Sát ý âm hàn đột nhiên tràn ngập không trung, khiến không ít cường giả xung quanh phải biến sắc. Tuy không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng nhìn biểu hiện của Hàn Phong, dường như Tiêu Viêm thật sự đã động sát tâm.
Tô Thiên vung tay đẩy lùi Kim Ngân nhị lão, nghiêng đầu nhìn về phía hắc bào thanh niên ở đằng xa, trong mắt thoáng qua một tia phức tạp: “Cảm giác này...!”
“Tiêu Viêm, cầm chân hắn một lát! Đợi ta giải quyết xong hai lão già này sẽ đến trợ giúp ngươi ngay!” Ánh mắt lóe lên rồi nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh, Tô Thiên cất tiếng cười vang vọng giữa không trung.
“Ha ha, Đại trưởng lão cứ chuyên tâm đối phó với bọn họ là được. Tiêu Viêm ta còn chưa yếu đến mức đó đâu!” Tiêu Viêm hướng về phía Tô Thiên chắp tay, cất tiếng cười sang sảng.
“Hắc hắc, có khí phách! Tất cả chúng ta đều đã xem thường ngươi rồi, tiểu tử này!” Tô Thiên nở một nụ cười đầy thâm ý, đấu khí trong cơ thể đột nhiên bạo tăng. Ánh mắt ông băng hàn nhìn Kim Ngân nhị lão đang có vẻ mặt ngưng trọng, rồi cất lên một tiếng cười lạnh, thân hình quỷ mị chợt lóe lên, lao tới. Thấy thế công sắc bén như vậy, Kim Ngân nhị lão cũng không dám chậm trễ, vội vàng liên thủ nghênh địch.
Thu hồi ánh mắt khỏi trận chiến của Tô Thiên, Tiêu Viêm cười lạnh đối diện với Hàn Phong đang đằng đằng sát khí. Một luồng thanh sắc hỏa diễm bắn ra từ đầu ngón tay, tựa như một tinh linh nghịch ngợm nhảy múa trước mặt hắn. Ánh mắt dừng trên ngọn lửa màu xanh, hắn khẽ cười nói: “Muốn giết ta sao?”
Sắc mặt trầm xuống, Hàn Phong chỉ muốn lập tức tiến lên khiến Tiêu Viêm biến mất khỏi thế gian này. Thanh âm khàn khàn chói tai của hắn vang lên: “Ngươi lấy được công pháp này từ đâu?”
Tiêu Viêm mỉm cười, chưa kịp trả lời thì một luồng linh hồn lực hùng hậu đột nhiên tràn vào cơ thể. Ngay khoảnh khắc linh hồn lực tiến vào, Tiêu Viêm cảm nhận rõ ràng sức mạnh trong cơ thể mình bạo tăng, hơn nữa hắn hoàn toàn có thể vận dụng được nguồn sức mạnh đó.
“Lão sư, người???” Sự biến hóa đột ngột này cũng khiến Tiêu Viêm ngẩn ra. Vào thời khắc này, Dược Lão đem toàn bộ lực lượng truyền cho hắn, chẳng phải sẽ khiến Hàn Phong phát hiện ra sao?
“Ha hả, sớm muộn gì hắn cũng sẽ phát hiện ra thôi. Nếu đã như vậy, sao không cho hắn một bất ngờ lớn chứ.” Tiếng cười của Dược Lão nhàn nhạt vang lên trong lòng Tiêu Viêm, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa chút cay đắng và băng hàn.
Chần chừ một thoáng, Tiêu Viêm liền gật đầu. Thủ ấn của hắn vừa động, liền hoàn toàn từ bỏ việc áp chế đối với luồng linh hồn lực khổng lồ kia, mặc cho nó dung hợp với cơ thể mình.
Theo linh hồn lực của Dược Lão quán chú vào, ngọn thanh sắc hỏa diễm bên ngoài cơ thể Tiêu Viêm càng trở nên mãnh liệt, bùng lên dữ dội, phát ra những tiếng vù vù không ngớt.
Khí thế của Tiêu Viêm đột ngột tăng vọt khiến sắc mặt Hàn Phong khẽ biến đổi. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào người đối diện, rồi thân thể đột nhiên run lên. Hắn mơ hồ cảm nhận được một luồng sức mạnh vô cùng quen thuộc.
Trong đầu hắn, những ký ức nhanh chóng lướt qua, cuối cùng dừng lại trên hình ảnh một bóng người già nua!
Trong thoáng chốc, sự kinh hoàng và khủng hoảng tột độ trào dâng từ sâu trong nội tâm Hàn Phong. Hình bóng đã tồn tại rất lâu trong ký ức một lần nữa hiện về, khiến toàn thân hắn run lên kịch liệt.
Khuôn mặt đằng đằng sát khí giờ đây đã được thay bằng vẻ trắng bệch vì sợ hãi. Hàn Phong nhìn Tiêu Viêm bằng ánh mắt hoảng loạn, một lúc lâu sau, hắn gần như phải dùng toàn bộ khí lực mới có thể thốt ra được những lời run rẩy, đầy kinh hoàng: “Ngươi… ngươi chưa chết? Sao có thể!!!”
Tiêu Viêm dùng ánh mắt đạm bạc nhìn khuôn mặt đã trắng bệch của Hàn Phong, nói: “Cũng nhờ phúc của ngươi mà ta mới gặp được lão sư. Nói cách khác, ta đang tiếp tục đi trên con đường của ngươi… Vui lắm phải không?”
“Lão sư?” Đồng tử Hàn Phong đột ngột co rút lại, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Vẻ trắng bệch trên mặt dần tan đi, thay vào đó là sát khí nồng đậm lóe lên. Dược Lão chưa chết, tin tức này đối với hắn chẳng khác nào sét đánh ngang tai. Thân là đệ tử của Dược Lão, hắn vô cùng rõ ràng năm đó Dược Lão có địa vị và thực lực kinh khủng đến mức nào trên đại lục này – Dược Tôn Giả, người đã từng hô phong hoán vũ một thời. Hàn Phong không chút nghi ngờ, nếu tin tức Dược Lão còn sống được truyền ra, sẽ có không biết bao nhiêu cường giả tìm đến.
Hơn nữa, điều quan trọng nhất là Dược Lão có mối quan hệ cực kỳ tốt với vị cường giả được mệnh danh là Phong Tôn Giả. Dược Lão đối với người nọ có ân tái tạo, cho nên dù biết Dược Lão đã mất tích nhiều năm, vị Phong Tôn Giả kia vẫn không từ bỏ việc tìm kiếm tung tích, thậm chí đã mấy lần điều tra Hàn Phong. Nhưng vì không có chứng cứ nên mới không gây khó dễ cho hắn. Hàn Phong vốn tưởng rằng Dược Lão đã hồn phi phách tán, nào ngờ ông ta vẫn còn sống. Hắn thật không dám tưởng tượng, nếu Dược Lão tung tin năm đó bị chính hắn ám hại thì hắn sẽ rơi vào tình cảnh khốn cùng đến mức nào.
Đến lúc đó, chỉ sợ vị Phong Tôn Giả kia sẽ là người đầu tiên đến lột da rút gân hắn. Đấu Tôn cường giả trong truyền thuyết, cho dù là với thực lực hiện tại của Hàn Phong cũng không dám chọc vào.
Ý niệm vừa lóe lên, sắc mặt Hàn Phong liền trở nên âm trầm bất định, cuối cùng biến thành hung tợn và lạnh lẽo. Nếu muốn giữ lại mạng sống, hắn phải khiến cho Tiêu Viêm và Dược Lão vĩnh viễn câm miệng. Mà chỉ có người chết mới không thể mở miệng.
Khuôn mặt tràn đầy sát khí, Hàn Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt tựa như một con độc xà ẩn mình nơi âm u, thanh âm khàn khàn nói: “Lão bất tử, ta không cần biết ngươi còn sống hay đã chết, hôm nay ta sẽ khiến hai thầy trò các ngươi hoàn toàn câm miệng!”
Sắc mặt Tiêu Viêm không đổi, tay vừa lật, thanh sắc hỏa diễm càng thêm hung mãnh, ngưng tụ trên đỉnh đầu như một cơn lốc xoáy đang gào thét.
“Chỉ e ngươi không có bản lĩnh đó!” Đầu ngón tay hắn giơ lên, thanh âm không chút biểu cảm.
“Hắc hắc! Hóa ra ngươi có thể mạnh như vậy là nhờ mượn linh hồn lực của lão bất tử kia. Thật không ngờ, năm đó ta khổ sở cầu xin mà lão vẫn không chịu truyền cho ta Phần Quyết, vậy tại sao lại truyền cho ngươi, một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa? Chẳng lẽ lão nghĩ ngươi tốt hơn ta sao?” Hàn Phong cười lạnh, thanh âm không thể che giấu sự ghen tị và oán hận.
Khóe miệng Tiêu Viêm nhếch lên một nụ cười lạnh, không nói một lời, lấy toàn bộ số tử sắc dược hoàn từ trong nạp giới ra, sau đó ném một viên vào miệng nuốt xuống.
“Năm đó nếu lão đem Phần Quyết truyền cho ta, ta nhất định sẽ càng thêm kính trọng lão. Nhưng lão bất tử đó lại không có mắt, thiên phú của ta lẽ nào lão còn không biết sao?” Khuôn mặt Hàn Phong hơi ửng đỏ, tâm tình có chút kích động. Hắn vẫn luôn cho rằng nếu năm đó Dược Lão truyền cho hắn Phần Quyết thì bây giờ mọi chuyện đã khác.
Đối với những lời của Hàn Phong, Tiêu Viêm hoàn toàn không để tâm. Đôi mắt đen láy của hắn tràn ngập sát khí và sự lạnh lẽo. Thanh sắc hỏa diễm trên đầu quay cuồng không ngừng, ngưng tụ thành một quả cầu lửa màu xanh khổng lồ trong lòng bàn tay phải. Tay trái hắn chậm rãi mở ra, một hành động khiến thanh âm của Hàn Phong đột ngột im bặt, hai mắt hắn rung động kịch liệt khi một đoàn bạch sắc hỏa diễm được triệu hồi.
Ngay khi đoàn bạch sắc hỏa diễm xuất hiện, sắc mặt Hàn Phong hoàn toàn trầm xuống, hai mắt đỏ ngầu, thất thanh nói: “Cốt Linh Lãnh Hỏa! Cả thứ này mà lão bất tử cũng đưa cho ngươi? Dựa vào cái gì!!!”
“Một tên phản đồ như ngươi cũng có tư cách nói những lời này sao?” Tiêu Viêm cười khẽ lắc đầu, trong tay, một ngọn lửa xanh, một ngọn lửa trắng chậm rãi tiến lại gần nhau, dưới ánh mắt kinh hãi của Hàn Phong, chúng bắt đầu dung hợp.
Hai loại Dị Hỏa dung hợp, khí tức nóng bỏng kinh hoàng tràn ngập đất trời. Tại điểm giao nhau giữa hai ngọn lửa, những tia lửa điện nhỏ li ti không ngừng lóe lên. Hai loại Dị Hỏa dung hợp khiến không gian xung quanh chấn động không ngừng.
Tạm thời dẹp bỏ lòng ghen tị và lửa giận, với kinh nghiệm của mình, Hàn Phong có chút khó hiểu trước hành động của Tiêu Viêm. Chẳng lẽ hắn không biết Dị Hỏa không thể dung hợp hay sao? Tuy trong lòng khó hiểu, nhưng hắn không còn tâm trí đâu mà theo dõi sự biến đổi kỳ lạ đó nữa. Hai tay hắn nắm chặt, thâm lam hỏa diễm cấp tốc ngưng tụ, cuối cùng hóa thành một cây tam xoa kích màu xanh thẳm.
Nắm chặt cây tam xoa kích trong tay, Hàn Phong càng lúc càng cảm thấy bất an. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn Tiêu Viêm đang cố gắng khống chế hai loại Dị Hỏa. “Lão bất tử, ta biết ngươi đang ở trong cơ thể hắn, nhưng hôm nay ta sẽ không cho ngươi thêm bất kỳ cơ hội nào để chạy thoát.”
Hỏa diễm tuôn ra càng nhiều, cây tam xoa kích màu xanh thẳm bỗng dài ra mấy trượng, thâm lam hỏa diễm không ngừng bốc lên. “Oanh long long…!” Âm thanh tựa như sóng biển gầm gào không dứt.
“Sư đệ, sư huynh sẽ khiến ngươi và lão sư cùng nhau vĩnh viễn chôn thây nơi đây!” Cây tam xoa kích hỏa diễm khổng lồ lơ lửng trong tay Hàn Phong, ẩn chứa một luồng sức mạnh hủy diệt cường đại. Hàn Phong không nhịn được mà nhếch miệng, thanh âm nhỏ nhưng đầy âm hàn truyền vào tai Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm hơi nhíu mày, ánh mắt tập trung vào điểm tiếp xúc của hai loại Dị Hỏa, rồi đột nhiên trở nên sắc bén. Song chưởng vỗ mạnh vào nhau, hai loại Dị Hỏa vốn không chịu dung hợp rốt cục cũng đạt tới một trạng thái cân bằng kỳ dị. Nhất thời, một luồng hào quang rực rỡ từ trung tâm bùng nổ, tựa như mặt trời chói lóa khiến người ta không thể nhìn thẳng.
Hào quang đột ngột lóe sáng, không ít người xung quanh đều phải dời mắt đi. Một lát sau, khi hào quang yếu bớt, quang cảnh bên trong rốt cục cũng hiện ra trong mắt mọi người.
Giữa không trung, hắc bào thanh niên lẳng lặng đứng đó, một đóa Phật Nộ Hỏa Liên hai màu xanh trắng đang chậm rãi xoay tròn, lơ lửng trên lòng bàn tay. Đóa Phật Nộ Hỏa Liên này so với đóa Tử Thanh Hỏa Liên trước kia thì nội liễm hơn rất nhiều, năng lượng hủy diệt kinh thiên động địa bên trong không hề khuếch tán ra ngoài dù chỉ một tia. Nhưng nếu là người có nhãn lực tốt sẽ phát hiện ra, mỗi khi đóa Phật Nộ Hỏa Liên chậm rãi xoay tròn, không gian xung quanh nó đều bị vặn vẹo một cách quỷ dị.
Người bình thường có lẽ không cảm nhận được sự khủng bố của đóa hỏa liên này, nhưng trên bầu trời, Tô Thiên và Kim Ngân nhị lão đang giao chiến kịch liệt lại không hẹn mà cùng ngừng tay. Họ quay đầu lại, ánh mắt kinh hãi nhìn chằm chằm vào đóa Phật Nộ Hỏa Liên trong lòng bàn tay Tiêu Viêm, trong mắt không thể che giấu được sự kinh hãi tột độ.
Luồng sức mạnh này, cho dù là bọn họ cũng cảm thấy kinh hãi