Bên trong tĩnh thất, Tiêu Viêm ngồi xếp bằng, nhìn không chớp mắt vào tiểu cô nương áo trắng trước mặt. Hắn thật sự không thể nào tưởng tượng được một tiểu cô nương khả ái như thế lại do một loại ma thú biến thành. Từ khi sinh ra đến nay, đây là lần đầu tiên Tiêu Viêm nhìn thấy ma thú hóa thành hình người, bởi vậy trong lòng cảm thấy vô cùng sửng sốt lẫn kinh dị.
Khó trách nàng cứ như vậy ăn sống dược liệu, với thể trạng cường hãn của ma thú thì cho dù dược lực có mãnh liệt đến mấy vẫn nằm trong giới hạn có thể chịu đựng được.
- Ngươi nhìn đủ chưa hả? Mau mau đi luyện chế cho ta!
Bị ánh mắt của Tiêu Viêm nhìn đến phát cáu, tiểu cô nương liền đem Kim Cương Bồ đang cầm trong tay hung hăng ném qua. Những lời Hác trưởng lão thì thầm với Tiêu Viêm lúc nãy, nàng vẫn nghe thấy rõ ràng.
Tiếp lấy Kim Cương Bồ, Tiêu Viêm cười cười gật đầu rồi vung tay triệu hồi dược đỉnh ra. Dược đỉnh lần trước tại cuộc tỉ thí đã bị nổ, cho nên dược đỉnh mà Tiêu Viêm sử dụng lúc này là do hắn đến khu bán đồ cũ mua về, phẩm chất tuy không cao bằng cái lúc trước nhưng cũng miễn cưỡng dùng được.
Bàn tay huy động, một luồng thanh sắc hỏa diễm hiện ra trên đầu ngón tay. Tiêu Viêm đang định đưa nó vào dược đỉnh thì ngạc nhiên phát hiện sắc mặt của tiểu cô nương bên cạnh có chút thay đổi, trong con ngươi mơ hồ thoáng chút khẩn trương. Tiêu Viêm hơi ngẩn ra rồi chợt bừng tỉnh, chắc là do nàng cảm nhận được sự khác thường của Thanh Liên Địa Tâm Hỏa. Nói chung, ma thú thường có tính bài xích mơ hồ đối với những vật mang hỏa thuộc tính.
- Ha ha, không có việc gì đâu.
Cười an ủi một câu, Tiêu Viêm lập tức đưa luồng hỏa diễm vào bên trong dược đỉnh. Lúc này, thân thể có phần căng thẳng của tiểu cô nương mới dần thả lỏng.
Đợi cho hỏa diễm nung nóng dược đỉnh lên, Tiêu Viêm liền tùy ý ném Kim Cương Bồ vào, bàn tay vung lên, hỏa diễm trong dược đỉnh nhất thời bùng lên dữ dội. Luyện chế loại này không quá khó khăn, chỉ cần duy trì sức cháy là đủ. Bởi vì việc này không tốn bao nhiêu tinh lực, cho nên trong lúc luyện chế, Tiêu Viêm vẫn luôn để tâm đến bạch y tiểu cô nương bên cạnh. Từ khi biết được thân phận của nàng, hứng thú trong lòng hắn đối với nàng tăng lên rất nhiều. Lúc này, tiểu cô nương đang dùng đôi mắt to đen nhánh của mình nhìn chằm chằm vào bên trong dược đỉnh.
- Này, tiểu muội muội, ta có một vấn đề muốn hỏi muội, không biết có thể trả lời ta không?
Tiêu Viêm ho khan một tiếng, tủm tỉm cười nói.
- Cái gì vậy?
Ánh mắt không hề dời đi, tiểu cô nương lơ đãng đáp.
- Ta nhớ rằng ma thú nếu muốn hóa thành hình người thì cấp bậc ít nhất cũng phải đến Đấu Hoàng. Muội muội lẽ nào…
Tiêu Viêm cười hắc hắc nói, trong lòng có chút khó tin là tiểu cô nương này lại có được thực lực của Đấu Hoàng.
Tuy rằng thực lực lúc trước nàng thi triển có phần khủng bố, nhưng khi Tiêu Viêm âm thầm suy nghĩ một chút thì ước chừng nàng chỉ đạt đến cấp bậc Đấu Vương mà thôi.
- Ta không mạnh mẽ đến như vậy, chỉ là không cẩn thận ăn phải một gốc cây cực kỳ hiếm thấy tên là Hóa Hình Thảo, sau đó liền biến thành bộ dạng này đây. Sau đó ta...
- Hóa Hình Thảo? Khó trách…
Nghe vậy, Tiêu Viêm chợt giật mình. Hóa Hình Thảo là tài liệu chủ yếu để luyện chế Hóa Hình Đan, bởi vậy cũng có một ít hiệu quả biến hóa. Nếu ma thú cấp bậc Đấu Hoàng ăn vào thì có thể tùy ý biến thành người, nhưng nếu thực lực không đủ mà lập tức ăn vào sẽ bị kẹt trong hình người cho đến khi đột phá đến Đấu Hoàng mới thôi.
- Cha mẹ ngươi đâu?
Tiêu Viêm liếc mắt nhìn Kim Cương Bồ đang bị Thanh Hỏa hòa tan bên trong dược đỉnh, tùy ý hỏi.
- Không có.
Tiểu cô nương cúi đầu suy nghĩ, hai tay ôm lấy đầu gối, răng cắn chặt vào môi, bên trong đôi mắt đen nhánh long lanh ánh nước:
- Từ khi bắt đầu có ý thức, ta chỉ sống một mình trong núi sâu, trước đây bị rất nhiều tên gia hỏa khi dễ cũng chỉ có thể tự mình chạy trốn… Mãi cho đến về sau ăn phải Hóa Hình Thảo liền gặp được Nội viện Đại trưởng lão, rồi ông ta dẫn ta đến đây ở.
Lặng nhìn tiểu cô nương cắn chặt môi, ra vẻ quật cường, Tiêu Viêm cảm thấy trong lòng không khỏi dâng lên chút thương cảm, nhẹ nhàng thở dài, tận lực hạ thấp thanh âm nói:
- Ít nhất ở nơi này ngươi cũng không còn bị khi dễ nữa.
- Những tên kia sợ ta còn không kịp, đâu dám đi khi dễ ta? Giống như ngươi đây, ta một ngụm ăn tươi ngươi.
Trên khuôn mặt tiểu cô nương hiện lên một chút đắc ý.
- Sau này không nên thấy ai cũng nói một ngụm ăn tươi người ta, ngươi hiện tại cũng là nhân loại đó.
Tiêu Viêm lặng lẽ lắc đầu, nàng cũng không thử nghĩ xem với cái thân thể nhỏ bé này mà nói ra những lời đó, không biết sẽ khiến bao nhiêu người phải ôm bụng cười lăn.
- Hừ, tuy nói vậy chứ ta còn chưa bao giờ ăn thịt người.
Tiêu cô nương lầm bầm nói. Cùng với Tiêu Viêm nói chuyện một hồi, thái độ đã trở nên hữu hảo hơn rất nhiều.
- Tốt nhất vẫn là không nên ăn…
Tiêu Viêm thì thào một tiếng, bàn tay vung lên, nhất thời một chùm bột phấn lọt vào trong dược đỉnh, dung hợp lại làm một với chất lỏng sền sệt màu vàng kim. Mười ngón tay mạnh mẽ huy động, theo đó chất lỏng trong dược đỉnh nhanh chóng chia lìa, hóa thành hơn chục phần chất lỏng nhỏ.
- Ngưng!
Quát nhẹ một tiếng, chất lỏng nhanh chóng đông lại, trong nháy mắt liền hóa thành mấy chục viên đan hoàn màu vàng rực rỡ xoay tròn trên thanh hỏa.
- Luyện chế loại này thật đúng là đơn giản, luyện đan dược mà cũng thoải mái được như vậy thì thật tốt…
Nhìn những viên đan dược tản ra quang mang màu vàng kim, Tiêu Viêm cười khổ một tiếng, vung tay lên, mấy chục viên đan hoàn màu vàng kim từ trong dược đỉnh bắn ra ngoài, cuối cùng lọt vào tay Tiêu Viêm.
- Này, thử xem đi, hương vị so với ăn sống ngon hơn rất nhiều.
Đem bình ngọc trong tay đưa cho tiểu cô nương đang tha thiết nhìn mình, Tiêu Viêm cười nói.
Liên tục gật đầu, tiểu cô nương nhanh chóng đổ ra một viên đan hoàn màu vàng, cũng không để ý nhiệt độ còn nóng mà trực tiếp một ngụm nuốt mất, cái miệng không ngừng nhai.
- Ngon quá…
Đảo miệng vài cái, nàng liền đem đan hoàn nhai nát rồi nuốt vào bụng. Liếm mép, tiểu cô nương có chút thèm thuồng nhìn vào bình ngọc trong tay.
Cười cười, Tiêu Viêm phất tay lấy dược liệu luyện chế Long Lực Đan ra từ trong Nạp Giới, căn dặn:
- Những đan hoàn này một mình ngươi ăn là được, đừng đưa cho người khác ăn, bằng không sẽ bị dược lực ép cho nổ tung mà chết đấy.
Loại đan hoàn này chưa phải là đan dược chính thức, cũng chỉ có thể trạng cường hãn của ma thú mới có thể tiếp nhận loại dược lực cuồng dã này. Đổi lại là người, e rằng nhẹ thì trọng thương, nặng thì mất mạng.
- Chính ta đang lo còn không đủ đây…
Lầm bầm một tiếng, tiểu cô nương đứng dậy, ra vẻ người lớn vỗ vai Tiêu Viêm:
- Làm tốt lắm, về sau có người dám khi dễ ngươi, liền tới tìm ta, ta sẽ ra mặt giúp ngươi. Trong Nội viện này không ai dám trêu chọc đến ta đâu.
Tiêu Viêm không khỏi cười khổ lắc đầu, dùng sức xoa xoa đầu tiểu cô nương đáng yêu, cười nói:
- Được, nhất định sẽ tìm ngươi!
- Vậy sau này ta ăn xong rồi, ngươi còn có thể giúp ta luyện chế được không? Coi như ta bảo vệ ngươi để trả công nhé.
Tiểu cô nương nghe vậy nhất thời vui vẻ, ngồi xổm trước mặt Tiêu Viêm, con mắt đen nhánh lộ vẻ chờ đợi.
“…” Tiêu Viêm trợn trắng mắt, hóa ra tiểu nha đầu có cái chủ ý này, hắn thiếu chút nữa tưởng rằng nàng có hảo tâm đến như vậy.
- Được, được, nhớ kỹ tên ta và nơi ta ở, sau này ăn hết rồi lại đến tìm ta.
Tiêu Viêm uể oải phất phất tay nói.
- Ta biết rồi, tên Tiêu Viêm phải không, nơi cư ngụ của ngươi lúc nãy lão già kia cũng đã nói cho ta rồi.
Tiểu cô nương cười hì hì. Về sau không phải ăn mấy loại dược liệu khó ăn nữa, điều này làm cho nàng cực kỳ vui mừng. Trong lòng nàng đã gán cho Tiêu Viêm cái danh hiệu đại hảo nhân.
- Vậy ngươi tiếp tục luyện chế đi, mấy cái luyện đan này quá là buồn tẻ, may mắn là ta không học, nếu không có mà bị phiền chết thôi.
Đã đạt được mục đích, tiểu cô nương rốt cuộc cũng thỏa mãn đứng dậy, hướng về Tiêu Viêm lè lưỡi cười hắc hắc nói.
Lần thứ hai bất đắc dĩ lắc đầu, Tiêu Viêm nhìn thấy tiểu cô nương đang muốn đi ra ngoài liền bỗng nhiên hô:
- Đúng rồi tiểu muội muội, ta còn chưa biết tên của ngươi.
- Ta gọi là Tử Nghiên, tên này là do Đại trưởng lão đặt cho. Bất quá mấy lão già trong Nội viện kia lại lén gọi ta là “Man Lực Vương”.
- Hừ, họ cứ tưởng rằng ta không biết gì chắc.
Tiểu cô nương cau mày nhíu mũi, hung hăng đấm ra một quyền. Đột nhiên, vài đạo kình phong bạo xuất, sượt qua đỉnh đầu Tiêu Viêm rồi nện mạnh vào bức tường đặc chế cứng như sắt thép, nhất thời một vài khe nứt sâu hoắm liền hiện ra trên đó.
Mồ hôi lạnh từ trên trán đổ xuống, Tiêu Viêm hốt hoảng sờ lên đầu mình, một lúc sau trừng mắt mắng Tử Nghiên:
- Tiểu quỷ kia, ngươi muốn giết ta hả?
Dùng bàn tay nhỏ bé của mình lén che miệng cười, Tử Nghiên vội vàng hướng về Tiêu Viêm cúi đầu hối lỗi. Hiện tại, Tiêu Viêm chính là cha mẹ cơm áo của nàng, ngàn vạn lần không thể đắc tội được.
- Tiêu ca ca, ngươi cứ luyện chế tiếp đi, ta ra ngoài trước. Khi nào ăn xong ta lại đến tìm ngươi.
Lời nói chưa dứt, Tử Nghiên đã vội vàng hướng ra cửa biến mất.
Thấy Tử Nghiên chạy trốn, Tiêu Viêm chỉ đành cười khổ một tiếng. Tiểu nha đầu này lúc thì quá đáng yêu, lúc thì lại quá bạo lực… Thở dài một tiếng, nhoáng một cái, thanh sắc hỏa diễm lần thứ hai hình thành trên ngón tay.
- Đúng rồi Tiêu ca ca, ta ở trong viện cũng có bài danh trong cái Cường Bảng gì đó, chính là đệ nhất đó nha. Về sau có người nào dám khi dễ ca thì cứ báo tên ta lên.
Cái đầu nhỏ bỗng thò ra từ cánh cửa, hướng về Tiêu Viêm hắc hắc cười nói, sau đó liền vội vàng biến mất.
“Phốc…”
Thanh sắc hỏa diễm lượn lờ xung quanh bỗng nhiên tiêu biến. Tiêu Viêm mắt chữ A, mồm chữ O, nhìn ra nơi cửa một hồi lâu, sau đó cả người run rẩy lẩm bẩm nói:
- Nàng ta chính là cái người mà Lâm Diễm sợ như sợ hổ, đệ nhất Cường Bảng đó ư?
Giờ khắc này, Tiêu Viêm chỉ cảm thấy, thế giới này thật lắm chuyện khôi hài.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh