Vào thời điểm Tiêu Viêm từ mật thất bước ra, trong đại sảnh lại không có một bóng người nào, điều này khiến hắn có chút ngạc nhiên. Hắn chợt cười khổ lắc đầu, tự tìm một chỗ rồi thả mình ngồi xuống chiếc ghế mềm mại, thở phào một hơi khoan khoái. Khoảng thời gian bôn ba vừa qua quả thực khiến hắn có chút mệt mỏi.
“Két...”
Ngay lúc Tiêu Viêm đang nhắm mắt dưỡng thần, cửa phòng khách đột nhiên được nhẹ nhàng đẩy ra, một thiến ảnh cao gầy lập tức hiện ra, ánh dương quang chiếu rọi kéo dài thành một cái bóng thon thả.
Nữ tử sau khi đẩy cửa vào, thấy Tiêu Viêm đang ngả người trên ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, trong đôi mắt đẹp thoáng hiện lên một tia vui mừng. Nàng chần chừ một lúc, định lặng lẽ lui ra vì sợ làm phiền hắn.
“Ha ha, đã vào rồi sao còn muốn ra ngoài?” Thanh âm ôn hòa đột nhiên vang lên khiến nữ tử giật mình, bước chân cũng dừng lại. Đôi mắt đẹp của nàng quay lại thì thấy Tiêu Viêm, người vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, không biết đã mở mắt từ lúc nào và đang mỉm cười nhìn nàng.
“Thương thế của ngươi đã khỏi hẳn rồi sao?” Tiêu Ngọc đứng ở cửa, ánh mắt đảo quanh, nhẹ giọng hỏi.
“Ngươi trở nên dịu dàng như vậy từ khi nào thế?” Tiêu Viêm ngạc nhiên nhìn Tiêu Ngọc. Nữ nhân này từ nhỏ đã luôn hung hăng với hắn, chưa từng có lúc nào ôn nhu như vậy.
Nghe lời nói đầy kinh ngạc của Tiêu Viêm, Tiêu Ngọc nhất thời có chút dở khóc dở cười. Tiểu tử này hai năm không gặp mà miệng lưỡi lại trở nên trơn tru như vậy. Bất quá, ngữ điệu quen thuộc này của Tiêu Viêm lại khiến cảm giác xa lạ trong lòng nàng dần tan biến, dĩ vãng thân thuộc một lần nữa ùa về.
Gạt bỏ cảm giác xa lạ, Tiêu Ngọc cũng không khách khí nữa, sải bước trên đôi chân thon dài gợi cảm từng khiến Tiêu Viêm thèm muốn không thôi, đi thẳng vào phòng khách. Sau đó, nàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Tiêu Viêm, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt đang mỉm cười của hắn. Tên gia hỏa năm nào khiến nàng cực kỳ đau đầu, sau hai năm không gặp đã trở nên thành thục hơn rất nhiều. Khi hắn mỉm cười, phong thái ung dung, điềm tĩnh toát ra một khí phách khiến lòng người rung động.
“Hai năm nay các ngươi vẫn ổn chứ?” Tiêu Viêm là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, cười hỏi. Từ lúc tiến vào nội viện, đây là lần đầu tiên hắn và Tiêu Ngọc ở riêng cùng nhau. Lần trước tuy nàng có đến Bàn Môn, nhưng vì thời gian gấp gáp nên hắn vẫn chưa có dịp nói chuyện nhiều với mọi người.
“Ừm, Tiêu Trữ, Tiêu Mị bọn họ cũng đã tiến vào nội viện rồi. Có Bàn Môn che chở nên bọn họ sống rất tốt.” Tiêu Ngọc gật đầu, khẽ thở dài, rồi liếc nhìn Tiêu Viêm, giọng có chút hờn dỗi: “Sau này ngươi hành động nên cẩn thận một chút. Lần trước sau khi biết tin ngươi bị dị hỏa thôn phệ, ngươi có biết chúng ta đã tuyệt vọng đến mức nào không? Hiện tại chỉ có ngươi mới đủ năng lực chấn hưng Tiêu gia, nếu ngươi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, mối thù của gia tộc chỉ sợ không ai có thể báo được.”
Nhìn đôi mày liễu của Tiêu Ngọc dựng thẳng, Tiêu Viêm cười khổ một tiếng. Đợi nàng nói một tràng liên miên bất tận xong, hắn mới thở dài: “Muốn báo thù thì phải có thực lực, mà muốn có thực lực thì làm sao tránh khỏi nguy hiểm được?”
Đối với những hậu bối Tiêu gia này, Tiêu Viêm cảm thấy có chút áy náy. Tiêu gia gặp đại nạn, hắn không thể thoát khỏi can hệ, tộc nhân tử thương thảm trọng, phụ mẫu của một vài người trong số họ cũng đã bỏ mạng trong kiếp nạn đó. Tuy rằng sự tình này không thể đổ hết lên đầu hắn, nhưng cảm giác áy náy vẫn luôn tồn tại.
Thấy Tiêu Viêm im lặng, nhìn gương mặt có phần gầy gò của hắn, Tiêu Ngọc cũng dịu lại. Tuy người này chưa bao giờ để lộ nỗi sầu lo ra mặt, nhưng áp lực mà hắn phải gánh chịu chắc chắn là rất lớn. Nàng cũng hiểu rõ tầm quan trọng của hắn đối với Tiêu gia, nhất là sau khi Tiêu Chiến mất tích.
“Ha ha, không nói chuyện này nữa.” Thấy bầu không khí có chút nặng nề, Tiêu Viêm cười cười, chuyển chủ đề, trêu chọc: “Hai năm nay có tên gia hỏa may mắn nào theo đuổi ngươi không?”
“Hứ, muốn theo đuổi bổn tiểu thư đâu có dễ dàng như vậy.” Gương mặt thoáng ửng hồng, Tiêu Ngọc bĩu môi. Đột nhiên, nàng lấy ra một tấm thẻ từ trong nạp giới, đưa về phía Tiêu Viêm: “Đây là hỏa năng tạp của Bàn Môn hiện giờ. Ngô Hạo và Hổ Gia nói, chờ ngươi chữa thương hoàn tất sẽ giao cái này cho ngươi. Dù sao ngươi mới là thủ lĩnh chân chính của Bàn Môn.”
Sững người một lúc, nhưng Tiêu Viêm không nhận lấy, hắn cười lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Bàn Môn có được thành tựu như ngày hôm nay không phải công lao của một mình ta. Có lẽ ta sẽ không ở lại Già Nam Học Viện lâu nữa, cho nên mấy thứ này giao cho các ngươi cất giữ thì tốt hơn.”
“Ngươi phải rời đi? Đi đâu?” Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Ngọc hơi đổi, vội vàng hỏi.
“Tất nhiên là trở về Gia Mã đế quốc.” Tiêu Viêm cười cười, trong con ngươi đen nhánh lóe lên một tia hàn mang nhàn nhạt: “Ân oán năm đó, dù sao cũng phải kết thúc thôi.”
“Ngươi muốn đi tìm Vân Lam Tông? Ta cũng đi, ta muốn trở về xem thử tộc nhân còn sống sót thế nào.”
“Ha ha, đừng vội, còn một khoảng thời gian nữa ta mới về. Lần trở về này chính là một hồi đại chiến thảm liệt, cho nên ta phải chuẩn bị ổn thỏa mọi chuyện ở nội viện đã. Năm đó ta đã bị đế quốc truy sát một lần, không thể để có lần thứ hai.” Tiêu Viêm khoát tay, nói: “Về phần các ngươi, cứ ở lại Già Nam Học Viện, nơi này an toàn nhất, chuyện này không được xen vào. Lần này ta trở về không phải để thăm người thân, mà là để tử chiến. Thế lực của Vân Lam Tông tại Gia Mã đế quốc như thế nào, ngươi hẳn là hiểu rõ. Cho nên ta không thể mạo hiểm dù chỉ một chút.”
Nhìn thần sắc nghiêm túc của Tiêu Viêm, Tiêu Ngọc đành cụt hứng gật đầu. Hiện tại Tiêu gia nguyên khí đại thương, với tư cách là những tiểu bối, các nàng chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp của Tiêu Viêm. Hơn nữa, qua mấy năm, Tiêu Viêm cũng không còn là thiếu niên bồng bột năm đó, trên vai hắn giờ đây đã gánh vác trọng trách nặng nề. Vì vậy, sự quyết đoán của hắn khiến các nàng không thể không phục tùng.
“Yên tâm đi. Chờ ta giải quyết xong mọi chuyện, các ngươi có thể trở về Gia Mã đế quốc.” Vỗ vỗ vai Tiêu Ngọc, Tiêu Viêm mỉm cười nói.
Tiêu Ngọc bất đắc dĩ gật đầu, rồi như nhớ ra điều gì, nàng nói: “Tiêu Lệ biểu ca hình như tìm ngươi có chuyện, ngươi tốt nhất nên đi gặp huynh ấy đi.”
“Ồ?” Lông mày nhướng lên, Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Sau khi trò chuyện thêm một lúc, hắn đứng dậy rời khỏi phòng khách để đi tìm Tiêu Lệ.
…
“Nhị ca, huynh tìm ta có việc gì?” Tiêu Viêm vừa nhìn thấy Tiêu Lệ trong phòng liền lập tức cười hỏi.
“Thương thế bình phục rồi sao?” Thấy Tiêu Viêm, Tiêu Lệ vui vẻ kéo hắn vào phòng, thân thiết hỏi.
Tiêu Viêm cười gật đầu, ánh mắt dừng lại trên người Tiêu Lệ, chờ hắn nói rõ sự tình.
Dưới ánh mắt chăm chú của Tiêu Viêm, Tiêu Lệ hơi trầm ngâm. Một lát sau, hắn mới chậm rãi nói: “Hắc Giác Vực hiện giờ vì Hắc Minh giải tán nên có chút hỗn loạn, đây là một cơ hội tốt. Hắc Giác Vực tuy hỗn loạn nhưng cường giả không ít, nếu có thể chinh phục được, đó sẽ là một trợ lực lớn giúp chúng ta trả thù Vân Lam Tông sau này.”
“Nhưng muốn xây dựng thế lực ở Hắc Giác Vực ư?” Tiêu Viêm nhíu mày, nhẹ giọng nói: “Nơi đó toàn là hạng người hung hãn liếm máu trên lưỡi đao, muốn thâu tóm e rằng không dễ dàng.”
“Hắc hắc, những kẻ đó đích xác rất gian xảo. Muốn thu phục bọn chúng, nhất định phải tàn độc hơn chúng. Thủ hạ của ta hiện giờ, năm đó cũng từng là những kẻ tâm cao khí ngạo, nhưng bây giờ đối với mệnh lệnh của ta không dám từ chối.” Tiêu Lệ cười nói: “Lần này, nếu có ngươi tương trợ, chuyện kia cũng không quá trắc trở. Bàn Môn của ngươi mặc dù tiềm lực không kém, nhưng dù sao cũng đều là những học viên trẻ tuổi, hơn nữa vì yếu tố hoàn cảnh, ngươi cũng không thể quá nghiêm khắc yêu cầu bọn họ phải tuân lệnh. Nhưng Hắc Giác Vực thì khác, kẻ nào không nghe lời thì trực tiếp giết là xong. Khống chế cũng dễ hơn rất nhiều. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ngươi phải có đủ thực lực. Thế nào?”
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, trầm ngâm nói: “Người ở Hắc Giác Vực quả thực chiến lực không tệ, nếu có thể thu phục, đối với chúng ta lợi ích không nhỏ. Dù sao thì Vân Lam Tông cường giả như mây, đơn thương độc mã chung quy vẫn có nhiều việc khó làm.”
“Nói như vậy là ngươi không có ý kiến?” Tiêu Lệ vui vẻ vỗ tay.
“Nhị ca nếu có bản lĩnh như vậy thì cứ buông tay hành động đi. Nếu gặp phải phiền phức gì không giải quyết được thì cứ đến tìm ta. Kẻ nào chống đối, sát!” Tiêu Viêm nghiến răng, sát khí lẫm liệt vung tay.
“Ha ha, tốt! Có quyết đoán!” Cười to một tiếng, Tiêu Lệ vỗ vai Tiêu Viêm, rồi nói: “Bất quá còn một vấn đề lớn.”
“Vấn đề gì?” Tiêu Viêm ngẩn ra hỏi.
“Nội viện.” Tiêu Lệ trầm giọng nói.
“Nội viện?” Tiêu Viêm nhướng mày.
“Nội viện đối với việc các thế lực ở Hắc Giác Vực hợp nhất thành một khối cường đại luôn rất kiêng kỵ, ví dụ như Hắc Minh trước đây. Nếu chúng ta thật sự thành công xây dựng thế lực ở Hắc Giác Vực, tất nhiên sẽ khiến nội viện chú ý, đến lúc đó e là…” Tiêu Lệ thoáng lo lắng, nói tiếp: “Cho nên, ta nghĩ trước hết ngươi nên đi thuyết phục Tô Thiên. Nếu không, sớm muộn gì cũng có phiền phức, nói không chừng còn có khả năng động đao động kiếm với nhau.”
Đôi mắt Tiêu Viêm híp lại, một lát sau lại khẽ cười, nói: “Chuyện này thì không cần lo lắng. Trước kia nội viện chú ý đến các thế lực Hắc Giác Vực là vì lo sợ bọn chúng có dã tâm với nội viện. Mà chúng ta không có mục đích này, cùng bọn họ không có xung đột lợi ích. Thậm chí chúng ta còn có thể giúp họ canh chừng các thế lực khác, điều này đối với nội viện cũng không phải là chuyện xấu.”
“Nói thì nói như vậy, nhưng ta cảm thấy chúng ta tốt nhất nên nói qua với họ một tiếng, để tránh sau này xảy ra sự cố.” Tiêu Lệ trầm ngâm nói. Tính tình hắn âm hiểm mà cẩn thận, ngoài người thân ra, hắn không hoàn toàn tin tưởng bất kỳ ai.
Tiêu Viêm cười gật đầu, đứng dậy nói: “Được, ta lập tức đi tìm Đại trưởng lão nói một tiếng. Nếu như ông ấy đồng ý, huynh liền xuất phát đến Hắc Giác Vực.”
“Nếu việc này thành công, ngày sau cho dù Vân Lam Tông dốc toàn bộ tông lực, chúng ta cũng không chút e ngại!”
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ