Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 532: CHƯƠNG 527: BĂNG HỎA LONG TU QUẢ

Phía sau cánh cửa gỗ là một căn phòng rộng lớn được bao phủ bởi thứ ánh sáng huỳnh quang nhàn nhạt. Nhanh chóng bước vào, Tiêu Viêm đảo mắt nhìn quanh, trên khuôn mặt dần hiện lên vẻ kinh ngạc thán phục.

Toàn bộ vách tường bên trong căn phòng này đều được bao bọc bởi một màu trắng ngà, ngay cả sàn nhà dưới chân cũng được lát bằng những khối bạch ngọc cực kỳ chỉnh tề, không một kẽ hở. Ánh sáng huỳnh quang nhàn nhạt cũng chính là từ những khối bạch ngọc này phát ra.

"Quả là đại thủ bút!"

Tiêu Viêm không ngừng kinh thán, bạch ngọc này ở bên ngoài có giá trị vô cùng đắt đỏ. Bất quá, nếu dùng để bảo quản dược liệu thì lại có hiệu quả thần kỳ, trong không gian bịt kín như thế này, dược tính của các loại dược liệu trân quý sẽ ít bị thất thoát, hơn nữa còn có thể duy trì trong thời gian rất dài. Bố cục xa hoa đến mức này thật sự vượt xa việc chỉ đơn thuần cất giữ trong trữ vật giới chỉ của Tiêu Viêm.

Trong căn phòng có mấy dãy hành lang, hai bên là những quầy bạch ngọc cao lớn được sắp xếp ngay ngắn. Tiêu Viêm tùy ý bước vào một dãy, ánh mắt lướt qua các quầy hàng bên trong liền trở nên kỳ dị. Chỉ cần liếc mắt cũng biết những dược liệu được đặt ngay ngắn trong đó đều thuộc loại trân quý hiếm gặp, từng luồng dược hương bất đồng thoang thoảng tỏa ra.

"Âm Hàm Ma Diễm Thảo... Tử Linh Tố Thể Hoa... Cái này, hình như là... Hàn Huyết Quả?"

Bước chân chậm rãi đi qua từng quầy hàng, vẻ kinh ngạc trên mặt Tiêu Viêm càng lúc càng đậm. Có những gốc cây kỳ dị, thậm chí có một vài loại dược liệu ngay cả tên hắn cũng không biết, nhưng chỉ dựa vào dược hương tỏa ra cũng đủ biết chúng tuyệt đối là trân phẩm.

Tìm kiếm gần mười phút mới đi hết một dãy hành lang, tuy rằng không có thứ Tiêu Viêm cần nhất là Băng Hỏa Long Tu Quả, nhưng những loại dược liệu quý hiếm khác cũng đã khiến trái tim hắn đập loạn nhịp không ít lần.

Yết hầu khẽ động, nếu không phải lý trí mách bảo, chỉ sợ hắn đã không nhịn được mà vơ vét toàn bộ dược liệu nơi đây vào trong nạp giới. Nhưng ý nghĩ đó chỉ vừa lóe lên đã bị hắn mạnh mẽ đè nén xuống. Nếu thật sự phạm phải sai lầm này, chỉ sợ hắn cũng không cần ở lại nội viện nữa. Những dược liệu này tuy trân quý, nhưng so với việc đoạt được Vẫn Lạc Tâm Viêm thì vẫn chưa đáng là gì.

Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào một gốc cây toàn thân đỏ như máu, cành khô uốn lượn vặn vẹo tựa như một con mãng xà trông vô cùng kỳ dị. Tiêu Viêm nuốt một ngụm nước bọt, hô hấp cũng trở nên dồn dập, bởi vì hắn nhận ra thứ này. Dược lão đã từng nói qua về Huyết Mãng Chi, đây là một loại dược liệu cực kỳ hiếm gặp, hơn nữa còn là tài liệu chính để luyện chế Đấu Linh Đan.

Đấu Linh Đan, một loại lục phẩm đan dược khiến cho vô số cường giả trên đại lục phải thèm thuồng. Loại đan dược này chỉ dành cho cường giả cấp bậc Đấu Vương phục dụng, có thể giúp họ trực tiếp thăng lên một cấp mà không gặp bất kỳ sự phản phệ nào. Tuy nhiên, ở cấp bậc này chỉ có thể sử dụng một viên duy nhất, nếu dùng nhiều hơn cũng chỉ là lãng phí. Thử nghĩ mà xem, tại cấp bậc Đấu Vương, muốn tăng lên một cấp cần đến vài năm khổ tu, mà một viên đan dược nhỏ nhoi này lại có thể rút ngắn vô số thời gian, hơn nữa không hề có tác dụng phụ. Lợi ích mà nó mang lại đủ để cho bất kỳ Đấu Vương cường giả nào cũng phải điên cuồng.

"Ai... Chỉ có thể nhìn mà không thể lấy, quả là một điều đáng tiếc."

Tiêu Viêm cười khổ một tiếng, nỗ lực dời tầm mắt khỏi gốc Huyết Mãng Chi, sau đó dứt khoát xoay người hướng đến dãy hành lang khác để tìm kiếm dược liệu mình cần.

Toàn bộ căn phòng có khoảng sáu đến bảy dãy hành lang, mỗi nơi chứa hơn trăm loại dược liệu, mà tất cả đều là thượng phẩm. Sau khi xem gần hết, Tiêu Viêm rốt cục cũng tới dãy hành lang cuối cùng, ánh mắt sáng rực nhìn vào một quầy hàng trước mặt.

Trong quầy có một cái khay ngọc tinh xảo, phía trên đặt một loại quả có màu sắc vô cùng kỳ dị. Một nửa đỏ rực, một nửa trắng như tuyết. Từ phần màu đỏ, Tiêu Viêm cảm nhận được một luồng hơi thở nóng cháy dù còn cách hai thước, ngược lại phần màu trắng thì tỏa ra hàn khí lạnh buốt. Hai loại dược tính xung khắc như vậy lại được dung hợp một cách hoàn mỹ trên cùng một quả, không thể không nói thế giới này quả thật lắm điều kỳ diệu.

Hơn nữa, bề mặt loại quả này còn ẩn chứa hai loại thuộc tính băng hỏa, mơ hồ có từng đường vân uốn lượn lan ra. Những đường vân này chằng chịt vào nhau, tựa hồ ẩn chứa một quy luật nào đó, nhưng nếu nhìn kỹ lại trở thành một mớ hỗn loạn không thể nắm bắt.

Kinh hỉ nhìn loại quả kỳ dị này, mặc dù Tiêu Viêm chưa từng tận mắt thấy Băng Hỏa Long Tu Quả, nhưng dựa theo lời miêu tả của Dược Lão, hắn có thể kết luận thứ trước mặt chính là vật mà hắn tìm kiếm bấy lâu – Băng Hỏa Long Tu Quả!

"Rốt cuộc cũng tìm được! Nội viện quả nhiên nội tình phong phú, ngay cả loại dược liệu hiếm thấy bậc này cũng có thể cất giữ."

Nét vui sướng không thể che giấu hiện lên trên khuôn mặt Tiêu Viêm, hắn xoa xoa hai tay, định vươn tay ra cầm lấy Băng Hỏa Long Tu Quả...

Thế nhưng, ngay tại lúc bàn tay vừa mới đưa tới, một bàn tay trắng nõn thon dài tựa như xuất hiện từ hư không, trước ánh mắt kinh ngạc của Tiêu Viêm, đã đoạt lấy Băng Hỏa Long Tu Quả khỏi khay ngọc.

Mục tiêu bị đoạt đi mà Tiêu Viêm lại không kịp phản ứng. Hắn ngẩn người nhìn cái khay ngọc trống trơn, một lúc sau mới sực tỉnh như bị điện giật, đột ngột xoay người, ánh mắt mang theo vài phần hoảng sợ nhìn về phía bên cạnh.

Nhìn thấy chủ nhân của đôi tay nhỏ bé kia, khóe miệng Tiêu Viêm nhất thời có chút co giật.

Xuất hiện bên cạnh hắn là một tiểu cô nương mặc bạch y khoảng mười hai, mười ba tuổi, mái tóc dài màu tím được thắt bím gọn gàng. Gương mặt nàng phấn điêu ngọc trác, đôi mắt to tròn đen láy chớp chớp nhìn Tiêu Viêm, tựa như có một loại ma lực khiến cho sự hoảng sợ trong lòng hắn nhất thời tiêu tán.

Tiêu Viêm có chút giật mình, ánh mắt nhanh chóng dời xuống, phát hiện tay trái của tiểu cô nương đang cầm một gốc cây tựa như kim loại màu vàng, còn tay kia thì đang nắm chặt mục tiêu chuyến đi này của hắn, Băng Hỏa Long Tu Quả.

Đôi mắt chớp chớp, hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, trong lòng Tiêu Viêm dâng lên một nỗi kinh hãi. Tiểu cô nương này không ngờ đã lặng lẽ đứng bên cạnh mà hắn không hề hay biết. Nếu lúc nãy nàng không đưa tay lấy Băng Hỏa Long Tu Quả, chỉ sợ đến giờ Tiêu Viêm vẫn không hề phát giác...

Bạch y tiểu cô nương mở to đôi mắt ngây thơ nhìn Tiêu Viêm một hồi lâu, sau đó đột nhiên đưa gốc cây giống như kim loại kia lên miệng nhỏ, định cắn một miếng.

"Không được!"

Thấy hành động của tiểu cô nương, Tiêu Viêm hoảng hốt la lên. Hắn nhận ra đó là một loại dược liệu quý hiếm tên là Kim Cương Bồ, bản thể của nó cứng như kim thiết, đừng nói là dùng răng cắn, cho dù dùng hỏa diễm bình thường cũng khó mà nung chảy.

Thế nhưng, đối với tiếng quát của Tiêu Viêm, tiểu cô nương lại chẳng hề để tâm. Nàng dùng hàm răng trắng bóng của mình cắn xuống. Một âm thanh giòn tan vang vọng khắp căn phòng.

Nhìn thấy trên Kim Cương Bồ xuất hiện một lỗ thủng nhỏ, Tiêu Viêm không khỏi ngây người. Tại lỗ thủng có thể thấy rõ dấu răng. Một dòng chất lỏng màu vàng kim theo đó chảy ra, rơi xuống khay bạch ngọc trông vô cùng chói mắt.

"Rắc, rắc..."

Tiểu cô nương không ngừng nhai, từng giọt chất lỏng màu vàng kim theo khóe miệng tràn ra. Kim Cương Bồ rắn chắc như kim thiết vậy mà trong miệng nàng lại chẳng khác gì thức ăn bình thường, dễ dàng bị cắn nát rồi nuốt hết vào bụng.

Vẻ mặt ngây dại kéo dài một hồi lâu mới chậm rãi thu lại. Nhìn khóe miệng bạch y tiểu cô nương vẫn còn vương lại một chút chất lỏng vàng óng, Tiêu Viêm không khỏi có chút đau lòng, đây không phải là quá lãng phí sao?

Dùng tay tùy ý lau đi chất lỏng vàng óng trên miệng, bạch y tiểu cô nương liền mở to đôi mắt đen nhánh có chút mơ hồ lạnh lùng của mình liếc về phía Tiêu Viêm. Sau đó, nàng lại đưa tay còn lại đang cầm Băng Hỏa Long Tu Quả lên, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, xem ra cũng muốn cắn thử một miếng.

Hành động của tiểu cô nương nhất thời làm Tiêu Viêm hồn vía lên mây. Băng Hỏa Long Tu Quả này khó khăn lắm mới tìm được, nếu để cho nàng ăn mất như vậy, không biết đến khi nào mới tìm được quả thứ hai?

"Đừng ăn!"

Tiêu Viêm lại hét lên, bàn tay vội vàng đưa về phía tiểu cô nương, muốn đoạt lại Băng Hỏa Long Tu Quả.

Bàn tay vừa đưa ra đã bị tiểu cô nương kia nhanh như chớp dùng hai ngón tay trắng như tuyết nhẹ nhàng kẹp lấy.

Mặc dù cử động của tiểu cô nương trông có vẻ nhẹ nhàng, nhưng sau khi bị hai ngón tay kia kẹp lại, sắc mặt Tiêu Viêm chợt đại biến, nét kinh hãi không nén được hiện lên. Tiểu cô nương này rốt cuộc là quái vật gì? Mới chừng này tuổi mà đã sở hữu thực lực của một Đấu Vương cường giả! Ý niệm trong lòng xoay chuyển cực nhanh, Tiêu Viêm cảm giác sau lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Sau khi kẹp lấy bàn tay Tiêu Viêm, bạch y tiểu cô nương hướng về phía hắn, từ đôi môi anh đào hé mở, một thanh âm non nớt nhưng lại mang theo vài phần lãnh ý vang lên. Mà không biết có phải ảo giác hay không, Tiêu Viêm cảm thấy trong thanh âm non nớt này còn ẩn chứa một tia sát ý...

"Ngươi muốn cướp đồ của ta?"

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!