Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 608: CHƯƠNG 603: GIAO PHONG

Trong chốc lát, một tiếng sấm tựa hồ nổ vang trong đầu, sắc mặt Hàn Phong đại biến. Vừa rồi, tâm trí hắn hoàn toàn bị Vẫn Lạc Tâm Viêm thu hút, đến nỗi quên mất ánh mắt tràn ngập địch ý từ xa vẫn đang gắt gao khóa chặt lấy mình.

Sắc mặt khẽ biến, thân ảnh Tiêu Viêm đã quỷ mị xuất hiện sau lưng Hàn Phong. Năm ngón tay siết chặt, hỏa diễm màu xanh bùng lên trên nắm đấm, mang theo kình phong nóng rực, hung hãn oanh kích thẳng vào hậu tâm của y.

Cảm nhận được kình phong sắc bén mang theo sát ý ngút trời sau lưng, Hàn Phong kinh hãi muốn né tránh. Nhưng vì phải phân tâm áp chế tâm hỏa, tốc độ và khả năng phản ứng của y đã suy giảm đi rất nhiều. Bởi vậy, mọi nỗ lực né tránh đều trở nên vô ích, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn một kích này ập tới.

Kình phong sắc bén càng lúc càng gần, ép chặt áo bào của Hàn Phong vào lưng. Nhưng ngay khi Tiêu Viêm ngỡ rằng Hàn Phong chỉ còn nước chờ chết, một nét tàn nhẫn chợt lóe lên trong mắt y. Bả vai đột nhiên rung lên, một luồng hỏa diễm màu xanh thẳm tức thì từ hai vai bạo phát ra ngoài.

Thấy Hàn Phong trong thời khắc nguy kịch vẫn có thể phân tâm phòng ngự, Tiêu Viêm trong lòng cả kinh. Bất quá, điều đó cũng không khiến hắn chần chừ, kình lực trên nắm đấm chẳng những không giảm mà còn tăng vọt. Lập tức, kình phong cuồng bạo, dũng mãnh xuyên qua lớp màng hỏa diễm xanh thẳm, nện thật mạnh lên bả vai Hàn Phong.

Ngay thời điểm nắm đấm của Tiêu Viêm đánh trúng vai Hàn Phong, mảng hỏa diễm xanh thẳm sau lưng y đột nhiên như bị một lực lượng vô hình dẫn động, co rút lại rồi hóa thành một quả trọng chùy, oanh kích thật mạnh vào lồng ngực Tiêu Viêm.

“Bang!”

Hỏa diễm vừa chạm vào ngực, một luồng kình lực cuồng mãnh liền bạo phát. Trên bầu trời, hai thân ảnh tựa như cùng lúc bị trọng thương, nhanh chóng bắn ngược ra xa hơn mười thước mới ổn định lại được.

Đưa tay phủi vạt áo có chút nhàu nát trước ngực, sắc mặt Tiêu Viêm không có biến hóa gì lớn. Đòn phản kích bằng hỏa diễm xanh thẳm kia nhìn qua tuy hung hãn, nhưng chung quy chỉ là phản ứng tức thời nên chỉ khiến lồng ngực hắn có chút khó chịu mà thôi.

So với Tiêu Viêm, sắc mặt Hàn Phong sau khi hứng trọn một đòn đánh lén lại chẳng khá hơn là bao. Mặc dù vào thời khắc cuối cùng, y đã miễn cưỡng tránh được yếu hại, nhưng cảm giác đau đớn tê dại truyền đến từ bả vai vẫn khiến y chết lặng.

Trên bầu trời, hai đối thủ bị hai luồng hỏa diễm xanh, lam bao phủ, nhưng ánh mắt cả hai đều tóe ra sát khí vô tận.

Liếc nhìn vùng hỏa diễm hỗn loạn giữa không trung, Hàn Phong khẽ cau mày. Tình thế hiện tại vô cùng cấp bách, không thể để tiểu tử này gây rối thêm nữa. Nếu để cường giả của Già Nam học viện ra tay, việc chiếm đoạt Vẫn Lạc Tâm Viêm sẽ càng thêm khó khăn.

Đang lúc trầm ngâm, Hàn Phong đột nhiên ngẩng đầu, hướng về phía hắc bào thanh niên đang cười lạnh mà nở một nụ cười hòa giải, chắp tay nói: “Ha ha, vị tiểu huynh đệ này, ngươi cũng là Luyện Dược Sư sao?”

Ánh mắt lạnh lùng nhìn hành động của Hàn Phong, Tiêu Viêm không buồn đáp lời, chỉ âm thầm vận chuyển đấu khí, tìm kiếm thời cơ để phát động công kích lần nữa.

“Nếu tiểu huynh đệ cũng là Luyện Dược Sư, vậy hẳn phải biết mỗi người chỉ có thể dung nạp một loại Dị Hỏa. Nếu cưỡng ép dung nạp thêm loại thứ hai, e rằng sẽ bị hai luồng Dị Hỏa bài xích lẫn nhau mà dẫn đến bạo thể bỏ mình!”

Hàn Phong cười tủm tỉm nói: “Cho nên, Vẫn Lạc Tâm Viêm này đối với tiểu huynh đệ cũng không có tác dụng gì to lớn. Nếu ngươi nhường cho ta một cái nhân tình, ta sẽ đem một dược phương Lục phẩm Đan dược tặng cho ngươi. Ngươi thấy thế nào?”

Nghe những lời này, khóe miệng đang cười lạnh của Tiêu Viêm càng nhếch lên cao hơn. Hắn nhẹ nhàng vỗ đôi cánh hỏa diễm sau lưng, lạnh giọng châm chọc: “Ngươi cũng biết Luyện Dược Sư không thể dung nạp hai loại Dị Hỏa, vậy sao không đem cơ hội này nhường lại cho ta?”

Nghe được ngữ điệu châm chọc của Tiêu Viêm, sắc mặt Hàn Phong khẽ biến. Trong lòng y đã hiểu rõ, muốn khuyên hắc bào thanh niên này lùi bước là chuyện không thể. Lập tức, nụ cười trên mặt y chậm rãi thu lại, nhìn ngọn lửa xanh thẳm đang nhảy múa trên bàn tay, nhàn nhạt nói: “Một khi đã như vậy, Dị Hỏa của ngươi, ta cũng sẽ chiếm đoạt nốt.”

Tiếng cuối cùng vừa dứt, hỏa diễm xanh thẳm bao quanh thân thể Hàn Phong bỗng bạo liệt khuếch tán. Một thân ảnh quỷ mị tựa như tia chớp lao thẳng về phía Tiêu Viêm. Kình phong sắc bén cùng sát ý vô tận tràn ngập cả bầu trời.

Vốn đã chăm chú đề phòng Hàn Phong, nên khi thấy thân ảnh y lao tới, Tiêu Viêm chỉ cười lạnh một tiếng. Dưới chân hắn vang lên một tiếng nổ tựa sấm rền, thân hình đột ngột biến mất, đến khi hiện ra thì đã ở ngay trước mặt Hàn Phong.

“Tiểu tử cuồng vọng! Khi lão phu tung hoành đại lục thì ngươi còn đang bú sữa mẹ ở xó nào đó a!”

Thấy Tiêu Viêm không hề né tránh, Hàn Phong cười âm lãnh. Hỏa diễm xanh thẳm từ trong cơ thể y cuồn cuộn tuôn ra, tựa như từng lớp sóng triều, chân thật đến mức khiến lòng người rung động, rồi nhanh chóng hội tụ trên đôi chưởng.

“Ta thật sự muốn xem xem, là Thanh Liên Địa Tâm Hỏa của ngươi lợi hại, hay là Hải Tâm Diễm của ta mạnh mẽ hơn?”

Hàn Phong quát lên một tiếng lăng lệ, song chưởng đột ngột đẩy về phía trước. Hỏa diễm xanh thẳm trong lòng bàn tay tức thì bùng nổ, hóa thành những con sóng kinh thiên động địa, ầm ầm từng lớp từng lớp đánh tới.

Vừa ra tay đã là sát chiêu, xem ra Hàn Phong vì muốn tiết kiệm thời gian mà không hề có ý định giữ lại chút thực lực nào.

“Cẩn thận, đây là Dị Hỏa ngưng hình! Ngưng tụ Dị Hỏa thành thực thể, uy lực cực kỳ đáng sợ!” Tiếng hô kinh ngạc mà ngưng trọng của Dược lão đột nhiên vang lên, khiến sắc mặt Tiêu Viêm khẽ biến.

Sắc mặt ngưng trọng, Tiêu Viêm nhìn luồng hỏa diễm xanh thẳm phô thiên cái địa tựa sóng triều quét tới, trong lòng thậm chí nảy sinh cảm giác mình chỉ là một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương cuồng nộ. Hắn hít sâu một hơi không khí nóng rực, tức khắc điều động toàn bộ Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong cơ thể ào ạt tuôn ra.

Thanh Liên Địa Tâm Hỏa cuồn cuộn không ngừng trào ra, ngưng tụ trên đỉnh đầu Tiêu Viêm, màu sắc ngày càng xanh biếc. Trong nháy mắt, ngọn lửa bỗng quỷ dị chớp động, một lát sau, từ trong đóa hỏa diễm ấy, một đóa Thanh Liên từ từ hiện ra.

Đóa Thanh Liên này tựa như được tạc từ ngọc bích, trong suốt long lanh. Những dòng dung nham màu xanh biếc không ngừng lưu chuyển bên trong, trông vô cùng huyễn lệ.

“Dị Hỏa ngưng hình sao? Không chỉ một mình ngươi biết!”

Thanh Liên chậm rãi xoay tròn, Tiêu Viêm đột nhiên ngẩng mắt nhìn Hàn Phong đang ở gần trong gang tấc, trong ánh mắt y ngập tràn kinh ngạc. Hắn cười lạnh một tiếng, vung tay đánh ra. Đóa Thanh Liên tựa như thuấn di, mang theo kình phong vô tận, hung hãn đối đầu với những con sóng hỏa diễm của Hàn Phong.

“Oanh!”

Thời điểm hai luồng công kích va chạm, toàn bộ không gian bỗng chốc tĩnh lặng, rồi ngay sau đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa tựa như sét đánh vang vọng khắp bầu trời.

Sóng lửa hai màu xanh lam phô thiên cái địa hòa vào nhau, điên cuồng thổi quét ra bốn phương tám hướng. Ngay cả những đám mây lững lờ trên cao cũng bị hỏa lãng lướt qua làm cho tan thành tro bụi, lả tả rơi xuống.

Năng lượng dao động đột nhiên bùng nổ trên bầu trời khiến cho cả chiến trường hỗn loạn cũng phải tạm thời yên tĩnh trở lại. Cảm nhận được năng lượng khủng bố ẩn chứa trong sóng lửa, không ít người âm thầm tắc lưỡi. Đây chính là sức phá hoại khi Dị Hỏa giao phong sao?

Khi làn sóng lửa kinh người dần tan đi, thân ảnh của hai người lại hiện ra. Nhìn thấy bộ dạng có phần chật vật của cả Tiêu Viêm và Hàn Phong, sắc mặt mọi người đều có chút biến đổi.

Tiêu Viêm mạnh mẽ phun ra một ngụm trọc khí, áo bào trên cánh tay đã hoàn toàn rách nát, trong lòng bàn tay có một vết cháy đen lớn, gương mặt cũng thoáng chút tái nhợt.

Tuy Tiêu Viêm có chút chật vật, nhưng Hàn Phong ở phía xa còn thê thảm hơn nhiều. Áo bào trên người y đã rách bươm, tóc tai bù xù, hơi thở dồn dập. Bất quá, y không hề để tâm đến bộ dạng thảm hại của mình, mà lại dùng ánh mắt như gặp quỷ, tràn ngập vẻ khiếp sợ và không thể tin nổi, nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm.

Ánh mắt trầm xuống nhìn bộ dạng run rẩy, nực cười của Hàn Phong, Tiêu Viêm không nhịn được nhếch miệng, để lộ hàm răng trắng sáng, hỏi: “Cảm thấy thế nào?”

Hàn Phong thở hổn hển một hồi lâu, mới run rẩy đưa ngón tay chỉ vào Tiêu Viêm, giọng nói khàn khàn ám ảnh, thét lên vang vọng khắp bầu trời:

“Ngươi tu luyện công pháp gì? Nói! Nói cho ta biết! Bằng không ta sẽ giết ngươi!”

Giờ phút này, chiến trường hỗn loạn trên bầu trời vì cuộc giao tranh mãnh liệt giữa Tiêu Viêm và Hàn Phong mà tạm thời lắng xuống. Khi thấy Hàn Phong đột nhiên trở nên điên cuồng như vậy, tất cả mọi người đều nghi hoặc nhìn nhau, không hiểu nguyên do.

Nhìn Hàn Phong đang điên cuồng, Tiêu Viêm lại nở nụ cười. Nụ cười tuy rất xán lạn, nhưng lại ẩn chứa một sự lạnh lẽo khiến lòng người rét run: “Ngươi vẫn chưa hiểu sao?”

Câu nói của Tiêu Viêm đối với người khác thì có chút khó hiểu, nhưng khi lọt vào tai Hàn Phong, nó lại như một mũi dao đâm thẳng vào nỗi lo lắng mà y vẫn luôn chôn giấu sâu trong lòng, khiến nó chậm rãi lan ra khắp cơ thể. Trải qua lần giao đấu hung hãn vừa rồi, y cảm nhận được công pháp của đối phương cực kỳ giống với công pháp của mình. Thậm chí, nếu tinh tế cảm nhận, y có thể phát hiện ra rằng, công pháp của Tiêu Viêm mới là chính thống và thuần túy.

Phần Quyết!

Năm đó, vì muốn có được Phần Quyết, y đã không ngần ngại lén lút hạ độc thủ với sư phụ mình, nhưng cuối cùng chỉ lấy được một bộ công pháp không trọn vẹn. Dẫu chỉ là một công pháp khiếm khuyết, nó cũng đã giúp y luyện hóa được Hải Tâm Diễm, để rồi có được thân phận, địa vị cùng thực lực như ngày hôm nay.

Nhưng khi nãy, trong lúc đối đầu với Tiêu Viêm, y nhận ra công pháp của đối phương còn hoàn chỉnh hơn cả công pháp mà y đang tu luyện.

Thứ công pháp mà so với Phần Quyết khiếm khuyết của y lại đầy đủ hơn, trong thiên hạ này chỉ có một.

Đó là Phần Quyết trọn vẹn!

Tức khắc, một cỗ sát ý phô thiên cái địa từ trong lòng Hàn Phong bùng lên, hướng về phía Tiêu Viêm mà trào ra.

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!