Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 531: CHƯƠNG 526: ĐỆ NHẤT CƯỜNG GIẢ THẦN BÍ

Nhận thấy vẻ trốn tránh hiện lên trên khuôn mặt Lâm Diễm, Tiêu Viêm thoáng cau mày, trong lòng không khỏi cảm thấy khó hiểu. Từ khi quen biết Lâm Diễm đến nay, gã cuồng ngạo nổi danh khắp học viện này vậy mà khi nghe đến danh xưng đệ nhất Cường Bảng lại lộ ra vẻ trầm mặc. Điều này khiến cho trong lòng Tiêu Viêm cũng không khỏi dấy lên sự tò mò.

"À, ta chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi, Lâm Diễm học trưởng không cần phải để trong lòng."

Không khí trầm mặc duy trì một hồi, Tiêu Viêm nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, mỉm cười nói.

Nghe Tiêu Viêm nói vậy, sắc mặt Lâm Diễm mới hòa hoãn hơn một chút, thở dài cười khổ:

"Về kẻ đó… quả thực ta cũng không muốn nhắc tới. Một tháng sau tại giải đấu ngươi sẽ có thể nhìn thấy hắn, nhưng trước đó ta khuyên ngươi một câu, nếu tại giải đấu mà gặp phải hắn, vạn lần không nên chọc giận hắn, cùng lắm thì nhận thua cũng được."

Khẽ mím môi, Tiêu Viêm yên lặng gật đầu. Kẻ đứng đầu Cường Bảng kia lại mạnh đến mức đó sao? Ý niệm trong lòng chợt lóe lên, Tiêu Viêm bỗng nhiên sinh ra lòng hiếu kỳ mãnh liệt đối với người này. Có thể khiến Lâm Diễm phải nói ra những lời như vậy, thật không biết hắn đáng sợ đến mức nào, chẳng lẽ có ba đầu sáu tay hay sao?

"Hắc hắc, bất quá nói không chừng ngươi cũng không có cơ hội gặp được tên kia đâu. Riêng việc lọt vào mười người đứng đầu thôi cũng đã khó gấp mười lần việc đánh bại Bạch Trình. Hiện giờ thực lực của mười người mạnh nhất đều đã ở Đấu Linh đỉnh phong, kinh nghiệm chiến đấu lại vô cùng phong phú. Sức chiến đấu mạnh mẽ cùng đấu kỹ cường hãn của mỗi người đều không phải là đẳng cấp mà tên Bạch Trình kia có thể so sánh."

Lâm Diễm hắc hắc cười nói. Lời này tuy thẳng thắn nhưng thật ra vẫn ít nhiều nể mặt Tiêu Viêm.

Cười khổ một tiếng, Tiêu Viêm đối với cái tính nhanh mồm nhanh miệng của Lâm Diễm cũng đành bất lực, chỉ có thể nói hàm hồ:

"Ta sẽ cố hết sức."

"Hay là chúng ta đấu một trận thử xem? Nếu ngươi có thể đánh bại ta, hoặc cầm cự được dưới tay ta vài hiệp, nói không chừng cũng có cơ hội đó."

Đôi mắt đảo một vòng trên người Tiêu Viêm, ánh mắt của Lâm Diễm chợt trở nên nóng rực, tha thiết nói.

Tiêu Viêm nghe vậy liền ngẩn ra, cả người không khỏi có chút phát lạnh khi nhìn bộ dáng khát khao kia của Lâm Diễm. Sức chiến đấu của gã này gần như ngang ngửa với Ngô Hạo, Tiêu Viêm cũng không muốn phí tâm tổn sức chiến đấu với một tên điên như vậy, nên lập tức xua tay:

"Thôi đi, thương thế của ta vẫn chưa khỏi hẳn, để sau này vậy."

Nghe Tiêu Viêm từ chối, Lâm Diễm chỉ đành thất vọng gật đầu. Ở trong tháp tu luyện nửa tháng, hắn cảm thấy tay chân có chút ngứa ngáy, hiện giờ rất mong có người có thể cùng hắn đánh một trận cho thỏa thích.

Thấy vẻ mặt đó của hắn, Tiêu Viêm vội vàng chuyển chủ đề, trò chuyện thêm một lúc rồi nhanh chóng lấy cớ tiễn khách.

Sau khi Lâm Diễm rời đi, Tiêu Viêm vội vàng đóng cửa lại. Huân Nhi không nhịn được lắc đầu cười, nhưng khi thấy Tiêu Viêm đang lườm mình, nàng vội vàng thu lại nụ cười, khẽ nói:

"Ta biết không phải Tiêu Viêm ca ca sợ hắn, chỉ là lo lắng lúc giao đấu sơ ý làm hắn bị thương mà thôi."

"Quả nhiên chỉ có nàng hiểu ta..."

Bị Huân Nhi nhìn thấu tâm tư, Tiêu Viêm xấu hổ sờ mũi, ánh mắt liếc ra ngoài, trầm ngâm nói:

"Ta phải đi gặp Hách trưởng lão một chuyến. Ông ta là người quản lý dược khố của nội viện, ta đang cần một ít dược liệu quan trọng, nếu trong đó có thứ ta cần, thể nào ta cũng phải tìm cách lấy ra một ít."

Nghe vậy, Huân Nhi khẽ gật đầu, chợt hỏi:

"Huynh thiếu dược liệu gì? Đội hái thuốc của Bàn Môn chúng ta cũng cất giữ không ít dược liệu, hơn nữa còn nhiều lần vào núi thu hoạch, nói không chừng có thứ huynh cần tìm."

Tiêu Viêm cười khổ một tiếng. Dược liệu hắn cần ngay cả chính hắn cũng chưa từng tận mắt thấy qua, có thể thấy được nó quý giá đến mức nào. Nhưng không nỡ từ chối hảo ý của Huân Nhi, hắn liền nói ra tên của dược liệu:

"Long Tu Băng Hỏa Quả."

Nghe được cái tên này, Huân Nhi nhíu mày suy tư một lúc rồi cũng đành bất đắc dĩ lắc đầu. Nàng đã kiểm tra qua số dược liệu mà đội hái thuốc thu hoạch được nhưng không hề phát hiện ra loại dược tài nào có tên như vậy.

Thấy bộ dáng của Huân Nhi, Tiêu Viêm không cảm thấy bất ngờ, cười cười trò chuyện với nàng thêm vài câu rồi liền mở cửa lẻn ra ngoài.

Ra khỏi cửa, Tiêu Viêm tìm một nơi hẻo lánh rồi triệu hồi Tử Vân Dực, bay vút lên trời, rời khỏi khu tân sinh. Từ trên cao, hắn phát hiện có vài kẻ đang lén lút rình rập bên ngoài, chỉ đành cười khổ một tiếng, hai cánh chấn động, thân hình hóa thành một bóng đen nhàn nhạt rồi biến mất trong bầu trời đêm đang dần buông xuống.

Trong nội viện cao thủ nhiều như mây, Tiêu Viêm cũng không dại gì trêu vào phiền phức. Để tránh những kẻ muốn khiêu chiến để lấy danh tiếng, hắn tìm một nơi vắng vẻ rồi mới hạ xuống. Nhanh chóng thu hồi Tử Vân Dực, Tiêu Viêm lập tức hướng về phía dược khố mà đi tới.

Là nơi cất giữ vô số dược liệu trân quý, nên việc canh phòng ở đây cũng vô cùng nghiêm ngặt. Không chỉ có vài vị Đấu Vương cường giả tọa trấn, mà còn có đến mười vị đạo sư tuần tra suốt ngày đêm. Khu vực này học viện có lệnh cấm học viên đi vào, nhưng may là nhờ có Hách trưởng lão dặn trước, cho nên lúc Tiêu Viêm bị một vị đạo sư tuần tra ngăn lại, hắn không những không bị đuổi đi mà sau khi xác nhận thân phận liền được đưa đến gặp Hách trưởng lão.

"Ha ha, hai tháng không gặp, không ngờ ngươi đã tiến vào Đấu Linh, hơn nữa còn đánh bại cả Lục Tinh Đấu Linh Bạch Trình, thật là giỏi lắm."

Vốn đang kiểm duyệt dược liệu trong kho, nhưng khi nghe tin Tiêu Viêm tới gặp, Hách trưởng lão vội vàng phân phó thuộc hạ dẫn Tiêu Viêm đến. Hiển nhiên, chuyện ở đấu trường ông ta đã sớm nghe nói qua.

"Chỉ là may mắn mà thôi."

Tiêu Viêm hướng về Hách trưởng lão hành lễ, cười nói. Đợi cho đến khi vị đạo sư kia ra ngoài, hắn mới nhẹ giọng nói ra mục đích của chuyến đi:

"Lần này đến làm phiền Hách trưởng lão, chủ yếu là vì ta muốn tìm một loại dược liệu còn thiếu để luyện đan, cho nên đến đây xem thử có tìm được hay không."

Hiện giờ thực lực đã tăng lên, Tiêu Viêm đối với việc luyện chế Long Lực Đan cũng có thêm vài phần tự tin. Hắn chăm chú quan sát sắc mặt của Hách trưởng lão, thấy lão cũng đang chờ mong mình, hắn mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

"Ha ha, dược liệu cất giữ ở chỗ này sớm muộn gì cũng bị mấy lão già chết tiệt ở Luyện Dược hệ tìm cớ lấy đi hết."

Phất phất tay, Hách trưởng lão tiêu sái bước tới vỗ vai Tiêu Viêm, nói:

"Tiêu Viêm à, ta cũng không nói lời thừa với ngươi. Chỉ cần ngươi có thể luyện chế ra một viên đan dược làm ta hài lòng, ta sẽ cho ngươi tùy ý lấy đi một loại dược liệu trong dược khố này. Thế nào, đồng ý không?"

Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra. Một loại dược liệu đổi lấy một viên đan dược? Điều kiện này…

"Ngươi cũng đừng cho rằng ta chiếm tiện nghi của ngươi. Ta nghĩ loại dược liệu mà khiến ngươi khó tìm như vậy, e rằng cũng thuộc hàng cực kỳ hiếm thấy. Một viên đan dược đổi lấy dược liệu cao cấp, coi như ngươi không bị lỗ rồi. Thế nào?"

Thấy Tiêu Viêm chần chừ, Hách trưởng lão cười hắc hắc nói.

Trầm ngâm một lúc, Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Nếu nơi này thực sự có một gốc Long Tu Băng Hỏa Quả, loại dược liệu cuối cùng để luyện chế linh đan, thì dùng một viên Long Lực Đan để đổi lấy nó, người không chịu thiệt thòi chính là hắn. Còn nếu là thứ khác, chỉ sợ thương vụ này đúng là buôn bán lỗ vốn rồi.

"Được, cứ theo ý của trưởng lão."

Nghe Tiêu Viêm đáp ứng, khuôn mặt Hách trưởng lão nhất thời rạng rỡ nụ cười, nếp nhăn trên trán cũng giãn ra rất nhiều. Lão tiện tay ném ra một vật màu trắng như tuyết, nói:

"Đây là lệnh bài quản lý kho. Bên trong cất giữ rất nhiều dược liệu quý hiếm, ngươi vào đó tìm đi. Nếu tìm được rồi thì quay lại đây chúng ta giao dịch."

Vội vàng tiếp nhận vật kia, Tiêu Viêm liếc mắt nhìn qua, hóa ra đó là một khối ngọc bài được chế tác từ bạch ngọc. Trên ngọc bài điêu khắc hình các loại dược liệu sống động như thật, thậm chí còn mơ hồ tỏa ra hương thuốc thoang thoảng, làm cho người ta cảm thấy sảng khoái tinh thần.

Nội viện này quả nhiên thực lực thâm hậu, ngay cả một tấm lệnh bài cũng dùng vật liệu hiếm thấy như vậy để chế tạo. Nắm ngọc bài trong tay, Tiêu Viêm thầm tán thưởng một tiếng, rồi không quay đầu lại mà trực tiếp hướng về cửa dược khố bước vào.

"Đúng rồi, tiểu tử kia nhớ kỹ, chỉ nên tìm thứ ngươi cần, còn những thứ khác thì đừng động vào. Mấy thứ đó đều đã được đánh dấu, chỉ cần có một chút biến động là ta sẽ phát hiện ra ngay."

Lúc Tiêu Viêm sắp bước vào cửa, Hách trưởng lão cẩn thận nhắc nhở. Việc nội viện bố trí các biện pháp phòng hộ như vậy cũng không có gì lạ, vì bên trong có rất nhiều dược liệu trân quý.

"Ha ha, trưởng lão yên tâm, Tiêu Viêm ta không phải là kẻ tham lam."

Cười cười, Tiêu Viêm cũng hiểu ý nhắc nhở của Hách trưởng lão.

Bị Tiêu Viêm nói thẳng ra ý của mình, Hách trưởng lão ngượng ngùng cười cười, phất phất tay rồi ngồi trở lại ghế, tiếp tục kiểm tra sổ sách dược liệu.

Mỉm cười, Tiêu Viêm đẩy cửa bước vào. Phía sau cánh cửa là một hành lang rộng lớn. Cuối hành lang có một màn sáng năng lượng bao phủ. Liếc nhìn xung quanh, hắn thấy một cái rãnh trên bức tường, liền cẩn thận đem bạch ngọc bài đặt vào.

Sau khi ngọc bài được đặt vào, màn sáng năng lượng phòng hộ dần dần yếu đi, một lúc sau thì hoàn toàn tiêu tán.

Thu hồi bạch ngọc bài, Tiêu Viêm nhìn cánh cửa gỗ ẩn sau màn sáng, hơi nóng lòng xoa xoa hai tay rồi đẩy cửa bước vào trong dược khố.

✺ Lời văn AI bay như gió — Thiên Lôi Trúc giữ chỗ bình yên ✺

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!