viêm không ra khỏi cửa cũng là vì bị đống chiến thư chất cao như núi đó làm cho đau đầu. Hắn đành lấy cớ dưỡng thương để bế quan, khiến cho mấy kẻ muốn dùng hắn làm bàn đạp để tiến thân đành phải trơ mắt đứng nhìn. Dù sao nội viện cũng có quy củ, người bị thương có quyền từ chối lời khiêu chiến mà không phải gánh vác bất kỳ trách nhiệm nào.
- Ha ha, những kẻ muốn khiêu chiến huynh đã ít hơn nhiều so với hôm qua. Nhưng muội nghĩ chỉ cần Tiêu Viêm ca ca vừa ra khỏi cửa, sẽ lập tức có bảy, tám người vây lấy huynh để khiêu chiến.
Huân Nhi che miệng cười khúc khích.
Bất đắc dĩ lắc đầu, Tiêu Viêm không ngờ cái danh cao thủ Cường Bảng lại đem đến cho mình phiền phức lớn đến vậy. Nhìn đám người Lâm Tu Nhai ngày thường thản nhiên như không, chẳng hề giống hắn bị cả đống chiến thư này làm cho sứt đầu mẻ trán.
Trong lòng Tiêu Viêm ấm ức, nhưng hắn lại quên mất thực lực của đám người Lâm Tu Nhai, trong nội viện này có mấy kẻ dám đi khiêu chiến bọn họ? Những “đãi ngộ” mà hắn đang phải chịu có thể xem như một trường hợp đặc biệt trong số các cao thủ nội viện.
- Ai da!
Ngồi trên ghế một cách nhàm chán, Tiêu Viêm lẩm bẩm:
- Không biết giải đấu kia đến khi nào mới bắt đầu…
- Ha ha, Tiêu Viêm, hai tháng không gặp, không ngờ ngươi lại đột phá tới cấp bậc Đấu Linh, hơn nữa còn đánh bại cả Bạch Trình. Tin này thật sự có chút chấn động. Lúc ta nghe được trong Thiên Phần Luyện Khí Tháp còn không dám tin.
Cánh cửa đang đóng chặt đột nhiên bị đẩy ra, một tiếng cười quen thuộc vọng đến, thân ảnh của Lâm Diễm đã bước vào.
Nghe tiếng cười, Tiêu Viêm ngẩn ra rồi vui mừng ra mặt. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn vẻ mặt tươi cười của Lâm Diễm đang tiến đến, cười nói:
- Lâm Diễm học trưởng, sao rồi? Hỏa độc trong cơ thể đã đỡ hơn chưa?
- Dẹp mấy cái lễ nghi rườm rà đó đi. Có thứ thuốc nước của ngươi, hỏa độc đã hoàn toàn bị thanh trừ rồi.
Lâm Diễm chào hỏi Huân Nhi xong, liền tùy ý ngồi xuống một chiếc ghế.
Hiện tại, màu đỏ rực trong mắt hắn gần như đã tiêu tan không còn dấu vết, hoàn toàn khác với dáng vẻ mấy tháng trước. Hơn nữa, sau khi hỏa độc bị thanh trừ, khí chất của Lâm Diễm đã bớt đi vài phần táo bạo, lại thêm một chút trầm tĩnh. Xem khí tức của hắn, dường như thực lực đã tăng tiến không ít.
- Chậc chậc, thật sự đã đạt đến cấp bậc Đấu Linh rồi, tốc độ tu luyện của ngươi thật khiến người khác phải câm nín.
Ánh mắt cẩn thận đảo qua người Tiêu Viêm, cảm nhận được luồng khí tức trong cơ thể hắn so với trước kia đã mạnh hơn gấp mấy lần, Lâm Diễm không khỏi tấm tắc khen ngợi.
Tiêu Viêm cười cười, phất tay với Huân Nhi. Nàng lập tức ngoan ngoãn đi rót trà, mỉm cười dâng lên cho Lâm Diễm.
- Hắc hắc, nghe nói Huân Nhi học muội ở Đấu Giá Tràng ngay cả Liễu Kình cũng không thèm để vào mắt, bây giờ lại tự tay dâng trà rót nước, Tiêu Viêm, ngươi thật có bản lĩnh.
Vội vàng nhận lấy chén trà, Lâm Diễm hướng về phía Tiêu Viêm giơ ngón tay cái lên. Có thể khiến một cô gái xuất sắc như vậy răm rắp nghe lời, thủ đoạn này khiến Lâm Diễm vô cùng bội phục.
Tiêu Viêm chỉ đành bất lực lắc đầu. Gã Lâm Diễm này sau khi khu trừ hỏa độc, tuy không còn táo bạo như trước nhưng vẫn không quản được cái miệng của mình.
- Chuyện ở Đấu Giá Tràng ta cũng có nghe qua. Không ngờ ngươi lại chọc cả vào Liễu Kình. Tên khốn đó không phải là cây đèn cạn dầu đâu.
Lâm Diễm thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói.
Mười người đứng đầu Cường Bảng, có ai là kẻ dễ đối phó? Tiêu Viêm cười cười, cũng không quá lo lắng. Tuy thực lực hiện tại của hắn chỉ ở mức Nhất Tinh Đấu Linh, nhưng chỉ cần không có sự chênh lệch quá lớn về cảnh giới, hắn có đủ tự tin để khiến cho đám người Liễu Kình phải cực kỳ kiêng kỵ. Nếu là lúc trước, khi Tiêu Viêm chỉ là một Đại Đấu Sư, cho dù có Phật Nộ Hỏa Liên làm át chủ bài cũng không thể chính diện đối đầu với Bạch Trình. Cảnh giới hai người chênh lệch quá lớn, dù có đấu kỹ cường hãn cũng khó lòng bù đắp, ngược lại còn khiến bản thân rơi vào khốn cảnh. Nhưng hiện giờ thì khác, hắn đã bước vào cảnh giới Đấu Linh, muốn đánh bại hắn, e rằng đối phương cũng phải trả một cái giá thảm khốc.
Đây chính là sự chênh lệch về đẳng cấp!
Thấy vẻ mặt Tiêu Viêm vẫn bình thản, không chút lo lắng, Lâm Diễm sửng sốt rồi cười nói:
- Thật sự có khí phách. Tiểu tử ngươi quả là khó lường. Ngươi đã tự tin như vậy, chắc hẳn còn che giấu không ít át chủ bài. Xem ra ta đã lo lắng thừa rồi.
Tiêu Viêm cười cười, không tiếp tục bàn về vấn đề này nữa mà chuyển chủ đề:
- Lâm Diễm học trưởng có thể cho ta biết “Giải Đấu Cường Bảng” rốt cuộc khi nào mới bắt đầu không?
- Ồ, ha ha, ngươi hiện tại đã có tên trong Cường Bảng, giải đấu này quả thực có liên quan đến ngươi rồi.
Lâm Diễm cười, gật gật đầu nói:
- Tính thời gian, khoảng một tháng nữa giải đấu sẽ khai mạc. Sao thế? Chẳng lẽ ngươi cũng nhắm đến mười hạng đầu à?
Tiêu Viêm cười cười, không tỏ rõ ý kiến, chỉ xoay xoay chén trà trong lòng bàn tay, nhẹ giọng hỏi:
- Không biết Liễu Kình xếp hạng mấy?
Nụ cười trên mặt Lâm Diễm thoáng cứng lại, hắn trầm mặc một hồi rồi mới giơ ba ngón tay lên.
- Thứ ba?
Tiêu Viêm sững sờ, thực lực của Liễu Kình quả nhiên còn nằm ngoài dự đoán của hắn.
- Thứ nhì là Lâm Tu Nhai, thứ tư là Nghiêm Hạo, từ thứ năm đến thứ tám đều là những cái tên lừng lẫy trong nội viện. Ta hình như xếp hạng chín hay mười gì đó. Nhưng đó chỉ là xếp hạng lúc trước. Bây giờ, sau khi thanh trừ hỏa độc trong cơ thể, thực lực của ta đã tăng lên không ít. Nếu xếp hạng lại, ta tin có thể lọt vào top sáu.
Lâm Diễm cười hắc hắc nói.
Lâm Tu Nhai xếp hạng nhì sao? Khuôn mặt Tiêu Viêm thoáng xẹt qua một tia kinh ngạc. Không ngờ thứ hạng của Lâm Tu Nhai còn cao hơn Liễu Kình một bậc. Nhưng ngẫm lại cũng phải. Ban đầu gặp ở thâm sơn, dù trúng một kích của Tuyết Ma Thiên Viên đã thức tỉnh huyết mạch cuồng bạo, hắn vẫn còn sức lực chạy nhảy lung tung. Nếu đổi lại là một Đấu Linh đỉnh phong, e rằng đã bỏ mạng tại chỗ. Tên này, thực lực quả không hề yếu.
- Đừng xem thường Lâm Tu Nhai. Một thân phong thuộc tính đấu khí của hắn đã được luyện đến mức lô hỏa thuần thanh, hơn nữa bối cảnh của hắn cũng không hề nhỏ. Công pháp và đấu kỹ mà hắn tu luyện đều thuộc hàng cao cấp, vượt xa sự tưởng tượng của người thường. Thực sự rất khó đối phó.
Lâm Diễm trịnh trọng nói. Kẻ cuồng ngạo như hắn mà đối với Lâm Tu Nhai cũng phải kiêng nể vài phần, đủ để thấy thực lực của Lâm Tu Nhai đáng sợ đến mức nào.
Khẽ gật đầu, đã từng chứng kiến trận chiến giữa Lâm Tu Nhai và Tuyết Ma Thiên Viên, Tiêu Viêm tự nhiên sẽ không xem thường những cường giả cấp bậc này. Suy nghĩ một chút, hắn cười nói:
- Hạng nhì, hạng ba đều có rồi, vậy đệ nhất là ai?
Câu này của Tiêu Viêm vốn chỉ là thuận miệng hỏi một câu. Nhưng khi lời vừa thốt ra, bàn tay của Lâm Diễm đang đặt trên bàn bỗng cứng đờ, sắc mặt mơ hồ hiện lên vẻ kiêng kỵ, miệng há hốc, vậy mà vẫn không thể thốt ra cái tên khiến tất cả lão sinh trong nội viện đều úy kị như cọp…