Rõ ràng là giọng nói non nớt cùng dung mạo đáng yêu, thế nhưng từ người tiểu cô nương này lại toát ra một luồng khí tức quỷ dị, khiến cho thần kinh Tiêu Viêm căng thẳng hẳn lên.
Bốn mắt nhìn nhau một lúc lâu, Tiêu Viêm cười khan nói:
- Tiểu muội muội, vật này không ăn được đâu, hay là trả lại cho ca ca đi.
- Đợi nó trưởng thành rồi ta sẽ ăn!
Tiểu cô nương bình tĩnh đáp.
- Muốn trưởng thành cần phải có thời gian, mà thời gian càng dài thì dược tính sẽ thất thoát, ăn vào cũng chẳng có ích lợi gì.
Sắc mặt Tiêu Viêm nghiêm lại. Hiện giờ trong lòng hắn đang sôi trào, tiểu cô nương quỷ dị này đã ăn mất một gốc dược liệu quý hiếm, mà gốc dược liệu này lại nằm trong dược khố do chính tay hắn vừa mở ra. Nếu bị Hách trưởng lão truy cứu, chỉ e rằng mình sẽ gặp không ít phiền phức.
- Thời gian không có tác dụng với ta!
Nghe Tiêu Viêm nói thế, tiểu cô nương dùng giọng nói non nớt của mình cất lời châm chọc.
"Ôi trời ơi!" Bất lực vỗ trán, Tiêu Viêm không khỏi cảm thấy đau đầu, không biết tiểu cô nương này là quái vật phương nào? Không những sở hữu sức mạnh đáng sợ mà lời nói cũng có phần quái dị. Nếu nàng chỉ là một tiểu cô nương bình thường, Tiêu Viêm cũng chấp nhận mất mặt một phen, cưỡng ép đoạt lại Băng Hỏa Long Tu quả. Nhưng khi nhận thấy sức mạnh đáng sợ của tiểu cô nương, hắn chỉ đành chôn chặt ý nghĩ này trong lòng. Hắn biết rất rõ, lúc trước tiểu cô nương chỉ dùng hai ngón tay đã khiến mình không thể động đậy, nếu nàng toàn lực ra tay, chỉ sợ lúc này hắn đã không còn mạng để đứng đây.
- Ngươi ở đây trộm dược liệu, nếu Hách trưởng lão biết được, ngươi sẽ gặp phiền phức không nhỏ đâu.
Tiêu Viêm cười khổ một tiếng.
- Ta việc gì phải sợ lão già kia, cho dù hắn biết cũng không dám làm gì ta.
Mở to đôi mắt đáng yêu, tiểu cô nương lẩm bẩm.
Con ngươi Tiêu Viêm giật nảy, trong lòng dậy sóng. Tiểu nha đầu này lại có thể không coi ai ra gì, chẳng lẽ là cháu gái của một vị cao tầng nào đó trong học viện? Thế nhưng địa vị của các trưởng lão phần lớn đều tương đương nhau, cho dù là con cháu của mình phạm lỗi cũng không dám nói năng như vậy với các trưởng lão khác. Chẳng lẽ bạch y tiểu cô nương này là cháu gái của vị Đại trưởng lão thần bí chưa bao giờ lộ diện, hoặc cũng có thể là cháu gái của Viện trưởng đại nhân?
- Hôm nay tâm trạng ta đang tốt nên sẽ không đánh ngươi. Ngươi mau cút đi, đừng quản chuyện của ta.
Tiểu cô nương lại cúi xuống cắn một miếng Kim Cương Bồ, nuốt một ngụm chất lỏng màu vàng kim vào bụng, rồi khẽ nhíu mày lẩm bẩm:
- Thật khó ăn.
Đứng bên cạnh nghe nàng than thở, Tiêu Viêm không khỏi cạn lời. Nếu để cho các luyện dược sư khác nhìn thấy cảnh nàng hủy hoại dược liệu trân quý như vậy, lại còn chê khó ăn, chỉ sợ bọn họ sẽ tức đến hộc máu.
Bất đắc dĩ gật đầu, trong lòng Tiêu Viêm khẽ động, hắn nở một nụ cười hòa nhã rồi ngồi xuống, ôn tồn nói:
- Tiểu muội muội, dược liệu này ăn sống không ngon đâu.
Nói ra những lời này, trong lòng Tiêu Viêm âm thầm khinh bỉ chính mình. Dược liệu này tuy chứa đựng dược lực cực kỳ tinh thuần, nhưng nếu ăn trực tiếp thì mùi vị chắc chắn không thể nào ngon được.
- Nếu đã khó ăn, hay là muội đưa quả kia cho ca ca được không? Ta sẽ cho muội ăn rất nhiều thứ ngon hơn.
Tiêu Viêm tủm tỉm cười, vẻ mặt tươi cười hệt như một gã quái thúc đang dụ dỗ trẻ con.
- Không được! Tuy có hơi khó ăn, nhưng năng lượng chứa trong những thứ ngươi cho ta ăn sao có thể mạnh bằng được?
Nghe được ý đồ muốn lấy lại Băng Hỏa Long Tu quả trong lời nói của Tiêu Viêm, tiểu cô nương liền cảnh giác lắc đầu.
Tiêu Viêm tắt nụ cười. Những dược liệu này đều sinh trưởng ở những nơi năng lượng hội tụ, những món ăn tầm thường khác làm sao có thể ẩn chứa năng lượng khủng bố như vậy được? Bất quá, nghe ý của nàng, dường như việc ăn các loại dược liệu quý hiếm này là vì dược lực tinh thuần ẩn chứa bên trong. Nhưng điều khiến Tiêu Viêm khó tin là, dược lực của những dược liệu chưa qua luyện chế này tuy tinh thuần nhưng lại cuồng bạo hơn đan dược rất nhiều. Vậy mà thân thể của tiểu cô nương này lại có thể chịu đựng được áp lực từ nguồn năng lượng đó? Trong lòng thoáng dấy lên nghi hoặc, nhưng nghĩ đến những hành động quỷ dị trước giờ của nàng, tiểu cô nương này e rằng không phải người bình thường.
Suy nghĩ một lúc lâu, Tiêu Viêm thử nói:
- Hay là thế này, ta giúp muội luyện chế những dược liệu này một chút, làm cho mùi vị của chúng dễ ăn hơn, thế nào?
- Luyện chế?
Miệng đang nhai liền ngừng lại, tiểu cô nương mở to mắt ngạc nhiên hỏi:
- Ngươi là Luyện Dược Sư?
Nhìn thấy biểu cảm của tiểu cô nương, Tiêu Viêm vội vàng gật đầu, tiếp tục dụ dỗ:
- Chỉ cần muội trả lại Băng Hỏa Long Tu quả này cho ta, ta sẽ giúp muội luyện chế lại mấy loại dược liệu mà muội muốn ăn, khiến mùi vị của chúng tuyệt hơn rất nhiều. Đồng ý không, tiểu muội muội?
Việc luyện chế đan dược vốn rất rườm rà và phức tạp, nhưng nếu chỉ đơn thuần luyện chế một loại dược liệu, thêm vào một chút hương vị thì cũng không tốn quá nhiều công sức.
Thế nhưng, loại dược hoàn này chỉ được luyện chế từ một loại dược liệu duy nhất, cho nên dược lực cuồng bạo cũng không giảm đi bao nhiêu. Hơn nữa, dược lực của nó cũng không có tác dụng quá lớn, bởi vậy chỉ dùng một loại dược liệu để luyện chế thành đan dược thì quả có chút lãng phí.
Nghe vậy, tiểu cô nương thoáng chần chừ. Nàng nhìn miếng Băng Hỏa Long Tu quả thơm ngon, do dự một lúc lâu rồi mới có chút luyến tiếc gật đầu, đưa nó cho Tiêu Viêm, bĩu môi nói:
- Nếu ngươi luyện chế ra đan dược khó ăn, ta không chỉ cướp lại thứ này, mà còn ăn luôn cả ngươi.
- Chỉ bằng cái miệng nhỏ xíu của muội mà cũng muốn ăn ta sao?
Trong lòng có chút buồn cười, Tiêu Viêm nhanh chóng nhận lấy Băng Hỏa Long Tu quả rồi cất vào trong nạp giới, như sợ tiểu cô nương thần bí này lại đổi ý.
- Cái này ngươi cũng cầm đi, nhanh chóng luyện chế cho ta.
Tiểu cô nương đưa quả Kim Cương Bồ đã bị cắn mất hai miếng về phía Tiêu Viêm, vui vẻ nói.
- Hắc hắc, không vội, chúng ta ra ngoài trước đã. Ta còn phải gặp Hách trưởng lão để đổi Băng Hỏa Long Tu quả này.
Tiêu Viêm cười tủm tỉm, đoạn dẫn đầu quay người đi ra ngoài dược khố. Thật ra hắn muốn đưa tiểu cô nương quỷ dị này đến trước mặt Hách trưởng lão để giải thích mọi chuyện, nếu không lão gia hỏa kia lại đổ tội quả Kim Cương Bồ bị cắn mất vài miếng lên đầu mình thì phiền chết.
- Nói chuyện với lão già kia thì có gì hay chứ.
Lẩm bẩm một tiếng, không một chút sợ hãi, tiểu cô nương liền cầm lấy Kim Cương Bồ đuổi theo Tiêu Viêm.
Nghe tiếng bước chân phía sau, lúc này Tiêu Viêm mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn bước nhanh ra khỏi dược khố, áp bạch ngọc bài lên vách tường, lồng năng lượng một lần nữa hiện ra, trên mặt hắn nhất thời lộ ra nụ cười như trút được gánh nặng.
- Cái lồng năng lượng bỏ đi này chẳng có chút tác dụng nào, làm ra chỉ để trưng cho đẹp thôi.
Tiểu cô nương ở một bên bĩu môi, bàn tay nhỏ bé trắng nõn gần như trong suốt của nàng trực tiếp xuyên qua lồng năng lượng mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Khóe miệng giật giật nhìn hành động của tiểu cô nương, trong mắt Tiêu Viêm là một mảnh mờ mịt. Cái lồng năng lượng này thật sự chỉ là đồ trưng bày thôi sao? Nghĩ vậy, hắn liền thử vươn tay đâm vào lồng năng lượng, nhưng ngón tay vừa tiếp xúc với màn sáng thì có cảm giác như đụng phải sắt thép, không thể xuyên qua được nửa phân, ngược lại còn mơ hồ có chút đau đớn. Phòng ngự kinh người bậc này, tại sao tiểu cô nương kia lại có thể đi qua như không có gì?
- Ha ha, đúng là đồ ngốc!
Tiểu cô nương ở bên cạnh thấy hành động của Tiêu Viêm, nhất thời phá lên cười, thanh âm non nớt vang vọng mãi trên hành lang.
Xấu hổ thu ngón tay lại, Tiêu Viêm đang định nói gì đó thì tiểu cô nương mặc bạch y đã hừ lạnh một tiếng, tiêu sái quay người bước ra ngoài hành lang, để lại Tiêu Viêm một mình đứng đó buồn bực.
"Tiểu cô nương này rốt cuộc là loại quái vật gì không biết?" Lặng lẽ nhìn theo bóng lưng nàng, Tiêu Viêm không nén được tiếng thở dài bất lực.
Trong căn phòng yên tĩnh, Hách trưởng lão vẫn đang vùi đầu vào đống văn kiện trên bàn thì chợt nghe thấy tiếng mở cửa, cũng không ngẩng đầu lên mà cười nói:
- Sao rồi Tiêu Viêm? Tìm được dược liệu ngươi muốn chưa?
Vừa dứt lời, ông cảm thấy không khí có chút không đúng, lập tức ngẩng đầu lên thì thấy khuôn mặt bất đắc dĩ của Tiêu Viêm. Ánh mắt ông dời đi, cuối cùng dừng lại trên người bạch y tiểu cô nương với bím tóc màu tím.
Chớp mắt nhìn bạch y tiểu cô nương, một lát sau, Hách trưởng lão đang bình tĩnh bỗng giật nảy mình trên ghế, tức giận nói:
- Sao ngươi lại đến đây?
Đặc biệt là khi ông ta bắt gặp thứ đang được cầm trong tay tiểu cô nương.
- Ta đâu có ngốc mà đi tìm phiền phức. Nơi này thức ăn có sẵn, dại gì không ăn? Lão già nhà ngươi nói nhảm nhiều quá, cẩn thận ta đánh ngươi đấy.
Há miệng thật to, nàng hung hăng cắn vào quả Kim Cương Bồ một miếng như để thị uy với Hách trưởng lão.
Bị bộ dạng kiêu ngạo của tiểu cô nương làm cho tức giận, vị trưởng lão luôn được các học viên tôn kính này cũng chỉ biết trợn mắt, nghiến răng. Nhìn biểu hiện này của ông ta, xem ra rất kiêng kỵ tiểu cô nương.
- Ngươi nhanh lên một chút, ta còn muốn luyện chế mấy thứ kia. Nếu còn trì hoãn nữa, ta sẽ ăn luôn cả ngươi.
Ánh mắt hướng về Tiêu Viêm, tiểu cô nương cất giọng thúc giục.
Nhìn cách hai người nói chuyện với nhau, Tiêu Viêm càng thêm mờ mịt về thân phận của tiểu cô nương này, hắn cười khổ nói:
- Hách trưởng lão, vật kia ta đã lấy được. Ông kiểm tra một chút rồi đưa cho ta hai phần dược liệu của Long Lực đan, ta sẽ giúp ông luyện chế.
Nghe Tiêu Viêm nói, sắc mặt Hách trưởng lão có chút khẩn trương. Ông lấy ra một lượng lớn dược liệu từ trong nạp giới đặt lên bàn, rồi thấp giọng hỏi:
- Sao ngươi lại gặp phải nàng? Có bị sao không?
Nghe ngữ khí của ông, dường như tiểu cô nương này không khác gì một con ác ma ăn thịt người, mặc dù thật sự nàng ta cũng thường xuyên dùng khẩu khí ăn thịt người để uy hiếp người khác.
- Ta cũng không biết nữa.
Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu, cất kỹ dược liệu trên bàn rồi kể sơ qua chuyện đã xảy ra.
- Ái chà, ngươi thật không may. Ôi, ta nói trước cho ngươi biết, hãy chăm sóc tiểu bà cô này cho tốt, đừng làm nàng tức giận, bằng không hậu quả rất đáng sợ đó.
Hách trưởng lão vỗ vỗ vai Tiêu Viêm, có chút cảm khái nói.
Bị cử chỉ của Hách trưởng lão làm cho có chút mất tự nhiên, Tiêu Viêm không nhịn được hỏi:
- Nàng rốt cuộc là người thế nào?
- Người? Ta có nói nàng là người sao?
Trợn trắng mắt, Hách trưởng lão bĩu môi.
- Nàng… không phải người?
Lồng ngực đập thình thịch, mồ hôi lạnh đã túa ra trên trán Tiêu Viêm tự lúc nào.