Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 572: CHƯƠNG 567: TRANH ĐOẠT MƯỜI VỊ TRÍ ĐỨNG ĐẦU

Thời gian chậm rãi trôi qua, cho đến khi vầng trăng khuất dạng nơi cuối chân trời, những tia nắng ban mai đầu tiên le lói, xua tan màn đêm bao trùm mặt đất.

Khi tia nắng rạng đông đầu tiên chiếu vào nội viện, bầu không khí tĩnh lặng nhất thời bị phá vỡ. Hôm nay là ngày diễn ra trận đấu quyết định mười vị trí đứng đầu Cường Bảng, đại hội đến lúc này có thể nói đã thực sự bước vào cao trào. Toàn bộ đệ tử trong nội viện đều mong chờ sự xuất hiện của mười cao thủ mới trên Cường Bảng.

Quảng trường vẫn rộng lớn như cũ, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn đã chật ních người. Tiếng huyên náo ầm ĩ vang vọng không ngừng, một bầu không khí sôi động khiến cho bất kỳ ai có mặt cũng đều bị cuốn theo.

Khi bọn người Tiêu Viêm đi tới đài cao thì quảng trường đã không còn một chỗ trống. Tuy trải qua hai ngày đào thải, một nửa số người dự thi đã bị loại, nhưng những trận chiến đỉnh cao như thế này, dù không thể tham gia, chỉ đứng bên quan sát thôi cũng đã là một cơ hội hiếm có.

Lúc này, Tiêu Viêm không còn nghi ngờ gì nữa đã trở thành hắc mã của Đại hội Cường Bảng lần này. Gia nhập nội viện chưa đầy một năm đã có được tư cách đột phá vào top mười Cường Bảng, thực lực bực này đủ để khiến người thường phải kinh hãi. Bởi vậy, hắn vừa xuất hiện đã thu hút hầu hết ánh mắt của mọi người.

Không để ý đến những ánh mắt xung quanh, đoàn người Tiêu Viêm đi tới vị trí hôm qua rồi ngồi xuống, thấp giọng trò chuyện, chờ đợi trận đấu bắt đầu.

Mấy người Tiêu Viêm vừa mới ngồi xuống, một bóng hình nhỏ nhắn đã quỷ dị xuất hiện trước mặt. Mái tóc đuôi ngựa dài màu tím nhạt cùng dung mạo đáng yêu như ngọc tạc, bất kể là nam hay nữ, đều có sức sát thương không nhỏ.

Tử Nghiên vừa xuất hiện liền hướng về phía Tiêu Viêm cười hắc hắc.

Tiêu Viêm liếc nhìn Tử Nghiên một ngày không gặp, thần tình chợt có chút kinh ngạc. Trông nàng lúc này quần áo có phần rách nát, dù đã cố dùng cánh tay mảnh khảnh che đi nhưng vẫn không thể giấu hết được.

"Ngươi làm sao vậy?" Nhìn thấy bộ dạng đáng thương của Tử Nghiên, Tiêu Viêm không nhịn được hỏi.

"Ta vào sâu trong núi, vất vả lắm mới tìm được ít linh dược, nhưng lại gặp một con ma thú cấp bậc Đấu Hoàng canh giữ. Ta và nó đánh một trận, đánh không lại nên chạy về đây." Tử Nghiên bĩu môi, thản nhiên nói.

Nghe vậy, bọn người Tiêu Viêm nhất thời ngây ra. Tiểu nha đầu này đúng là một con quái vật, dám đi trêu chọc cả ma thú cấp bậc Đấu Hoàng, quả đúng là nghé con không sợ hổ.

"Hừ, tên kia cũng chẳng khá hơn ta là bao, bị ta đấm cho một quyền, cũng phải trầy da tróc vảy chứ bộ." Thấy vẻ mặt của Tiêu Viêm, Tử Nghiên nhất thời không vui, đáp lại.

Lông mày nhướng lên, Tiêu Viêm thật ra không nghĩ Tử Nghiên nói dối. Tiểu nha đầu này tuy thực lực biểu hiện chỉ ở cấp bậc Đấu Vương, nhưng sức mạnh cổ quái kia khi nàng phẫn nộ bộc phát ra thì vô cùng khủng bố. Dù cho thân thể ma thú có cứng rắn đến đâu, trúng phải một quyền toàn lực của nàng thì kết cục cũng khó mà khá hơn được.

"Hắc hắc, Tiêu Viêm, lần sau chúng ta cùng đi nhé? Ta cầm chân con thú đó, ngươi lẻn vào hái linh dược là được." Tử Nghiên bỗng nhiên bước tới, dí sát khuôn mặt nhỏ nhắn lại gần Tiêu Viêm, hắc hắc cười nói.

Nghe được lời này, Tiêu Viêm nhất thời bất lực đảo cặp mắt trắng dã. Lần trước đối phó với một con Tuyết Ma Thiên Viên cấp bậc Đấu Vương đã tốn không ít sức lực, bây giờ lại muốn hắn đi đối phó với ma thú cấp Đấu Hoàng, chẳng phải là tự tìm khổ sao?

Thuận miệng ứng phó vài câu, Tiêu Viêm cảm nhận được không khí xung quanh bỗng nhiên trở nên xôn xao, có chút kinh ngạc quay đầu lại nhìn. Nguyên lai tại lối vào, thân ảnh bọn người Lâm Tu Nhai đã xuất hiện. Là ngôi sao sáng chói của nội viện, danh tiếng của hắn tất nhiên nổi bật hơn Tiêu Viêm rất nhiều, cho thấy danh vọng và địa vị khó lay chuyển của hắn trong nội viện.

Đoàn người Lâm Tu Nhai sau khi tiến vào sân thi đấu liền đi thẳng đến chỗ Tiêu Viêm đang đứng.

"Hy vọng hôm nay trong sáu cặp đấu được chọn, chúng ta sẽ không ở cùng một cặp. Ta cũng không muốn tại thời khắc mấu chốt này lại gặp phải ngươi."

Người chưa tới, tiếng cười sang sảng đã truyền đến tai Tiêu Viêm. Trong thanh âm ẩn chứa sự coi trọng dành cho Tiêu Viêm, làm cho đám người xung quanh đều nhìn hắn với ánh mắt kinh ngạc.

Bên trong nội viện này, người có thể khiến Lâm Tu Nhai coi trọng như thế, quả thực hiếm có như lông phượng sừng lân.

"Nếu quả thật như vậy, e là không hay ho chút nào." Tiêu Viêm cười cười, hắn cũng không muốn vào thời điểm này lại đụng phải Lâm Tu Nhai, mục tiêu của hắn chính là vào top mười.

Chỉ cần có thể thuận lợi tiến vào top mười, đến lúc đó hắn sẽ không cần phải kiêng kị gì, cũng không cần lo lắng gặp phải đối thủ cực kỳ khó giải quyết nữa.

"Có ta bảo kê, ai dám không nể mặt ngươi?" Một thanh âm đầy nghĩa khí vang lên từ sau lưng Tiêu Viêm. Tử Nghiên nhảy lên ghế, từ trên cao nhìn xuống vỗ vỗ bả vai Tiêu Viêm, rồi kiêu ngạo nhìn Lâm Tu Nhai, giơ giơ hai nắm đấm nhỏ nhắn, nói: "Tiểu tử, cứ chờ đó, đừng có chạy đấy nhé! Bằng không dù ngươi có nhảy xuống võ đài ta cũng sẽ đuổi theo đánh cho một trận."

Tử Nghiên đột nhiên nhảy ra làm nụ cười trên mặt Lâm Tu Nhai nhất thời cứng lại, hắn xấu hổ nói: "Đó là tự nhiên, trong nội viện này, nào có ai dám đối đầu với Tử Nghiên học tỷ chứ?"

"Cũng biết điều đấy." Tử Nghiên lúc này mới đắc ý cười, vừa định nói tiếp thì Tiêu Viêm ở bên vội vàng kéo lại, ôm xuống khỏi ghế, mặc kệ nàng giãy giụa, ấn nàng ngồi xuống sau lưng mình, rồi hướng về phía Lâm Tu Nhai cười khổ nhún vai.

Nhìn Tử Nghiên bị Tiêu Viêm mạnh mẽ kéo lại phía sau, tuy không ngừng giãy giụa nhưng rõ ràng lại giống như một đứa trẻ đang làm nũng, Lâm Tu Nhai chỉ biết há hốc mồm, dở khóc dở cười.

Kẻ cậy mạnh như nàng, bị đối xử như vậy mà lại không nổi giận sao? Nếu là trước kia, ai dám ấn đầu nàng xuống, chỉ sợ dù có trốn tới ngoại viện cũng sẽ bị lôi đi đánh cho bầm dập mới thôi.

"Tiểu tử Tiêu Viêm này không biết đã cho Man Lực Vương này uống thuốc gì mà có thể khiến quan hệ của họ tốt đến thế?"

Trong lòng thầm than vài câu, Lâm Tu Nhai cũng không dám dừng lại lâu. Nếu Tử Nghiên lại ngay tại đây chỉ vào mặt hắn mà mắng, cho dù mọi người đều biết tính tình của tiểu cô nương khủng bố này, e rằng hắn cũng sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.

Bởi vậy, hắn chỉ nói nhanh với Tiêu Viêm mấy câu rồi vội dẫn người đi thẳng về chỗ ngồi của mình.

Nhìn Lâm Tu Nhai chạy trối chết, bọn người Tiêu Viêm cũng không nhịn được bật cười. Không ngờ hắn danh tiếng lẫy lừng là thế, mà lại sợ Tử Nghiên đến vậy, quả đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Khi bọn Lâm Tu Nhai vào sân không lâu, ở một nơi khác, một nhóm người đáng chú ý khác là nhóm của Liễu Kình cũng tiến vào sân. Lộ trình của hắn vốn cũng phải đi qua trước mặt bọn người Tiêu Viêm, nhưng khi hắn đảo mắt qua và nhìn thấy tiểu cô nương với mái tóc đuôi ngựa màu tím nhạt đang ngồi bên cạnh Tiêu Viêm, sắc mặt vốn dửng dưng cũng khẽ biến, rồi điềm nhiên như không chuyển sang hướng khác, tránh xa chỗ của bọn Tiêu Viêm.

Tuy rằng lộ trình của Liễu Kình biến hóa rất vi diệu, nhưng vẫn bị một số người tinh ý phát hiện, lập tức đều có chút buồn cười. Những kẻ kiêu ngạo này, ở trước mặt tiểu cô nương đáng yêu kia, lại đều mất hết phong thái cường giả.

Theo thời gian trôi qua, số người trong sân cũng ngày một đông hơn, tiếng xôn xao, huyên náo lan ra rất xa.

Khi các trọng tài lên đài, các vị trưởng lão cũng lần lượt ngồi vào chỗ, cuối cùng một tiếng chuông vang lên giữa sân.

Khi tiếng chuông vang lên, trong chốc lát, tiếng huyên náo ầm ĩ khắp quảng trường cũng chậm rãi lắng xuống, từng đạo ánh mắt toàn bộ đều tập trung vào các trọng tài trên đài cao.

Giữa toàn trường, Tô Thiên sửa sang lại y phục, chậm rãi đứng lên, cất cao giọng nói: "Trải qua hai ngày đấu loại, Đại hội Cường Bảng lần này còn lại mười ba người. Mà muốn tiến vào top mười, hôm nay sẽ phải có ba người bị loại. Dựa theo quy tắc của đại hội, chúng ta sẽ ngẫu nhiên chọn ra sáu cặp để tỷ thí, người thắng sẽ tiến vào top mười, còn người thua, chỉ đành xếp ở phía sau."

Nói xong, Tô Thiên đặt một cái ống trúc ở trước mặt, trong ống trúc có mười ba cái thẻ tre.

"Trong này là tên của mười ba người dự thi, ta sẽ ngẫu nhiên chọn ra sáu cặp đấu." Theo ống trúc được bày ra, không khí giữa sân nhất thời trở nên căng thẳng hơn rất nhiều. Mọi người đều tập trung nhìn về phía trọng tài trên đài, thời khắc quyết định danh sách top mười cuối cùng cũng đã bắt đầu.

Trước ánh mắt của bao người, Tô Thiên chậm rãi rút ra một thẻ, liếc mắt nhìn, rồi lớn tiếng đọc: "Nghiêm Hạo."

Tiếng của Tô Thiên vừa dứt, mọi người đều có thể thấy rõ, trên đài cao, sắc mặt Nghiêm Hạo lập tức trở nên căng thẳng.

"Tiếp theo, sẽ là đối thủ cùng Nghiêm Hạo tranh đoạt một trong mười vị trí đứng đầu." Thản nhiên nói xong, Tô Thiên lại lần nữa rút thẻ, mở ra, ánh mắt thoáng nhìn, nói: "Tiễn Mạch."

Từng đạo ánh mắt theo thanh âm chuyển tới một nam tử hơi mập mạp trên đài cao. Tiễn Mạch, xếp hạng tám trên Cường Bảng, thực lực cũng rất mạnh, cũng là Đấu Linh đỉnh phong như Nghiêm Hạo, nhưng tổng thể chiến lực lại kém hơn Nghiêm Hạo không ít. Bởi vậy, vừa nghe đối thủ của mình là Nghiêm Hạo, lông mày hắn nhất thời nhíu chặt lại.

Không để ý đến ánh mắt của mọi người, Tô Thiên tiếp tục rút thẻ, mở ra, hơi sững lại, rồi có chút bất đắc dĩ lắc đầu: "Tử Nghiên."

"Oa!"

Cái tên này vừa vang lên liền khiến bọn Lâm Tu Nhai, Liễu Kình giật nảy mình.

Đối với tâm tình của bọn họ, Tô Thiên thật ra cũng hiểu. Ông âm thầm cười, càng cố tình rút lá thăm tiếp theo một cách chậm rãi, khiến cho đám người kia vô cùng sốt ruột: "Tần Trấn."

"Hù..."

Trên đài cao, mọi người thở phào một hơi nhẹ nhõm, rồi ném ánh mắt đầy đồng tình về phía một nam tử có sắc mặt đã tái nhợt. Tên đáng thương này, cho dù hắn xếp hạng sáu trên Cường Bảng, nhưng gặp phải Man Lực Vương này thì chỉ có nước nhận thua.

"Cặp cuối cùng."

Trên ghế trọng tài, Tô Thiên vung tay hút lấy một chiếc thẻ, chậm rãi mở ra, lần này có chút kinh ngạc mở miệng: "Liễu Kình."

Sân đấu lại một lần nữa trở nên yên tĩnh, một vài người trong lòng thầm than, xem ra lại có thêm một kẻ xui xẻo rồi.

Vẻ mặt Liễu Kình lúc này không có nửa điểm dao động. Chỉ cần đối thủ không phải là Tử Nghiên, cho dù lần này gặp Lâm Tu Nhai, hắn cũng không hề e ngại.

Dường như muốn trêu tức lòng hiếu kỳ của mọi người, Tô Thiên rất chậm rãi lấy ra tấm thẻ cuối cùng, hướng về phía mọi người vẫy vẫy, lúc này mới cười khẽ mở ra. Nhưng ngay sau đó, nụ cười trên mặt ông liền nhanh chóng tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Nhìn thấy vẻ mặt của ông, mọi người dưới đài lại được một phen xôn xao.

"Khụ."

Một lát sau, Tô Thiên rốt cục cũng lấy lại tinh thần, ánh mắt chậm rãi hướng về một vị trí trên đài cao, bất đắc dĩ lắc đầu.

"Tiêu Viêm!"

Cả sân đấu trở nên yên tĩnh, rồi đồng loạt nổ ra những tiếng xì xầm tiếc nuối, ánh mắt hướng về phía thanh niên hắc bào đang nhíu mày trên đài cao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!