Trên bầu trời, dưới vô số ánh mắt kinh hãi, con Vô Hình Hỏa Mãng đột nhiên trở nên hư ảo. Giữa hư không, một ngọn lửa trông như vô hình nhưng lại khiến người ta cảm nhận được rõ ràng một thứ quang mang quỷ dị, đang dần sáng rực lên từ trong miệng nó.
Nhìn thân hình khổng lồ của Vô Hình Hỏa Mãng ngày càng trở nên hư ảo, Tiêu Viêm mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Gương mặt hắn lúc này đã đẫm mồ hôi, tinh thần vừa buông lỏng, hắn liền cảm nhận được cảm giác đau rát như thiêu đốt lan khắp toàn thân. Lúc trước, dù được Thanh Liên Địa Tâm Hỏa bảo hộ nhưng khi tiếp xúc với Vẫn Lạc Tâm Viêm, Tiêu Viêm vẫn phải chịu không ít đau đớn.
“Sau khi Vẫn Lạc Tâm Viêm hiện nguyên hình, nó sẽ có một khoảng thời gian suy yếu. Đây chính là cơ hội tốt nhất để ngươi thu phục Dị hỏa. Vốn ta định chờ những kẻ khác bức nó tới tình trạng này, nhưng không ngờ cuối cùng vẫn phải dựa vào ngươi.” Tiếng cười của Dược Lão vang lên từ trong lòng Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, chăm chú ngưng thần nhìn lên khoảng không, nơi Vô Hình Hỏa Mãng càng thêm hư ảo, hào quang màu bạc thoáng hiện lần nữa.
“Hấp thụ Dị hỏa quả thật không dễ. Nếu thật sự không được, ngươi có thể sử dụng lực lượng của ta để hỗ trợ, nó sẽ khiến ngươi khi đối mặt trực diện không thua kém gì Hàn Phong. Tuy làm vậy sẽ bại lộ sự tồn tại của ta, nhưng Vẫn Lạc Tâm Viêm thì ngươi bắt buộc phải đoạt được.” Dược Lão im lặng một hồi rồi trầm giọng nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm chần chờ một lúc rồi chậm rãi gật đầu, nắm tay thật chặt, trong lòng thầm nhủ: “Lão sư yên tâm, người đã che chở cho đệ tử nhiều năm như vậy, sau này sẽ đến lượt đệ tử bảo vệ người.”
“Ha ha.”
Bên trong cơ thể Tiêu Viêm, linh hồn Dược Lão khẽ mỉm cười, linh hồn thể tỏa ra những tia sáng nhàn nhạt. Lão đã từng mù quáng một lần, nhưng may thay ông trời không phụ lòng người, đã không để lão phải chịu thêm tổn thương. Cái cảm giác bị người thân tín nhất phản bội, nó đau đớn và khắc sâu vào tận xương tủy.
“Kééét!”
Một thanh âm thê lương đột nhiên vang vọng khắp đất trời, ngọn lửa vô hình tràn ngập thiên địa bỗng dưng biến mất như chưa bao giờ tồn tại.
Ngay khi ngọn lửa biến mất, nhiệt độ xung quanh cũng từ từ hạ xuống, nhưng dường như không ai thèm để ý. Giờ phút này, ánh mắt mọi người đều tập trung vào nơi Vô Hình Hỏa Mãng biến mất, một cụm lửa kỳ dị lớn chừng nửa thước đang chậm rãi bùng cháy.
Ngọn lửa trông như vô hình, nhưng bất kỳ ai nhìn thấy nó đều có một cảm giác thật kỳ dị. Bên trong ngọn lửa dường như có thứ gì đó đang chậm rãi lưu động, tựa như một tinh linh.
Tuy nhìn từ bên ngoài, đó chỉ là một ngọn lửa bình thường nhưng nó lại mang đến cho người ta một cảm giác cực kỳ quỷ dị, dường như ngọn lửa này có trí tuệ như con người vậy.
Khắp nơi là một mảng tĩnh lặng, mọi người nhìn ngọn lửa với vẻ mặt kinh dị. Cụm lửa này chính là bản thể chân chính của Dị hỏa sao?
“Tiêu Viêm, động thủ!”
Trong khi mọi người còn đang thất thần, tiếng quát của Dược Lão mạnh mẽ vang lên từ trong lòng Tiêu Viêm.
Thanh âm Dược Lão vừa dứt, đôi cánh sau lưng Tiêu Viêm đột nhiên rung lên, thân hình hắn hóa thành một luồng lưu quang lao thẳng tới cụm lửa vô hình.
Ngay khi Tiêu Viêm xuất thủ, ở bên dưới, Hàn Phong mừng như điên, hai tay giơ lên, ngọn lửa màu lam thẫm như sóng biển cuồn cuộn dâng trào. Với hiểu biết của hắn về Dị hỏa, hắn tự nhiên biết rõ, ngay khi bản thể vừa xuất hiện, đó sẽ là thời khắc Vẫn Lạc Tâm Viêm yếu ớt nhất. Lúc này không động thủ thì còn đợi đến bao giờ?
“Ngăn Hàn Phong lại!”
Hành động của Hàn Phong đều nằm trong sự chú ý của Tô Thiên và các cường giả Hắc Giác Vực. Ngay khi thấy có người động thủ, sắc mặt Tô Thiên nhất thời trầm xuống, tay áo bào vung lên, lớn tiếng quát.
Nhờ Hàn Phong trì hoãn mà các trưởng lão nội viện đã có thời gian khôi phục đấu khí trong cơ thể, bởi vậy ngay khi nghe Tô Thiên hét lớn, từng đạo nhân ảnh liền bay vút lên không, đấu khí hóa cánh hiện ra, lướt tới trước mặt Hàn Phong hình thành một bức tường người.
“Kim Ngân nhị lão, các vị bằng hữu Hắc Giác Vực, hãy dốc hết sức trợ giúp ta. Ngay khi xong việc, Hàn Phong chắc chắn sẽ hậu tạ!” Nhìn thấy mình sắp bị ngăn lại, sắc mặt Hàn Phong khẽ biến, vội hướng về phía các cường giả Hắc Giác Vực quát lớn.
“Hắc hắc, ngươi cứ lo thu phục Dị hỏa đi, những người này, chúng ta sẽ giúp ngươi ngăn lại!”
Kim Ngân nhị lão khặc khặc cười quái dị một tiếng, vung tay lên, phía sau hàng loạt nhân ảnh như thiểm điện lao ra, tựa như một thanh đao nhọn cắm thẳng vào giữa tấm lưới phòng thủ của các trưởng lão Già Nam học viện, chia cắt nó thành nhiều mảnh.
Đại bộ phận cường giả hai bên lại giao tranh, trên không trung, một trận hỗn chiến lại lần nữa ầm ầm nổ ra.
Tô Thiên sắc mặt âm trầm nhìn hàng phòng ngự bị phá tan, vừa định động thủ thì trước mặt đã xuất hiện hai đạo nhân ảnh như thiểm điện. Một người mặc kim bào, một người mặc ngân bào, chính là Kim Ngân nhị lão của Hắc Giác Vực.
“Hắc hắc, Tô trưởng lão, không phải chỉ là một ngọn lửa thôi sao, có đáng để liều mạng như vậy không?” Kim bào lão giả hướng về Tô Thiên cười tủm tỉm nói. Một bên, Ngân bào lão giả cũng cười lên quái dị.
Ánh mắt tràn ngập phẫn nộ quét qua hai người, một lát sau, gương mặt Tô Thiên lại từ từ bình tĩnh trở lại. Hai tay ông vung lên, ngữ khí hờ hững mà âm lãnh: “Xem ra mấy năm nay Già Nam học viện đối với Hắc Giác Vực có lẽ quá mức hiền lành, nên bây giờ các ngươi thậm chí dám trực tiếp trèo lên đầu chúng ta. Cũng tốt, từ trận đại chiến năm đó đến nay cũng đã quá lâu rồi, xem ra cần thêm một sự kiện như vậy nữa. Vậy thì, bắt đầu từ hai người các ngươi đi!”
Theo thanh âm của Tô Thiên, không gian xung quanh ông đột nhiên nổi lên từng đợt dao động, một cỗ khí thế kinh thiên chậm rãi từ trong cơ thể tuôn ra. Cỗ khí thế khổng lồ này, giữa sân cơ hồ không ai bì kịp.
Cảm nhận được khí thế khủng bố của Tô Thiên, sắc mặt Kim Ngân nhị lão hơi đổi, hai tay giao nhau, hai cỗ khí thế hội tụ lại một chỗ mới có thể vất vả chống đỡ được. Tuy bọn họ liên thủ có thể địch lại cường giả Đấu Tông, nhưng nếu phải quyết đấu sinh tử với một cường giả hàng thật giá thật thì vẫn chịu thiệt thòi. Dù sao, Đấu Hoàng và Đấu Tông vẫn có sự chênh lệch rất lớn. Hai cỗ khí thế va chạm tạo nên một chấn động khổng lồ. Lúc này, do không có người ngăn cản, Tiêu Viêm đã là người đầu tiên tiếp cận bản thể của Vẫn Lạc Tâm Viêm.
Tuy bản thể Vẫn Lạc Tâm Viêm đứng im không nhúc nhích nhưng lại tỏa ra nhiệt độ khủng bố, làm cho không gian không ngừng vặn vẹo. Thậm chí khi tới gần, Tiêu Viêm phải lập tức thi triển Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, nhanh chóng tạo ra một bộ khôi giáp bằng thanh hỏa bao bọc cơ thể.
Nhờ Thanh Liên Địa Tâm Hỏa ngăn trở, Tiêu Viêm thuận lợi tiếp cận Vẫn Lạc Tâm Viêm. Tầm mắt xuyên qua khôi giáp, nhìn ngọn Dị hỏa gần trong gang tấc, dường như chỉ cần vươn tay là có thể lập tức đoạt được, với định lực của Tiêu Viêm cũng không nhịn được mà hô hấp trở nên dồn dập.
Bàn tay giơ lên, thanh sắc hỏa diễm cấp tốc khởi động, ngưng tụ thành một bàn tay lửa khổng lồ. Tiêu Viêm định khống chế nó bắt lấy Vẫn Lạc Tâm Viêm. Nhưng ngay sau đó, gương mặt hắn trở nên đỏ bừng, thân thể trong nháy mắt cứng đờ.
Bên trong cơ thể Tiêu Viêm, ngay tại vị trí trái tim, một cụm tâm hỏa nóng rực quỷ dị hiện lên, rồi không chút kiêng dè tỏa ra sức nóng kinh khủng, giống như muốn đem tất cả mọi thứ trong cơ thể hắn đốt thành tro bụi.
Lần tâm hỏa xuất hiện này cường đại hơn bất kỳ lần nào Tiêu Viêm từng trải qua. Nhưng lần này, nó không giúp hắn khổ luyện đấu khí, ngược lại còn mang đầy sức phá hoại.
“Chết tiệt!” Một thanh âm khàn khàn rít ra từ kẽ răng Tiêu Viêm. Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong cơ thể nhanh chóng dâng lên, với tốc độ cực nhanh, bao bọc chặt chẽ toàn bộ cơ thể hắn trước khi cụm tâm hỏa kia hoàn toàn bộc phát.
“Tiêu Viêm, Vẫn Lạc Tâm Viêm am hiểu nhất chính là triệu hồi tâm hỏa. Loại Dị hỏa này khó lòng phòng bị, nếu bất cẩn sẽ bị thiêu đốt sạch sẽ.” Dược Lão ngưng trọng lên tiếng nhắc nhở.
Khẽ gật đầu, Tiêu Viêm không dám nhúc nhích, bởi vì hắn có thể cảm nhận được, càng đến gần Vẫn Lạc Tâm Viêm, tâm hỏa trong lòng càng thêm nóng cháy và khủng bố hơn.
“Xoẹt!”
Ngay khi Tiêu Viêm đang giằng co với tâm hỏa, đột nhiên một đạo kình phong hung hãn lao tới. Tiêu Viêm rùng mình, nhón mũi chân, thân hình đột ngột biến mất rồi lại xuất hiện cách Vẫn Lạc Tâm Viêm mười thước.
Sau khi lui ra xa, tâm hỏa cũng yếu dần đi. Tiêu Viêm âm lãnh quay đầu lại, vừa vặn thấy Hàn Phong đã phá tan vòng vây. Hiển nhiên, đòn công kích vừa rồi là do hắn phát ra.
Vọt lên một cái, Hàn Phong trực tiếp lao về phía bản thể Vẫn Lạc Tâm Viêm. Đôi mắt Tiêu Viêm híp lại, thanh hỏa trên tay bùng lên, một luồng sát khí dày đặc lướt qua trong mắt. Kẻ này vội vàng lao lên mà không biết rằng càng đến gần Vẫn Lạc Tâm Viêm càng nguy hiểm, và đó cũng sẽ là cơ hội tốt nhất để giết chết hắn.
“Vút!”
Nhìn Vẫn Lạc Tâm Viêm gần trong gang tấc, Hàn Phong không khỏi mừng như điên. Giờ khắc này, hắn không còn tâm trí để ý đến Tiêu Viêm đã bị hắn bức lui, hắn chỉ muốn bắt được Vẫn Lạc Tâm Viêm, sau đó nhanh chóng rời khỏi đây, tìm nơi ẩn nấp để luyện hóa Dị hỏa. Một khi luyện hóa thành công, đừng nói là Tô Thiên, cho dù viện trưởng nội viện có trở về thì cũng chẳng làm gì được hắn!
“Vẫn Lạc Tâm Viêm là của ta!”
Thân hình chợt lóe, Hàn Phong lập tức vọt vào phạm vi năm thước của Vẫn Lạc Tâm Viêm. Nhưng niềm vui trong mắt còn chưa kịp tan biến, thân thể hắn đột nhiên cứng đờ, giống hệt Tiêu Viêm lúc trước.
“Oanh!”
Ngay khi thân thể Hàn Phong cứng lại, ở phía xa, thân hình Tiêu Viêm đã biến mất như quỷ mị, chỉ còn tiếng sấm vang vọng khắp trời.
Và ngay khi tiếng sấm vang lên, sắc mặt Hàn Phong cũng đột ngột biến đổi