Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 643: CHƯƠNG 638: U HẢI NẠP GIỚI

"Không hổ là Minh chủ Hắc Minh, lại đeo một chiếc nạp giới cao cấp đến thế!”

Khóe miệng Tiêu Viêm khẽ nhếch lên, không chút khách khí tháo chiếc nạp giới màu xanh đậm trên ngón tay Hàn Phong xuống. Nạp giới cũng phân ra cao thấp, nạp giới cao cấp cực kỳ quý hiếm, ngay cả phòng đấu giá ở Hắc Giác Vực nhiều năm qua cũng chưa từng đem ra được một chiếc. Thậm chí từ trước đến nay, Tiêu Viêm chỉ toàn sử dụng nạp giới cấp thấp, chưa từng sở hữu một chiếc nạp giới cao cấp nào.

Trước đây yêu cầu của Tiêu Viêm đối với nạp giới không cao lắm, nhưng kể từ lần chiếc nạp giới bất ngờ nổ tung, văng hết đồ đạc chứa bên trong ra ngoài giữa lúc hắn đang tu luyện, hắn đã bắt đầu lưu tâm tìm kiếm một chiếc nạp giới cao cấp. Cho tới bây giờ, vật phẩm quý giá cất trong nạp giới của hắn không ít, lần trước may mắn nhờ có Vẫn Lạc Tâm Viêm thu giữ lại mới không bị thất lạc, nhưng vận may như thế khó có thể đến thêm lần nữa. Cho nên, trang bị một chiếc nạp giới cao cấp quả thực khiến hắn yên tâm hơn. Dù sao đi nữa, mặc kệ là trên phương diện kiên cố hay an toàn, nạp giới cao cấp vẫn hơn hẳn nạp giới cấp thấp rất nhiều.

Mân mê chiếc nạp giới màu xanh đậm trên tay, Tiêu Viêm thử đưa lực lượng linh hồn thăm dò không gian bên trong, nhưng lại kinh ngạc phát hiện ra lực lượng linh hồn của mình bị bắn ngược trở lại.

“Không hổ là nạp giới cao cấp, khả năng phòng hộ lại đạt đến mức này!” Nhếch miệng cười khổ, Tiêu Viêm mơ hồ hiểu ra, nạp giới cao cấp có thể ghi nhận linh hồn ấn ký của chủ nhân nó. Nói như vậy, người khác dù có may mắn đoạt được nạp giới, muốn lấy thứ gì chứa bên trong thì phải phá tan ấn ký linh hồn kia, và nếu làm vậy sẽ tạo ra cảm ứng giữa chủ nhân và nạp giới. Cơ chế phòng ngự kiểu này chỉ nạp giới cao cấp mới có, đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến giá trị của nó tăng lên.

Hiện giờ Hàn Phong đã tử vong, Tiêu Viêm tự nhiên không còn lo lắng bị hắn cảm ứng được. Bởi vậy, một cỗ lực lượng linh hồn mạnh mẽ tuôn ra, dùng phương thức trực tiếp nhất xóa đi ấn ký linh hồn mà Hàn Phong lưu lại, đồng thời khắc lên ấn ký linh hồn của chính mình. Cứ như vậy, chiếc nạp giới cao cấp này đã chính thức đổi chủ.

Hài lòng đeo chiếc U Hải Nạp Giới lên ngón tay, tâm niệm Tiêu Viêm khẽ động, lực lượng linh hồn không chút cản trở tiến nhập vào bên trong.

Tra xét chỉ trong chốc lát, Tiêu Viêm từ trong nạp giới chậm rãi thu hồi tinh thần, trong mắt không giấu nổi tia vui mừng. Những thứ Hàn Phong đoạt được ở Hắc Giác Vực trong mấy năm nay quả thực không thể đếm xuể, các loại dược liệu trân quý khó tìm ở bên ngoài lại có không ít bên trong nạp giới, hơn nữa còn đủ loại quyển trục đấu kỹ vứt tùy ý, hiển nhiên đây là những thứ dùng để trao đổi của những người đến thỉnh cầu hắn luyện chế đan dược.

Tuy rằng chỉ lướt nhìn qua những thứ cất giấu trong nạp giới cũng khiến Tiêu Viêm có chút kích động. Lần này đánh chết Hàn Phong, tuy không đoạt được thứ quan trọng nhất là Hải Tâm Diễm nhưng lại chiếm được toàn bộ bảo vật trân quý mà Hàn Phong đã tích lũy, đủ để khiến tất cả cường giả ở Hắc Giác Vực phải điên cuồng.

Ánh mắt Mỹ Đỗ Toa nữ vương vẫn lạnh lùng nhìn Tiêu Viêm đang cười hắc hắc mân mê chiếc nạp giới trong tay, trong lòng nàng có chút phiền muộn thở dài một hơi. Lúc trước nếu nàng khoanh tay đứng nhìn, Tiêu Viêm tuyệt đối không tránh khỏi cái chết, như vậy mối hận mà hắn khinh thường nàng có thể gỡ bỏ. Nhưng ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, trong thâm tâm lạnh lẽo của nàng, linh hồn chợt truyền đến một cảm giác thôi thúc kỳ lạ, dẫn dắt nàng phải ra tay tương trợ hắn.

“Chết tiệt thật, sớm muộn gì bản vương cũng sẽ giết ngươi!”

Nghiến răng oán hận, trong lòng Mỹ Đỗ Toa cũng hiểu rõ, nếu với tính tình nàng trước kia, đừng nói là xuất thủ tương trợ, e rằng nàng còn ra tay giúp cho Hắc Thiết Liên kia nhanh chóng đoạt mạng Tiêu Viêm. Nhưng hiện tại thì lại sinh ra cảm giác chần chờ. Tuy rằng sau khi dung hợp linh hồn, quyền khống chế thân thể tuyệt đối nằm trong tay nàng, thế nhưng linh hồn Thôn Thiên Mãng cũng mơ hồ ảnh hưởng đến nàng. Hai năm Thôn Thiên Mãng đi theo Tiêu Viêm đã sinh ra cảm giác quyến luyến với hắn, mà sự quyến luyến này thông qua việc dung hợp linh hồn đã lặng lẽ cải biến tâm tình của Mỹ Đỗ Toa ít nhiều.

Nguyên bản, trong tình huống bình thường, hiện giờ thực lực Mỹ Đỗ Toa nữ vương đã khôi phục, nàng hẳn đã rời khỏi nơi này để trở lại Xà Nhân tộc trong Tháp Qua Nhĩ sa mạc. Nhưng hiện tại nàng vẫn quanh quẩn bên cạnh Tiêu Viêm, tình huống này chính là do sự quyến luyến của Thôn Thiên Mãng đối với Tiêu Viêm đã âm thầm ảnh hưởng đến nàng.

Cuối cùng cũng phát hiện ra ánh mắt băng lãnh của Mỹ Đỗ Toa nữ vương đang chằm chằm nhìn phía sau lưng, Tiêu Viêm ngẩng đầu hướng về phía nàng xấu hổ cười cười, cước bộ không chút dấu vết lui lại phía sau vài bước. Tuy rằng không hiểu vì sao lúc mình lâm vào tử cảnh thì nàng lại ra tay cứu nguy, nhưng đối với Mỹ Đỗ Toa nữ vương, một kẻ giết người không chớp mắt này, hắn cực kỳ kiêng kỵ. Đặc biệt với trạng thái suy yếu tột độ của bản thân, hắn thậm chí ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có.

“Khụ… Nữ vương bệ hạ, lần này đa tạ đã ra tay tương trợ, phần nhân tình này Tiêu Viêm ta khắc ghi, ngày sau nếu có cơ hội nhất định báo đáp!” Dưới ánh mắt lạnh lùng của Mỹ Đỗ Toa nữ vương, Tiêu Viêm ngượng ngùng cười nói.

Không chút để ý tới nụ cười của Tiêu Viêm, ánh mắt Mỹ Đỗ Toa nữ vương vẫn lạnh nhạt nhìn hắn, cánh tay nhỏ nhắn hơi nắm lại, thất sắc năng lượng tươi đẹp chậm rãi hiện lên.

Nhìn hành động này của Mỹ Đỗ Toa, Tiêu Viêm toát mồ hôi trán, nữ nhân này quả nhiên là hỷ nộ vô thường, vừa cứu người xong lại muốn xuất thủ giết người rồi.

“Xuy!”

Ngay lúc Mỹ Đỗ Toa nữ vương động đậy cước bộ, đột nhiên một tiếng phá phong vang lên từ chân trời. Chợt thân ảnh già nua của Tô Thiên thoáng hiện ra trước mặt Tiêu Viêm. Trong mắt lão lộ ra sự cảnh giác nhìn Mỹ Đỗ Toa nữ vương, ôm quyền nói: “Không biết các hạ là cao nhân phương nào? Có thể cho biết danh tính không? Không chừng lại có tình bằng hữu với Già Nam Học Viện chúng ta!”

Tô Thiên xuất hiện, nhất thời khiến Tiêu Viêm thở phào một hơi nhẹ nhõm, cẩn thận di động thân hình đến sau lưng lão, nói nhỏ: “Đại trưởng lão, cẩn thận một chút, nữ nhân này trở mặt nhanh hơn lật sách đó!”

Nghe Tiêu Viêm thấp giọng nhắc nhở, Tô Thiên không khỏi co giật khóe miệng, không biết Tiêu Viêm làm thế nào mà lại dây dưa với hạng người như nàng. Hết lần này đến lần khác chọc vào cường giả, dĩ nhiên lão cũng không muốn rước lấy phiền phức, bị nữ nhân này truy sát thì đúng là cực kỳ đau khổ. Nữ nhân đứng trước mặt này, nếu thật sự động thủ, ngay cả lão cũng không nắm được năm phần thắng. Từ một chiêu lúc trước nàng đánh cho gã thuộc Hồn Điện kia phải kinh hãi, lão đã có thể nhìn ra.

Tô Thiên xuất hiện làm Mỹ Đỗ Toa dừng bước, nhưng nàng không chú ý đến câu hỏi của lão mà đưa ánh mắt băng lãnh nhìn Tiêu Viêm, cất giọng lạnh lẽo: "Đây là lần cuối cùng ta xuất thủ cứu ngươi. Muốn trả ân tình này thì chỉ có cách đem tính mệnh của ngươi giao cho ta. Lần sau, ta nhất định sẽ không ra tay đâu!”

Tiếng nói vừa dứt, Mỹ Đỗ Toa cũng không để ý đến sắc mặt cổ quái của Tô Thiên, xoay người một cái, hóa thành một đạo lưu quang bảy màu lao về phía chân trời rồi nhanh chóng biến mất.

Nhìn Mỹ Đỗ Toa rời đi, Tiêu Viêm lúc này mới lau hết mồ hôi lạnh trên trán, cười khổ lắc đầu. Chọc phải loại nữ nhân này thật quá đỗi đau đầu, xem ra phải tìm thời cơ tốt, cùng nàng đàm phán, nếu không sẽ vĩnh viễn bị truy sát không bao giờ chấm dứt.

“Tiểu tử, lá gan ngươi cũng lớn thật. Thực lực của lão phu cũng không tệ, nhưng không thể so với nàng ta được. Ngươi đã làm ra chuyện gì với người ta thế?” Tô Thiên xoay người lại, ánh mắt cổ quái nhìn Tiêu Viêm, tấm tắc lắc đầu. Với sự từng trải lão luyện của mình, lão có thể nhận ra một điểm khác lạ trong lời nói của Mỹ Đỗ Toa lúc trước.

Bị lời nói này của Tô Thiên kích trúng, Tiêu Viêm gắng sức ho khan vài tiếng, xấu hổ lắc đầu, thời điểm này chỉ có thể giả khờ chứ không có biện pháp nào tốt hơn. Đối với sự tình cùng nữ nhân cường đại này, nói ra cũng không có chút hay ho nào, tuy rằng không thể dùng ánh mắt tầm thường để đối đãi với nàng.

“Ai, dù sao ngươi cũng phải cẩn thận thêm một chút. Thực lực của nữ nhân này quá mạnh, tính ra ngay cả ta chống lại nàng, phần thắng cũng không lớn.” Thấy Tiêu Viêm không chịu nói, Tô Thiên cũng bất đắc dĩ vỗ vỗ vai hắn.

Tiêu Viêm cười khổ gật đầu.

“Di! Đây là U Hải Nạp Giới sao? Tiểu tử ngươi không chút khách khí nha. Năm đó vì muốn có được chiếc U Hải Nạp Giới này, Hàn Phong đã phải động can qua rất lớn mới đoạt được, vậy mà bây giờ lại để ngươi hưởng lợi.” Ánh mắt Tô Thiên đột nhiên nhìn tới chiếc nạp giới màu xanh đậm trên ngón tay Tiêu Viêm, nhất thời kinh hô một tiếng, trong thanh âm có chút hâm mộ.

Tiêu Viêm nhún vai cười nói: “Chiến lợi phẩm mà thôi!”

“Tiêu diệt Hàn Phong, công đầu là của ngươi. Tuy rằng cuối cùng nữ nhân kia một cước đá chết hắn, nhưng thứ này tự nhiên không có ai giành với ngươi.” Tô Thiên cười cười, chợt đưa ánh mắt hướng lên tường thành đông nghịt người của Phong Thành, nói: “Hiện giờ Hàn Phong đã chết, Hắc Minh không lâu sau cũng sẽ tan rã, không cần lo lắng hậu hoạn.”

Tiêu Viêm hơi gật đầu, có chút tiếc hận nói: “Đáng tiếc lại không đoạt được Hải Tâm Diễm. Dị hỏa này đã bị Hàn Phong luyện hóa, nên lúc trước tên kia đoạt đi linh hồn của hắn thì Hải Tâm Diễm cũng theo đó mà đi mất.”

“Có U Hải Nạp Giới bồi thường đã không tệ rồi!” Tô Thiên lắc đầu, chậm rãi thu lại vẻ tươi cười trên gương mặt, nói: “Nhưng điều trọng yếu nhất là ngươi đã bị Hồn Điện chú ý. Tổ chức thần bí này không thể so với những thế lực tầm thường khác đâu.” Nói đến cuối cùng, trên khuôn mặt lão không nén được vẻ lo lắng. Hiển nhiên, lão cực kỳ kiêng dè Hồn Điện thần bí kia.

Tiêu Viêm cười cười, cất giọng bình tĩnh nói: “Việc này không thể tránh được. Cho dù chúng không đến tìm ta, sớm muộn gì ta cũng sẽ tìm đến chúng.”

Tô Thiên ngẩn người, nhìn khuôn mặt đang nhàn nhạt mỉm cười của Tiêu Viêm, yên lặng gật đầu nhưng không hỏi nguyên cớ, chỉ vỗ vỗ vai hắn, thở dài nói thêm: “Hiện giờ ngươi nên cấp tốc dưỡng thương cho tốt vào. Thừa dịp bọn Hồn Điện chưa tìm đến cửa, hãy đề thăng chút thực lực đi. Sau này ngươi sẽ biết sự đáng sợ của chúng!”

Lời nói vừa dứt, Tô Thiên xoay người hướng ra phía ngoài bình nguyên, chậm rãi bước đi.

Tiêu Viêm nhìn thân ảnh từ tốn của Tô Thiên, cười cười. Đối với ngày chạm trán cùng Hồn Điện, hắn đã sớm có dự liệu. Nhưng hiện giờ, hắn may mắn đã có thực lực để tự bảo vệ bản thân cùng Dược Lão. Với thực lực của hắn hiện tại, nếu hôm nay ở trong trạng thái toàn thịnh, việc đánh lui đoàn hắc vụ quỷ dị kia, hắn hoàn toàn có thể làm được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!