Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 573: CHƯƠNG 568: HẮC MÃ GIAO TRANH CÙNG CAO THỦ KỲ CỰU CƯỜNG BẢNG

Trên đài cao, mọi người ngoảnh mặt nhìn nhau, đều không nghĩ đến con ngựa ô nổi bật nhất trong giải đấu lần này lại gặp phải chướng ngại ghê gớm như vậy vào thời khắc mấu chốt. Trong nội viện, người có thực lực đối chiến cùng Liễu Kình e rằng chỉ có Lâm Tu Nhai và Tử Nghiên. Tuy biểu hiện chiến đấu lúc trước của Tiêu Viêm có vẻ rất khủng bố, nhưng so với cường giả đỉnh cấp chân chính trên Cường Bảng như Liễu Kình thì không thể nghi ngờ là vẫn có chênh lệch thật lớn.

“Tiêu Viêm tiểu tử này cũng thật xui xẻo.” Nghiêm Hạo thở dài một hơi, nói với đám người Lâm Tu Nhai bên cạnh.

Hàn Nguyệt cũng khẽ nhíu mày. Tuy nàng đánh giá khá cao thực lực của Tiêu Viêm, nhưng nếu thật sự so sánh với cường giả như Liễu Kình, nàng không thể không thừa nhận vẫn có sự chênh lệch không nhỏ.

Sắc mặt Lâm Tu Nhai vẫn bình tĩnh, không ai biết hiện tại hắn đang nghĩ gì. Một lúc sau, hắn mới nhẹ giọng nói: “Sau khi trận đấu kết thúc mới có kết luận được. Tuy ta cũng cho là Tiêu Viêm đã đụng phải đá tảng, nhưng hắn cũng có khả năng chiến thắng. Trận đấu của hắn và Liễu Kình khó mà biết trước được điều gì.”

Mấy người bên cạnh khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà nhìn về phía Liễu Kình. Lúc này, ánh mắt của hắn cũng đang mang một chút mông lung, chẳng qua, hắn không có biểu hiện kích động mạnh như những người khác, vẻ mặt vẫn bình thản.

Bất quá, trái ngược với sự bình thản của Liễu Kình, Liễu Phỉ bên cạnh hắn thiếu chút nữa đã nhảy cẫng lên hoan hô. Hôm qua Diêu Thịnh bại trong tay Tiêu Viêm, nàng đã ôm một bụng tức khí, không ngừng nguyền rủa hắn gặp phải Liễu Kình biểu ca, không ngờ lời nguyền lại ứng nghiệm. Niềm vui bất ngờ này làm cho nàng đắc ý thầm phun ra hai chữ trong lòng: “Báo ứng!”

“Haiz!” Ngô Hạo có chút bất đắc dĩ vỗ vỗ vai Tiêu Viêm, định nói điều gì đó nhưng lại không biết nói gì, chỉ đành khẽ thở dài một tiếng.

“Này, Tiêu Viêm, hay ta giúp ngươi đánh cho Liễu Kình bẹp dí không thể lên đài nhé? Như vậy ngươi có thể trực tiếp thăng cấp.” Tử Nghiên vung vẩy mái tóc đuôi ngựa màu tím, giơ giơ nắm đấm nhỏ về phía Tiêu Viêm nói.

“Ta van ngươi, có thể tin tưởng ta một chút được không?” Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu, nhẹ nhàng nhìn Tử Nghiên rồi nhìn quanh bốn phía, phát hiện trừ Huân Nhi ra, sắc mặt những người khác đều có chút trầm trọng. Hắn lập tức không khỏi bất đắc dĩ cười nói: “Tuy rằng đối thủ là Liễu Kình, nhưng các ngươi cũng không cần phải làm bộ dạng như nhà có tang vậy chứ? Tỉ thí còn chưa bắt đầu mà.”

Nghe vậy, đám người Ngô Hạo cũng miễn cưỡng cười cười. Bọn họ biết Tiêu Viêm rất coi trọng mười suất lần này, vậy mà vào thời khắc mấu chốt lại xuất hiện tình huống bất đắc dĩ như vậy, thật khiến người ta phiền não.

Nhìn bộ dạng mọi người còn buồn bực hơn cả mình, Tiêu Viêm dở khóc dở cười lắc đầu. Liễu Kình cố nhiên rất mạnh, nhưng khi giao đấu, ai thắng ai bại còn chưa biết được. Lấy thực lực hiện giờ của hắn, nếu hoàn toàn bung hết sức, đừng nói là cường giả Đấu Vương, cho dù là Đấu Hoàng, Tiêu Viêm cũng có thể khiến đối phương chật vật không chịu nổi. Dù sao, một khi đại hình Phật Nộ Hỏa Liên chân chính được thi triển, ngay cả Dược lão cũng phải kinh hãi thán phục trước sức phá hoại của nó, tuyệt không phải là thứ tầm thường.

Đương nhiên, tác dụng phụ của Phật Nộ Hỏa Liên cũng quá mạnh. Không đến thời khắc sinh tử, Tiêu Viêm sẽ không dễ dàng vận dụng, và đây cũng chính là con át chủ bài của hắn.

Trong sân, tiếng xì xầm vang lên một hồi, sau đó mọi người lại dần dần quay về phía các trưởng lão trọng tài đang ngồi.

Tô Thiên chậm rãi thu hồi ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm, trong lòng chỉ có thể hy vọng chàng thanh niên nắm trong tay Dị Hỏa này có thể một lần nữa tạo ra kỳ tích, vượt qua trở ngại là cường giả Liễu Kình để tiến vào top mười.

“Trận tỉ thí đầu tiên, Nghiêm Hạo đấu với Tiễn Mạch!” Tiếng quát nhẹ của Tô Thiên vang lên, rốt cục dời đi không khí đang hoàn toàn tập trung vào Tiêu Viêm. Từng đạo ánh mắt hướng về hai người trên đài cao.

Trước mắt bao người, Nghiêm Hạo đứng dậy. Vị này có vóc người không hề thua kém dáng người cao gầy của Liễu Kình, mặt không đổi sắc đi vào bên cạnh cao đài, sau đó nhảy xuống, vững vàng đáp giữa sân.

Khi Nghiêm Hạo tiến vào sân, Tiễn Mạch mập mạp cũng bất đắc dĩ tiến lên. Sau đó, cả người hắn thịt béo rung rung đi vào đài cao, thân thể hơi co rụt lại, một cỗ phong toàn nhàn nhạt ngưng tụ quanh thân làm thân thể vốn đã to lớn càng thêm phình to, rồi giống như một quả khí cầu chậm rãi bay vào đấu trường, làm mọi người trợn mắt há hốc mồm.

“Dáng người như vậy lại tu luyện đấu khí phong thuộc tính!” Vô số người nhịn không được mà lau mồ hôi lạnh. Đấu khí phong thuộc tính vốn phiêu dật linh hoạt, nhưng do một người mập mạp như vậy tu luyện, quả thực làm cho người xem có cảm giác thật đặc biệt.

Tuy rằng hình tượng bên ngoài không được tao nhã cho lắm, nhưng mọi người trong lòng đều rõ ràng, kẻ có thể chiếm cứ một trong mười vị trí đầu tại Cường Bảng đều là những nhân vật có thực lực khủng bố. Cứ trông mặt mà bắt hình dong chắc chắn sẽ bị thiệt thòi.

Hai người vào sân, không khí trên khán đài nhất thời trở nên nóng như lửa. Cả hai đều là cao thủ trong top mười Cường Bảng, nên trận đấu này hứa hẹn sẽ cực kỳ kịch tính.

Sau một tiếng hô bắt đầu của Tô Thiên, hai người giữa sân đều nhanh chóng rút ra vũ khí. Nghiêm Hạo vẫn sử dụng cây thiết chùy khổng lồ có cán đen thui, còn Tiễn Mạch thì ngược lại, dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, từ trong nạp giới rút ra một nắm kim hoàn có răng cưa màu vàng kim. Kích cỡ của chúng vẻn vẹn chỉ bằng bàn tay, nhưng quanh thân có những chiếc răng cưa sắc bén, mơ hồ ẩn hiện hàn quang.

“Nghe nói vũ khí này của Tiễn Mạch được gọi là Kim Hoàn. Khi ném mạnh sẽ tạo ra thanh thế kinh người, cực kỳ tàn nhẫn và tinh chuẩn. Khi chiến đấu, hắn có thể phóng ra mười chiếc Kim Hoàn cùng lúc, khiến cho đối thủ cực kỳ đau đầu.” Ngô Hạo bên cạnh Tiêu Viêm thấp giọng giải thích.

“Ồ?” Tiêu Viêm hứng thú nhíu mày, không ngờ gã béo này lại có thủ đoạn ngoài dự đoán của mọi người như vậy. Xem ra những kẻ có thể tiến vào top mười Cường Bảng đều có tuyệt chiêu đặc thù cả.

Trên đài, Tiễn Mạch chắp tay chào Nghiêm Hạo, cười gượng: “Nghiêm đại ca, lát nữa đánh phải nhẹ tay nhé. Cây cương chùy của ngươi mà nện xuống, e rằng thân thể ta đây sẽ biến thành một đống thịt vụn tại chỗ mất.”

“Đừng nói lời vô nghĩa, Tiễn mập. Ta cũng đã lâu không giao thủ với ngươi, không biết Kim Hoàn của ngươi so với trước kia lợi hại hơn được bao nhiêu?” Nghiêm Hạo cười mắng một tiếng, thiết chùy đen thui trong tay vung lên thật mạnh, một tiếng xé gió bén nhọn vang lên, khiến mọi người chung quanh khán đài không nhịn được phải bịt kín lỗ tai.

Tiễn Mạch cười hai tiếng, khuôn mặt toàn thịt rung rung, chợt sắc mặt dần dần ngưng trọng. Tay phải hắn cầm một chiếc Kim Hoàn, đấu khí nồng đậm trong cơ thể bạo phát ra ngoài, một cỗ phong toàn hình thành quanh thân, cuối cùng được hắn khống chế ngưng tụ bên ngoài Kim Hoàn.

“Hát!”

Trong giây lát, một tiếng quát khẽ vang lên, Tiễn Mạch đột nhiên chấn động cánh tay, Kim Hoàn lóe ra kim quang giống như một tia sét màu vàng kim trong nháy mắt bắn tới Nghiêm Hạo.

Tốc độ của tia sét màu vàng kim thật khủng bố, cơ hồ mọi người chỉ thấy một đường kim tuyến lóe qua trong mắt thì nó đã đánh tới trước mặt Nghiêm Hạo.

“Rầm!”

Hắc sắc thiết chùy hung hăng đập xuống mặt đất, nhất thời một khe nứt cỡ cánh tay xuất hiện và cấp tốc lan tràn. Một cỗ năng lượng màu vàng đất cực kỳ hùng hồn từ trong khe nứt bạo phát ra, vừa vặn đánh chặn tia sét màu vàng kim, đem Kim Hoàn bắn vọt lên trời.

“Tiếp tục đi! Tiễn Thập Hoàn, ngươi còn chín cái nữa, ha ha!” Nghiêm Hạo cất tiếng cười lớn, đấu khí trong cơ thể cấp tốc khởi động, da dẻ chợt biến đổi, lộ ra màu xám trắng trông như nham thạch.

Tiễn Mạch cười khổ. Nghiêm Hạo tu luyện đấu khí địa thuộc tính, hơn nữa lại là loại hiếm thấy mang tên Nham Đấu Khí. Loại đấu khí này có thể khiến thân thể người tu luyện trở nên cứng rắn như nham thạch, vừa vặn khắc chế Kim Hoàn của hắn.

“Thực lực và thuộc tính đấu khí của Tiễn Mạch đều bị Nghiêm Hạo áp chế, khả năng thắng lợi rất nhỏ. Hơn nữa, việc thi triển Kim Hoàn cực kỳ tiêu hao đấu khí, lấy thực lực hiện tại của Tiễn Mạch, tối đa hắn chỉ có thể thi triển được mười lần công kích cực mạnh. Bởi vậy, trong nội viện hắn còn có ngoại hiệu là Tiễn Thập Hoàn.” Ngô Hạo giống như một bình luận viên, không ngừng giải thích cho Tiêu Viêm.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Loại Kim Hoàn này rất không thích hợp với những trận chiến quang minh chính đại, chỉ có đánh lén nó mới có thể phát huy toàn bộ uy lực. Thử nghĩ xem, đang lúc đi lại giữa núi rừng hoang vu, bất thình lình bị một chiếc Kim Hoàn như vậy bắn ra, có làm cho người ta đau đầu và sợ hãi không chứ.

Giữa sân, Tiễn Mạch rõ ràng cũng biết nhược điểm của mình, nhưng lại không có biện pháp nào khác. Lúc trước sư phụ hắn đã nói, nếu hắn đi làm sát thủ thì có thể nói là như cá gặp nước, còn như đối mặt khiêu chiến với người khác, sức chiến đấu sẽ suy giảm triệt để.

Những chiếc Kim Hoàn sắc bén liên tiếp từ tay Tiễn Mạch bạo bắn ra như tia chớp, nhưng mặc kệ công kích của hắn có xảo quyệt đến thế nào cũng không có bao nhiêu hiệu quả với Nghiêm Hạo. Bởi vì hắn gần như đem toàn bộ đấu khí ra để phòng ngự, cho dù không ngăn được thì Kim Hoàn sắc bén cũng chỉ lưu lại một vệt xám trắng dài trên thân thể hắn.

Tuy nói việc đem toàn bộ đấu khí ra phòng ngự có chút tiêu hao, nhưng so với việc thi triển Kim Hoàn của Tiễn Mạch thì vẫn tốt hơn nhiều. Bởi vậy, trận chiến đấu của hai người cơ hồ chỉ là một cuộc so đấu khí giữa công và thủ, xem ai hơn ai. Mặc dù đối với một ít đệ tử tầm thường, trận đấu này xem ra rất hưng phấn, nhưng đối với đám người Tiêu Viêm lại thật nhàm chán. Bởi vì ai cũng biết rằng trận tỉ thí này, Tiễn Mạch đã rơi vào thế hạ phong. Hắn rõ ràng đã toàn lực công kích nhưng căn bản lại không phá được phòng ngự của Nghiêm Hạo.

Chiến đấu giằng co gần nửa giờ, Tiễn Mạch rốt cục bất đắc dĩ dừng tay. Hắn thu hai chiếc Kim Hoàn cuối cùng trong tay vào, rồi trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, giơ tay nhận thua, không ngoài dự đoán của đám người Tiêu Viêm.

Trải qua một thời gian chờ đợi ngắn ngủi, trận chiến đấu thứ hai đã đến.

“Tử Nghiên đấu với Tần Trấn!”

Thực lực chênh lệch lại càng cách xa. Tử Nghiên lắc mình tiến vào giữa sân đầu tiên. Hôm qua bị một đầu ma thú cấp bậc Đấu Hoàng đánh cho một trận khiến trong lòng nàng tràn đầy tức giận, hiện tại đang cần tìm một người để phát tiết. Vì vậy, vừa vào sân, nàng đã xắn tay áo, đôi mắt to đen láy hung hăng quét qua.

Nhìn bộ dáng của Tử Nghiên, mọi người cơ hồ đều co đầu rụt cổ, không ngừng khóc thầm cho Tần Trấn.

Nhưng mà, kết cục là sau một thời gian vẫn chưa thấy Tần Trấn lộ diện. Đến khi mọi người không thể kiên nhẫn được nữa thì có một giọng nói yếu ớt vang lên: “Tần Trấn nói hắn bị đau bụng. Trận đấu này không tham gia.”

Toàn trường chợt yên tĩnh. Chuyện này cũng thật quá hài hước.

Đám người Tiêu Viêm chà xát khuôn mặt có chút cứng ngắc. Tử Nghiên trước đến giờ rốt cuộc đã làm những trò gì mà lại khiến cho đám cao thủ Cường Bảng cực kỳ kiêng kỵ, thậm chí là e ngại đến vậy?

Trưởng lão Tô Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng cũng không trách tội. Bọn họ đều biết quá rõ về Tử Nghiên, vốn là một quái vật tồn tại trên Cường Bảng. Cho dù là Lâm Tu Nhai hay Liễu Kình cũng không dám vuốt râu hùm, huống chi là kẻ khác.

“Khụ, nếu Tần Trấn tự mình nhận thua, vậy thì bắt đầu trận đấu cuối cùng tranh đoạt một suất trong top mười Cường Bảng.” Tô Thiên đứng lên, ho khan một tiếng, chậm rãi nói.

Theo lời Tô Thiên dứt, từng đạo ánh mắt nhanh chóng di dời từ giữa sân lên đài cao, cuối cùng dừng lại trên người Tiêu Viêm và Liễu Kình.

Trong ba trận hôm nay, chỉ sợ trận này mới thật sự là trận đấu được mọi người mong chờ nhất.

Một bên là hắc mã của giải đấu, một bên là cao thủ kỳ cựu trên Cường Bảng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!